Chương6: Đời người nếu được như lúc đầu

“Lão gia, tiểu thư khóa cửa trong phòng rất lâu rồi.” Giọng Tiểu Thúy

bên ngoài khẽ vang lên. Ta lúc này đang vùi đầu trong chăn, miệng không

ngừng nhai những trái anh đào đỏ thẫm. Làm tiểu thư nhà giàu thực quá

tốt, ngay đầu xuân đã có thể nằm thảnh thơi trên giường, thưởng thức hoa quả tươi ngon, hơn nữa ăn nhiều bẩn tay lại có thể lau ngay vào chăn

gối. Ta đưa mắt nhìn quanh giường, cảnh tượng như một bãi chiến trường.

Vỏ hạt dưa rơi khắp mặt bàn, mặt ghế, dưới đất bình rượu bị vứt lăn lóc, còn ta thì đầu bù tóc rối nằm khểnh trên giường.

Ta nhớ lại,

hình như tối qua lúc về đến phủ, ta liền nhốt mình trong căn phòng rồi

không ngừng khóc lóc, khóc đến khi đói bụng liền đi khắp phòng tìm kiếm

đồ ăn. Thế nên hôm nay mọi thứ mới thành ra bộ dạng như này. Phụ thân

ta, Ngọc Thừa tướng, khi biết con gái bảo bối phải chịu uất ức thì đặc

biệt lo lắng. Người thậm chí cứ đứng mãi bên ngoài, không dám bước vào

trong, chỉ dịu dàng đưa lời khuyên nhủ.

“Ta nói này Phiến Nhi, con mau mở cửa cho phụ thân xem nào.”

“Phiến Nhi à, con mãi không chịu ra ngoài, nhất định đói bụng lắm rồi phải không?”

“Hầy…” Ta than dài một tiếng, đưa tay xoa bụng, lúc này phải nói là ta đang no chết đi được mới đúng.

Hóa bi thương thành hành động ăn uống chính là tôn chỉ trước giờ chưa từng

thay đổi của ta. Đợi sau khi ăn no, tinh thần thoải mái ta sẽ thấy tỉnh

táo hơn nhiều. Suốt từ sáng hôm qua tới bây giờ, ta đã bị Tuyết Thần bỏ

rơi đúng mười hai canh giờ. Thế nhưng suy cho cùng, lần này cũng chỉ

được coi là thất bại trong yêu thầm nhớ trộm mà thôi. Trước kia, ta chỉ

là một nha đầu ăn mày, bây giờ ta đã trở thành thiên kim tiểu thư phủ

Thừa tướng. Cô nương Thức Cầm kia chim sa cá lặn thì ta cũng hoa nhường

nguyệt thẹn. Nàng ta biết tặng ngọc bội, thì ta không thể tặng vàng bạc

hay sao? Hai người họ là chỗ quen biết cũ, vậy chúng ta dù thế nào cũng

có thể được coi là kết giao sinh tử. Nói không chừng, ta mà cố gắng thêm lần nữa thì chưa chắc đã thua. Nghĩ đến bản thân là một nhành hoa đẹp

tại căn miếu hoang, một số ăn mày thần trộm có tiền đồ nhất thành Trường An, chẳng có lí gì ta lại để một người con gái lai lịch không rõ, chỉ

đẹp hơn ta vài phần, cao quý hơn ta đôi chút đánh bại. Sauk hi nghĩ

thông mọi chuyện, tâm trạng ta cũng dần trở nên thoải mái. Ngay đến chất giọng như gà trống của Ngọc Thừa tướng ta nghe cũng thấy thuận tai lạ

thường.

Cọt kẹt… Ta đẩy cửa phòng ra. Bên ngoài toàn bộ nha hoàn lớn nhỏ, quản gia, còn có cả người phụ thân Thừa tướng cao sang, đại

phu nhân, nhị phu nhân, thậm chí đến cả tam phu nhân, thân mẫu của ta đã tới. Tất cả đều nhìn ta bằng ánh mắt vô cùng quan tâm. Khi thấy ta cuối cùng cũng chịu mở cửa phòng, tam phu nhân chợt thét lên một tiếng: “Con của ta à…” Sau đó, bà ôm chầm lấy ta khóc mãi không thôi. Nhị phu nhân

cầm chuỗi tràng hạt niệm a di đà Phật luôn miệng. Ngọc Thừa tướng thì

không ngừng trách mắng đám kẻ hầu người hạ, tại sao không hoàn thành

nhiệm vụ. Còn Tiểu Thúy đứng run rẩy một bên nghe lời trách phạt.

Chỉ có đại phu nhân là người bình tĩnh nhất, nhẹ nhàng dặn dò kẻ dưới đi

chuẩn bị nước tắm cho ta. Lúc ta tắm rửa xong, thay một bộ y phục thêu

hoa nạm ngọc, liền cảm thấy toàn thân cực kỳ sảng khoái. Đám đại phu sau khi bắt mạch cho ta liền lũ lượt kéo nhau đi kê đơn, sắc thuốc. Họ nói

ta nửa đêm bị kẻ xấu bắt cóc, nên bị kinh sợ hãi hung, dặn ta phải nghỉ

ngơi và ra ngoài đi lại nhiều cho thư giãn gân cốt. Nhờ có lời dặn đó

của đại phu, càng có nhiều cơ hội ra khỏi phủ để chơi. Thế nhưng lại có

điều phiền phức khác ập tới. Đó chính là việc bây giờ mỗi khi ra ngoài,

ngoại trừ Tiểu Thúy theo hầu, sẽ có thêm không ít thị vệ, gia định đi

theo bảo vệ.

