Chương19: Đừng sầu nếu phía trước không có tri kỉ

Chỉ một chữ ‘cược’ mà chứa đựng mọi thứ, có người tới lui bình thản, có

người lại tính toán sâu xa. Có người hào sảng, xởi lởi, một lời ngàn

vàng, lại cũng có người thận trọng dự mưu, tiếc vốn vô cùng. Phú quý cầu được từ đánh cược, bao nhiêu người có thể đạt được tâm nguyện? Chẳng

phải đa phần đều thất thểu, buồn bã, tay trắng lại hoàn tay trắng. Lại

có biết bao người chỉ sau một đêm bỗng trở thành giàu có, nhìn thấu được thế gian? Chữ ‘cược’ tại phường bạc Trường Lạc nổi tiếng toàn thành

Trường An, cho dù là cầm kì thi họa hay thi từ ca phú, tất cả đều là một phần nhỏ của chữ ‘cược’, người thua đến đỏ mắt, người thắng lại được

thể dương dương tự đắc.

Có thể đánh bạc một lần tại phường bạc

Trường Lạc, hoàn toàn là một giấc mộng hão huyền với những kẻ trộm như

ta. Cuối cùng, ta sắp có cơ hội thi triển bản lĩnh tại phòng bạc Phong

Vân Tế Hội đó rồi!

“Nàng đem cầm y phục của ta, lại có thể vui

vẻ cười đến mức chảy cả nước miếng? Phải chăng…nàng đang ngắm nhìn thân

thể cường tráng, tuyệt đẹp của phu quân tương lai?”

“Ngắm cái

đầu chàng ấy, ai nói là ta đang ngắn chàng? Ta chẳng qua đang hồi tưởng

lại hình ảnh oai phong lẫm liệt của mình năm xưa ở các phường bạc thôi.”

“Ta có nói là nàng đang ngắm ta sao? Nàng đoán chắc rằng tương lai ta nhất

định sẽ lấy nàng ư? Thực ra ta có thể chịu thiệt một chút, lấy nàng về

làm thê tử cũng không phải là không được…”

Chàng…chàng…chàng…”

Chỉ một câu nói của Diệu đã khiến ta tức đến lộn tiết, khuôn mặt lúc đỏ

bừng lúc tím xanh. Ta trợn trừng mắt trong lòng không khỏi kêu khổ, đúng là không bị chàng chọc tức đến độ đi ngang qua bậc cửa mà vấp ngã chết

là đã may mắn lắm rồi!

Có điều ta phải thừa nhận, thân hình của

tên hồ li chết tiệt này thực sự tuyệt đẹp. Ừm, một thân hình cường

tráng, ngắm rất bổ mắt. Ta đưa tay sờ cằm, rồi đưa mắt nhìn Diệu, ánh

mắt lướt qua từng bắp thịt săn chắc của chàng, gật đầu đắc ý. Diệu nhìn

chăm chăm vào đôi mắt đầu ý đồ xấu xa của ta, đột nhiên run rẩy toàn

thân, bộ dạng như thể vừa ta vừa mới chọc ghẹo chàng vậy.

“Làm

sao mà chàng cứ run rẩy mãi thế, có phải cảm thấy rất lạnh hay không?

Vậy chúng ta mau đi chuộc y phục của chàng về, mau đưa ta hai đồng

tiền.”

“Nàng phải chăng có bênh? Nàng muốn chơi bản tướng công…” Diệu còn chưa nói hết câu, đã bị ta kéo đi như bay quay về hiệu cầm đồ

lúc trước.

“Này đồ ham ăn, nàng lúc thì đi cầm đồ, lúc thì lại đi chuộc đồ, có phải là ăn no rỗi việc?”

“Sao chàng nhiều lời thế, cứ đi theo ta là được.” Ta nháy mắt với Diệu. Ba ngàn lạng, ta tới đây.


“Cái gì, không tìm được bộ y phục của ta nữa sao?”

“Không phải chỉ là một bộ y phục rách thôi ư?”

“Cái gì mà bộ y phục rách chứ? Đó chính là bộ y phục mà bà cố của bà cố ta

đã tận tay may cho ông cố của ông cố ta. Nó chính là thứ đồ đã ghi dấu

tình cảm thâm sâu, khắc cốt ghi tâm của người nhà ta mấy trăm năm nay.

Ngươi nói đánh mất rồi là xong sao? Đây là vật báu gia truyền của nhà

ta, ngươi định lấy cái gì ra để đền đây? Ngươi nói mau, ngươi lấy cái gì ra để đền? Ngươi bắt tướng công tương lai của ta không có y phục mặc,

ta làm sao mà xuất giá được? Của hồi môn của ta đã bị ông chủ xấu xa như ngươi làm mất rồi.” Ta cứ thế trợn mắt, hét lên một hồi. Khuôn mặt ông

chủ tiệm cầm đồ lúc đỏ lúc tím. Còn ta trong lòng cảm thấy vô cùng đắc

ý, ông ta tìm được mới lạ, ta đã ăn cắp bộ y phục đó ngay sau khi cầm đồ rồi. Chỉ có điều là thân thủ ta quá đỗi nhanh thế nên ông không phát

hiện ra mà thôi.

Diệu đứng một bên cố nhịn cười, còn ta thì ra sức nhéo chàng để khỏi bị lộ tẩy.

“Đúng thế, đúng thế, nương tử, nàng không tìm lại được bộ y phục đó, ta nhất

định sẽ không lấy nàng nữa.” Diệu lập tức hiểu ý, phối hợp rất ăn ý với

ta. Ta trợn mắt, trong lòng thầm mắng tên đàn ông này quả là giảo hoạt,

thân hình tuy có đẹp thật nhưng chẳng thể tin nổi.

“Ta đền lại cho hai vị một bộ tốt hơn…”

“Ba ngàn giọt mồ hôi, ba ngàn giọt lệ, ba ngàn đường kim mũi chỉ, ba ngàn

nỗi chờ mong chứa chan. Bộ y phục này có dùng ba ngàn lạng vàng ta cũng

không đổi.”

“Vậy rốt cuộc hai vị định như thế nào?”

“Ta

không lấy nàng ấy nữa, ngài lấy nàng ấy không phải là xong sao? Hừm! Đồ

đàn bà đanh đá, nàng định mưu sát tướng công sao?” Diệu vừa nói xong,

liền bị ta thụi cho một quyền. Diệu ôm bụng nhảy dựng lên, khiến sắc mặt ông chủ tiệm cầm đồ hết trắng nhợt lại đen sì.

“Không gánh vác

nổi…không gánh vác nổi!” Ông chủ liếc mắt nhìn qua chỗ ta, nhanh chóng

đưa lời chối tù. Còn Diệu thì quay đầu đánh mắt ra hiệu cho ta.

“Nàng xem đi, ngoại trừ ta ra, thực sự chẳng còn người đàn ông nào dám lấy

nàng nữa đâu.” Diệu kề sát môi bên tai ta, thì thầm mấy lời đáng ghét.

Ta lại đưa nắm đấm ra, lần này chàng nhanh nhẹn tránh được. Sắc mặt ông

chủ hiệu lại càng thêm khó coi. Ánh mắt ông ta nhìn Diệu càng lúc càng

tỏ ra tột cùng thương cảm.

“Muốn bản cô nương bỏ qua cũng được,

ngài hãy mau tìm một bộ y phục cất chứa ‘Ba ngàn giọt mồ hôi, ba ngàn

giọt lệ, ba ngàn đường kim mũi chỉ, ba ngàn nỗi chờ mong chứa chan’ về

đây, nếu không, ta sẽ nói với người bên ngoài tiệm cầm đồ ở phường bạc

Trường Lạc các người cậy thế ức h**p khách hàng.”

Ông chủ hiệu

vàng nhìn chúng ta đầy khó xử. Nếu không phải ông ta coi thường bộ y

phục rách nát của ta thì làm sao có thể đem bộ y phục đó đi làm giẻ lau

nhà chứ? Có thế thì ta mới dễ dàng ra tay thó được chứ. Hừm! Coi thường

người nghèo, ông ta đáng nhận được bài học.

“Nhớ năm xưa, bà cố

của bà cố ta, chẳng có gì cả, bà đã dùng mọi tình yêu và thương nhớ may

nên bộ y phục này để tặng cho ông cố của ông cố ta. Đó trở thành món đồ

ấm tình người nhất trong lòng người. Á…một tình cảm đáng quý như

vậy…á…một tình cảm…”

“Tiểu cô nương, xin đừng có hét ‘á…á’ mãi

vậy. Thế này nhé, ta thực sự chẳng thể tìm được bộ y phục đó nữa, nếu

các vị có việc gì trong phường bạc Trường Lạc mà ta có thể làm được, ta

nhất định sẽ tận sức.”

“Có, ông chắc chắn có thể giúp được. Ta

được biết quán cờ bên cạnh cũng do ông phục trách. Nếu ông có thể cho

chúng ta đánh cờ một ngày đêm mà không mất đồng tiền nào thì ta sẽ cho

qua.” Ta đánh mắt ra hiệu cùng Diệu, còn chàng thì giơ ngón tay cái thay cho lời tán thưởng.


