Chương83: Bởi vì ta yêu chàng

Tiếng

pháo nổ vừa dứt, Mặc Ly liền từ ngoài cửa nhẹ nhàng bước vào,

chạy vội đến nhìn Dạ Nguyệt Sắc, thấy nàng sắc mặt tái nhợt, Mặc

Ly liền thấy áy náy.

Nghe

tiếng lục soát c*̉a quan binh ở phía ngoài, Mặc Ly liền đứng dậy xông

ra ngoài đánh lạc hướng quân binh. Nhìn thấy Mặc Ly từ trong cửa tiền

trang chạy ra ngoài, quân binh liền lập tức đuổi theo, ánh đuốc lập

lòe từ phía ngoài truyền qua cửa sổ, thanh âm càng lúc càng xa, cả

khu vườn rốt cuộc an tĩnh trở lại.

Bắc

Đường thu ngân châm lại. Nằm ở trên giường, sắc mặt Dạ Nguyệt Sắc

dần dần hồi phục. Thấy thế, Nguyệt Vô Thương mới cảm thấy an tâm

được đôi chút, tiến lên cầm tay Dạ Nguyệt Sắc, nhẹ giọng hỏi, “Thế

nào rồi?”

“Không

có gì đáng ngại nữa.” Bắc Đường xếp ngân châm vào thùng thuốc, tiếp

tục nói, “Chẳng qua là bị chút hoảng sợ. Bất quá, hôm nay không thể

lên đường đi xa được.”

Nguyệt

Vô Thương c*̣p mắt xuống, ánh sáng nhẹ chiếu lên đôi mi dài, lưu lại

bóng đen trên gương mặt trắng nõn, khẽ suy tư. Sau đó Nguyệt Vô Thương

ngước lên, nhìn Nam Uyên nói, “Đến Tướng phủ gặp Dạ tướng. Theo lộ

tuyến đã an bài trước, ngươi hộ tống Tướng gia c*̀ng gia quyến, trong

đêm nay lập tức rời khỏi đây đi tới Bắc Mạc.”

“Tuân

lệnh.” Nam Uyên cung kính đáp, xoay người rời khỏi phòng.

Gió

lạnh cuốn theo bão tuyết, tạo ra tiếng gào thét ở khắp nơi. Đêm nay

nhất định là một đêm mất ngủ.

Sau

khi Nguyệt Vô Thương đưa tay cho Bắc Đường băng bó kỹ, liền một mình

lẳng lặng ngồi bên giường Dạ Nguyệt Sắc. Đôi mắt thâm tình, đầy khẩn

thiết nhìn chằm chằm vào người đang ở trên giường. Bàn tay ấm áp

cầm lấy bàn tay nhỏ bé có chút lạnh buốt c*̉a nàng. Lẳng lặng chờ

nàng tỉnh lại.

Ngoài

phòng tuyết trắng rơi không ngừng. Trong phòng người ảnh thành đôi.

Mi

Dạ Nguyệt Sắc khẽ run, giống như cánh bướm nhẹ nhàng mở ra, nhìn

Nguyệt Vô Thương đang ở bên giường. Vốn muốn nở nụ cười thật tươi

nhìn hắn, chẳng qua nụ cười vừa được một nửa liền ngừng. Khẽ giật

giật bàn tay đang bị Nguyệt Vô Thương nắm, lại khiến hắn nắm lấy

thật chặt.

Dạ

Nguyệt Sắc chau mày, hôm nay nàng đáng lẽ nên giận hắn mới đúng.

Giận hắn cái gì c*̃ng gạt nàng. Còn có gì mà hắn không gạt nữa?

Đột nhiên vang lên tiếng nói c*̉a Mặc Ly nhắc về chuyện Thiên Nhật Hồng,

Dạ Nguyệt Sắc liền lật người ngồi dậy.

Nguyệt

Vô Thương bất đắc dĩ thở dài, đem gối để sau lưng Dạ Nguyệt Sắc cho

nàng dựa vào, ôn nhu nói, “Cẩn thận một chút. Đã sắp làm mẹ rồi,

sao mà còn hành động gấp gáp vậy chứ.”

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn nụ cười ôn nhu c*̉a Nguyệt Vô Thương, hắn chính là như

vậy, lúc nào c*̃ng làm ra bộ dáng lười biếng cẩu thả, khiến nàng

luôn cho rằng không có chuyện gì. Trong lòng đầy tức giận, thần sắc

nóng nảy, lại không giấu được vẻ lo lắng hỏi, “Nguyệt Nguyệt, ngươi

có sao không?”

Vừa

nói chuyện, Dạ Nguyệt Sắc vừa nhìn lướt qua khuôn mặt có chút tái

nhợt c*̉a Nguyệt Vô Thương, đưa tay đặt lên mặt hắn, có chút đau lòng,

“Chàng chính là một tên đần độn.”

Ngốc

đến nỗi ngay cả tính mệnh c*̃ng không cần, Dạ Nguyệt Sắc cắn môi

dưới, chỉ cảm thấy một cỗ chua xót từ sâu trong nội tâm dâng tràn lên

chóp mũi, hốc mắt. Khắp nơi đều có cảm giác chua xót, hết sức khó

chịu. Trái tim nhỏ bé c*̉a nàng, càng lúc càng cảm thấy đau.

Không

phải hưu nàng rồi thì còn có thể cưới nàng thêm một lần nữa sao.

Tại sao có thể ngu ngốc chịu trúng độc Thiên Nhật Hồng thêm một lần

nữa chứ? Tên ngu ngốc này muốn chết có phải không?

