Chương 45: Lỗi là do cô!

Trong đám tang của bà nội, ai nấy đều đau đớn, khóc lóc thương tiếc cho bà

lắm. Những ngày này Lâm suy sụp lắm, khuôn mặt mệt mỏi, những chòm dâu

mọc xuôi ngược khiến anh trở lên già hơn rất nhiều. Lâm vẫn ngồi trên

linh cữu bà, không rời nửa bước, cơm không ăn, nước không uống khiến ai

nấy đều lo lắng, nhưng tính cách của Lâm thì lại rất ngang ngạnh. Ngồi

từ sướng tới tối muộn khi khách khứa đã ra về, Lâm vẫn ngồi thẫn thờ ở

đó, đưa đôi tay lên sờ nhẹ vào cái ảnh của bà nội, những giọt nước mắt

chảy dài dường như anh rất ăn lăn, hối hận lắm. Hạ từ từ bước chân vào

sảnh trong nơi đặt linh cữu của bà, nơi Lâm đang ngồi đó. Trên tay có

bưng một chén cháo nhỏ nóng hổi, đến chỗ Lâm Anh! Anh sao rồi?

Lâm vẫn ngồi im không nói gì, Hạ khẽ lay người Lâm, nhưng anh đã quay mặt

đi cố gạt đi giọt nước mắt yếu đuối, cố không để Hạ thấy Anh! Anh không sao!

Hạ khẽ đưa tay lên vuốt nhẹ gò má có chút xanh xao hơn nhiều của Lâm Anh! Anh mệt mỏi lắm phải không?

Bàn tay của Hạ rất ấm áp, nó chạm vào khuôn mặt giá lạnh của Lâm, giống như làm tan chảy mọi thứ, nắm chặt tay Hạ mân mê vào khuôn mặt, dường như

lúc này Lâm chỉ cần có vậy Anh! Anh ăn một chút đi!

Không! Anh không muốn ăn!

Sao được chứ, anh sẽ ngã gục mất, nghe em đi, ăn chút đi, nhớ!

Vừa nói Hạ vừa nhanh tay xúc lấy một thìa cháo, mùi cháo thơm phức sực vào

mũi Lâm, cùng với chiếc bụng trống rỗng, Lâm không thể nào từ chối Hạ

liền ngoan ngoãn ăn, nhưng được một hai thìa, Lâm sao vậy, anh quay mặt

đi cố gắng kìm nén cảm xúc của mình, nhưng không thể ngừng khóc, Hạ rất

hiểu Lâm, khẽ xoay người Lâm lại Anh! Anh đừng vậy mà!

Lâm lúc này khóc mếu máo như một đứa trẻ, xoay mặt lại úp lên bức ảnh Bà ơi! Con có lỗi, con có lỗi, bà ơi!

Lâm cứ khóc rít lên, tâm trạng rằn vặt, đau đớn của Lâm khiến ai nhìn thấy

cũng không thể cầm lòng được, khẽ nhoài người lên ôm chặt lấy Lâm, hai

người ôm nhau khóc lóc không ngừng.

Ngày đưa bà ra đồng là ngày mưa

lớn lầy lội dường như ông trời cũng rất đau xót. Vài ngày sau, việc tịch thu nhà đã nhanh chóng được phía ngân hàng xử lí. Trong khi Lâm đang

rất cố tỏ ra mạnh mẽ cứng cỏi, không tỏ ta yếu đuối, lo lắng hay sợ sệt

gì cả, Lâm vẫn cố liên lạc với phía ngân hàng xin họ cho thêm thời hạn,

phía ngân hàng, mặc dù là khá khó thỏa thuận nhưng với uy tín trước giờ của Lâm trước giờ thì mọi chuyện cũng được giải quyết, việc đau đầu