“Ta thấy rất lạ, tại sao nàng

có thể nói khóc là khóc, nói cười là cười luôn được thế? Ngay đến ông

chủ tinh tường là vậy cũng bị nàng xoay như chong chóng. Cái gì mà cứ ba ngàn, ba ngàn, lại còn bà cố của bà cố, ông cố của ông cố, thực đúng là nói dối không biết chớp mắt, nàng quả là giỏi thật!” Suốt cả dọc đường

Diệu liên tục khen ngợi ta hết lời. Ta trợn mắt nhìn chàng, nếu không

phải ta thông minh lanh lợi, liệu chàng có thể oai phong lẫm liệt vào

đánh cờ như vậy không? Hừm, vào thời khắc quan trọng vẫn chỉ có ta là

lợi hại nhất.

“Ta trước kia khi còn làm ăn mày thường giả bộ đáng thương để xin tiền của người ta…”

“Cái gì cơ?”

“À, ta nói trước kia ta vẫn thường thỉnh giáo mấy hoa đán tại gánh hát về

kỹ thuật diễn kịch, ta học giỏi nhất là vở kịch giả bộ đáng thương xin

tiền người ta.”

“Xem ran gay từ đầu phụ thân nàng đã cố hết sức

để nàng được nhập cung, nên đã bỏ ra rất nhiều tâm sức.” Diệu mỉm cười

lạnh lùng.

Trái tim ta giây phút thất bại, đột nhiên cảm thấy

ngữ khí ban nãy của Diệu có đôi chút xa cách nhưng ta lắc nhẹ đầu, nhất

định đó là ảo giác.

“Đồ hồ li thồi, chàng mau nói cho ta về cách đánh cờ đi…làm thế nào thì mới được coi là thắng? Này, tiểu nhị, mau

mang cờ lên đây!” Ta đập mạnh tay lên bàn hét lớn. Thật đúng là ăn h**p

người quá đáng, ta vừa mới ngồi xuống, đám đông kia đã tản hết cả ra.

Bốp! Một cuốn ‘Mật điển nhập môn cờ vây’ được ném ngay ra trước mặt ta, một

người đàn ông râu rậm nhanh chóng ngồi xuống chỗ đối diện ta.

“Tiểu cô nương, chúng ta đều là những người mới chơi nên khó tránh khỏi bị

người ta coi thường, hay là chúng ta đấu một ván nhé!”

“Được thôi, xin hỏi ngài là hảo hán phương nào?”

“Là đồ tể trong tiệm bán thịt heo.”

“Hả…anh hùng không luận xuất thân. Xin mời!”

Hai chúng ta đưa tay trước mặt thi lễ rồi bắt đầu đánh cờ, trong tay lăm

lăm cuốn sách hướng dẫn vừa đánh vừa tra. Ta nhăn nhó mặt mày, nắm chặt

quân cờ, tập trung tinh thần, vô cùng nghiêm túc, chỉ muốn đánh cho đối

phương không còn manh giáp.

Thì ra quy tắc đánh cờ vây chính là

loại bỏ hết cờ của đối phương ra khỏi bàn cờ càng nhiều càng tốt. Đơn

giản vậy sao, chẳng phải chỉ là đánh mấy quân cờ nhỏ bé này thôi à.

“Này, tại sao vừa chớp mắt, quân cờ của ta đã biến mất rồi?”

“Đâu có, ở chỗ này lúc trước hoàn toàn không có quân cờ nào cả.” Ta nhanh nhảu cãi.

Nếu ông có thể nhìn thấy ta động thủ vậy thì ta chẳng phải là thần trộm nữa rồi. Ta mỉm cười vô cùng gian xảo, liếc mắt về phía Diệu, chàng cũng đã chọn một bàn cờ tốt, bắt đầu đánh rồi. Xem bộ dạng mồ hôi đầm đìa của

đối thủ, hình như đã chẳng thể tiếp tục chống đỡ nước cờ của chàng.

“Oa! Ha ha! Huynh thua rồi.” Ta đập bàn bật cười hứng khởi. Sau vài ván cờ,

ta hoàn toàn không cần phải để tâm đến mấy chiến lược, công phá chết

tiệt trong cuốn sách nhập một cờ vây kia nữa, mà gần như chỉ cần lặng lẽ đảo lộn vị trí quân cờ trên bàn thế là thế cờ lập tức thanh đổi nhanh

chóng, khiến đối thủ đau tới rơi lệ.

“Dễ sau khó tìm rượu, khó

gặp địch thủ cờ. Lão phu hôm nay coi như được mở mang tầm mắt, không ngờ có người có thể phá được tàn cuộc này của lão.” Bên này ta vừa chiến

thắng liền nghe thấy ông già đang chơi cờ cùng Diệu vuốt râu đưa lời tán thưởng, xem ra chàng lại thắng một ván nữa rồi.

Đã thay đổi đối thủ rồi, tay chân ta lại càng thêm nhanh nhẹn, lần nào cũng giở trò

thành công. Diệu ngồi bên cạnh lại càng chiến thắng vẻ vang, tất cả

những người tự xưng là cao thủ cờ vây đều thua cả trong tay chàng. Suốt

một ngày trời, ta và Diệu chưa từng thất thủ lần nào. Ta thì ỷ vào kĩ

thuật thay trời đổi ngày không chút sơ hở còn chàng đích thực dựa vào

tài đánh cờ tuyệt đỉnh hơn người.

“Ồ! Thì ra nàng…”

Diệu đánh cờ đã đến độ không còn đối thủ, liền chạy sang bên này xem ta đánh cờ, vừa nhìn thấy ta đổi vị trí quân cờ Diệu liền hiểu ra mọi chuyện.

“Chàng mau im miệng lại cho ta, không đánh cờ thì không được hiến mưu.”

“Không đánh cờ thì…” Diệu cười đến độ không khép miệng lại được. “Ta cảm thấy mình càng ngày càng thích nàng hơn rồi đấy.”

“Bản cô nương vốn dĩ đã người gặp người yêu, hoa gặp thẹn thùng.” Ta hừm một tiếng rồi đưa lời đáp lại.

“Hai vị, chủ phường bạc có lời mời.” Chính vào lúc ta đang đấu khẩu cùng

Diệu, một người trông bộ dạng như tiểu đồng cung kính tới bẩm.

Ta và Diệu quay sang nhìn nhau, mọi chuyện thực sự quá đỗi thuận lợi.


Mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, chúng ta chậm rãi bước vào trong căn gác bí ẩn.

“Vị cô nương này là…”

“Tôn danh đại tính của ta là Ngọc Phiến Nhi, ngươi mau gọi chủ nhân nhà

ngươi ra gặp.” Ta vừa mới lên tiếng liền nghe thấy Diệu đứng bên cạnh

bật cười đầy khóa trá.

“Ngọc cô nương, xin đợi một lúc.”

“Cô nương tôn danh quý tính Ngọc Phiến Nhi, xin đừng quá vội vã!” Diệu quay người sang, thì thầm bên tai ta. Ta hít một hơi thật sâu, đột nhiên

không nghĩ ra mình nên nói câu gì. Thật đúng là, ngày nào cũng đấu khẩu

rồi bị chàng têu chọc tức đến độ đoản thọ mất nhưng may mà mạng ta lớn.

“Oa, có nhiều đồ ăn quá!” Tay ta vừa định đưa ra đón lấy miếng bánh đặt trên bàn thì đột nhiên bị Diệu ngăn lại.

“Hãy chú ý hình tượng của bản thân!” Chàng mỉm cười dặn dò.

Ta vội rụt tay lại. Ai ngờ vừa định thu tay, ta liền nhìn thấy Diệu đưa

bàn tay ra, lấy một miếng bánh cho vào miệng. Ta trợn mắt nhìn chàng,

còn chàng thì tỏ ra ngây thơ vô tội, như thể bản thân chẳng hề làm

chuyện gì khuất tất.

“Không phải chàng vừa nói ta phải chú ý hình tượng sao?”

“Nàng không cảm thấy bất luận ta làm gì cũng đều rất có hình tượng sao?”

“Hả?” Ông trời ơi, hãy để con bp cht chàng, trừ hại cho dân, giữ yên bình

cho đất nước và giữ thịnh trị cho bá tính! Ta tức đến tận cổ mà chỉ biết thầm than trong lòng.

“Nàng bị đau bụng sao?”

“Hả?”

“Nàng không bị đau bụng tại sao nắm tay trợn mắt, bộ dạng như đang đi vệ sinh vậy?”

“Đi vệ sinh…Tên hồ li chết tiệt, chàng đợi đấy!” Ta xắn tay áo lên, vừa

định đưa nắm đấm bỗng ngoài cửa vọng vào tiếng cười hân hoan.

Cả ta và Diệu cùng lúc quay lại, thì nhìn thấy một người con gái mặc y

phục giản dị đang đứng bên cạnh cửa, chính là người con gái xinh đẹp mà

chúng ta gặp hôm trước. Mái tóc nàng buộc lên, vô cùng thanh tú.

“Hôm nay gặp lại, yểu điệu tựa hằng nga. Đôi mày tựa trăng non, đôi mắt tựa

sao sáng. Y phục giản dị mà chẳng che nổi nét cao sang.” Diệu mỉm cười

lên tiếng. Trong khi ta gãi đầu gãi tai không hiểu chàng đang lẩm bẩm

cái gì.

“Công tử áo gấm giàu sang, khí chất nho nhã chẳng ai

bằng. Phải chăng công tử tự nhận mình chính là trường đoạn Cẩm Y lang?”

Người con gái đó lên tiếng, giọng nói trong trẻo cuốn hút lạ thường.