Nước

mắt Dạ Nguyệt Sắc tuôn nhanh, ngón tay xoa gương mặt Nguyệt Vô Thương,

đôi tay chuyển xuống ôm lấy cổ hắn, nghiêng người ngả vào lòng Nguyệt

Vô Thương, trong lòng tức giận vạn phần, cắn lên cổ Nguyệt Vô Thương

một cái, lại nghĩ tới hắn đang bị thương, không dám dùng sức quá

mạnh, đành dùng quai hàm c*̉a Nguyệt Vô Thương lau đi toàn bộ nước

mắt.

Nước

mắt nóng bỏng rơi trên mặt, trên cổ, từng giọt từng giọt rơi xuống

ngực.

Nguyệt

Vô Thương vừa khẽ vuốt lưng Dạ Nguyệt Sắc, vừa ôn nhu trấn an nàng,

“Nàng xem, không phải ta vẫn khỏe mạnh ngồi đây sao?”

Khỏe

mạnh ngồi ở đây!! Dạ Nguyệt Sắc vừa nghe thấy thế càng thêm tức

giận, trúng Thiên Nhật Hồng,

thì có thể thật tốt ngồi ở đây được bao lâu chứ? Một trăm ngày?

Hoặc là ít hơn! Trong lòng Dạ Nguyệt Sắc càng thêm bi phẫn, nhìn

Nguyệt Vô Thương nói, “Nhưng không có chàng,

ai sẽ nuôi hài tử đây?”

Dạ

Nguyệt Sắc tiếp tục đem nước mắt nước mũi bôi lên cổ Nguyệt Vô

Thương, nước mắt chảy ra, không những không giảm bớt cảm giác chua xót

ngược lại càng thêm đau đớn, trong lòng Dạ Nguyệt Sắc rối bời, nàng

chỉ muốn hắn sống sót thật tốt mà thôi, giọng đầy nức nở nói,

“Chàng chính là một tên lường gạt… Chàng nói hài tử sẽ do chàng

nuôi… Vậy mà chàng lại trúng Thiên Nhật Hồng…”

Nguyệt

Vô Thương cảm thấy có chút buồn cười, nhẹ nhàng vuốt lưng Dạ Nguyệt

Sắc. Mặc dù trong lòng biết rõ ý c*̉a nàng là gì, chẳng qua là ở

bên cạnh nhau lâu như vậy, có đôi lời hắn luôn muốn được nghe chính

miệng nàng nói. Nguyệt Vô Thương đặt cằm lên bả vai c*̉a Dạ Nguyệt

Sắc, giọng đầy sâu kín nói, “Sắc Sắc, tài sản c*̉a ta đủ để nuôi

sống rất nhiều hài tử, bảo vệ chúng, khiến chúng không cần lo việc

cơm áo, vinh hoa cả đời.”

Nguyệt

Vô Thương khẽ nghiêng người, nhìn Dạ Nguyệt Sắc nói, “Tất cả điều này

c*̀ng việc ta còn sống hay không không có quan hệ. Nàng có thể an tâm,

sau này tất cả tài sản đều là c*̉a nàng.”

Sau

này, đôi mắt đầy nước mắt của Dạ Nguyệt Sắc trừng lớn nhìn Nguyệt

Vô Thương, ý hắn nói về sau hắn không có ở đây, tất cả tài sản đều

là c*̉a nàng. Nàng nên rất vui vẻ mới đúng a, vậy vì sao trong nội

tâm lại tràn đầy cảm giác đau ê ẩm thế này? Đôi dòng lệ trên mặt là

sao?

Dạ

Nguyệt Sắc cắn chặt môi dưới, cau mày, từ trong ngực Nguyệt Vô Thương

xích ra đôi chút, đôi tay bắt lấy hai vai Nguyệt Vô Thương, lớn tiếng

quát, “Ta không cần, ai thèm tài sản c*̉a chàng chứ.”

Nước

mắt thấm ướt mi, Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương, thần sắc nghiêm

túc, đôi mắt lấp lánh hữu thần nhìn nàng, nhìn ở trong mắt Dạ Nguyệt

Sắc lại là nỗi đau của chia ly, trong lòng càng thêm nôn nóng, nhìn Nguyệt

Vô Thương lẩm bẩm nói, “Ta không cần. Ta càng không cho phép…”

Nguyệt

Vô Thương nhìn đôi mắt đẫm lệ c*̉a nàng, tâm khẽ nhói đau, kéo Dạ

Nguyệt Sắc ôm vào trong ngực, nhẹ giọng hỏi, “Vì sao không cần? Vì

sao càng không cho phép?”

“Bởi

vì, bởi vì…” Dạ Nguyệt Sắc cau mày, sắc mặt rối rắm, cắn cắn môi

dưới, hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói, “Bởi hài tử mồ côi cha sẽ

không hạnh phúc. Hài tử không thể không có phụ thân.”

“Vậy

còn nàng?” Cằm Nguyệt Vô Thương đặt trên đỉnh đầu Dạ Nguyệt Sắc, ôn

nhu hỏi nàng, “Còn nàng thì sao? Không có ta, nàng sẽ như thế nào?”

Đối

với những câu hỏi c*̉a Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc càng thêm rối

rắm, giọng nghẹn ngào, kỳ kỳ ngả ngả nói, “Ta, ta… Bởi vì ta, bởi

vì ta…”

“Bởi

vì nàng thế nào? Sắc Sắc.” Lời nói đầy ôn như của Nguyệt Vô Thương

từ đỉnh đầu truyền xuống, giống như ngọn gió xuân, khiến người say

đắm. Dạ Nguyệt Sắc hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt tràn

đầy nhu tình c̉a Nguyệt Vô Thương, nước mắt c̉a nàng càng chảy càng

nhiều khiến thân ảnh c*̉a người trước mắt trở nên mơ hồ, gương mặt

càng lúc càng xa tựa như sắp biến mất, Dạ Nguyệt Sắc lo lắng nói,

“Bởi vì ta yêu chàng, Nguyệt Nguyệt. Bởi vì ta yêu chàng.”