nhất bây giờ là phần phía đối tác, ông Vương một đối tác rất có ảnh

hưởng tới công ty Lâm, trước giờ Lâm vẫn giữ quan hệ tốt với ông nhưng

ông này luôn rất xấu tính, rất lươn lẹo, rất nhiều lần Lâm muốn chấm dứt với ông ta, nhưng vì nể tình Doãn Băng, ông Vương từng là cha đỡ đầu

của cô, mối quan hệ dây dưa của anh với Băng thì không thể nào khiến anh làm vậy, nhưng việc anh không thể tin được là ông ta lại rút ra khiến

anh điêu đứng như vậy. Mọi việc quá đau đầu, Lâm mặc dù kiên cường không tỏ ra mệt mỏi nhưng Hạ rất thấu hiểu con người cũng như tính cách Lâm,

trong những ngày qua thì Hạ rất quan tâm đến Lâm luôn đứng sau ủng hộ

cho Lâm, với Lâm thì chỉ cần vậy là đủ. Ngày hôm qua Lâm không về nhà,

Lâm nói có việc phải giải quyết, nhưng Lâm là vậy khi đã quyết tâm vào

việc gì thì thường quên ăn uống luôn, như vậy không tốt tí nào, bây giờ

Lâm không thể nào xảy ra chuyện gì, suy nghĩ như vậy khiến Hạ không thể

ngồi yên được, Hạ quyết định nấu món Lâm thích, vừa nấu vừa cười trong

đầu Hạ mường tượng ra nét mặt của Lâm, nhanh chóng rời khỏi nhà tới công ty Lâm.

Anh Lâm có ở trong không chị( Hạ nhỏ giọng hỏi chị thư kí, ngoài Băng thì Lâm có nhiều thư kí)

Dạ có anh ở bên trong đó, nhưng anh ấy đang ngủ hay sao lúc nãy chị định

mang ca fe vào nhưng thấy vậy nên chị thôi, anh ấy có vẻ mệt, hôm qua

dường như thức trắng. Em vào đi!

Vâng! Vậy em vào đây!

Khẽ đẩy nhẹ cánh cửa căn phòng khá yên lặng, không một tiếng động, nhẹ nhàng đi

từng bước chân tiến lại gần chỗ Lâm, Lâm ngủ khá say dường như anh quá

mệt nên mới vậy, nhẹ tay đặt cặp lồng cơm lên bàn, đứng bên cạnh Lâm,

lặng lẽ, nhẹ nhàng, Lâm khi ngủ trông rất hiền, khuôn mặt góc cạnh, gai

góc bỗng chốc được bỏ xuống, thay vào đó là một khuôn mặt rất đẹp trai,

rất hiền hậu, đôi lông mày rậm buông khép xuống nhẹ nhàng che đi anh mắt có chút sắc lạnh của anh mọi khi. Nhẹ nhàng lấy tay vuốt nhẹ lên đôi gò má có chút gầy gò vì mệt mỏi. Lâm trong khi ngủ vẫn cảm nhận được hơi

ấm từ bàn tay Hạ, anh giật mình mở choàng đôi mắt, người đầu tiên anh

nhìn vào đó là Hạ, giật mình, Hạ vội dụt tay lại, nhưng Lâm đã nhanh

chóng tay kéo tay Hạ sát vào mình, Hạ dứng trước mặt Lâm, khẽ vòng tay

qua eo Hạ nhìn vào mắt Hạ, đôi mắt đen, rất nhẹ nhàng nhưng vẫn rất

ngượng ngùng, nó luôn làm Lâm trở lên vui vẻ Em! Sao lại đến đây, có phải vì anh hôm qua anh không về nên em lo lắng phải không?

Hứ! Ai thèm chứ, anh tưởng bở không à?

Hạ khẽ choàng tay lên cổ Lâm, khẽ cúi nhẹ mái tóc may dài buông thả chạm

vào má Lâm, trước câu nói của Hạ Lâm khẽ nhoẻn miệng cười Có thật vậy không, em xem mắt em có vẻ thâm kìa, chắc hẳn em đã bị mất ngủ vì không có gối ôm anh đúng không nào?