Mấy đứa nhóc Qua Qua, Quả Quả, Hoa Hoa, Thảo Thảo

quả thực thông minh, mỗi lần ta xuất hiện tại phố Tây, chúng đều nhanh

chóng tìm được. Ta cũng nhân cơ hội mà đưa cho chúng ít ngân lượng, để

chúng có thể sống thoải mái hơn đôi chút. ‘Kẻ có tiền là lão gia’, câu

nói này không sai chút nào. Sau đó ít lâu ta thậm chí còn nghe nói, ngay đến Thảo Thảo bé tuổi nhất cũng đã trở thành lão đại trong đám tiểu ăn

mày. Ưu điểm lớn nhất của đám ăn mày này chính là mạng lưới thông tin

rộng, thiết lập được nhiều mối quan hệ, vì thế nếu sau này ta muốn lập

bang phái nhỏ chuyện thu thập tình báo cho đám nhân sĩ trong giang hồ,

chắc sẽ làm ăn rất phát đạt.


Sau một thời gian, vì muốn ta có thêm tư chất cao quý, phụ thân đã đưa ta đến nhà một vị biểu ca có học vấn để học tập.

“Thời gian như tiễn, tuổi xuân như bay, đời người thực chẳng khác gì một giấc mộng ngắn ngủi, vừa chớp mắt đã trôi đi, hầy…” Ta nhìn đám hoa cỏ trước mặt, trong lòng không khỏi thương xót cảnh xuân tuy rực rỡ, tươi sáng

nhưng lại vô cùng ngắn ngủi. Trên tay cầm một chiếc túi vải rách nát, ta buồn bã nhặt từng cánh hoa nhỏ nhét vào trong đó.

“Á… Phiến

Nhi, muội đang làm gì thế?” Biểu ca của ta, Đồ Thủy Sinh, Đồ đại nhân

hiện đương giữ chức Thái Tử thiếu bảo, trợn mắt nhìn về phía ta. Tuy

chúng ta là quan hệ biểu ca biểu muội, nhưng ngài lớn tuổi hơn ta khá

nhiều, giờ đã gần ba mươi. Nghe nói tiểu thiếp của ngài, Đào A Nương

cũng đã có mang đứa trẻ thứ ba.

“Biểu ca Thủy Sinh, những cành

hoa chiếc là này không phải vật vô tri, vô tình, nếu đem chúng chôn dưới bùn đất, chúng sẽ trở thành thứ phân bón hảo hạng.” Nói rồi, ta bắt đầu bới đất một cách thô bạo để chôn hoa. Chôn xong còn dùng chân đạp hai

cái lên trên để đất nén chặt hơn. Biểu ca Thủy Sinh nhìn ta, nuốt nước

miếng liên tục, xem ra có vẻ cực kỳ căng thẳng. Nhưng ngài căng thẳng

cái gì chứ, ta cũng đâu phải không thèm nói chuyện với ngài?

“Này, cha muội bảo muội đến chỗ ta để học thơ…”

“Dạ đúng thế, phụ thân muội rất hy vọng muội có thể trở thành một vị tiểu

thư khuê các thực sự. Bây giờ không phải muội đang nỗ lực bồi dưỡng tố

chất của một khuê nữ hiền thục hay sao?” Biểu ca thấy đấy, đất đã đào

xong, hoa đã chôn rồi, thơ cũng ngâm luôn, nay ta chẳng phải đã là một

thiên kim tiểu thư nho nhã à?

“Phiến Nhi à, bụng đầy văn thơ, tự thân sẽ phát ra, khí chất ở đây phải được bồi dưỡng và phát tiết từ bên trong tâm hồn chứ không phải cứ chôn hoa là có thể trở thành một khuê

nữ thực thụ. Phụ thân muội hi vọng muội đến phủ ta để bồi dưỡng khí chất cao sang. Chỉ còn một tháng nữa là đến sinh nhật của muội rồi. Đến lúc

đó tất cả văn võ bá quan trong triều sẽ tới, muội cứ thế này…”

“Nếu không thì, muội chôn luôn cái cây này được không?” Ta liền vớ lấy chiếc xẻng định hành động, thấy vậy biểu ca Thủy Sinh ngây lập tức bước tới

đứng chắn trước mặt ta, cả khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi.

“Không làm thế được đâu, biểu muội, cây này là do thánh thượng ban tặng cho ta,

muội nhất định không được làm thế. Biểu muội, muội sắp dỡ hết cả hoa

viên này ra rồi. Ta thấy muội đã khá mệt. Xin muội đừng có giày vò đám

hoa cỏ trong hoa viên nhà ta nữa.”

“Nhưng mà, nếu muội không trở thành tiểu thư khuê các có khí chất…”

“Muội cứ an tâm, biểu muội là người độc nhất vô nhị, chỉ có trên trời, dưới

đất không thấy, chắc chắn khí chất xuất chúng, tài trí hơn người, một

thiên kim tiểu thư ngàn người có một. Về phía Thừa tướng, ta sẽ bẩm báo

thành thực khí chất trác tuyệt, độc đáo của biểu muội.” Ngài nhìn ta

bằng ánh mắt thận trọng, rồi dõng dạc và mạnh mẽ cất lời. Lúc này, ta

mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Hi hi, dám đấu với ta? Thi thư ta không

hiểu, nhưng các chiêu trò quỷ quái tuyệt đối không hề thiếu. Chỉ cần

nghe ngóng đôi chút, ta, nhất chi hoa tại căn miếu hoang khu phố Tây, sẽ biết từ trước đến nay chỉ có ta lừa người, chứ không có chuyện có kẻ

dám chọc ghẹo, đùa bỡn ta?

“Vậy… biểu ca à, có cần chôn số hoa này nữa không?”