Cho

dù trong lòng đã sớm chuẩn bị, biết nàng vốn là yêu hắn, nhưng chỉ

cần ba chữ đơn giản đó, đã đánh thẳng vào lòng Nguyệt Vô Thương,

khiến tâm hắn không ngừng run rẩy, thật lâu không thể yên bình trở

lại. Thì ra cảm giác được nghe nàng nói thương hắn chính là như vậy,

khiến tâm hắn cứ lơ lơ lửng lửng như ở trên mây, một loại cảm giác

mang tên hạnh phúc dâng tràn lan tràn ra từng ngóc ngách trong cơ thể,

khiến thân thể hắn c*̃ng khẽ run.

Gương

mặt Dạ Nguyệt Sắc tràn đầy nước mắt, đôi tay bắt lấy vạt áo Nguyệt

Vô Thương, đem toàn bộ nước mắt nước mũi chùi lên trên vạt áo, lúc

này một chút mỹ cảm c*̃ng đều không có, vậy mà trong mắt Nguyệt Vô

Thương, bộ dáng lúc này c*̉a nàng chính là đẹp nhất mà từ trước

tới giờ hắn mới thấy được.

Dạ

Nguyệt Sắc lau một cái, nước mắt vẫn như c*̃ tràn đầy trên mặt. Vạn

sự khởi đầu nan, câu nói khi nãy vừa nói xong, c*̃ng khiến cho tâm

nàng rung động, đem những thứ muốn nói đều nói ra hết, “Nguyệt

Nguyệt. Bời vì ta yêu chàng, cho nên về

sauchàng cái gì c*̃ng không

thể gạt ta, không thể gạt ta. Không thể để cho ta cái gì c*̃ng không biết,

còn ngây ngốc cho rằng chàng không

phải là yêu thích ta giống như trong tưởng tượng.”

Nguyệt

Vô Thương liền giật mình trong lòng, hắn vốn cho rằng, yêu chính là

không để cho nàng chịu đau khổ, không để cho nàng phải lo lắng, không

để cho nàng biết được những chuyện không tốt đẹp trên thế gian. Để

cho nàng bình yên đứng sau lưng mình, vì nàng chặn lại cuồng phong

bạo vũ, chỉ để lại cho nàng một ngọn gió nhẹ, làm mát cả thiên

địa.

Thì

ra yêu không phải là một mình gánh vác, chịu đựng tất cả. Nó cần

chia sẻ, cần c̀ng hưởng, cần c̀ng nhau hợp tác. Đứng vị trí ngang

nhau, kề vai sát cánh, chứ không phải đứng ở phía sau.

Nguyệt

Vô Thương có chút kích động ôm Dạ Nguyệt Sắc vào trong lòng, không

ngừng trấn an nàng, giọng nói ôn nhu như ngọn gió thanh xuân c*̉a tháng

hai, “Là ta không đúng. Sau này sẽ không như thế nữa. Nàng đừng khóc.”

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy trong lòng đầy ủy khuất, càng khóc càng

hăng say, đem nước mắt nước mũi trả thù lên y phục c*̉a Nguyệt Vô

Thương, “Chàng là tên lường gạt. Chàng chưa nói muốn chăm sóc cho ta,

muốn c*̀ng ta cả suốt đời suốt kiếp. Ta chính là đứa ngốc, chàng không

nói gì ta đã gả cho chàng.”

“Ta

sẽ chăm sóc nàng, c*̀ng với nàng suốt đời suốt kiếp.” Trong lòng Nguyệt

Vô Thương tan chảy, chỉ còn lại dư âm nhộn nhạo, đôi môi thương tiếc hôn

lên đỉnh đầu Dạ Nguyệt Sắc, hắn tuyệt đối không để nàng hối hận

với quyết định gả cho hắn. Nguyệt Vô Thương ôn như an ủi nàng, “Đừng

khóc. Nếu không sau này hài tử sinhra sẽ thích khóc mất.”

“Chàng

chính là tên lường gạt, mới vừa nói không gạt ta, vậy mà còn nói

cái gì suốt đời suốt kiếp. Chàng đã trúng Thiên Nhật Hồng rồi, làm thế

nào mà theo ta một đời một thế được?” Dạ Nguyệt Sắc vừa khóc vừa

hướng Nguyệt Vô Thương quát, sau đó nằm vào trong ngực Nguyệt Vô

Thương, tấm lưng không ngừng run động, tiếng khóc buồn bã từ trong

ngực không ngừng truyền đến. Nguyệt Vô Thương chỉ cảm thấy tâm c*̉a

mình cũng run rấy theo bóng lưng bị khi dễ c*̉a nàng, cảm giác như tự

nâng c*̣c đá đập vào chân mình.

“Sắc

Sắc.” Nguyệt Vô Thương đem hai tay đặt lên vai Dạ Nguyệt Sắc, nữ nhân

trong ngực giương nanh múa vuốt vung tay lên đẩy cánh tay hắn ra, sau đó

hai tay ôm chặt hông hắn khóc không ngừng. Tay Nguyệt Vô Thương nâng cao

ở không trung, bỏ xuống không được, mà ôm c*̃ng không xong.

