Chương81: Phong mãn lâu

Gió

lạnh cuốn những bông tuyết trên người cô gái kia xuống, chỉ thấy nữ tử có khuôn

mặt nhỏ nhắn trắng noãn, đôi mắt long lanh, sống mũi cao thẳng, đoi môi hồng

nhuận, nhìn mặt thì tầm mười bốn mười lăm tuổi. Cô gái xinh đẹp tuyệt trần, vốn

khuôn mặt xinh đẹp chẳng có gì lạ, chỉ có điều nàng có khuôn mặt giống Dạ

Nguyệt Sắc, cơ hồ là giống nhau như đúc, nhất là đôi mắt trong suốt long lanh.

Chiếc

ly trong tay Dạ Thiên "Bộp" một tiếng rơi trên mặt đất vỡ

nát, cả người càng thêm khiếp sợ nói không ra lời, mắt không hề chớp mắt nhìn

người trước mặt, thần trí bay xa nhưng thân thể vẫn ở chỗ cũ.

Mọi

người ở đó cũng rất khiếp sợ, hết nhìn cô gái này lại nhìn Dạ Nguyệt Sắc, cuối

cùng nhìn thái giám Nguyệt Lưu Ảnh phái tới.

Nguyệt

Vô Thương hơi hơi nheo mắt, nhìn lướt qua cô gái giống hệt Dạ Nguyệt SẮc, không

biết đang suy nghĩ gì. Dạ Nguyệt Sắc cũng là tò mò quan sát người nọ, trên thế

giới làm sao có thể có người giống nàng như vậy ?

"Hoàng

đế bệ hạ gần đây tìm được người này, dung mạo như mỹ nhân trên thiên giới, do

dó đưa tới cho Vương gia, vì hoàng thất khai chi tán diệp. . . . . ." Thái

giám kia nói, rồi quay sang Dạ Thiên: "Tướng gia có thấy, nàng cực kỳ

giống đệ nhất mỹ nhân danh chấn tứ quốc năm xưa."

Dạ

Thiên sững sờ nhìn người nọ, tinh thần hoảng hốt, lẩm bẩm nói: "Giống, rất

giống. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương nhìn lướt qua người nọ, hơi nheo mắt lại, Nguyệt Lưu Ảnh làm vậy hẳn

là có chủ ý. Dạ Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương nhìn chằm chằm mỹ nhân kia,

nghĩ tới Nguyệt Lưu Ảnh nói muốn đưa cho Nguyệt Vô Thương, hung hăng bóp tay

Nguyệt Vô Thương một cái.

"Như

vậy, người cũng đã đưa đến, chúng tôi trở về phụng mệnh. . . . . . Hoàng thượng

còn bảo ta nhắc nhở Vương gia một chút, hôm nay là ngày cuối cùng rồi. . . . .

." Thái giám kia vung phất trần, nghênh ngang ra khỏi phòng, hồi cung.

Nhưng

người còn lại thần sắc khác nhau nhìn nữ nhân đứng ở của phòng.

Trong

hoàng cung, Nguyệt Lưu Ảnh ngồi trên ghế rồng, một đôi mắt phượng chăm chú nhìn

chiếc lồng đặt trên long án. Bên cạnh lồng để một lò sưởi nhỏ, trong lồng, một

con Hồ điệp xinh đẹp nhẹ nhàng bay múa, cùng không khí mùa đông bên ngoài là

cực kỳ tương phản.

Nguyệt

Lưu Ảnh chăm chú nhìn Hồ điệp tới mức mất hồn, cho đến khi thái giám vừa từ

Tướng phủ trở về phá vỡ im lặng, mới đem suy nghĩ của Nguyệt Lưu Ảnh kéo trở

lại.

"Người

đã đưa đi rồi?" Nguyệt Lưu Ảnh ngẩng đầu trầm giọng hỏi, trong khoảng thời

gian trước hắn vẫn tìm một cô gái sinh ngày mười bốn tháng bảy, chỉ là lúc

thấy nàng hắn thật sự sợ hết hồn, nữ tử này cực kỳ giống Dạ Nguyệt Sắc, càng

giống như đệ nhất mỹ nhân danh chấn tứ quốc nhiều năm trước.