“Nếu có người con gái quốc sắc thiên hương như cô nương ở bên bầu bạn, vậy

thì dù cho có phải làm chàng thư sinh ngốc cũng có sao…Ây da! Cô nương

đanh đán này, nàng giẫm lên chân ta làm gì chứ?” Không giẫm chết chàng

mới lạ, dám coi ta như không khí? Hừm! Diệu bực bội lườm ta rồi quay

sang mỉm cười hân hoan nhìn người con gái đó. Đồ hồ li thối, tên hồ li

thối than, tên hồ li chết tiệt!

“Công tử thật biết cách nói

chuyện, Lạc Kỳ thực sự rất vui!” Nàng ta nhìn Diệu bằng đôi mắt long

lanh, cực kỳ gợi tình, quyến rũ.

“Lạc Kỳ cô nương, không biết tại hạ có diễm phúc được đánh với cô nương một ván cờ không?”

Cái gì, chàng vẫn còn muốn đánh cờ sao? Xem ra tên hồ li chết tiệt này vừa

gặp mỹ nữ đãn quên ngay tuyệt đại giai nhân là ta bên cạnh rồi. Ta tiến

lên trước một bước, lặng lẽ đưa người chặn ngay ánh mắt Diệu. thế nhưng

Diệu nhanh chóng tóm lấy ta, đặt gọn sang một bên.

“Đánh cờ?”

Ánh mắt Lạc Kỳ đột nhiên hiện lên chút sắc bén, thậm chí còn chứa cả sát khí đáng sợ, khiến ta tức thì lạnh cả sống lưng.

“Lạc Kỳ coi cờ như mạng, lẽ nào lại đánh cờ cùng một tên lăng nhăng? Các ngươi rốt

cuộc là ai, ăn gan báo rồi sao mà dám tới phường bạc Trường Lạc giở

trò?”

Một tia sáng màu bạc lóe lên, ta còn chưa kịp phản ứng xem rốt cuộc có chuyện gì đã thấy người con gái phía trước trở mặt, tung

kiếm đâm thẳng tới.

“Đã bảo nàng đứng gọn sang một bên mà, cẩn

thận đấy!” Diệu thì thầm dặn dò bên tai ta, lời còn chưa dứt, ta đã bị

chàng vứt bay ra xa cách chỗ đang đứng vài trượng.

“Ngay cả khi cô nương tức giận trông cũng cũng xinh đẹp đến mê động lòng người.”

“Đúng là đồ lẻo mép, xem kiếm của ta đây.”

“Phụ nữ động đao động kiếm thực không hay chút nào. Đặc biệt những tuyệt đại mỹ nhân như cô nương, càng không nên dùng những thứ thô lỗ như vậy, để

ta giúp cô nương thu gọn.”

Ta chẳng dám chớp mắt, nhìn chăm chăm vào thân hình nhanh nhẹn xuất thủ thần tốc của Diệu. trong lúc còn đang cười cợt, chàng đã đoạt được binh khí trong tay giai nhân, thậm chí còn ôm trọn nàng ta vào lòng! Cảnh…cảnh…cảnh tượng này đúng là quá đỗi thân mật.

“Mau buông ta ra! Tên lưu manh hạ tiện!” Người con gái đó vừa ngã vào vòng tay Diệu liền cất lời mắng nhiếc.

“Cô nương thực sự hiểu lầm tại hạ rồi. Nếu ta buông tay ra là cô nương sẽ ngã đấy.”

“Ngươi!” Nàng ta vừa tức giận vừa thẹn thùng, khuôn mặt đỏ ửng chẳng khác nào

quả táo đặt trên bàn lúc nãy. Hả, xem ra không chỉ mình ta bị Diệu trêu

chọc cho tức đến độ chết đi sống lại.

“Theo đúng quy định của

phường bạc Trường Lạc, người vào được trong căn gác này nhất định phải

vượt qua ba ải. Nếu ngươi không vượt qua được, dù có g**t ch*t ta cũng

chẳng thể gặp được chủ phường bạc.”

“Ta làm sao nỡ lòng g**t ch*t cô nương. Vì mỹ nhan phải qua hai hay ba trăm cửa ải ta đều dốc sức.”

“Ba ván cược. Cược văn, cược võ, cược sinh tử.”

“Rất thú vị, ta đánh cược cùng cô nương.”

“Không, cả hai người đều phải đánh cược. Bất cứ ai thua, đừng mong rời khỏi phường bạc Trường Lạc này.”

“Này, ta với chàng ấy không quen biết, liệu ta có thể không đánh cược không?” Cái gì mà cược sinh tử, chỉ nghe thôi đã có cảm giác vô cùng đánh sợ.

“Cược thì cược, đồ hồ li thối tha, chàng cần thiết phải bày ra bộ mặt dữ dằn

đó không?” Ta chu miệng, nghĩ đến bản thân văn không biết, võ chẳng hay, tham sống lại sợ chết, xem ra mất ván cược văn, cược võ, cược sinh tử

này tất cả đều không thích hợp với ta chút nào.

“Cược văn, điều

quan trọng là thanh, nhã, thơ từ ca phú, cầm kì thi họa đều có thể đem

ra đánh cược. Khách được ưu tiên, ngươi chọn cái gì?” Lần này chết chắc

rồi, hình như chẳng có môn này ta biết cả. Liệu có thể đánh cược thứ

khác được không? Ví dụ như ăn, uống, đánh bạc, ăn trộm đồ?

“Được đánh cược với cô nương một ván, dù cược gì cũng đều đáng mừng cả. Xin

mời cô nương hãy chọn thứ mình giỏi nhất.” Tên hồ li thối tha, gặp hồ li tinh cái là không còn phân biệt được đông nam tây bắc gì nữa.

“Hừm, ngữ khí cũng không nhỏ chút nào, vậy ngài đừng có hối hận! Xin mời.”

Trên bàn hương khói bay nghi ngút, sau rèm mỹ nhân lại càng gợi tình, quyến

rũ. Nàng ta dẫn chúng ta vào nơi khói hương nghi ngút này làm gì chứ?

Quay sang nhìn Diệu, chàng vẫn giữ vẻ mặt bình thản như không, không

biết trong đầu chàng đang nghĩ những gì. Trong căn phòng không lớn lắm,

đàn tranh, đàn nguyệt, tiêu, tất cả đều có. Điều kì lạ nhất chính là

phía trước còn có một bồn tắm lớn, trong nước còn rắc rất nhiều cánh

hoa.

Vừa thấy Lạc Kỳ đưa tay lên vẫy, hai thị nữ lập tức tiến

lên, cởi y phục của nàng. Ta và Diệu không hẹn mà cùng hít sâu một hơi,

đừng nói nàng ta định tắm ngay trước mặt đám đông thế này nhé?”

“Lần đánh cược này thực đúng là đáng.” Diệu đứng cạnh lẩm bẩm một mình. Ta

lại đưa tay định cấu, nhưng không may bị chàng tóm được.

“Cô nương đanh đá, lần sau chúng ta cũng đánh cược như vậy có được không…ây da…có phải nàng đánh người thành nghiện rồi không?”

Tiếng đàn tỳ bà vang lên hòa cùng tiếng đàn nguyệt, đàn tranh, Lạc Kỳ đã cởi

bỏ y phục từ từ bước vào bồn tắm. Một thứ thanh âm tuyệt diệu vang lên,

đó là sự đụng chạm giữa làn da và dòng nước.

Khúc nhạc vang lên

nhưng nghe vô cùng khác biệt như được hòa tấu bởi nhiều thứ nhạc cụ. Lạc Kỳ đang múa trong nước, tạo ra vô số bọt nước, không ngờ nàng ta dùng

cơ thể làm đàn, tấu nên một khúc nhạc vang dội đến thế.

“Công

tử, cuộc đánh cược hôm nay. Chúng ta đánh cược ngàn cánh hoa này. Ngài

đoán xem, sau khi khúc nhạc kết thúc, những cánh hoa do tiểu thư làm rơi xuống sẽ là số chẵn hay số lẻ?” Người thị nữ bê chiếc khay đựng đầy

cánh hoa liên tiếp đổ vào trong bồn nước. Hương thơm nhanh chóng bay xa,

thoảng tới, thơm ngát. Theo điệu mua của Lạc Kỳ, những cánh hoa không

ngừng xoay chuyển trong không trung, mang theo cả những giọt nước long

lanh. Cánh hoa, mỹ nhân, nhạc điệu tương phùng. Thảo nào trong thiên hạ

có biết bao nhân sĩ chấp nhận tiêu tốn ngàn vàng để được thường xuyên

tới lui nơi này.

“Thực không hổ danh là phường bạc Trường Lạc,

đánh cược mà cũng tinh tế đến mức này.” Giọng Diệu đã không còn đùa cợt

như trước, mà mang đậm ý tán thưởng.

“Bên bờ hồ tú lệ, rặng liễu phất phơ nhẹ bay, mặt hồ như gương ánh lên từng gợn sóng long lanh, mưa bay lất phất khiến dáng vẻ gầy guộc của nàng càng thêm rõ nét. Và nỗi

nhớ thương đã không ngừng lan ra cùng mây gió.” Tiếng hát bỗng vang lên

như sóng nước mặt hồ, trong khi hoa vẫn rơi, trong phòng là một màn cược tuyệt thế. Không biết từ lúc nào, Diệu đã cầm lấy một cây đàn tấu lên

một khúc nhạc.