Nguyệt

Vô Thương luống cuống giơ hai tay, ôm lấy thân thể đang khóc thút thít

c*̉a Dạ Nguyệt Sắc. Cho dù là hình ảnh quái dị như thế, một người

khóc, một người ngồi ở tư thế quái dị, vẫn đẹp mắt như thế, giống

như bức tranh c*̉a hạnh phúc vĩnh viễn.

“Sắc

Sắc.” Nguyệt Vô Thương nghe được tiếng khóc trong ngực càng lúc càng

nhỏ, nhẹ giọng gọi, “Sắc Sắc.”

Thấy

Dạ Nguyệt Sắc không trả lời, Nguyệt Vô Thương khẽ nhúc nhích cánh tay

có chút tê cứng c*̉a mình, đẩy nhẹ người đang nằm trong ngực ra, chỉ

thấy nước mắt trên mặt nàng vẫn chưa khô, khóc mệt nên đã ngủ thiếp

đi. Cánh tay Nguyệt Vô Thương tệ dại, nụ cười trên mặt vẫn ôn nhu, đem

Dạ Nguyệt Sắc đặt nhẹ lên giường, đắp chăn lại cho nàng.

Nguyệt

Vô Thương ngồi bên mép giường, thần sắc ôn nhu nhìn chăm

chú Dạ Nguyệt Sắc đang ngủ say, hắn còn nghĩ chuyện thẳng thắn sẽ

được khoan hồng, chờ bọn họ được an toàn liền sẽ đem chân tướng nói

cho nàng biết.

Sau

khi đáp chăn cho nàng, ngoài cửa đột nhiên có trận gió thổi vào, Mặc

Ly đứng tựa người bên bình phọng, sắc mặt nhìn Nguyệt Vô Thương đầy

chế nhạo, vỗ vỗ ngực nói, “Thật là cảm động nha. Báo hại ta đợi ở

bên ngoài chịu gió tuyết, c*̃ng không dám đi vào.”

Nguyệt

Vô Thương lơ đễnh quay đầu, thản nhiên nói, “Linh tộc sống trong núi

tuyết ở Bắc Mạc, có được một loại linh lực, khiến cho thân thể đao

thương bất nhập. Tuy nhiên, nếu dùng lân phấn làm mồi dẫn lửa, chắc

chắn sẽ phải chết.”

Mặc

Ly đang dựa vào bình phong đột nhiên cứng lại, thái độ c*̃ng cứng

nhắc, sau đó lơ đễnh nhìn Nguyệt Vô Thương, “Kiến thức c*̉a Vương gia

thật rộng rãi.” Chẳng qua bây giờ là mùa đông, cho dù có dùng lân

phấn, c*̃ng không thể nào đốt cháy được.

“Ta

chỉ muốn biết, ngươi c*̀ng Tướng phủ có quan hệ như thế nào?” Đôi mắt

sáng như đuốc c*̉a Nguyệt Vô Thương nhìn lướt qua Mặc Ly, “Còn có, vì

sao muốn đem nàng đi?”

Đôi

mắt khôi phục thần sắc diêm dúa lẳng lơ, khóe mắt tràn ngập ý cười,

giọng nói mang chút lười biếng nói, “Ngươi không nói c*̃ng không sao.

Nếu ta đem chuyện lân phấn nói cho Nguyệt Lưu Ảnh, kể cả chuyện ngươi

đem Dạ Nguyệt Sắc đi. Hắn nhất định sẽ rất vui lòng đem lân phấn

chiêu đãi ngươi.”

Mặc

Ly trừng mắt nhìn Nguyệt Vô Thương, dù cho thông minh thế nào thì c*̃ng

chỉ là một đứa trẻ mười bốn mười lăm tuổi, tự nhiên về mặt nào đó

thì trình độ không thể nào theo kịp còn hồ ly đã thành tinh Nguyệt Vô

Thương này. Mặc Ly chỉ có thể mắt lớn trừng mắt nhỏ nhìn Nguyệt Vô

Thương, sau đó quét qua nhìn Dạ Nguyệt Sắc đang nằm trên giường, đôi

mắt đảo vòng.

“Đừng

nghĩ ra chủ ý lệch lạc gì.” Nguyệt Vô Thương nhìn qua cánh cửa vừa

mới được Bắc Đường rải lân phấn, Mặc Ly đẩy cửa bước vào đã dính

không ít, dưới ánh đèn lờ mờ, mơ hồ có thể nhình thấy ánh bột trên

mặt c*̉a Mặc Ly, “Ta tinh tưởng những chuyện khác là rất khó làm.

Nhưng chuyện châm lửa đốt lân phấn đối với ta mà nói lại không hề

khó chút nào.”

Mặc

Ly nhìn theo tầm mắt c̉a Nguyệt Vô Thương, tựa hồ c̃ng phát hiện lên

phấn dính trên người mình, thở hổn hển nhìn Nguyệt Vô Thương, “Ngươi

muốn làm gì. Ta c*̃ng không phải là cố ý.” Mặc Ly hướng đôi mắt đầy

tội nghiệp nhìn Dạ Nguyệt Sắc nằm ở trên giường, hắn thật sự chỉ

muốn dọa nàng một chút thôi, ai biểu nàng không tỏ chút sợ hãi nào

chứ.

