Chương 53: Dung Tú chỉ trích

“Tô Cẩn Hạo…… Đồ ngựa giống chết tiệt!” Cô căm phẫn rủa thầm trong lòng. Cô đúng là tám đời giẫm phải nấm mốc, mới gặp phải một kẻ như Tô Cẩn Hạo.

Tuy trong lòng nghĩ vậy, nhưng lúc này cô không có bằng chứng gì để

chứng minh, nên chỉ có thể tạm nuốt cục tức này xuống.

Quân Lăng

Thiên vẫn ngồi một bên, thiếu chút nữa bị mọi người bỏ qua, lúc này, lại chán sống chen mồm vào, khiến bầu không khí càng thêm căng thẳng.

Hắn mím mím đôi môi mỏng, tao nhã đặt đũa xuống, quan sát tình huống xung

quanh, rồi mới tao nhã nói, “Kỳ thật, khi nãy ta thấy, Hạ cô nương cố ý

hất canh nóng lên mặt Vương phi.” Quân Lăng Thiên nói xong, liền biếng

nhác khép mí mắt lại, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Cơ thể Hạ Quán Linh run rẩy, sắc mặt tái nhợt, nhìn về phía người đối diện mà nàng ta

vẫn không để ý tới. Nước mắt đã rơm rớm chảy ra ngoài vành mắt, “Ngươi

nói bậy, ta không phải cố ý. Ta…… vừa rồi là…… lỡ tay……” Giọng nói uyển

chuyển mà bi thương, như thể nàng phải chịu rất nhiều oan ức.

“Vương gia, chàng nhất định phải…… thay thần thiếp…… phân xử.” Nàng ta cẩn

thận kéo tay áo Tô Cẩn Hạo, cả người giống một con mèo nhỏ bị bắt nạt

bên ngoài, dựa vào vai Tô Cẩn Hạo, tìm kiếm sự ấm áp của hắn.

Cẩn Hạo mím môi, vươn tay ôm nàng ta vào ngực, vỗ nhẹ lưng nàng ta, an

ủi, “Không sao. Bổn vương tin rằng nàng không cố ý.” Nói xong lời này,

hắn lại không nhịn được trừng mắt lườm Quân Lăng Thiên, “Quân Lăng

Thiên, bổn vương muốn ngươi xin lỗi Quán Linh về chuyện vừa rồi.”

Thật ra lúc này, Tô Cẩn Hạo cũng mơ hồ cảm thấy có lẽ Quán Linh không đơn

giản như vậy, nhưng chuyện này lại bị Quân Lăng Thiên vạch trần ra. Hắn

cùng Quân Lăng Thiên chính là kẻ thù không đội trời chung. Hiện giờ kẻ

địch vạch trần hành vi sai trái của nữ nhân mình âu yếm, chẳng khác nào

bóc trần vết sẹo của mình giữa chốn đông người, khó tránh khỏi sẽ bị

những người khác cười nhạo.

Ôi chao, thể diện của nam nhân, có khi thật sự rất quan trọng.

Quân Lăng Thiên biếng nhác nâng mí mắt, liếc nhìn hắn một cái, rồi lại nhắm mắt, lắc đầu, thở dài, không thèm để ý đến hắn.

Chỉ có điều hắn ta không để ý, không có nghĩa là hai người bên cạnh cũng

không để ý. Dung Tú chậm rãi đứng dậy, cô không hề bận tâm đến vấn đề

hình tượng của mình, đứng lên ghế, một tay ôm gương mặt bị thương của

mình, một tay chỉ vào mũi Tô Cẩn Hạo mà mắng, “Họ Tô, mang cái tên Hạo

kia, ngươi nghe rõ cho bà đây. Trên đời này chẳng lẽ chỉ có Quán Linh

của ngươi mới là quý báu, ta xứng đáng bị nàng ta bỡn cợt hay sao. Trước tiên mặc kệ nàng ta có phải cố ý hay không, chẳng lẽ nàng ta làm mặt ta bị thương, một câu xin lỗi cũng không thèm nói mà được sao? Căn bản

chính là hai kẻ các ngươi bàn mưu tính kế với nhau.”

Cô dừng một

chút rồi nói tiếp, “Đồ ngựa giống chết tiệt, ngươi cho là mình thật sự

được người ta hoan nghênh lắm à? Ngoài cái thân phận Vương gia ra, ngươi chẳng là cái thá gì cả. Dựa vào đâu mà mọi người đều phải vây quanh

ngươi hả. Nếu ngày nào đó ngươi không còn là Vương gia, ta xem Quán Linh của ngươi còn có thể yêu ngươi như vậy được không. Dù sao đôi ta chỉ

qua hai ngày rằm nữa là chia tay nói bye bye rồi, đến lúc đó ngươi đừng

có xuất hiện trước mặt ta nữa, không có ngươi, bà đây nhất định sống dễ

chịu hơn nhiều.”

( Lời editor: Chửi quá đúng)

Cô nói từng chữ rành rọt, mắng nhiếc Tô Cẩn Hạo trước mặt nhiều người như

vậy. Sắc mặt Tô Cẩn Hạo càng lúc càng đen, nhìn dáng vẻ cô mắng mỏ không ngừng, hận không thể một chưởng đập chết cô. Hai tay hắn trong ống tay

áo siết lại thật chặt. Nữ nhân chết tiệt, Dung Tú chết tiệt.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.