Anh này, chỉ thế là giỏi không à!

Hạ đấm nhẹ vào ngực Lâm, cũng đúng thôi cả đêm Hạ trằn trọc vì lo lắng cho Lâm hay vì lí do như Lâm vừa nói. Khẽ kéo tay Lâm ngồi xuống bàn uống

nước Anh ngồi đi!

Nhanh tay mở cái cặp lồng thức ăn mà Hạ chuẩn bị, một mùi thơm sực vào mũi, Lâm khá bất ngờ Oa ngon quá! Có phải em nấu không vậy, trông hấp dẫn nha, mà khoan liệu có ăn được không vậy?

Anh nói vậy là sao? Vậy thôi khỏi ăn luôn.

Hạ khẽ lấy tay đậy hộp vào, phồng mồm nên có chút đáng yêu, Lâm nhanh chóng giằng lấy hộp cơm Xem em kìa mới vậy mà đã, phải để anh nếm thì mới biết được chứ?

Thế anh không sợ sao?

Khẽ với tay choàng lên lên cổ Hạ Anh biết mà, anh cũng sợ nhưng món này bà xã nấu cho anh mà sao lại không ăn được chứ uổng lắm phải không?

Anh! Xem như anh biết điều đó!

Khẽ véo má Lâm chêu chọc Thôi anh ăn thử đi xem có được không, món này em học mẹ đấy, mà phải ăn nóng mới ngon, anh ăn đi!

Khẽ lấy đũa gắp cho Lâm một miếng nhỏ, vừa thổi cho Lâm, trông họ rất tình cảm Lâm nhai miếng thịt trong mồm, ra vẻ đăm chiêu, anh không nói khiến Hạ rất tò mò Sao vậy? Có được không vậy?

Ừm!

Lâm vẫn cứ gật gù không nói gì nó khiến Hạ rất tò mò Anh nói đi!

Thấy Hạ có vẻ sốt ruột, Lâm vẫn cố chêu Hạ nhưng không nhịn được cười Xem em kìa, sao em lại sốt ruột như vậy chứ?

Anh!

Hạ khẽ xoay người lại tỏ vẻ giận giõi, Lâm không nhịn được cười, khẽ lấy đũa gắp thêm miếng nữa tỏm tai nhai Chà! Ngon quá, không biết ai nấu mà ngon dữ vậy ta!

Hạ vội quay mặt nhìn Lâm Thật không! Ngon thật không?

Ừm! Ngon lắm!

Phải vậy, anh có biết em làm món lâu đến thế nào không à?( Hạ kể lể)

Vậy sao?( Lâm vừa nghe Hạ nói vừa nhanh chóng gắp mấy miếng nữa tỏm tẻm nhai)

Ừm! Vậy nên anh phải anh hết cho em không được bỏ đó nha!

Ăn hết sao?( Lâm có chút giật mình nhìn thức ăn nó có vẻ nhiều)

Ừm! Anh phải ăn hết cho em, anh xem anh, anh ốm như vậy rồi!

Ok! Ok! Bà xã là nhất phải không?

Đương nhiên( Hạ khẽ tủm tỉm cười vì đáng yêu này của anh)

Em cũng phải ăn cùng ăn đấy!

Lâm nhanh tay lấy đũa gắp cho Hạ một miếng. Trong lúc hai người đang vui vẻ thì Doãn Băng bước vào Lâm! Cả Hạ cũng ở đây sao?

Chị Băng à! Chị ngồi đi!( Hạ tỏ ra lịch sự mặc dù không thích cô ấy)

Lâm lấy giấy lau mồm hỏi băng Có chuyện gì vậy?

Anh xem đi!