Ở

một trình độ nào đó, tính khí c*̉a Mặc Ly có một chút giống như Dạ

Nguyệt Sắc, co được dãn được,

Nguyệt

Vô Thương thần sắc khoan thai tự đắc nhìn Mặc Ly nhanh chóng đem quần

áo cởi xuống, khóe miệng nhếch lên. Thừa dịp Mặc Ly còn đang cởi

quần áo, trong nháy mắt lên vung tay một lần nữa đem lân phấn hất lên

người c*̉a Mặc Ly. Trong tay không biết lấy đâu ra diêm quẹt, đưa mắt

nhìn Mặc Ly không ngừng dậm chân tức giận.

“Thế

nào? Chúng ta làm giao dịch chứ?” Nguyệt Vô Thương nhìn dáng dấp cực

kỳ giống Dạ Nguyệt Sắc c*̉a Mặc Ly, nếu là người không hiểu rõ Dạ

Nguyệt Sắc nhìn vào chắc chắn sẽ nhận nhầm. Nguyệt Vô Thương khóe

miệng nhếch lên, “Ngươi hãy giả trang Dạ Nguyệt Sắc đánh lạc hướng

Nguyệt Lưu Ảnh, cho đến khi chúng ta an toàn rời khỏi đây mới thôi.

Thế nào?”

Mặc

Ly nhìn Dạ Nguyệt Sắc, bộ dáng suy yếu không thể chịu bôn ba, hắn

c*̃ng không biết, nàng suy yếu đến vậy? Bất quá nếu mang nàng ra khỏi

Nguyệt quốc, một đường dài bị truy binh đuổi theo, chắc chắn sẽ không

an toàn cho nàng. Nghĩ đến lời nói c̉a Nguyệt Vô Thương c̃ng không

phải không đúng, bằng bản lãnh c*̉a hắn, chỉ cần tới thời điểm liền

có thể dễ dàng rời khỏi Nguyệt quốc, sau đó liền trộm lại Dạ

Nguyệt Sắc là được rồi.

Mặc

Ly gật đầu một cái, “Được!”

Nguyệt

Vô Thương hài lòng cười một tiếng, dập tắt diêm quẹt đang cầm trong

tay, hướng về phía Mặc Ly nói, “Cứ như thế đi. Nguyệt Lưu Ảnh chắc

là tìm c*̃ng muốn điên rồi. Để cho hắn tin tưởng, ngươi cứ nói thế

này…”

Mặc

Ly chu mỏ, bực bội cởi bỏ y phục trên người, tr*n tr** đứng trước mặt

Nguyệt Vô Thương hỏi, “Y phục ở chỗ nào?”

Trong

lúc Mặc Ly cởi y phục, Nguyệt Vô Thương thần sắc chán ghét quay đầu

lại, chỉ chỉ về phía bình phong.

Sau

khi Mặc Ly rời đi, không bao lâu, tiếng bước chân c*̀ng tiếng la ở phía

ngoài dần dần biến mất, ánh lửa ngoài cửa sổ c*̃ng dần hạ xuống,

rốt cuộc tất cả đều yên lặng trở lại.

Nguyệt

Vô Thương nằm xuống bên cạnh Dạ Nguyệt Sắc, người bên cạnh tự giác

lăn vào ngực hắn, tìm vị trí thích hợp, tiếp tục ngủ say sưa.

Sáng

sớm ngày hôm sau, gió tuyết ngừng lại. Ánh mặt trời xuyên thấu qua

cửa sổ, trọn căn phòng được chiếu sáng rực rỡ. Dạ Nguyệt Sắc cố

gắng mở mắt ra nhưng cứ có cảm giác mắt như bị dán keo lại, có

chút khốn đốn khó khăn để mở mắt.

thức được mình tối qua khóc mết đến mức ngủ thiếp đi, Dạ Nguyệt

Sắc đưa tay muốn dụi mắt, Nguyệt Vô Thương liền giữ tay Dạ Nguyệt Sắc

lại. Đưa tay vuốt ve mí mắt sưng vù c*̉a Dạ Nguyệt Sắc, khẽ thở dài,

“Về sau đừng khóc nữa. Ta sẽ đau lòng lắm.”

Nguyệt

Vô Thương nâng tay trái lên, ống tay áo to lớn theo cánh tay chảy xuống,

chỉ thấy cổ tay trái được băng bó, cánh tay có một đường màu tím

bầm c*̀ng vết kim nhỏ, Dạ Nguyệt Sắc thận trọng chạm vào tay Nguyệt

Vô Thương, nhẹ giọng hỏi, “Chàng bị thương sao?”

Nguyệt

Vô Thương hướng Dạ Nguyệt Sắc cười cười, ý bảo không sao, suy nghĩ

một chút liền hướng về Dạ Nguyệt Sắc nói, “Hôm đó, Nguyệt Lưu Ảnh

ép ta tự tay hạ Thiên Nhật Hồng cho bản thân, ta trước đem cánh tay dùng

gân bò ghìm chặt lại, sau đó Bắc Đường dùng kim châm che huyệt mạch

lại. Sau khi trúng Thiên Nhật Hồng, chờ Nguyệt Lưu Ảnh rời đi, Bắc

Đường liền đem toàn bộ huyết dịch đã trúng Thiên Nhật Hồng thả ra.

Chăm sóc một chút dư độc dĩ nhiên hoàn toàn vô hại.”

Nguyệt

Vô Thương đưa tay vuốt ve mặt Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu nói, “Đã nói phải

bồi nàng suốt đời suốt kiếp nên nàng đừng lo lắng, bây giờ đã không có

việc gì rồi.”