Nếu

nói người biết thức thời mới là tuấn kiệt, hắn lần này làm như thế cũng là cố

kỵ tình cảm chú cháu nhiều năm, chỉ trông mong hoàng thúc có thể hiểu khổ tâm

của hắn. Nguyệt Lưu Ảnh nhìn trong Hồ Điệp lồng, khẽ mỉm cười, chỉ bất quá hôm

nay đã ngày cuối cùng trong kỳ hạn ba ngày, hắn thật là không muốn dùng phương

pháp cực đoan như thế xử lí để cho nàng chịu đau khổ.

Chẳng

qua là mấy lần phái người điều tra, thế nhưng tra không ra lai lịch của cô gái

thần bí kia, chỉ biết là nàng ta tên là Mặc Ly, chẳng qua là hôm nay hắn đem

nàng cho Nguyệt Vô Thương, tự nhiên là không cần quan tâm nữa.

Tướng

phủ.

Nữ tử

kia khẽ nhìn qua mọi người, cuối cùng dừng trên mặt Dạ Nguyệt Sắc, hơi nâng nụ

cười, quả thật là rất giống nàng.

Mặc

Ly khẽ mỉm cười, nụ cười giống như gió xuân, khiến tất cả mọi người trong nhà

cảm thấy thoải mái cực kỳ. Dạ Nguyệt Sắc cũng quan sát Mặc Ly, sau đó quay sang

Dạ Thiên, yếu ớt hỏi một câu: "Cha, không phải là cha ở ngoài,

khụ khụ, có con gái riêng chứ?"

Dạ

Thiên ho khan hai tiếng, lúng túng nhìn chằm chằm vào Mặc Ly, nàng sao có thể

là con gái riêng của hắn, có thể là con của người kia. . . . Nhưng mà hắn đã

tận mắt nhìn thấy nàng ấy đã chết, làm sao có thể sinh ra một nữ nhi mười bốn

mười lăm tuổi ?

Dạ

Thiên cũng rất băn khoăn, hai lông mày nhíu lại, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc

nói: "Tất nhiên không phải, có lẽ là dáng dấp giống nhau mà thôi. . . . .

."

Trong

mắt Mặc Ly thoáng hiện tia sáng tinh nghịch, nhưng trong nháy mắt biến mất,

ngay sau đó vô hại hướng về phía mọi người cười cười: "Nguyệt Lưu Ảnh nói,

là đưa ta cho Cẩm Nguyệt vương gia . . . . . ." Nói xong bước về phía

trước hai bước, đứng trước mặt Nguyệt Vô Thương, cười nói: "Ngươi chính là

Cẩm Nguyệt Vương sao, chúng ta trở về Vương Phủ chứ?"

Nguyệt

Vô Thương nheo mắt lại, nhìn người dám gọi thẳng tên Nguyệt Lưu Ảnh, ngay sau

đó khẽ mỉm cười, hướng về phía Mặc Ly nói: "Ngươi trở về nói cho hắn biết,

Bổn vương không có tính háo sắc, hơn nữa. . . . . ." Nguyệt Vô

Thương nhìn Dạ Nguyệt Sắc, thần sắc ôn nhu sủng nịnh, trong giọng nói cũng có

một tia mềm mại tinh tế, "Bổn vương cũng không muốn nạp thêm tiểu thiếp. .

. . . ."

Vừa

dứt lời, sắc mặt Mặc Ly biến hóa, nhưng trong phút chốc liền khôi phục tự

nhiên, đối với Nguyệt Vô Thương không chút phật lòng: "Ngươi xem, ta trẻ

tuổi hơn nàng, dung mạo y hệt nàng, hơn nữa ta so với nàng đang bệnh tật thì có

phần tốt hơn. . . . . ."

Mặc

Ly nhìn mặt Dạ Nguyệt Sắc, thần sắc khiêu khích, bộ dáng bới móc, một đôi mắt

sang quắc quan sát Dạ Nguyệt Sắc, ngay sau đó khẽ lắc đầu một cái, cái cổ độc

này đặt tên là “Phá kiển”, hẳn là không dễ giải, hơn nữa có vẻ đã tái phát hai

lần rồi.

Dạ

Nguyệt Sắc thấy Mặc Ly quan sát mình, vừa nghe Mặc Ly nói nàng liền kích động,

Xú nha đầu. . . . Đối với khiêu khích của Mặc Ly, Dạ Nguyệt Sắc không chút phật

lòng hơn nữa rất là đắc ý nói: "Ta sẽ sinh đứa trẻ, ngươi có thể

sao?"