“Đường đời trắc trở làm nên vị danh tướng tài

năng, binh hùng tướng mạng đất nước tất thanh bình, cảnh sông Tần Hoài,

chúng kiến những con người oai hùng mà cao cả…” Diệu nâng ngón tay nhẹ

lướt trên phím đàn. Chàng đọc một bài từ vừa hay tạo thành một khúc nhạc đối ứng với bài từ Lạc Kỳ đọc ban nãy. Cách chàng đối ứng khiến ngay cả bàn thân Lạc Kỳ cũng phải kinh ngạc, thậm chí trong sự kinh ngạc ấy còn ẩn chứa cả nỗi vui mừng. Trong ánh mắt nàng ta chứa đầy nét hoài nghi,

dôi mắt xinh đẹp ươn ướt đẫm lệ.

“Gió thổi qua khiến bùn đất hòa quyện vào cỏ dại, kiếp người ngắn ngủi phiêu linh tựa cành cây ngọn cỏ, là ai đã tạo nên thảm kịch tại Kim Lăng, cảnh vật thê lương nhuốm bẩn

áo trắng của bie?” Kiếp người ngắn ngủi, chàng đạng tự hát về bản thân

mình sao? Tuy rằng tấm thân cao quý ngàn vàng, thế nhưng có nhà lại

không thể ở, có nước không thể về. Giống như có lúc này chàng chỉ có thể ở bên ngoài thành Trường An, cầu cứu các nhân sĩ trên giang hồ?

“Một dòng nước xuân lặng lẽ chảy về dông, mái tóc của chàng bị gió thổi bay

không chút thương tiếc, gương đồng hiện lên dáng hình gầy guộc. Chiếc ly hổ phách nở bông hoa đào, nước mắt chan chứ lặng lẽ rơi. Chàng tựa bên

lầu đưa tang ngựa quý. Nỗi nhớ thương được bút mực hóa thành sông núi

mênh mông. Nỗi sầu trong tim khó lòng gạt bỏ, cầu Chu Tước đã phụ tấm

lòng chàng yêu mến…công tử…” Lạc Kỳ đột nhiên nấc nghẹn không hát thêm

nữa, bàn tay Diệu đang gảy đàn cũng đột ngột ngắt tiếng.

“Công tử, xin mời đoán trước.”

“Việc tốt thành đôi, ta đoán đó là số chẵn.” Diệu không do dự, quả quyết đưa

ra đáp án. Ta nheo mắt lặng đếm số cánh hoa kia, đếm đến độ váng mắt hoa mày mà chưa tìm được đáp án đúng. Lát nữa, chắc dọ không đánh đố ta

giống thế này chứ? Ta thực sự không đếm ra được số cánh hoa kia là chẵn

hay lẻ.

“Công tử sai rồi, là số lẻ.”

Trái tim ta bỗng

thót lại, chẳng lẽ chúng ta vừa ra quân đã thua luôn? Nếu chàng muốn

chết thì cứ chết, đừng có lôi ta theo cùng. Ta lặng lẽ bước ra xa chỗ

Diệu đang đứng, may mà ta với chàng đánh cược riêng. Diệu bất giác mỉm

cười chẳng khác nào một con hồ li giảo hoạt, nụ cười của chàng nham hiểm đến độ ta bấc giác lạnh cả sống lưng.

“Không, là số chẵn.” Diệu cúi người, vuốt nhẹ lên mái tóc ta.

“Các vị đếm thiếu một cánh hoa rồi.” Dứt lời chàng lấy một cánh hoa từ mái

tóc ta. Ta có chút bất ngờ thực không biết chàng đã giấu cánh hoa này

lên tóc ta từ lúc nào, xem ra tên tiểu tử này hoàn toàn có hả năng thiên bẩm làm một đạo tặc.

“Lạc Kỳ đã đánh cược thì sẽ chấp nhận

thua. Chỗ này có hai ngàn lạng vàng, công tử lấy vàng rồi đi đi. Như vậy người không cần phải mạo hiểm tham gia thêm một trận đánh cược khác

nữa.”

Ôi nhiều vàng quá, lóng la lóng lánh, khiến mắt ta chói

lóa. Ta nhanh chóng kéo lấy vạt áo Diệu: “Chúng ta đi thôi, có số tiền

này rồi giả như không làm Hoàng đế, chúng ta vẫn có thể sống tự tại cả

đời.” Diệu nhíu chặt đôi mày, phẩy tay ta ra, như thể không chấp nhận

được bộ dạng tham tiền đáng ghét của ta thêm nữa.

“Sang ải thứ

hai đi, hai ngàn lạng vàng đối với ta chỉ là một đống phế liệu.” Câu này đúng là đáng đánh đòn. Chỉ một câu nói của chàng dù ta yêu đống phế

liệu đó vô cùng, cũng chỉ biết chu miệng đầy tiếc nuối mà thôi.

“Công tử, xin mời.” Ta vừa định đi theo, liền bị Lạc Kỳ ngăn lại, thậm chí cô ta còn trợn mắt nhìn ta một lúc lâu. Ta nuốt nước miếng, được thôi, hồ

li tinh, ta không dư hơi đấu vẻ dữ tợn cùng ngươi.

“Cô nương vẫn còn chưa đánh cược mà.” Có lẽ do không thích bộ dạng lưu manh du đãng

của ta nên giọng nói của Lạc Kỳ bất giác vút cao, thậm chí nàng ta còn

chẳng buồn đưa mắt nhìn ta lấy một cái. Có điều ta cảm thấy rất kỳ lạ,

thái độ của người con gái này với Diệu sao lại thay đổi, không còn lạnh

lùng như trước, hơn nữa còn chứa đựng sự kính nể, ngưỡng mộ trước tài

năng của chàng. Ta tựa sát vào Diệu, không cho nàng ta có cơ hội dính

lấy chàng.

“Cược thì cược, ta đánh cược vẽ tranh.” Vì không muốn để người con coi thường, ta đưa tay vỗ ngực. Vẽ tranh, ta chắc cũng chỉ biết vẽ bùa mà thôi.

“Được, mau đưa văn phòng tứ bảo lên!” Lạc

Kỳ nhẹ đưa tay ra hiệu cho đám thị nữ. Tứ bảo là những bảo vật gì vậy?

Nhìn đám thị nữ bận rộn đi lấy đồ, ta chỉ còn biết thầm kêu khổ. Tất cả

là tại ta không chịu học hành tử tể, bây giờ thậm chí còn chẳng biết cầm bút như thế nào, không biết nàng ta định cược kiểu gì? Đừng khiến ta

mất mặt là được.

“Hồ bút, vi mặc, đoan nghiên, tuyên chỉ.”

“Không cần phải giới thiệu cặn kẽ như vậy, ta biết hết mấy thứ này.” Ta đưa

tay xua xua, muốn cược thì làm luôn đi, nói nhiều những thứ vớ vẩn đó

làm gì khi ta nghe cũng chẳng hiểu.

“Bút lông chim điêu trắng và rễ hoa mai tại Hồ Châu. Mực đen mài từ ngọc tím tại Vị Châu. Nghiên

khắc hình đoạn thạch vân long, giấy trắng huyện Kinh ở Tuyên Châu. Nhìn

những thứ này, ta thực muốn động bút. Cô nương nói xem muốn chúng ta

cược gì?” Diệu lập tức lên tiếng.

“Công tử không cần phải khéo

léo đưa lời nhắc nhở cô nương này. Ta và cô nương này đánh cược chứ

không phải đánh cược cùng hai vị. Lần này sẽ cược trong thời gian một

nén hương ta có thể vẽ lại toàn bộ cảnh sắc tại phường bạc Trường Lạc

này.”

“Cô nương vẽ?”

“Đúng, là ta vẽ.”

“Vậy thì

tốt quá, ta không phải vẽ là được rồi. Oa! Ha ha…ừm…” Tiếng cười của ta

nhanh chóng biến mất trước ánh mắt khinh thường của Diệu.

Lạc Kỳ cũng liếc mắt sang nhìn ta rồi ra hiệu cho hai thị nữ châm hương mài

mực. Trong chớp mắt mực đen bay xuống như mưa. Dưới ngọn đèn sáng, Lạc

Kỳ vẽ rất có thần, tay đău bút chuyển, bút đi đến đâu sông núi ẩn hiện,

càn khôn rạng ngời. Là vầng trăng ẩn sau đám mây trắng phía xa, nét bút

vừa đặt xuống trang giấy đã in hình một rừng cây rậm rạp, hữu tình. Lác

đác đèn đài nơi gần nơi xa, vẽ rồng khắc phượng, tất cả đều được tái

hiện sinh động trên tranh vẽ. Nhìn tổng thể, phường bạc Trường Lạc dường như đã nằm gọn trên bức họa này, không thừa, không thiếu. Vừa quen vừa

lạ, vừa thực vừa ảo, choáng ngợp diệu kỳ, trong tranh ẩn hiện hào khí

giang hồ, cũng có chất nho nhã của thư sinh, và cả khí chất của hoàng

cung cao quý. Nàng ta mới chỉ nhẹ nhàng đưa bút, vậy mà phường bạc

Trường Lạc đã nhanh chóng hiện ra một cách sống động trên trang giấy

trắng. Thật là quá tài giỏi!