“Không cần đâu, biểu muội, hay muội theo tam biểu tẩu học nữ công gia chánh

đi.” Ngài đau xót nhìn đám hoa cỏ trong hoa viên của mình, không ngừng

lắc đầu buồn khổ. Ta cũng than dài một tiếng, mấy người có tiền đúng là

coi mạng người không bằng cả đám hoa cỏ vớ vẩn. “Thềm son rượu thịt

thối, đường lớn lạnh thấu xương”, câu này thực chẳng sai chút nào. Tối

qua, trước cửa phủ có một lão ăn mày sắp chết vì đói, vậy mà bọn họ chỉ

sợ ông ta đem lại xui xẻo, mà kêu người lập tức đuổi đi. Nhìn xem lúc

này, biểu ca của ta lại đang tỏ ra vô cùng đau khổ, buồn bã chỉ vì một

đám hoa cỏ ngớ ngẩn. Thứ khí chất mà họ nói thực quá sức giả tạo. Để lần sau xem ta sẽ trừng trị hoa viên này như thế nào.

Có điều, thời gian đúng là quá gấp. Tháng sau đã tới sinh nhật của ta rồi. Buổi yến

tiệc lần này thực sự không nhỏ chút nào. Nghe nói Hoàng thượng còn đích

thân dặn dò mấy vị Hoàng tử phải tới phủ Thừa tướng tham dự, chúc mừng

sinh nhật của ta nữa. Hầy, ai bảo ta là thiên kim tiểu thư của Thừa

tướng cơ chứ? Vì muốn ta nổi bật giữa rất nhiều mỹ nữ, phụ thân ta đặc

biêt mời người biểu ca Thái Tử thiếu bảo này đến dạy dỗ. Ngài ấy đã từng dạy cả Thái Tử, thế thì một tiểu nha đầu như ta là gì chứ. Đáng tiếc

là, Thái Tử thì dễ dạy chứ ăn mày thì cực khó, ta lại hoàn toàn không có tâm trạng học mấy thứ rắc rối, phiền phức. Suốt dọc đường đi ta không

ngừng lẩm bẩm một mình, vô cùng đắc ý.

Bộp! Bộp! Bộp! Vừa đi đến hành lang, ta bỗng nghe thấy phía sau truyền lại tiếng vỗ tay. Lúc quay đầu nhìn lại ta thấy một người con trai đang đứng tựa cột trái nhà. Vì

vừa đi rất vội vàng lại vừa luôn miệng lẩm bẩm, hơn nữa hắn mặc một bộ y phục có màu gần giống cột nhà, nên ta đã không nhìn ra hắn. Lúc quay

lại thấy hắn đứng khoanh tay ở đó từ lâu ta có chút giật mình, vì bản

thân đã quá mất cảnh giác.

Ta dừng bước, trợn mắt nhìn hắn,

trong lòng thầm nghĩ: người này từ đâu chui ra thế, sao ta không hề nghe biểu ca nhắc đến việc hôm nay có khách tới thăm?

“Thật không

ngờ thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đại nhân cũng có thể làm ra những

chuyện tàn sát hoa cỏ như vậy!” Giọng hắn thực chẳng khác nào tiếng đàn

quyết liệt mà mạnh mẽ. Hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười biếng nhác, bất

cần, mà nho nhã đến mê hồn. Khuôn mặt của hắn gọn gàng, tuấn tú, ánh mắt hẹp dài, hơi xếch, cùng chiếc mũi cao cao, đôi môi nhã nhặn, gợi cảm.

Tất cả những điểm nhỏ đó khiến toàn thân hắn phát ra thứ khí chất ung

dung, nhàn hạ. Hắn thực sự rất giống một con hổ tu luyện ngàn năm đã

thành tiên vậy.

Nghe giọng điệu hắn, trong lòng ta thầm nghĩ Không nên dây vào người lạ vẫn là thượng sách. Những người đến thăm

viếng phủ biểu ca, thân phận chắc không hề nhỏ, nếu không phải là quan

lớn thì cũng là hoàng thân quốc thích.

Trong chớp mắt, hắn đã

vụt qua, đột ngột đứng chặn ngay trước mặt ta, nhìn ta bằng ánh mắt đùa

bỡn, dò xét rồi cất giọng: “Ngọc Phiến Nhi, có đúng không?”

Ta trợn mắt. Lần này đừng có trách ta, là ngươi đã bắt chuyện với ta trước đấy!

“Hãy gọi ta là Diệu. Gia phụ là bạn hữu lâu năm với lệnh tôn, còn ta… rất hứng thú với nàng, bởi ta thấy nàng đặc biệt thú vị.”

Ta kinh ngạc nhìn khuôn mặt đnag mỉm cười đầy khoa trương trước mắt, thế

nào là đặc biệt thú vị chứ? Đây chẳng phải là dùng văn mắng người sao?

“Hôm qua lúc đến đây, ta đã nhìn thấy nàng lặng lẽ cho một lão ăn mày không

ít ngân lượng. Ta thực có chút không hiểu, nàng tàn phá đám hoa cỏ trong hoa viên đến mức đáng sợ, vậy mà có thể đối xử với kẻ ăn mày nhân ái

như vậy sao?”

“Có gì mà kì lạ chứ? Bản cô nương là người có lòng dạ lương thiện, dịu dàng thế nên nếu có đem ngân lượng cho người nghèo

thì đã sao, làm gì mà phải kinh ngạc đến vậy?” Ta bực bội đáp. Quả nhiên đám con cháu nhà giàu chẳng kẻ nào hiểu được thế nào là nhân tình thế

thái.

“Đúng là chẳng có gì kì lạ, thế nhưng ta thấy nàng…” Người này vừa nói vừa cúi đầu, từ từ ghét sát vào tai ta. Nghe xong mấy lời

thì thầm của hắn ta liền đẩy hắn ra, sửng sốt đến mức há hốc miệng, mãi

lâu sau vẫn chưa thể thốt thành lời. Hắn nhìn bộ dạng thất thần của ta

với vẻ cực kì khoái chí, khoanh tay trước ngực, chờ lời giải thích.