Mặc

Ly mỉm cười, khóe miệng giật giật, bất quá, sinh đứa trẻ sao, nàng thật sự

sẽ không làm.

Lúc

này Nguyệt Vô Thương cũng không xem qua Mặc Ly một chút, thần sắc ôn nhu mang

theo một tia sầu lo, hôm nay đã là ngày cuối cùng, tìm khắp nơi không thấy chỗ

Nguyệt Lưu Ảnh giấu cổ độc, trong mắt thoáng qua một tia sát ý.

Mặc

Ly nhìn Nguyệt Vô Thương lúc này trong mắt lộ ra sát ý, khóe miệng hơi nâng

lên, sau đó nhìn Dạ Nguyệt Sắc, nụ cười càng hiện rõ.

Dạ

Nguyệt Sắc cảm thấy, đột nhiên xuất hiện một nữ nhân dáng dấp cực kỳ giống

mình, hơn nữa so với mình có phần đẹp hơn, loại cảm giác này thật là cực kỳ

không tốt, hướng về phía Mặc Ly hết sức bất mãn nói: "Bản tiểu thư cần

nghỉ ngơi rồi, những người không có nhiệm vụ sớm một chút rời đi đi!"

Dạ

Thiên nhìn Mặc Ly, quay lại nhìn Dạ Nguyệt Sắc, kể từ khi Mặc Ly vào nhà, chân

mày chưa từng giãn ra, hướng về phía Mặc Ly nói: "Vị cô nương này, mời

theo ta đi ra ngoài, ta có lời muốn hỏi cô nương.”

Mặc

ly cười vô hại, hướng về phía Dạ Thiên gật đầu một cái, tất cả mọi người rời

đi.

Nguyệt

Vô Thương nhìn bóng lưng Dạ Thiên cùng Mặc Ly, trong bụng suy nghĩ, cảm thấy

càng khả nghi, đệ nhất mỹ nhân sao? Xem ra chuyện này có chút phức tạp, chỉ

mong đừng làm loạn kế hoạch của hắn.

Nguyệt

Vô Thương thấy Dạ Nguyệt Sắc ngủ thiếp đi, kéo chăn lại, đứng dậy, xem ra hắn

nên tự mình đi một chuyến.

Sau

khi bóng người màu trắng ra khỏi phòng, một bóng người như gió làm cho người ta

cảm thấy bị hoa mắt, nhanh chóng lắc mình vào trong phòng Dạ Nguyệt

Sắc .

Người

nọ bước chân thanh thản, giống như đi ở trong nhà mình, nhàn nhã xoải bước,

chậm rãi đi tới trước giường Dạ Nguyệt Sắc, ống tay áo vung lên điểm huyệt ngủ

của nàng, nhàn nhã tự đắc ngồi ở vị trí của Nguyệt Vô Thương vừa rồi, nghiêm

túc quan sát Dạ Nguyệt Sắc đang ngủ thiếp đi.

Thật

là giống nhau a! Mặc Ly ở trong lòng cảm khái, đột nhiên đưa tay kéo chăn ra,

không chút do dự mở áo Dạ Nguyệt Sắc, nhìn điểm hồng nơi ngực trái, da trắng

nõn gần như trong suốt, tựa hồ có thể xuyên qua da thấy cổ trùng ngủ

đông bên trong.

Mặc

Ly từ từ mở tay ra, nụ cười nơi khóa miệng so với vẻ vô hại vừa

rồi thì khác nhau một trời một vực, hơn nữa lại lộ ra vẻ đắc ý.

lúc này ngoan ngoãn nằm ở trong tay Mặc Ly chính là hồ điệp vẫn mong muốn vỗ

cánh mà bay, rất giống con ở cùng Nguyệt Lưu Ảnh, nụ cười của Mặc Ly lại càng

sâu.

Trong

hoàng cung, hai người giằng co, không ai nhường ai. Không khí có vẻ hết

sức đè nén khẩn trương, không khí chung quanh tựa hồ cũng ngưng kết lại,

Nguyệt Lưu Ảnh mắt thẳng tắp nhìn Nguyệt Vô Thương, hắn cũng không dám dùng sức

hô hấp, chỉ có thể gượng chống mà cùng Nguyệt Vô Thương giằng co, trầm giọng

hỏi: "Hoàng thúc có thể viết hưu thư ?”