Ánh mắt Diệu chăm chú, đôi mày nhíu lại, không hiểu chàng đang suy nghĩ những gì. Đám thị nữ đứng hầy bên

cạnh khuôn mặt ai nấy đều lộ vẻ tự hào. Trong khi ta đứng một bên không

ngừng phồng mồm trợn mắt thổi đầu cây hương đang cháy, thi thoảng lại

đưa mắt nhìn người con gái đang thi triển tài nghệ.

“Ha ha!

Hương cháy hết rồi không được vẽ thêm nữa.” Ta nhìn chăm chăm vào đầu

hương đỏ hồng trước mặt, sau đó tức giận dập tắt luôn.

“Ồn ào gì chứ, tiểu thư nhà chúng ta đã hoàn thành bức tranh rồi.” Thị nữ vừa nói ngay từ ban đầu đã bất mãn trước hành động thổi hương cho tàn nhanh của ta, lần này liền chu miệng lên lạnh lùng đáp lại đồng thời tặng kèm

thêm cho ta một ánh mắt khinh thường.

“Không phải chứ, hình như

vẫn còn chưa vẽ xong mà?” Một lúc lâu sau Diệu đột nhiên lên tiếng.

Trong lòng ta tức thì vui mừng cực độ, chàng là tên hồ li gian xảo chính hiệu, có lẽ lại sắp giở âm mưu gì rồi.

“Cái gì?”

“Là thế này, đại tiểu thư, xin nàng hãy nhìn rõ bờ tướng phía bên này xem là gì?”

“Là thứ gì?”

“Là con ruồi.”

“Con ruồi? Con ruồi từ đâu ra thế, tại sao lại có một con ruồi ở đây?”

“Ta vừa mới đập chết nó xong.”

“Ngài…”

“Ừm, chính ta!” Diệu nghiêm túc đáp, khuôn mặt Lạc Kỳ nhanh chóng đỏ phừng, không biết là đang tức giận hay là lo lắng.

“Dáng vẻ lúc tức giận của nàng trông đặc biệt quyến rũ!” Diệu ghé sát đến chỗ nàng ta, đưa lời tán thưởng, khuôn mặt nàng ta lại đỏ bừng lên, vừa có

nét bực bội, lại có nét thẹn thùng.

“Để ta vẽ nốt giúp cô

nương.” Thấy nàng ta tức giận, tâm trạng ta bỗng nhiên trở nên vô cùng

sảng khoái. Ta vơ lấy bút lông rồi thô lỗ đặt bút lên tờ giấy đắt tiền

kia.

“Cái đống này là gì chứ?” Diệu cầm bức tranh lên, có chút tiếc rẻ cho một bức họa khí chất tuyệt vời.

“Thì chính là con ruồi bị chàng đập nát trên tường đó thôi.”

“Ừm, rất có hình tượng.”

Lạc Kỳ nhìn hai chúng ta kẻ tung người hứng, vô cùng hợp ý, tức giận giậm chân liên hồi.

“Ải tiếp theo, đấu võ.” Lạc Kỳ có vẻ không muốn lằng nhằng với chúng ta lâu thêm, xua tay tuyên bố.

“Cái gì ải tiếp theo…ta…” Còn đang mải thu dọn đống vàng, ta đành bất lực để Diệu cưỡng ép kéo đi. Có nhầm không thế, ta vừa chiến thắng, chẳng lẽ

không có quyền tự quyết định hay sao? Ta không muốn vượt qua ải đấu võ

gì đó, ta chỉ muốn cầm vàng rời đi thôi.

Diệu cong miệng mỉm

cười, rồi lịch lãm lên tiếng: “Cô nương, chúng ta hãy cùng phá ải tiếp

theo.” Ta bị chàng bịt chặt miệng và mắt, kéo bằng được ra khỏi chỗ đặt

vàng kia.

“Đấu võ, có mười tám loại võ nghệ, tất cả đều có thể

đặt cược hết, không có gì phải ngần ngại. Cung, nỏ, tên, tiến, điểu,

giáo, mác, thương, côn, thù, chùy, trượng, gậy, bổng, rìu, búa lớn,

kích, kiếm, đao, roi, giản, câu liềm, chày, phất trần, vòng sắt, xích

sắ, dây thừng, dây gia, cây lao, hãy chọn loại binh khí các vị quen dùng đi.”

“Cung, nỏ, tiễn, tên…hình như là nhiều hơn hẳn mười tám

ban võ nghệ thì phải?” Ta đứng gọn một bên giơ tay ra đếm, bà cố nó,

chết mất! Đến lúc đó, ngộ nhỡ ta bị thua, không phải sẽ bị đám binh khí

này chọc cho thành con nhím sao? Mấy thứ vũ khí này cái nào cái nấy đều

nguy hiểm đến tính mạng, thôi bỏ đi, cứ tuân theo quy tắc mạng mình là

nhất, không đánh lại thì cắm đầu mà chạy vây! Ta quay người vừa định

chạy trốn, thì bị Diệu kéo xềnh xệch lại. Tên hồ li thối tha này, bản

thân muốn chết thì thôi đi còn muốn kéo theo cả ta nữa.

“Lần này cô nương hãy đánh cược trước đi, cô nương định đánh cược thứ gì?” Lạc

Kỳ quay sang nói chuyện với ta, giọng điệu coi thường. Bắt ta cược

trước, ả ta quả là độc ác.

“Vì chẳng biết dùng thứ binh khí nào cả, cho nên ta không muốn cá cược gì cả.” Ta bực bội đáp.

“Cô nương định tay không bắt giặc? Không thành vấn đề, người đâu, chuẩn bị ván cược.”

Ta nói sẽ tay không bắt giặc khi nào…rõ ràng là muốn làm khó ta mà. Chắc hẳn vì lúc nãy thua ta nên ả ta không phục.

“Trên lầu tư có một hộp gấm, trong hộp có một chiếc quạt gấp. Nếu cô nương có thể lấy được chiếc quạt gấp trong hộp gấm đó về đây cho ta trong thời

gian một tuần hương, coi như cô nương thắng. Còn công tử… công tử đánh

cược cô nương này thắng hay thua? Chúng ta cược gộp lại luôn, thế nào?”

Ăn trộm đồ? Như vậy chẳng phải quá lợi cho ta rồi sao? Đây chẳng phải

chính là nghề làm nên danh tiếng của ta à. Nói đánh nhau ta không biết,

thế nhưng luận về trộm đồ, không phải bốc phét chứ…Nếu ta không trộm

được thì trong thiên hạ này chẳng ai có thể trộm nổi.

“Mấy lầu

gác này không dễ leo đâu, lầu hai là ‘cầm được mà không nhìn thấy’, lầu

ba là ‘nhìn thấy mà không cầm được’. Còn lầu bốn chính là ‘không nhìn

thấy mà cũng chẳng cầm được’. Xin mời cô nương lên lầu.”

Thế nào gọi là ‘không nhìn thấy mà không cầm được? Ả ta lúc nào nói chuyện

không rõ ràng, biết rõ ràng ta ghét nhất cái kiểu chơi chữ, văn hoa rồi

mà vẫn còn cố tình đem ra nói chuyện.

“Ta cược nàng ấy thắng. Phiến Nhi nàng tuyệt đối không được thua đâu đấy!” Diệu đứng một bên đưa lời cổ vũ.

“Chàng cho rằng mình đang chơi trò Tiểu Đại hay sao? Mau dạy công phu nhảy tường của chàng cho ta đi.”

“Nàng cho rằng môn đó như ăn đồ sao? Nuốt vào một cái là có thể học được?

Trước tiên nàng cứ nghĩ cách ngộ nhỡ chúng ta bị thua sẽ chối bỏ bằng

cách nào còn tốt hơn.”

Thua? Tên hồ li này đang xem thường, nghĩ rằng ta chẳng thể nào thắng nổi? Nghĩ vậy ta liền trợn mắt lườm chàng

rồi ưỡn ngực thẳng lưng, bước lên phía trước, phong thái oai nghiêm của

một vị anh hùng cao ngạo bước lên pháp trường, bi thảm mà hào sảng, hoàn toàn không có chút luyến lưu.

“Đây chính là đường dẫn thẳng tới lầu hai.” Lạc Kỳ lạnh lùng đưa lời chỉ dẫn.

“Không phải chứ? Đây mà được coi là đường sao…này…”

Đây là nơi khỉ ho cò gáy gì không biết? Cầu thang mà cũng chẳng ra dáng cầu thang? Ta nhìn vào thanh sắt dài dẫn thẳng lên trên, cau chặt đôi mày,

thôi bỏ đi, ăn trộm chúng ta xưa nay mấy khi được đi đường thẳng ngõ

đẹp. Chẳng qua chỉ là một thanh sắt thôi, ả ta cho rằng ta sẽ thấy khó

mà lùi bước sao, hừm, cứ chờ mà xem.

Ta liền cuốn gọn hai váy,

buộc ngang lên thắt lưng, làm vậy khi hành động sẽ tiện lợi hơn nhiều.

Đặt chân lên thanh sắt, ta đi từng bước lên. Thực ra hàng ngày, ta đã

quen với việc trèo lên mái nhà, cây cao, cho nên kiểu đi lên lầu này

chẳng làm giảm tốc độ của ta.