“Thân thủ của ta nhanh nhẹn là vậy, không có lí gì lại bị ngươi dễ dàng phát

hiện. Mau nói, tại sao ngươi có thể nhìn rõ ta ăn cắp đồ chứ?” Việc này

đúng là một sự mỉa mai cho kĩ thuật hành nghề của một thần trộm như ta.

Phải biết rằng ta là nhất chi hoa ở căn miếu hoang phố Tây, vốn nổi danh là ‘vô ảnh thủ’. Vậy mà không hiểu sao cái tên khốn khiếp rơi từ trên

trời xuống nàu lại có thể phát hiện ra ta ăn cắp, không biết hắn là

người của giới nào?

“Nói vậy thực sự là nàng ăn cắp sao? Lưu

quản gia đã đứng đó mắng nhiếc, chửi bới cả ngày trời vì ngân lượng

không cánh mà bay. Ta cũng chỉ nhìn thấy nàng đụng vào người ông ta

thôi, giờ tiện miệng hỏi, thật không ngờ lại đúng là nàng… Ha ha! Thật

thú vị! Thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng cũng biết trộm cắp? Có điều

nàng rất kì lạ, không hề căng thẳng hay sợ hãi khi bị ta phát hiện là kẻ trộm, ngược lại chỉ cảm thấy xấu hổ vì kĩ thuật trộm cắp của mình không giỏi?” Hắn xem ra không hề có ác ý, mỉm cười hớn hở trông đến là đáng

yêu.

“Vị Lưu quả gia đó đã hung dữ với lão ăn mày, vậy nên ta

lấy chút tiền của ông ấy cho người ta, cũng coi như thay ông ấy hành

thiện tích đức. Nếu mục đích là vậy thì ta nên được coi là người hiệp

nghĩa mới phải. Tiểu tử, ngươi tên Diệu đúng không, ta nhớ ngươi rồi

đấy. Ta bây giờ không có thời gian nói chuyện cùng ngươi, ta phải đi học nữ công gia chánh đã. Lần sau có cơ hội chúng ta gặp lại nhé!” Ta nói

rồi nhanh chóng rảo bước. Hắn nói phụ thân hắn và phụ thân ta vốn là chỗ quen biết. Nhưng trong số bạn bè của phụ thân có người kì lạ vậy sao?

“Đợi đã!” Hắn gọi ta đứng lại. “Mau đưa tay ra đây!”

Ta theo phản xạ đưa tay ra. Hắn mỉm cười dịu dàng rồi đặt thứ gì đó lành

lạnh vào lòng bàn tay ta. Ta cúi đầu nhìn xuống, thì ra là một miếng kim bài có hình gần giống với chiếc khiên. Kim bài không lớn, trên đó còn

khắc nhiều hoa văn tinh xảo. Không kịp nghĩ ngợi ta liền theo thói quen

đưa lên miệng cắn thử. Oa… là vàng thật! Bởi vì đang cầm trên tay thứ đồ có thể đổi lấy thịt kho tàu ăn liền một tháng nên trong lòng ta đương

nhiên cảm thấy vô cùng vui vẻ. Mãi cho đến lúc ta ngẩng đầu lên, hầy,

tên khốn đó không biết từ lúc nào đi khuất khỏi hành lang rồi nhảy lên

mái nhà.

“Tháng sau nàng tròn mười sáu, món này ta tặng nàng, coi như quà mừng sinh nhật sớm.”

Hắn đứng trên cao nhìn xuống, trong giọng nói và nụ cười có chút biếng

nhác, nhưng đặc biệt bình thản. Ánh mặt trời chiếu lên mái tóc hắn, phát ra thứ ánh sáng dịu dàng, mỏng manh. Ta trợn mắt nhìn hắn, chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, rồi bóng hắn vụt qua, biến mất nhanh như chớp mắt.

Oa… Đúng là lợi hại! Đây chính là thứ khinh công mà các bậc tiền bối trong

nghề vốn đặc biệt tự hào? Thân nhẹ như chim én, bay trên mái nhà như đi

bộ trên đường, ăn cắp ăn trộm dễ như trở bàn tay, ta liền giơ cao chiếc

lệnh bài tên tiểu tử kia đưa cho, gõ vài tiếng, trong lòng không ngừng

tự hỏi không biết hắn trộm được thứ này ở đâu?

Sau đó, ta giấu

lệnh bài vào người, không quên đi tiếp về phía hậu viện. Nơi này là chỗ ở của tam biểu tẩu. Nghe nói trước kia tẩu ấy chính là ca nữ nổi tiếng

nhất nhì của Thiên Hương các tại thành Trường An, sau đó được biểu ca

Thủy Sinh thương yêu mà nạp về làm tiểu thiếp. Vốn dĩ theo quy định, với thân phận của mình, tẩu ấy không có tư cách được ghi tên vào tộc phả

nhà họ Đồ. Thế nhưng biểu ca Thủy Sinh mãi vẫn chưa có một mụn con, tới

khi tẩu ấy về nhà, nhờ tẩu ấy mà sinh được một đứa con trai, năm nay lại có mang đứa thứ ba rồi. Việc này khiến người trên kẻ dưới trong phủ họ

Đồ vui mừng khôn xiết, lập tức thêm cái tên Đồ Đào Thị vào tộc phả.

“Phiến Nhi à, mau lại đây, tẩu tẩu xem nào! Ây da, muội đã lớn thế này rồi

sao, thực sự xinh đẹp quá đi! Phụ thân muội muốn ta dạy muội đôi chút về nữ công gia chánh, để muội thể hiện trong bữa tiệc sinh nhật tới đây.