Băng đưa cho Lâm một sấp giấy, không nhìn thấy nội dung viết gì nhưng Hạ

thấy rất bực tức, Lâm nhanh chóng rời bàn, quay về phía ghế, ngồi lên

ghế, châm một điếu thuốc, thở nhẹ. Dáng vẻ này khiến cả Băng và Hạ đều

lo lắng, nhất là Lâm trên khuôn mặt trở lên góc cạnh gai góc, đôi mắt

sắc lạnh rất gữ tợn. Hạ biết ý không muốn ở lại nữa, nhanh chóng đậy cặp lồng lại, đứng dậy Thôi em về đây! Anh làm việc đi!

Lâm không nói gì, Hạ tiến lại gần bàn Có chuyện gì thì cứ bình tĩnh anh ạ, mọi chuyện đều có cách giả quyết thôi( Hạ cố động viên Lâm) Thôi em về đây!

Ừm! Em về cẩn thận.

Hạ xoay người nhìn về phía Băng khẽ chòa nhẹ một cái, khi đi ra cửa cô còn ngoái lại Anh! Tối em đợi em cơm anh nha!

Lâm khẽ dụi điếu thuốc cố nở một nụ cười Ừm!.

Hạ rời đi, ngay sau đó căn phòng bỗng chốc trở lên tĩnh lặng, không ai nói một câu gì, nhất là Lâm trước những gì sấp tài liệu kia ghi Lâm tỏ ra

khá bình tĩnh, không có chút gì gọi là hoang mang vì trước đó anh đã

đoán được nước đi của lão già Vương đó, nhưng không ngờ là lại nhanh như vậy, Lâm vẫn ngồi trên bàn hút thuốc thở phì phào, dường như anh đang

suy nghĩ không mà phải là tính toán một điều gì đó, Doãn băng vẫn ngồi ở ghế im lặng mắt nhìn về phía Lâm, thái độ này của Lâm cô không ngạc

nhiên vì cô đã theo anh làm việc từ khá lâu nên cũng phần nào hiểu Lâm,

nhưng cứ như vậy thì cô không thể chịu đựng được lâu nữa, Doãn băng từ

từ tiến về phía bàn, ngồi ghế trước mặt Lâm, Lâm vẫn thản nhiên hút

thuốc Anh! Anh định tính sao?

Doãn băng ngập ngừng hỏi Lâm, Lâm

khẽ đưa tay chống cầm nhìn Doãn Băng, cái nhìn nhưu xuyên thấu này làm

Băng ngượng ngùng cúi mặt không dám nhìn thẳng vào mắt anh, đột nhiên

Lâm xoay ghế, nghiêng người, không còn bị ánh mắt này nhìn thẳng Doãn

Băng lại ngẩng cao đầu Theo em, thì anh...

Doãn Băng không dám nói Sao? Ý em là anh nên đồng ý với ông ta sao?( Lâm nên tiếng)

Em không biết, nhưng anh cũng hiểu mà ông Vương không dễ đùa đâu?

Lâm khẽ xoay người nhìn Băng Đương nhiên anh biết, anh biết chứ?

Mặc dù ông ấy là cha đỡ đầu của em nhưng thực sự..

Anh biết mà, em không cần phải như vậy đâu?

Anh...

Em yên tâm anh sẽ tự mình giải quyết không làm em khó xử đâu vì tất cả chuyện này là do anh lỗi do anh mà....

Không... anh đừng nói vậy.( Doãn Băng định nói nhưng lại)

Em ra ngoài đi anh muốn yên tính, đừng cho ai vào phòng anh.

Ừm! Em hiểu mà!

Doãn băng đứng dậy đi ra phía ngoài cửa, Lâm cũng xoay ghế lại, khẽ quay đầu lại lén nhìn Lâm, trong đầu Doãn băng thầm nghĩ Không phải lỗi của anh, mà lỗi do cô ta, đúng vậy!

Xoay nhẹ đóng cánh cửa lại, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.