Chẳng bao lâu sau, ta đã lên được

lầu hai, ánh sáng đột nhiên tối sầm lại. Trước mắt ta mọi thứ mờ ảo vô

cùng, khiến ta nhất thời không kịp thích ứng. Ta nhắm mắt, rồi lại từ từ mở mắt ra. Lần này coi như tiêu, vì lâu không đi ăn trộm nên chẳng còn

mấy thứ như mồi lửa trong lòng…Lẽ nào muốn ta học theo mấy lão ăn mày

tiền bối dùng que gỗ tạo lửa? Không có công cụ gây án thực đúng là phiền phức! Ta bực bội chửi thầm vài câu, đột nhiên phát hiện trước ngực mình có chút ánh sáng, là thứ gì thế nhỉ?

Ta đưa tay vào ngực, thì

ra đó là một viên dạ minh châu. Hóa ra, ta đã mang theo vật này hơn một

tháng mà không nhớ ra bản thân đã từng trộm được thứ bảo bối này. Ta

mừng rỡ lấy viên dạ minh châu ra khỏi y phục. Viên dạ minh châu vừa xuất hiện, không gian như thể một tấm lưới đen bị xé rách, ánh sáng lóa lên, cảnh tượng xung quanh tức thì cực kì rõ nét. Ta đưa mắt nhìn khắp nơi

một lượt. May mà chỉ có con đường từ lầu một lên lầu hai là khó đi, còn

bắt đầu từ đây, đường đi rộng rãi, thoải mái vô cùng.

“Oa! Bất cứ đồ vật với hình dạng kì lạ nào căn phòng này cũng có hết.”

Trước mặt ta là một đống sắt, kiếm có đao có. Tính cản đường bản cô nương

sao? Trong phòng lúc này mọi thứ đều trở nên lấp lánh bởi thứ ánh sáng

phát ra từ viên dạ minh châu trong tay ta. Ta thuận chân tung đống đao

kiếm gọn sang một bên. Trong lòng khấp khởi vui mừng. Ta vốn tưởng trong này bài trí nhiều cạm bẫy nguy hiểm, kết quả chỉ là đống sắt vụn. Cầm

được nhìn không thấy? Với ta nó chỉ đáng như thấy cũng không muốn cầm mà thôi.

Ta nhanh chóng lách qua đám đao kiếm kia rồi đi thẳng lên lầu ba. Con đường từ lầu hai lên lầu ba giống như trước có cầu thang

hẳn hoi, có điều chỗ đặt cầu thang khá kín. Cách bố trí này ta đã từng

gặp khi đi ăn trộm tại một tiêu cục ở kinh thành Trường An. Nhưng cầu

thang của tiêu cục đó giấu trong một góc khuất, chỉ cần gạt bức tranh ở

bên cạnh là có thể đẩy tường và nhìn thấy cầu thang. Còn cầu thang ở đây được đặt ở chỗ dễ tìm hơn nhiều, cũng chẳng có cạm bẫy nào cả. Càng đi

lên trên ta lại càng thấy ánh sáng rõ hơn, đến sau cùng thậm chí chẳng

cần đến viên dạ minh châu trong tay ta cũng có thể nhìn thấy đường đi

lối lại.

Đây chính là nơi được gọi là ‘nhìn thấy mà không cầm

được’ sao? Là thứ bảo bối gì mà thấy được mà lại không cầm được? Ta đưa

mắt nhìn khắp tứ phía, trên mặt tường treo rất nhiều hình? Xem ra không

phải tranh mà chính là thư pháp? Đây chẳng phải là hành động ăn h**p bản cô nương không biết chữ hay sao? Ta ngẩng đầu nhìn những bức tranh treo trên tường. Trong những bức tranh này có hình người nhưng đều ở tư thế

kì quái, nét mặt lại càng cổ quái hơn. Ta nhất thời hiếu kì, liền múa

may theo động tác của họ, không bao lâu liền cảm thấy choáng váng đầu

óc, lồng ngực bí bách, thậm chí muốn thở mà cũng cảm thấy đau nhói. Thôi chết rồi, những bức hình này chắc chắn có điều bí ẩn, nhất định là cái

bẫy do người con gái bên dưới kia tạo ra để hãm hại ta.

Ta đưa

tay dụi mắt, định thần tức thì không nhìn thấy người đâu nữa. ‘Nhìn thấy mà cầm không được’ chính là những bức tranh này rồi. Ta còn tưởng là

thứ đồ gì hay ho lắm, đúng là vô vị.

Nghĩ vậy ta không để tâm

đến chúng nữa mà tranh thủ thời gian tìm đường lên lầu bốn. Thế nhưng

cách bố trí trên lầu ba này vô cùng kì lạ, khắp phòng chẳng có gì khác

ngoài những bức tranh khiến người ta hoa mày chóng mặt, lại chẳng thể

tìm được cầu thang lên lầu trên. Lẽ nào nơi đây được bố trí hệt như tại

tiêu cụ trước đây? Có chốt cửa bí mật? Ta đưa mắt nhìn xung quanh, sau

cùng liền nhìn chăm chằm vào bức vẽ có phần cổ quái, bức tranh đó thực

sự rất lạ, giống hệt như bức tranh mở ra chốt cửa mật tại tiêu cục lần

trước. Ta nhếch miệng mỉm cười, vội vã chạy lại gần rồi đấm mạnh vào đôi mắt được vẽ trên bức tranh kia. Quả nhiên, sau lưng ta chợt vang lên

một tiếng động mạnh, bức tường nhanh chóng mở ra, con đường thông lên

lầu bốn hiện ngay trước mắt. Ta tiếp tục đi lên, căn phòng dần tối lại,

có điều không sao cả, ta đã có viên dạ minh châu độc nhất vô nhị này

rồi.

“Nhiệm vụ lần này thực quá đỗi đơn giản, đúng là đã sỉ nhục cho sự thông minh tài trí của bản cô nương.” Ta lấy cây trâm cài tóc

xuống, tìm chiếc hộp gấm, rồi dùng thần công mở khóa vạn năng của mình,

chỉ bằng vài ba động tác chiếc hộp đã được mở ra. Sau cùng ta đã lấy

thành công chiếc quạt.

“Chẳng cần đến nửa tuần hương, nhiệm vụ đã xong, đại công cáo thành.” Ta dương dương tự đắc.

“Làm sao có thể, rất nhiều cao thủ giang hồ đều không thể qua nổi…”

“Đương nhiên là có thể. Đám cao thủ ấy khi nhìn thấy những binh khí tuyệt thế

trong thiên hạ, tức thì ở lại lựa chọn, đắn đo, chắc chắn sẽ mất nhiều

thời gian. Còn nàng ấy không hiểu gì về binh khí, thế nên hẳn là coi

những vũ khí đó chẳng khác nào đám sắt vụn, nên không bị mắc lừa. Khi

lên đến lầu ba, những nội công tâm pháp, thơ từ ca phú treo đầy tường đó đều có sức hút với đám văn nhân nho nhã hay là người luyện võ tài ba.

Có điều nàng ấy không hiểu văn thơ lại càng không biết dụng võ, tự nhiên sẽ không thèm để tâm đến những bức tranh đó rồi. Còn về việc tại sao

nàng ấy có thể mở khóa dễ dàng được như vậy, thì đoán là do vấn số may

mắn.” Diệu đứng một bên đưa lời bình luận.

“Hai vị chẳng qua chỉ may mắn vượt qua được hai cửa ải, thế nhưng tiếp theo chưa chắc may mắn đã giúp được hai vị đâu. Người đâu, bày ải sinh tử.”

Ta và Diệu quay sang nhìn nhau, nghe tên ải này đã biết không hề đơn giản,không

phải sống thì là chết. Đánh cược gì đây? Thị nữ lặng lẽ bê lên ba ly

rượu, trong lòng ta tức thì hoài nghi, bọn họ đang chơi trò gì chứ?

“Lúc trước đặt cược chẳng qua chỉ là mấy ngàn lạng vàng, toàn là những vật

ngoài thân, lúc này mới là ván chính, ván cược sinh tử, đặt cược chính

là mạng sống của mình. Hai người mỗi người chọn một ly đi, là sống hay

chết còn phải xem vận mạng của hai người thế nào.”

“Này, chỉ một ly không có độc, trong khi chúng ta có hai người, vậy chẳng phải một trong hai nhất định phải chết sao?”

“Quy tắc của phường bạc Trường Lạc, nếu đã chịu cược thì phải chấp nhận kết

quả. Nếu cô nương không dám nhận thì đừng đánh cược. Từ đâu đến thì tự

động quay về, chủ phường bạc sẽ không gặp cô.” Con hồ li tinh chết dẫm,

kiêu căng ngạo mạn gì chứ? Ta kéo vạt áo ra hiệu cho Diệu hãy bỏ cuộc,

nhưng chàng chỉ nhẹ nhàng đẩy bàn tay ta ra.

“Rượu ngon!” Diệu chẳng suy nghĩ nhiều nhấc một ly lên uống cạn.

“Tên hồ li đáng ghét, thật chẳng có nghĩa khí gì cả, không ngờ dám chọn

trước.” Ta nghiến răng trợn mắt nhìn Diệu. Trời đất ơi, ta có thể không

đánh cược không?

“Ly rượu của nàng ấy, ta sẽ uống thay luôn.”

Diệu vội cầm ly khác, ngửa cổ cạn sạch. Hồ li tinh trợn mắt nhìn hai ly

rượu trống không đầy kinh ngạc, rồi lại nhìn chàng bằng ánh mắt khó tin.