Ta thì cho rằng việc này hoàn toàn thừa thãi, ai mà không biết Phiến Nhi của chúng ta có tài nghệ thêu thùa bậc nhất, không ai sánh bằng chứ!

Người lại còn muốn biểu ca Thủy Sinh của muội giúp muội bồi dưỡng thêm

khí chất. Một người đàn ông thô ráp như biểu ca của muội thì hiểu gì về

khí chất? Ta còn nhớ vào lần sinh nhật thứ mười bốn của muội, mọi cử

chỉ, hành động của muội đã khiến công tử các nhà quý tốc lặng người đi

vì mê mẩn.” Đào A Nương một tay chống eo một tay nhẹ nhàng tung khăn,

vừa cười vừa nói. Cho dù bụng lúc này đã to lắm rồi, nhưng tẩu ấy cứ lắc lư thân người liên hồi, bộ dạng chẳng khác nào quả lắc trong chiếc đồng hồ phương tây.

“Muội thấy ta nói có đúng không, xâu kim làm sao có thể làm nhanh đến vậy.” Vào lúc tẩu ấy không ngừng lắc lư chiếc eo

bánh mỳ, thì ta đã ngồi xuống xem kĩ một lượt những chiếc kim to nhỏ,

lớn bé trên mặt bàn. Tẩu nhìn ta bằng ánh mắt tán thưởng, mỉm cười hớn

hở đến mức những đường chân chim ở đuôi mắt giật hết cả lên vô cùng sinh động.

“Ta còn có thể dùng kim phá khóa, thì việc xâu kim luồn

chỉ thế này chỉ là một thứ kĩ thuật cơ bản thôi.” Ta lầm bầm một mình,

thứ kĩ thuật đơn giản này đương nhiên chẳng thế làm khó ta được.

“Vậy muội hãy thêu đôi chim uyên ương này đi. Thừa tướng đại nhân nói muốn

đem bức tranh thêu này làm quà dâng lên Thánh thượng.”

Không

phải chứ, ta chỉ biết ăn trộm thôi, chứ làm gì biết thêu chim uyên ương? Đợi đến khi dâng đám chỉ nhằng nhịt do ta thêu đến trước mặt lão Hoàng

đế, không biết ngài ấy có còn muốn nhận nữa hay không.

Cuối

cùng, khi ta hoàn thành xong bức thêu đôi chim uyên ương như giun như

dế, đưa đến cho Đào A Nương, tẩu ấy mắt đã nhòe lệ. Tẩu cầm tác phẩm của ta lên, vừa đưa tay lau nước mắt nước mũi, vừa nấc nghẹn, nhìn ta bằng

ánh mắt oán thán, cứ như thể ta là một khách làng chơi không mang đủ

tiền tới Thiên Hương các nhưng vẫn không ngừng ghẹo gái vậy. Ta khẽ ho

một tiếng, trong lòng cảm thấy hổ thẹn vô cùng.

“Tất cả là do

tên tiểu tặc đáng chém ngàn đao đó, đã hại Phiến Nhi nhà ta thành ra như bây giờ. Ta còn tưởng Thừa tướng đại nhân nói sau khi tỉnh lại, muội

biến thành một người thô lỗ chỉ là lời nói đùa. Bây giờ ta mới biết sự

tình thậm chí còn nghiêm trọng hơn những gì ta đã tưởng tượng. Muội nhìn đi, đôi chim uyên ương này trông còn xấu hơn cả vịt bầu. Phiến Nhi muội đừng buồn, ta biết muội là do bị tên tiểu tặc kia hãm hại, thật không

ngờ ả ta chết rồi mà vẫn có thể hại người sống được. Muội đừng sơ, bây

giờ ta sẽ mời pháp sư cao tay đến làm lễ đày ả ta xuống mười tám tầng

địa ngục, để ả ta mãi mãi không thể siêu sinh.” Tẩu tẩu không ngừng thốt ra những lời nguyền rủa ác độc, khiến ta bất giác run rẩy toàn thân.

Quả nhiên độc ác nhất vẫn là lòng dạ đàn bà!

“Phiến Nhi tại sao

sắc mặt của muội lại kém thế? Muội đừng lo, tẩu tẩu nhất định sẽ giúp

muội thêu đẹp lại như xưa. Vẫn còn một tháng nữa mới đến buổi tiệc sinh

nhật muội, đến lúc đó, ta đảm bảo muội sẽ thêu thành công một bức tranh

chim uyên ương nghịch nước tuyệt đỉnh.” Tẩu tẩu xầm chiếc khăn ‘vịt bầu

trôi sông’ mà tẩu ấy vừa lau nước mắt nước mũi, nhiệt tình lau mồ hôi

cho ta. Ta nuốt nước miếng, hoảng hồn né tránh.

“Muội…muội…muội

thấy không cần phải mời pháp sư về đâu. Tẩu tẩu thực sự không thích hợp

làm những chuyện thất đức như thế. Tẩu xem, tẩu đang mai thai, phải làm

việc thiện tích đức cho tiểu công tử chứ.” Ta mỉm cười gượng gạo, nghĩ

đến việc đã đắc tội nghiêm trọng với Diêm Vương… giờ ta thực sự không

thể nào chịu đựng thêm pháp thuật của đám pháp sư kia nữa.

“Hừm, nếu muội đã nói vậy, và nếu muội có thể học được thêu thùa, ta sẽ tha

cho ả một lần, bằng không, ta sẽ khiến ả làm quỷ cũng không xong.” Vừa

lúc đó một tia chớp bỗng nổ vang giữa trời quan, chiếu sáng lên khuôn

mặt trắng nhợt của Đào A Nương. Trên mặt tẩu tẩu, đám phấn son đã bị

nước mắt làm cho nhòe nhoẹt, nhem nhuốc, trông vô cùng đáng sợ! Răng ta

đập vào nhau liên hồi, thực sự quá đỗi kinh khủng!