“Chàng

có thể viết thư hưu ta.” Đầu Dạ Nguyệt Sắc tựa vào trước ngực

Nguyệt Vô Thương, đột nhiên nhớ đến tối qua Nguyệt Vô Thương ép nàng

nói ra câu kia, để cho nàng tưởng rằng hắn thật sự sống không được

bao lâu, trong lòng lại không có chút tức giận nào, ngược lại lại

xuất hiện một cỗ chua xót. Một giọng nói buồn buồn từ trong ngực

Nguyệt Vô Thương cất lên, “Nguyệt Nguyệt. Chàng chính là một tên ngốc.

Ngu ngốc.”

Cảm

giác được bộ ngực bị thấm ướt, Nguyệt Vô Thương khẽ thở dài, “Đừng

khóc.” Hắn dù thế nào c*̃ng sẽ không hưu nàng, vốn lần đó gạt nàng

chuyện đổi kiệu hoa, hắn biết nàng rất đau lòng. Chuyện lần này,

Nguyệt Lưu Ảnh sẽ không vì một bức hưu thư mà để hắn sống yên ổn,

cho dù không như thế, hắn c*̃ng sẽ không viết.

Đần

thì liền đần đi, một đời thông minh tính toán, nay thành hồ đồ. Vì

nàng mà đần, hắn cảm thấy rất hạnh phúc.

Đột

nhiệt một trận âm thanh không hài hòa vang lên, Dạ Nguyệt Sắc cọ xát

trước ngực Nguyệt Vô Thương. Đem nước mắt trên mặt lau khô, lúng túng

ngẩng đầu lên, hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói, “Cho đứa nhỏ, bảo

bảo nói đói bụng.”

Nguyệt

Vô Thương sửng sốt, hướng Dạ Nguyệt Sắc cưng chìu nói, “Chờ một

chút. Ta lập tức trở lại.”

Nói

xong liền vô c*̀ng lo lắng từ trên giường bò dậy, giúp Dạ Nguyệt Sắc

đắp lại chăn, c*́i đầu hôn khẽ lên môi Dạ Nguyệt Sắc, “Chờ ta.”

Sau

đó xoay người rời khỏi phòng, Dạ Nguyệt Sắc nhìn bóng lưng Nguyệt Vô

Thương, khẽ mỉm cười, đưa tay vuốt ve bụng nhô ra, cảm giác thật tốt,

“Bảo bảo, con c*̃ng cảm thấy như thế phải không?”

Dạ

Nguyệt Sắc tựa đầu vào giường, ánh sáng từ ngoài phòng chiếu vào,

chiếu sáng cả gò má nàng, cả người phát ra một loại ánh sáng tràn

đầy hạnh phúc. Nụ cười trên mặt càng giống như một nụ hoa nở rộ,

một nụ hoa nở mãi không tàn.

Thời

điểm Nguyệt Vô Thương bưng khay tiến vào, đã nhìn thấy nàng tựa vào

bên giường, mí mắt c*̣p xuống, một tay nhẹ nhàng khẽ vuốt ve bụng,

thần sắc điềm nhiên. Nụ cười trên mặt Nguyệt Vô Thương càng thêm nhu

hòa, bước nhanh về phía trước.

Đem

cháo trắng c*̀ng rau dưa đặt ở bàn nhỏ bên giường, màu xanh thức ăn

có chút thanh thúy, sắc hương câu toàn, lập tức khiến Dạ Nguyệt Sắc

muốn ắn ngay. Nguyệt Vô Thương thấy Dạ Nguyệt Sắc muốn tự mình ăn,

liền không tính chuyện đút nàng ăn nữa, tay đặt ở trên cái chén nhỏ

đựng một khối băng. Thần sắc ôn nhu nhìn Dạ Nguyệt Sắc dùng cơm.

Dạ

Nguyệt Sắc ăn xong, Nguyệt Vô Thương dùng khăn tay lau miệng cho Dạ

Nguyệt Sắc. Cầm khối băng lên, xác định nhiệt độ không quá lạnh,

liền đem đặt lên mi mắt Dạ Nguyệt Sắc để tiêu sưng.

Dạ Nguyệt

Sắc thần sắc sửng sốt, nghiêng người để Nguyệt Vô Thương ôm lấy, lẩm

bẩm lên tiếng, “Nguyệt Nguyệt.”

“Thế

nào?” Nguyệt Vô Thương ngẩng đầu, ngón tay đặt trên mi mắt Dạ Nguyệt

Sắc, từ từ di động, thanh âm nhu hòa hỏi nàng.

Thấy

nhiệt độ ở tay c*̀ng mi mắt Dạ Nguyệt Sắc không sai biết lắm, liền

thu tay lại chuẩn bị bỏ khối băng vào trong chén, liền bị tay Dạ

Nguyệt Sắc bắt lại. Đôi tay bao lấy ngón tay hơi lạnh c*̉a Nguyệt Vô

Thương, trên mặt biểu tình vừa như muốn khóc lại vừa như muốn cười,

nhẹ giọng nói, “Ngu ngốc.”

Hắn

ở một mức độ nào đó lừa gạt nàng, nhưng hôm nay nàng cảm thấy thật

thích, thật thích hắn. Đưa tay ôm lấy mặt Nguyệt Vô Thương, ngẩng đầu

đem môi đặt lên môi Nguyệt Vô Thương, đôi môi đỏ mọng khẽ động, “Về sau

chúng ta phải làm sau bây giờ?”

Nếu

biết tính chất nghiêm trọng của chuyện này, nàng c*̃ng không biết

Nguyệt Lưu Ảnh rốt cuộc vì sao lại thích nàng, vì sao nhất định phải

là nàng? Nàng nửa điểm c*̃ng nhìn không ra. Không thích nàng? Vậy tại

sao còn nhất định phải tách nàng và Nguyệt Nguyệt ra, còn phải dồn

Nguyệt Nguyệt đến chỗ chết. Trong lòng Dạ Nguyệt Sắc rối rắm,

Nguyệt Lưu Ảnh thích nàng, nàng không muốn c*̃ng không được sao?