Trái tim ta quặn thắt, nếu trong ba ly rượu này chỉ có một ly không độc, vậy thì chàng uống một lúc hai ly…không phải là chết chắc rồi sao? Ta nhìn

Diệu đầy lo lắng, ánh mắt chàng càng lúc càng dịu dàng vô hạn, tĩnh lặng hệt như ánh trăng bên ngoài cửa sổ. Trái tim ta đập thình thịch không

ngừng, chàng biết ta vốn không chịu được kế kích tướng, chàng biết ta

rất thích giữ thể diện, chàng biết hồ li tinh cười nhạo ta không dám

đánh cược, ta nhất định sẽ uống ly rượu độc trước mắt, cho nên, chàng…

đã uống thay ta?

Đêm càng lúc càng khuya. Ánh nến chập chờn

trong Hàm Tĩnh các như bị đánh tan bởi ánh đèn đuốc sáng lên từ phía xa

xăm trong phường bạc Trường Lạc, không gian đặc quánh càng lúc càng thêm đáng sợ. Mặt trăng trên cao tỏa ra thứ ánh sáng bạc cổ quái, sắc mặt

Diệu hiện lên dưới ánh trăng và bóng nến biến hóa khôn lường.

“Có thể cho chúng ta gặp chủ phường bạc không?” Diệu chậm rãi mở miệng.

“Diệu, chàng không sao chứ?” Thấy chàng không sao, ta cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

“Tướng công của nàng không sợ trời, không sợ đất, làm sao mà xảy ra chuyện gì

được? Ta thật không nỡ để nàng thành quả…quả phụ.” Đột nhiên Diệu thổ

huyết, nhưng nụ cười trên mặt vẫn vô cùng xán lạn. Chàng tóm chặt lấy bờ vai ta, sức nặng từ cơ thể chàng đè lên đột ngột khiến vai ta đau nhói. Ta lúc đó gần như quỵ hẳn. Nhìn chàng cố sức chịu đựng, dường như phải

dốc toàn lực còn lại mới có thể đứng vững để tựa vào người ta. Ta vô

cùng hoang mang, vội vàng đỡ lấy nàng.

“Đồ đàn bà độc ác, mau

đưa thuốc giải ra đây, nếu không ta sẽ đánh sập phường bạc Trường Lạc

này!” Ta thấy Diệu thổi huyết, trong lòng không khỏi đau đớn, liền chỉ

thẳng vào mặt hồ li tinh đưa lời mắng nhiếc.

“Chịu cược thì phải chấp nhận, dẫu chết cũng không thể trách người.” Hồ li tinh Lạc Kỳ lạnh lùng đáp.

“Dù phải chết ta cũng sẽ liều mạng với ngươi!” Ta xắn tay áo lên, nhưng bị

Diệu ngăn lại. Chàng dồn hết sức tóm chặt lấy tay ta, rồi lắc đầu ra

hiệu không được manh động.

“Trong ván cược vừa rồi cô nương thắng rồi! Cô có thể xin chủ phường bạc thuốc giải.” Lạc Kỳ đưa lời nhắc nhở.

Đúng vậy! Diệu đã uống giúp ta ly rượu độc kia, vậy coi như ta đã vượt qua

ải thứ ba, ta có thể cầu xin chủ phường bạc Trường Lạc thuốc giải!

“Đừng đi! Phiến Nhi…nàng nghe đây…dù thế nào đi nữa cũng phải yêu cầu ngài ấy đưa nàng về Trường An…bảo ngài ấy đảm bảo an toàn tuyệt đối cho

nàng…chỉ cần có ngài ấy, nàng mới có thể tiếp tục cuộc sống bình an.”

“Ai nói thế, không quay về Trường An thì đã sao? Cho dù ăn xin ngoài đường, ta cũng có thể tiếp tục sống. Ta sẽ cầu xin ngài ấy ban cho chàng thuốc giải. Đây là kiểu đánh cược gì chứ, chúng ta không thèm cược nữa…”

“Nàng vẫn không hiểu hay sao, bọn họ chắc chắn…sẽ không buông tha cho nàng.

Nàng nhất định phải quay về Trường An, quay về bên cạnh phụ thân của

mình. Như vậy…như vậy thì sẽ chẳng có ai có thể làm tổn hại đến nàng

nữa.”

“Không! Ta không quay về! Ta cũng chẳng muốn gặp ông chủ

phường bạc nào cả. Ngài ấy nếu có cách đưa ta quay về thì bản thân ta tự nhiên cũng biết cách. Muốn đi thì phải cùng đi, chàng đừng hòng bỏ mặc

ta lại, còn mình ở đây mê hoặc những người phụ nữ khác. Ta không cho

phép.”

“Nha đầu ngốc, không cho phép…thì ta…sẽ không mê hoặc ai

nữa…là được chứ gì? Tuy rằng…tuy rằng ta có chút chịu thiệt…nàng khóc

cái gì chứ…” Diệu đưa tay vuốt má ta, lúc này ta mới chợt nhận ra khuôn

mặt mình đã nhạt nhòa nước mắt. Chàng nhẹ lau những giọt nước mắt cho ta rồi khó nhọc nở nụ cười như thể trấn an. Thế nhưng ngay sau đó chàng

lại thổ huyết.

“Ai nói ta khóc chứ, ta Ngọc Phiến Nhi làm sao có thể khóc được. Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiều khổ ải, không

lấy được vàng, lại chẳng gặp được chủ phường bạc, ta thực sự cảm thấy

quá mệt mỏi..” Tuy nói rằng không khóc, nhưng sống mũi ta càng lúc càng

cay, rồi không biết nước mắt từ đâu lại chảy ra nhiều thế. Phút chốc

trong ta bàng hoàng sợ hãi! Ta lớn bằng này tuổi, đây là lần đầu tiên

cảm thấy sợ đến độ cảm giác như thể có một con dao đang đâm thẳng vào

trái tim, cướp đi sinh mạng của chính mình.

“Cô nương khóc cũng

chẳng ích gì, loại độc này sẽ phát tác trong vòng nửa canh giờ nữa, lúc

đấy sẽ chẳng còn cách nào cứu chữa…” Hồ li tinh lạnh lùng cất tiếng.

“Ngươi lắm mồm thế! Ta biết chuyện đó mà, bây giờ ta đang nghe chàng dặn dò

những chuyện sau cùng đây…” Ta hít một hơi thật sâu, đưa tay dụi mắt, dữ dằn nhìn Lạc Kỳ rồi đưa lời mắng nhiếc, sau đó lại ôm lấy Diệu khóc nức nở.

“Cái vị cầm lấy thuốc giải rồi đi đi!” Hồ li tinh dường như không thể tiếp tục nhìn cảnh tượng khóc lóc thảm thiết của ta nữa liền

đặt một chiếc bình màu lục xuống trước mặt ta.

“Hãy để ta gặp chủ phường bạc, ta vẫn còn…chưa chết, cô nương…không thể thay đổi quy tắc được.” Diệu cố gắng mở lời.

“Thật không ngờ ngài… thậm chí chẳng cần tính mạng mình nữ.” Hồ li tinh tỏ ra vô cùng bất ngờ, nhìn Diệu bằng ánh mắt bí ẩn, nghiến chặt hàm răng,

lại ngẩng đầu nhìn ánh nến phía xa. Ánh sáng dịu nhẹ thấp thoáng ẩn

hiện, thật chẳng khác nào sinh mệnh bất cứ lúc nào cũng có thể vụt tắt

của Diệu lúc này.

“Hãy uống thuốc giải rồi theo ta đi gặp chủ

phường bạc!” Hồ li tinh than dài một tiếng, đưa thuốc giải cho Diệu, sau đó tiến lên một bức tranh ở sau lưng. Nàng ta khẽ khởi động chốt cửa bí mật rồi biến mất sau bức tranh đó.

“Dược tính của thuốc giải

quá mạnh, chẳng vừa miệng chút nào. Chẳng lẽ nàng ta đã bị mê hoặc bởi

sức hấp dẫn thiên hạ vô địch của ta, thậm chí còn yêu thương ta sấu sắc, cho nên chẳng buồn để tâm đến hình phạt nặng nề của chủ phường bạc,

liền đưa thuốc giải cho…Ây da! Cô nương xấu tính, ta vẫn còn chưa hồi

phục hoàn toàn đâu, nàng ra tay nặng như vậy, định mưu sát tướng công à? Mau lại đây đỡ tướng công đi!”

Đỡ chàng? Ta đạp chết chàng

luôn. Hại ta khóc đến độ đôi mắt sưng to, đỏ mọng, còn mình chỉ có tâm

tư suy nghĩ đến người phụ nữ khác, hừm! cấu trúc của phường bạc Trường

Lạc đúng thực là kỳ lại, cổ quái, chúng ta đi vòng vèo theo sau hồ li

tinh nửa canh giờ cuối cùng mới tới nơi ở của chủ phường bạc.

“Trước giờ, mới chỉ có bốn người vượt qua được hết cả ba cửa ải của phường bạc Trường Lạc chúng ta. Các vị chính là hai trong số đó.” Phòng trong vang lên một giọng nói dõng dạc. Giây phút giọng nói đó cất lên ta thấy có

chút quen thuộc, nhưng chẳng thể nhớ ra đã nghe thấy ở nơi nào. Dưới ánh trăng mờ ảo, một người đàn ông toàn thân vận y phục màu đen, ẩn mình

trong bóng đêm bí hiểm.