“Tẩu yên tâm, muội nhất định sẽ học thêu thùa tử tế.” Ta nghiến răng nghiến lợi hạ

quyết tâm. Hôm nay coi như ta đã biết thế nào mới được gọi là ‘thiên

ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân(6). Người xuất thân từ Thiên Hương

các quả nhiên hoàn toàn khác biệt, không ngờ lại có thể khiến cho một

người như ta phải cúi đầu chịu thua. Cho dù không nghĩ cho bản thân, ta

cũng bắt buộc phải học thêu thùa. Chẳng qua chỉ là thêu đôi uyên ương,

những chiếc khóa phức tạp kia còn chẳng làm khó nổi ta, làm sao ta phải

sợ một miếng vải rách chứ?

Thế nhưng vừa nhắm mắt thời gian nửa

tháng đã trôi qua, cuối cùng ta vẫn bị tấm vải rách kia đánh bại. Ta cúi đầu nhìn ngón tay đã bị đâm không biết bao nhiêu nhát, đúng là cùng cực thê thảm!

“Hầy, nàng đang thêu hai con gà mái sao? Là gà mái

lội sông, cố gắng không tệ, rất có hình tượng!” Diệu nhìn chiếc khăn tay ta thêu xong, vừa gật đầu vừa đưa lời tán dương.

“Là uyên ương nghịch nước chứ không phải gà mái lội sông! Ta thêu thùa kém như vậy sao?” Ta nghiêm mặt đưa lời phản đối.

Lúc này, ta và Diệu đang ngồi trong một lầu nhỏ thưởng trà, sưởi nắng. tính tình của Diệu rất tốt, kể từ sau lần chạm mặt tại phủ của biểu ca Thủy

Sinh, chúng ta còn thường xuyên cùng nhau xem kịch thưởng trà. Đương

nhiên, đây cũng là nhờ phúc của Diệu, vốn dĩ biểu ca Thủy Sinh trông

chừng ta rất chặt, sống chết cũng không cho ta ra ngoài. Thế nhưng, chỉ

cần chàng đến chơi thì biểu ca thay đổi thái độ, lần nào cũng cung kính

tiễn hai người chúng ta ra khỏi phủ. Còn về lí do, ta đã hỏi nhưng Diệu

chỉ đáp qua là vì phụ thân của chàng làm quan lớn hơn biểu ca, còn về

việc lớn thế nào thì chàng không nói cho ta biết.

Hiện giờ, sau

khi nghe ta thốt ra bốn chữ ‘uyên ương nghịch nước’, Diệu lại đưa mắt

nhìn vào tác phẩm của ta một lần rồi đột nhiên bật cười thành tiếng,

thậm chí phun cả trà lên mặt bàn, tiếp đó cười đến mức không kịp thở.

Mấy khách hàng ngồi ở bàn bên tò mò quay sang nhìn chúng ta bằng ánh măt hiếu kì. Ta tức giận đưa chân đá chàng, siết chặt nắm đấm đến mức xương bàn tay kêu răng rắc.

“Bức tranh thêu này, Hoàng đế nhất định

không thích đâu, có điều ta lại thích, nàng cho ta nhé!” Còn chưa đợi ta gật đầu đồng ý, chàng đã nhanh tay nhét chiếc khăn đó vào người, rồi

liếc nhìn ta bằng ánh mắt giảo hoạt, trên môi nở nụ cười nham hiểm “Nếu

nàng thực sự muốn học thêu thùa, ta sẽ dạy cho nàng, đảm bảo nàng học

vừa nhanh lại vừa đẹp.”

“Huynh? Một người con trai như huynh mà cũng biết thêu hoa?”

“Thêu nàng còn được nữa là thêu hoa! Mở to mắt ra mà nìn cái này được gọi là

cách thêu chữ thập, là cách thêu mà một sứ thần phương tây dạy cho ta.

Chỉ cần nàng có thẻ vẽ ra được hình thì tuyệt đối có thể theo hình đó mà thêu. Đơm khuy áo chắc nàng biết chứ, cách thêu chữ thập này thậm chí

còn đơn giản hơn cả đơm khuy áo nữa.” Chàng vừa nói vừa đưa kim thêu,

thuần thục như thể bản thân chính là một bậc thầy tài hoa vậy.

“Tại sao huynh biết được nhiều thứ cổ quái vậy? Thậm chí còn được gặp cả sứ

giả tây phương nữa, phụ thân huynh làm quan lớn đến mức nào?” Ta chống

tay lên cằm tò mò hỏi.

“Ta đúng là biết được nhiều thứ cổ quái,

thế nhưng làm sao mà cổ quái bằng thiên kim tiểu thư của Thừa tướng đại

nhân chứ? Tại sao nàng lại biết những chốn chuyên bán phấn son như Thiên Hương các, thậm chí còn thông thuộc các phường bạc lớn nhỏ trong thành

Trường An này?” Chàng tiến sát lại gần chỗ ta, mỉm cười dịu dàng, nhìn

ta bằng ánh mắt tò mò do thắm. Ánh mắt chàng rất đẹp, đồng tử sâu như

biển đêm khiến người đối diện dễ dàng bị mê hoặc. Khuôn mặt ta bất giác

nóng bừng lên, ta vội trốn tránh ánh nhìn đầy ám muội của chàng, rồi

quay hẳn người đi không nhìn chàng thêm nữa. Trái tim ta phút chốc không ngừng đập cuồng loạn trong lồng ngực!