“Đừng

lo lắng.” Nguyệt Vô Thương nhẹ nhàng hôn vào cánh môi anh đào c*̉a

nàng, ôn nhu nói, “Ta dẫn nàng đi Bắc Mạc xem núi tuyết có chịu

không?”

Bất

kể sem cái gì c*̃ng tốt, nàng đột nhiên không muốn sống nơi Nguyệt

quốc đầy thị phi này, “Vậy cha mẹ phải làm sao bây giờ?”

“Ta

đã ra lệnh cho Nam Uyên mang bọn họ rời đi trước rồi.” Nguyệt Vô Thương

ôn nhu nói, hôm nay Mặc Ly vào cung tìm Nguyệt Lưu Ảnh, một lát nữa

nếu Nguyệt Lưu Ảnh không phát hiện được Mặc Ly là Dạ Nguyệt Sắc,

chẳng qua nếu Mặc Ly không chết, như vậy hắn c*̃ng yên tam. Đợi qua vài

ngày, liền mang Dạ Nguyệt Sắc đi Bắc Mạc.

Dạ

Nguyệt Sắc yên lòng, tựa gò má lên bả vai Nguyệt Vô Thương, ngước mắt

nhìn khuôn mặt gần như hoàn mỹ kia, nụ cười ôn nhu trên mặt. Vốn trong

lòng nàng có hắn, chỉ là nàng không nhận ra hoặc không muốn nhận mà

thôi, hôm nay hắn yêu nàng đến độ bất kể cả sinh mạng, làm sao không

khiến nàng nhận rõ lòng mình, làm sao không yêu hắn được chứ.

Hôm

nay nhìn hắn như vậy, tâm đầy áy náy rối loạn.

Môi

Nguyệt Vô Thương hơi cong lên, đem áo choàng khoác lên người Dạ Nguyệt

Sắc, nhẹ giọng hỏi, “Đẹp không?”

“Đẹp

lắm!” Nữ nhân vừa mới thông minh không được bao lâu liền ngây ngốc trả

lời, phản xạ như thế khiến nàng biết việc mình rình coi đã bị phát

hiện, kết quả liền nói xạo, “Nhìn mỹ nam, hài tử mới có được bộ

dáng xinh xắn, cái này gọi là dưỡng thai có biết không?”

Dưỡng

thai? Nguyệt Vô Thương khẽ híp mắt, nàng là từ đâu mà biết được

những từ ngữ kỳ quái này, miễn cưỡng hỏi, “Dưỡng thai là gì?”

Dạ

Nguyệt Sắc đắc ý cười trêu nói, “Chàng đã thành tâm muốn biết, ta

liền mở lòng từ bi nói cho chàng biết. Vì duy trì hòa bình c*̉a thế

giới, tiểu hài tử phải được giáo dục từ khi còn nhỏ. Hay nói cách

khác chính là bắt đầu từ thời điểm còn nằm trong bụng mẹ. Đó

chính là dưỡng thai.”

“Thật

sao?” Nguyệt Vô Thương một tay nâng đầu Dạ Nguyệt Sắc, đem Dạ Nguyệt

Sắc ôm vào trước ngực, nâng cằm Dạ Nguyệt Sắc lên, nhẹ giọng hỏi, “Từ

đâu mà nàng biết những chuyện này?”

“Thế

kỉ 21…” Dạ Nguyệt Sắc vừa nói một tiếng liền ngượng ngùng nhìn

Nguyệt Vô Thương, cảm giác được mình quá đắc ý nên? Đó là đồ chơi

gì, Nguyệt Vô Thương đã bất cẩn, “Tạp

chí thế kỉ 21.”

Tạp

chí thể kỉ 21? Đó là cái gì. Nguyệt Vô Thương tự nhận là mình có

học thức c*̃ng phải cau mày, trong mắt thoáng qua một tia nghi ngờ.

Hướng Dạ Nguyệt Sắc nói, “Sắc Sắc trong quá khứ không thích xem

sách. Đến nay c*̃ng không thấy nàng xem qua.”

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy lưng đổ mồ hôi lạnh, ý của Nguyệt Vô Thương

muốn nói bọn họ ngày ngày ở chung c*̃ng không thấy nàng lật sách,

thì làm sao mà nàng xem được cái gọi là tạp chí thể kỉ 21 chứ?

Dạ

Nguyệt Sắc ngượng ngùng nhìn Nguyệt Vô Thương nói, “Đừng có trông mặt

mà bắt hình dong, ai nói trước kia ta không thích đọc sách chứ? Chàng

có tận mắt nhìn thấy sao? Nếu không thì không thể nào nói ta không

đọc sách được.” Tay Dạ Nguyệt Sắc bắt lấy mặt Nguyệt Vô Thương, hận

hận nói, “Nguyệt Nguyệt. Đều là chàng làm hư ta. Đi theo chàng sống

phóng túng, không học hành gì được. Nếu không, bản tiểu thư đây nói thế

nào c̃ng có thể trở thành tài nữ c̉a Nguyệt quốc này.”

Đây

chính là đổi trắng thay đen, chứ không phải là quỷ biện nữa. Nguyệt

Vô Thương bất đắc dĩ nhìn Dạ Nguyệt Sắc, miễn cưỡng nói, “Vậy để

đền bù cho nàng. Sau nàng tự tay ta sẽ truyền thụ cầm kỳ thi họa cho

nàng.” Tay lần nữa nâng cằm c*̉a Dạ Nguyệt Sắc lên, khóe miệng nhếch

lên, “Vi phu bảo đảm. Không chỉ là tài nữ Nguyệt quốc, mà nàng còn

có thể trở thành thiên hạ đệ nhất tài nữ nữa.”