Nguyệt

Vô Thương nhìn Nguyệt Lưu Ảnh, trong mắt lóe lên tức giận, thanh âm càng

thêm ám trầm vô cùng, "A Ảnh, hôm nay ta muốn ngươi chết, ngươi tuyệt đối

sống không qua ngày mai!"

Nguyệt

Lưu Ảnh sắc mặt tối sầm lại, ngay sau đó trấn định, trên mặt vẫn sinh ra vẻ

tươi cười, "Có Dạ Nguyệt Sắc chôn theo ta, chúng ta khi sống không làm

được vợ chồng, không thể sinh cùng năm cùng tháng cùng ngày, cũng có thể chết

cùng tháng cùng năm, như vậy tốt lắm, đa tạ hoàng thúc thành toàn!"

Nguyệt

Vô Thương đột nhiên đi tới trước mặt Nguyệt Lưu Ảnh, ngón tay thon dài nắm cổ

hắn thật chặt, từng chữ từng câu nói: "Đừng cho là ta không dám giết

ngươi!"

Nguyệt

Lưu Ảnh vô vị cười, mắt nhìn chằm chằm Nguyệt Vô Thương, "Ta đây cho là

ngươi không dám!”

Nguyệt

Lưu Ảnh bởi vì thiếu dưỡng khí, sắc mặt tím lại, cố nặn ra vẻ tươi cười, tựa hồ

lúc này người bị bóp chặt cổ họng không phải là hắn.

Hắn

tin, Nguyệt Vô Thương sẽ không giết hắn, nếu khônghai ngày trước sẽ không tra

xét địa phương của hắn, tìm mẫu cổ. Nói vậy hôm nay chính là tìm khắp nơi không

thấy, mới có thể ra hạ sách này tới uy h**p hắn.

Bất

kể Nguyệt Vô Thương thông minh như thế nào, hắn cũng sẽ không tìm được mẫu cổ,

bởi vì mẫu cổ là cổ cũng mà không phải là cổ vậy. Dù ruột hắn có chin khúc, tim

có bảy lổ, cũng không thể sẽ tìm được mẫu cổ chút nào dấu vết.

"Vậy

ta lập tức giết ngươi!" Nhẹ nhàng nói ra mấy chữ, thanh âm nhẹ tựa hồ bay

theo, ngón tay từ từ nắm chặt, động tác cực chậm, chậm để cho Nguyệt Lưu

Ảnh có thể thử nghiệm cảm giác không khí từng chút từng chút biến mất. Đồng

thời từ từ đưa tay nâng lên cao, khiến chân Nguyệt Lưu Ảnh dần dần rời khỏi mặt

đất.

Nguyệt

Lưu Ảnh cắn răng không lên tiếng, bọn họ hiện đang đánh cuộc, đánh cuộc người

nào mất kiên nhẫn trước.

Không

khí tĩnh mịch, chỉ có thể nghe tiếng gió gào thét bên ngoài, cùng với hô hấp

của Nguyệt Lưu Ảnh.

"Ha

ha. . . . . ." Lúc này tĩnh mịch bị một trận tiếng cười dễ nghe phá hủy,

thanh âm từ xa đến gần, đồng thời một bóng người màu đỏ xuất hiện trong phòng,

người này chính là Mặc Ly. Thân ảnh mơ hồ vào trong điện, nếu như nàng không

lên tiếng, hẳn là hai người cũng không phát hiện

Ống

tay áo màu đỏ giống như có ý thức cuốn qua hông của Nguyệt Lưu Ảnh, không biết

Mặc Ly dùng phương pháp gì, một giây sau, Nguyệt Lưu Ảnh đã được

cứu ra ngoài, lúc này khom lưng kịch liệt ho khan, tham lam hô hấp.

Nguyệt

Vô Thương cả kinh, nữ nhân nhỏ tuổi này lại có tu vi như thế. Hắn vốn tưởng

rằng Mặc Ly có dáng dấp giống như Dạ Nguyệt Sắc, chắc chắn có liên hệ máu mủ,

nhưng lại cùng một giuộc với Nguyệt Lưu Ảnh, hơn nữa người này thần bí như vậy,

không biết trong hồ lô bán thuốc gì?