Sau một thời gian quen

biết, ta phát hiện người thanh niên tên Diệu này hình như chưa từng tiếp xúc nhiều với thế giới bên ngoài. Vì thế chàng hiếu kì với tất cả mọi

thứ thuộc thành Trường An này. Thậm chí chàng còn chưa từng ăn kẹo hồ

lô, chưa hề xem thổi kẹo bông, ngay đến món mỳ trộn nổi danh nhất ở phố

Tây cũng chưa từng được thưởng thức. Ta thực sự nghi ngờ chàng có thật

là đã trưởng thành tại thành Trường An? Có điều thú vị là, chàng biết

rất nhiều chuyện cười hấp dẫn. Ở bên chàng, ta luôn cảm thấy vui vẻ,

thậm chí còn quên sạch những chuyện không vui, phiền não. Thời gian cứ

thế trôi, quan hệ giữa chúng ta càng lúc càng thêm sâu sắc. Dần dần hai

người còn thân mật đến mức bắt đầu xưng ‘huynh’ gọi ‘nàng’.


Cuối cùng… bữa tiệc sinh nhật đáng sợ của ta cũng đã tới.

Trước bữa tiệc sinh nhật, vị phụ thân đáng kính cho người đến đón ta về phủ.

Lúc này mọi người lớn bé già trẻ trong phủ đều vô cùng bận rộn, không

khí phủ Thừa tướng từ sáng sớm đã sôi sùng sục. Ngọc lão gia liên tục

nhắc nhở: “Tuyệt đối không được phạm sai lầm!”

“Làm thế nào đẹp

thì cứ làm.” Ta đâu có biết kiểu đầu nào đẹp chứ, trước kia khi còn làm

ăn mày, ta vẫn luôn để đầu tóc bù xù, xõa xượi. Thậm chí còn thường

xuyên thi với đám ăn mày khác xem đầu ai có nhiều chấy hơn, càng nhiều

chấy rận càng được kính trọng.

“Con à, mẫu thân thực sự không nỡ để con nhập cung đâu.” Chúng ta còn đang xem xét kiểu đầu nào phù hợp

thì ngoài cửa đã náo nhiệt vô cùng. Mẫu thân lúc này đang xông vào

phòng, ôm chặt lấy ta rồi không ngừng khóc lóc.

“Mẫu thân, hài

nhi cũng không nỡ xa người, vậy hài nhi không tiến cung nữa nhé.” Ta

nũng nịu nói, hi vọng ngộ nhỡ mẫu thân gây chuyện khóc lóc, rồi đòi treo cổ nhất quyết đòi giữ ta lại thì sao?

Nghe ta nói thế, mẫu thân liền hốt hoảng, lập tức đẩy ta ra nói: “Làm sao như thế được? Tiền đồ của phụ thân đặt cả ở con đấy!”

“Điều làm mẫu thân lo lắng nhất không phải đám phi tử trong hậu cung mà chính là trung cung. Đại Hoàng tử, Nhị hoàng tử tư chất bình thường, thân

phận mẫu thân đều không cao, nên không tạo thành sức uy h**p lớn. Triều

đại chúng ta từ khi mở nước tới nay, thường lập thứ không lập trưởng.

Chỉ là vị Tam hoàng tử Nam Cung Diệu, mẫu thân là Tô nương nương, Đoan

Mẫn hoàng quý phi, lại còn có ông ngoại làm đại học sĩ, bản thân tuổi

tác còn trẻ mà đã được lập làm Tần Vương. Văn võ bá quan trong triều đã

mấy lần dâng tấu, nói muốn lập Tô nương nương thành Hoàng hậu, lập ngài

ấy thành Thái Tử. May mà Hoàng thượng không hề sủng ái mẫu thân ngài ấy, thế nên thành ra đối xử lạnh nhạt với Tần Vương, vì thế tạm thời đặt

chuyện lập Thái Tử sang một bên. Thế nhưng ph, con đừng có khinh địch,

ngài ấy có bá quan văn võ chống lưng, không thể không cảnh giác được.

Lại nhắc đến Tứ hoàng tử Nam Cung Diệp, con người này tâm tư kín đáo, tài

trí hơn người, vốn dĩ là nhân vật nặng kí nhất cho ngôi vị Thái Tử, thế

nhưng do mẫu phi thân phận thấp kém, nên bị bá quan văn võ phản đối. Có

điều ngài ấy đang thủ giữ Yến Kinh, tay nắm trọng binh, mới ngoài hai

mươi mà đã trở thành Tề Vương, lại là chức vị do đích thân Hoàng thượng

sắc phong. Theo ta, sau này ngài ấy sẽ trở thành đại địch thủ của con

trai con đó…”

Con trai ta ư?” Trời đất ới, vị tam phu nhân này

thực có sức tưởng tượng quá đỗi phong phú, con trai ta là ai chứ? Ta

nghiến răng cố gắng nhân nhịn, ngáp dài ngáp ngắn.

“Tại sao con

chẳng có chút lo lắng gì thế? Nếu con có thể hạ sinh được một hoàng tử

còn may, chứ nếu không thì lấy gì để đấu cùng bọn họ.”

Thôi cho

xin đi, bà nhìn lại xem, một thiếu nữ mười sau tuổi cùng một người đàn

ông già nua năm mươi tuổi thì có thể sinh con gì nổi chứ ? Nghe nói vị

phụ thân Thừa tướng của ta đã lên kế hoạch trước rồi, trước tiên cho ta

tiến cung rồi cố gắng hạ sinh hoàng tử. Lão Hoàng đế nhất định sẽ không

sống được đến lúc đứa trẻ đó trưởng thành. Khi ấy, người làm ông ngoại

là ngài chắc sẽ trở thành Đại thần phụ chính, còn mẫu thân của đứa con

đó là ta sẽ trở thành một Thái hậu buông rèm nhiếp chính, hai người

chúng ta trong ngoài phối hợp, làm gì chẳng thiên hạ độc tôn. Lí tưởng

cao xa này không tệ chút nào, đáng tiếc là bản cô nương đã hạ quyết tâm, thà rằng đào hôn chứ quyết không làm Hoàng hậu.