Nụ

cười trên mặt Dạ Nguyệt Sắc trở nên cứng đờ,. Nhớ lại chuyện Nguyệt

Vô Thương dạy nàng khảy khúc “Phượng Cầu Hoàng”, khẽ đỏ mặt, khóe

miệng rụt rụt, dùng đầu cọ cọ vào gò má Nguyệt Vô Thương, giọng kéo dài

nói, “Nguyệt Nguyệt.”

Khóe

miệng Nguyệt Vô Thương nhếch lên, hắn chính là thích c*̀ng nàng cãi

nhau như tiểu hài tử, ôn nhu nói, “Thấy sao nào? Nương tử.”

Dạ

Nguyệt Sắc ngẩng đầu, mặt nghiêm nghị nhìn Nguyệt Vô Thương, giọng

đầy nghiêm túc nói, “Nguyệt Nguyệt, quá trình dưỡng thai là hết sức

quan trọng.” Dạ Nguyệt Sắc tiến tới gần trước mặt Nguyệt Vô Thương,

dụ dỗ nói, “Trước mặt hài tử phải cho ta chút mặt mũi chứ.”

Nguyệt

Vô Thương ôn nhu cười một tiếng, nhìn mặt Dạ Nguyệt Sắc, thần sắc

đầy ôn nhu, thanh âm càng thêm mềm nhẹ, “Được. Liền nghe theo lời nương

tử.”

Dạ

Nguyệt Sắc nằm trong ngực Nguyệt Vô Thương, thầm than nguy hiểm thật,

bí mật c*̉a nàng thiếu chút nữa liền bị khám phá.


Trong

hoàng cung, Mặc Ly nhàm chán nằm trên long sàng c*̉a hoàng đế, nhìn

Nguyệt Lưu Ảnh ở trước mặt nhìn ngắm hắn đã hai canh giờ, cái rắm

gì c*̃ng không làm, ngáp một cái, hỏi, “Ta nói, ngươi rốt cuộc là

muốn xem bao lâu đây?”

Trênh

mặt Nguyệt Lưu Ảnh là nụ cười hòa thuận vui vẻ, nhìn Dạ Nguyệt Sắc

đang ở gần ngay trước mặt, cười đến có chút ngu xuẩn, lẩm bẩm nói,

“Ta muốn phong nàng làm hoàng hậu.”

Mặc

Ly móc móc lỗ tay, hắn có thể nói không có hứng sao? Trong lòng nghĩ

vậy, nhưng trên mặt lại nở nụ cười giả lả, nhìn Nguyệt Lưu Ảnh, ôn

nhu nói, “Được.”

Đôi

mắt Nguyệt Lưu Ảnh nhíu lại, trong mắt có chút hồ nghi, lúc này

chẳng phải Dạ Nguyệt Sắc nên vừa khóc vừa nháo mắng hắn sao? Hôm nay

sao lại bình tĩnh nói chuyện như vậy. Thật kỳ quái.

Trên

mặt Mặc Ly đầy vẻ mong mỏi, đôi mắt chăm chú nhìn Nguyệt Lưu Ảnh,

thâm tình khẩn thiết nói, “Thật ra, ta vốn luôn thích chàng.”

Nguyệt

Lưu Ảnh sửng sốt, Mặc Ly nghiêng người ôm lấy Nguyệt Lưu Ảnh, ôn nhu

nói, “Vẫn luôn thích chàng.”

Giọng

nói mềm nhẹ, như nước vùng Giang Nam, cho dù là ai c*̃ng sẽ bị mất đi

năng lực suy nghĩ. Nguyệt Lưu Ảnh theo bản năng đưa tay ôm lấy người

trong ngực, nghi ngờ trong lòng tạm thời bị quẳng lên chín tầng mây.

Đôi

mắt Mặc Ly lóe lên nụ cười ôn nhu, dáng dấp Nguyệt Lưu Ảnh thật tốt,

nếu không phải tại hắn muốn giành giật Dạ Nguyệt Sắc, Mặc Ly ngược

lại sẽ có hứng thú cướp hắn trở về. Chẳng qua chỉ mong Nguyệt Vô

Thương sớm mang Dạ Nguyệt Sắc đi Bắc Mạc, hắn có thể sớm chút thoát

thân.

Bên

ngoài đại điện đột nhiên xuất hiện một bóng người. Mặc Ly ngước mắt

nhìn thì thấy đó chính là Vân Thanh Nghê, liền hướng về nàng khẽ

mỉm cười. Vân Thanh Nghê sửng sốt, mặt tràn đầy hồ nghi. Vốn nàng

nghe nhói Dạ Nguyệt Sắc bị Nguyệt Lưu Ảnh mang về hoàng cung, trong

bụng lo lắng nên tới xem một chút.

Nhưng

nhìn Dạ Nguyệt Sắc lúc này, nàng cảm thấy thật kỳ quái, vừa giống

nàng nhưng lại không giống nàng.

Ngước

mắt nhìn lại Dạ Nguyệt Sắc lần nữa, Vân Thanh Nghê chỉ thấy được

gương mặt c*̀ng diện mạo cực kỳ giống Dạ Nguyệt Sắc, nhưng cảm giác

lại kém rất nhiều. Cho nên nàng dám khẳng định, người đó không phải

là Dạ Nguyệt Sắc!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.