“Ý ngài muốn nói…năm đó… năm đó, việc đó thực ra là do ngài…” Giọng Diệu bỗng run rẩy, ta cũng vì thế mà trở nên căng thẳng. Năm đó đã xảy ra những chuyện gì?

“Ba năm trước

Lệnh Hồ Phong, tổng tiêu đầu tiêu cục Cẩm Phong bị sát hại dã man do đắc tội với phái Không Động. Con trai của ngài ấy là Lệnh Hồ Vân vốn yêu

thích văn thơ, trước nay chưa từng luyện võ, vậy mà chỉ một năm sau đã

vác kiếm lên Không Động, cứ đi mười bước lại g**t ch*t một người, thấy

bóng không thấy hình. Phái Không Động gần như tuyệt diệt, võ lâm trung

nguyên vì thế phải chịu đả kích rất lớn, khiến cho địa vị của Vọng

nguyệt Lâu tại Nam Cương và Linh Tiêu Các tại Mạc Bắc củng cố càng thêm

vững chắc. Lẽ nào, ngươi khiến Lệnh Hồ Vân đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy…chính là ngài?”

“Người vượt qua cả ba cửa ải thứ hai chính

là Lạc Kỳ. Hai năm trước, nàng ta đang là đệ tử của phái Nga My, vì cứu

một người trong tà giáo bị giang hồ phỉ nhổ, đã khiến mấy lão thái bà

trong phái Nga My tức giận, muốn trừ khử môn hộ. Ta tiện đường đi qua đã cứu mạng nàng ấy. Nàng ấy cảm kích vô cùng, còn quyết định vượt qua ba

cửa ải này chỉ vì muốn gặp lại ta một lần. Có người nguyện lòng đặt cược tính mạng của mình để đổi lấy một việc, nên sau đó ta đã giữ nàng ấy

lại bên cạnh.”

“Cái chết của sư thái trưởng môn Nga My cũng là

do ngài thực hiện sao? Thật không ngờ hai sự kiện chấn động giới võ lâm

trung nguyên đều do một tay ngài làm cả.”

“Võ lâm trung nguyên?

Ta chỉ làm những chuyện bản thân thích, còn việc đó có ảnh hưởng gì đến

võ lâm trung nguyên, ta không quan tâm. Các vị hôm nay liều chết vượt

qua ba cửa ải này, chắc chắn vì có việc muốn cầu xin, mau nói đi, các vị muốn thứ gì?” Người đó mỉm cười, bình thản hỏi.

“Chúng ta chỉ muốn bình an quay về Trường An.” Diệu dõng dạc thốt ra từng từ.

“Ta muốn…” Ta muốn hai vạn lạng vàng, ta muốn ăn thịt kho tàu cả đời, ta

muốn những cửa hàng bán đậu phụ ở kinh thành ngày ngày đến chỗ ta ở bán.

“Nguyện vọng đó nàng hãy giữ lại, đợi sau này nghĩ ra nguyện vọng khác thì hãy

nói sau. Trước tiên ngài cứ đưa chúng ta quay về Trường An bình yên vô

sự là được.” Cứ giữ lấy, đợi đến lúc ta nghĩ ra thứ nào có giá trị hơn

thịt kho tàu rồi nói sau.

“Trường An? Yêu cầu này thực không đơn giản chút nào. Phải biết là, khắp thiên hạ này nơi nào cũng là đất của

Hoàng thượng, con người cao cao tại thượng đó đã hạ quyết tâm muốn ngài

vĩnh viễn không quay trở lại. Nếu ngài bằng lòng, có thể ở lại phường

bạc Trường Lạc yên lành sống hết cả cuộc đời. Ngài chẳng màng tính mạng, nhất quyết muốn quay về nơi tranhd dấu dữ dội ấy, chắc vì không cam

tâm. Ta đoán có đúng không, Tần Vương điện hạ?”

Hương trúc

thoang thoảng, lẩn khuất đâu đây. Giọng nói thu hút như ánh trăng tháng

ba dõng dạc vang lên, khiến ta giật nảy mình. Trong lòng ta đột ngột

trào dâng cảm giác lạ thường đau đớn! Sắc trời dần quang, dung mạo của

người đàn ông áo đen cũng rõ nét hơn, dưới lớp mặt nạ xấu xí là đôi mắt

tràn ngập bi thương sầu muộn. Ánh mắt ấy không hiểu vì sao có sức quyến

rũ lạ kì đối với ta. Ngón tay của ngài trông nõn nã như những nụ hoa đầu xuân mơn mởn.

Trước mắt ta là hình ảnh hoa quỳnh trắng trong

tuyệt thế, hương trúc thoảng đưa, và người đàn ông quyến rũ vô song. Tất cả trong khoảnh khắc khiến trái tim ta trở nên tĩnh lặng.

Ánh

sáng buổi sớm tinh mơ tràn vào Hàm Tĩnh Các khiến cho cảnh vật trong

phòng càng lúc càng rõ nét. Cách bài trí đơn giản, thanh khiết, không

gian tĩnh lặng mà yên bình, như chốn thần tiên vậy.

“Tinh Thích!” Ta đột nhiên nhớ ra người đàn ông thần bí lúc trước liền buột miệng thốt ra tên gọi của ngài.

“Vị cô nương đáng yêu này, ta đã nói chúng ta sẽ còn gặp lại mà.” Ngài bình thản lên tiếng, giọng nói không hề dịu dàng như Diệu nhưng lại có sức

mê hoặc chết người. Ta nhìn sang phía Diệu, sắc mặt chàng lúc này tối

sầm, dường như đang che giấu một cơn phẫn nộ vô cùng đáng sợ. Khi thấy

ta lặng người nhìn về phía Tinh Thích, chàng liền kéo ta lại rồi đẩy ra

phía sau lưng.

“Chỉ nhìn qua đã nhận ra thân phận của ta, chủ

phường bạc Trường Lạc quả nhiên là danh bất hư truyền. Thất kính thất

kính!” Diệu không còn giữ vẻ mặt kì vọng lúc trước mà chuyển sang cảnh

giác.

“Tần Vương điện hạ tuổi trẻ phong lưu, có ai mà không nghe dnah chứ? Luận văn, ngài có ông ngoại là đại học sĩ đương triều, luận

võ, ngài lại bái Thập Vương gia Hoàng Phủ Trung Nghĩa danh vang tứ

phương, thống lĩnh mười vạn cấm quân làm sư phụ. Luận về địa vị, mẫu

thân của ngài, Đoan Mẫn hoàng phi, Tô Dung nương nương được coi là người đứng đầu hậu cung. Văn võ bá quan trong triều đình ai cũng phải nể ngài vài phần, chẳng phải sao?” Tinh Thích chậm rãi lên tiếng, rõ ràng đang

khen ngợi Diệu, nhưng sao sắc mặt của chàng lại càng lúc càng khó coi

thế?”

“Thật không ngờ một nhân sĩ giang hồ như ngài lại biết mọi chuyện trong triều đến vậy.” Diệu mỉm cười lạnh lùng, ngữ điệu có phần

sắc sảo.

“Điện hạ hà tất phải phòng bị đến mức đó? Ngài nói rất

đúng, Tinh Thích chẳng qua chỉ là một nhân sĩ giang hồ, dù cho tai mắt

nhanh nhạy cũng không thể tạo thành sự uy h**p đối với triều đình. Nếu

Điện hạ tin tại hạ, tại hạ bằng lòng trợ sức, quét sạch chướng ngại cho

ngài.”

“Vậy ngài nắm chắc được mấy phần?” Diệu nhìn về phía Tinh Thích, ánh mắt sắc như dao.

“Vẫn còn chưa khai ván, làm sao biết được sức mạnh của đối thủ như thế nào?

Có điều đặt cược chưa chắc đã thua.” Tinh Thích khẽ gật đầu, mỉm cười

đầy ẩn ý.

“Ta không bao giờ đánh mà không chắc thắng. Bởi ta chỉ có thể thắng không thể thua được.”

“Đại trượng phu, có thể chết chứ không thể bại! Người không muốn thua cuộc đâu chỉ mỗi riêng ngài, ta cũng không thể thua được.”

“Ngài là bằng hữu hay địch thủ của ta?”

“Là đối tác.”

“Được, ta tin ngài.”

“Ngài cũng chỉ có thể tin ta mà thôi.”

Ta đứng bên cạnh chán nản đến mức trợn trừng mắt. Hai tên khốn này đang

thách thức nhau gì vây? Ta ngáp dài không thôi, ra hiệu cho bọn họ đừng

nói mấy câu vô vị ấy nữa.

“Này, nói mãi làm gì, rốt cuộc ngài có thể đưa chúng ta bình yên vô sự về Trường An không?”

“Ta không những có thể đưa cô nương quay về mà còn đi theo cô nương luôn,

Ngọc tiểu thư đáng yêu của ta ạ!” Đôi mắt của Tinh Thích sáng ngời,

chẳng khác nào ánh sao giữa đêm đông mịt mù ẩn chứa sự sâu xa khó mà dò

đoán, là lời đề nghị không thể từ chối hay là sự kiêu ngạo không thể coi thường.

Diệu nhìn ta, gật đầu khẳng định rồi chàng lại nhìn ra

phía ngoài cửa sổ, hướng về thành Trường An. Chúng ta đã lưu lạc lâu như vậy, cuối cùng cũng sắp sửa trở về được rồi. Hoa Hoa, Thảo Thảo, Qua

Qua, Quả Quả, Lão đại của các đệ sắp về rồi đây!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.