“Tiểu, tiểu,

tiểu…tiểu thư, người vẫn chưa nghĩ ra kiểu đầu nào hay sao?” Mẫu thân đã bỏ đi khá lâu rồi, ta mới định thần để nghe Tiểu Thúy tả các kiểu chải

tóc khác nhau, sau cùng lại thận trọng hỏi ta thích kiểu ‘tam tinh vọng

nguyệt’ hay kiểu ‘bách điểu triều phụng’?

“Ây da, em tết một

đống tóc thành túm rồi còn cuộn tròn vào làm gì thế? Ta nói này, kiểu

đầu nào xấu nhất thì hãy chải kiểu đó cho ta. Em còn ngây người ra đó

làm gì, lúc nãy em cũng nghe rồi đấy, vị Tam hoàng tử gì đó địa vị tôn

quý lại thêm mẫu thân có thân thế hung mạnh, còn Tứ hoàng tử lại nắm

trọng quyền trong tay. Nếu tiểu thư nhà em tiến cung thì chẳng khác nào

mồi nhử, lúc ấy sẽ vô cùng nguy hiểm! Cho nên, Tiểu Thúy, em hãy trang

điểm làm sao cho ta xấu nhất có thể, thậm chí khiến ta càng mất mặt càng tốt, để vị Hoàng đế kia vừa gặp đã phát hoảng, sau đó nói với phụ thân

là không muốn để ta trở thành phi tử của ngài là được.” Tiểu Thúy nghe

vậy nhìn ta bằng ánh mắt khó xử, cứ cầm những lọn tóc của ta trong tay,

không biết phải làm thế nào mới phải.

“Thực sự người muốn chải

kiểu đầu xấu nhất sao?” Tiểu Thúy chu miệng lên đầy uất ức rồi bắt tay

vào việc. Ta nhìn qua gương thấy Tiểu Thúy làm gì đó với mái tóc mình

một hồi, cuối cùng quấn gọn thành một đống vừa cao vừa dày, chẳng khác

nào một bãi phân trâu. Quả nhiên là quá xấu.

“Phụt! Tuy rằng rất xấu xí, thế nhưng có cần thê thảm đến mức này không?” Ta nhìn vào

gương, cảm thấy thập phần đau khổ. Chiếc đầu phân trâu này thực khiến

người đối diện vừa nhìn vào đã muốn đánh cho chủ nhân nó một trận.

Tiểu Thúy nhún vai đầy khó xử. Ta cũng đành chấp nhận. Thôi thì hãy coi bản

thân như một bông hoa tươi tắn bị cắm giữa bãi phân trâu vậy. Nghĩ thế

ta cũng cảm thấy thoải mái hơn. Vừa định đẩy gương sang một bên, thì

chiếc gương bỗng lóe sáng lên!

Cùng lúc, ta bỗng có cảm giác đau đớn lạ thường. Chiếc gương trước mặt hình như đã biến mất, thay vào đó

là từng hình ảnh rõ ràng xuất hiện: máu tươi giăng đầy khắp chốn, xung

quanh toàn là xác chết, mấy đứa nhóc Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua Qua, Quả

Quả, đang nằm trong vũng máu, rồi ngọn lửa bốc lên cao ngùn ngụt, thiêu

rụi cả căn miếu.

Ta kinh hãi tột cùng! Bỗng bất ngờ chiếc gương

rơi xuống, vỡ thành vô số mảnh vụn, cảnh tượng trong gương tức thì biến

mất. Ta run rẩy ngả người ra sau, nắm chặt lấy thành ghế, lưng đã ướt

đẫm mồ hôi.

“Tiểu Thúy, em… lúc nãy em có nhìn thấy gì không?”

Ta cố gắng kìm nén cơn hoảng hốt, siết chặt tay ghế tử đằng mới giúp cơ

thể đang run rẩy của mình trấn tĩnh lại.

“Tiểu thư, người đừng

có dọa em, nhìn thấy cái gì chứ ạ? Có phải người lại bị ốm không, sao

toàn thân lại đổ nhiều mồ hôi vậy?” Tiểu Thúy căng thẳng tới mức sắc mặt trắng bệch, vội vã chạy ra ngoài gọi đại phu.

Rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì, cảnh tượng ta nhìn thấy khi nãy là thế nào? Tại sao ta

lại có thể nhìn thấy những hình ảnh kinh khủng và kì lạ từ chiếc gương

kia chứ? Lẽ nào mấy đứa Hoa Hoa đã xảy ra chuyện? Ta mím chặt môi, hoảng hốt nhìn ra xung quanh. Chiếc gương vỡ dưới mặt đất hiện lên vô số hình ảnh đang hoảng loạn của ta. Lúc này ta hoàn toàn bất lực không biết

phải làm gì cho phải.

A! Thì ra là vậy. Còn nhớ khi ở dưới địa

phủ, bởi vì ham đồ lạ, ta đã tiện tay ăn trộm chiếc gương Âm Dương của

Phán quan. Thứ bảo bối đó sau khi bị chạm vào đã biến thành một luồng

ánh sáng rồi chui tọt vào cơ thể ta. Vì vậy mà có lẽ ta đã đem theo nó

hoàn hồn lên dương thế. Vậy phải chăng những hình ảnh ta nhìn thấy chính là lời cảnh báo mà gương Âm Dương muốn ta biết về tương lai?

Nghĩ thế, ta đứng bật dậy, đẩy chiếc ghế ra. Ta nhất định phải đến căn miếu

hoang, những cảnh tượng đó không phải là ảo giác, mà… mà là điềm báo.

(6)Thiên ngoại hữu thiên, nhân ngoại hữu nhân (Ngoài trời có trời, ngoài người

có người). Câu này có nghĩa: Người giỏi còn có kẻ giỏi hơn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.