"Vương

gia làm cái gì vậy?" Mặc Ly hướng về phía Nguyệt Vô Thương khẽ mỉm cười,

đem Nguyệt Lưu Ảnh kéo ra phía sau, "Vương gia không ở nhà thưởng thức

tiếng địch ta tự chuẩn bị, ngược lại rảnh rỗi chạy đến hoàng cung đi dạo. . . .

. .”

Nguyệt

Vô Thương con mắt sắc lạnh, sáng như đuốc nhìn Mặc Ly, lại nhìn Nguyệt Lưu Ảnh

thần sắc khiếp sợ, lắc mình một cái đi tới trước mặt hai người, trầm giọng hỏi "Mẫu cổ ở nơi nào?"

Nguyệt

Lưu Ảnh sau khi th* d*c cũng trầm giọng hướng về phía Mặc Ly hỏi: "Ngươi rốt

cuộc là người phương nào?"

Mặc

Ly nhẹ nhàng cười một tiếng, thanh âm giống như ngọc, thanh thúy mà dễ nghe,

hướng về phía Nguyệt Lưu Ảnh nói: "Hoàng thượng chẳng lẽ đã quên, ngày đó

nhìn thấy tình cảnh của ta, hôm nay lại không biết ta là ai?"

Trên

mặt Nguyệt Lưu Ảnh thoáng qua một tia sát ý, hôm đó nhìn thấy nàng, lúc đó hắn

thật sự cho nàng là Dạ Nguyệt Sắc. Mặc Ly lời vừa nói ra, mặt của hai người

liền trầm lại, Mặc Ly rốt cuộc là lai lịch ra sao?

"Hai

vị nghe được tiếng địch mơ hồ, dễ nghe lắm đúng không!" Mặc Ly nhẹ nhàng

cười một tiếng, ngay sau đó xoay người biến mất khỏi cung điện, động tác nhanh,

chỉ làm cho người ta cảm thấy một đạo hồng quang thoáng qua, đợi họ phản ứng

kịp thì Mặc Ly đã biến mất không thấy đâu.

Nguyệt

Vô Thương phản ứng kịp, thật nhanh chạy về Tướng phủ, Nguyệt Lưu Ảnh con mắt

sắc ám trầm, xoay người cầm Hồ Điệp trên long án, đi theo Nguyệt Vô Thương tới

Tướng phủ.

Lúc

này trong Tướng phủ, tiếng địch réo rắt, một tiếng tiếp một tiếng, nhiều tiếng

đòi mạng.

Dạ

Nguyệt Sắc nằm ở trên giường, trên mặt tràn đầy khổ sở, mồ hôi không ngừng từ

trán và chóp mũi tràn ra, đôi tay ngón trỏ trắng bệch, nắm chặt vải giường, đôi

mắt đóng chặt, chân mày nhíu lại, xem ra hết sức khó chịu.

Một

bên Bắc Đường mười ngón tay cùng sử dụng, nhanh chóng ghim kim, dùng ngân châm

ngăn thính giác Dạ Nguyệt Sắc lại, chẳng qua là tiếng địch quá mức mãnh

liệt, biện pháp như thế chẳng qua là trị ngọn không trị gốc, Bắc Đường mồ hôi

trên mặt toát ra, hắn chỉ hy vọng có thể chống đỡ được tới lúc Nguyệt Vô Thương

mang theo mẫu cổ trở lại.

phía ngoài, Nam Uyên mang theo người của Vương Phủ, từng bước từng bước giết

người thổi địch, chẳng qua là có hơi nhiều người, cho nên tiêngs tiêu kia mãi

không dứt.

Nhất

thời trong Tướng phủ, mùi máu tươi tràn ngập. Dù là gió cuồng liệt cũng thổi

không hết, là tuyết tràn ngập cũng ép không được.

Lúc

Nguyệt Vô Thương chạy về, chỉ nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc nằm ở trên giường, sắc

mặt trắng bệch, mồ hôi chảy ra làm làm tóc ướt đẫm dán thật chặt ở trên mặt,

khiến cho khuôn mặt vốn nhỏ nhắn lại càng nhỏ hơn, giống như sinh mệnh sắp tiêu

tán, Nguyệt Vô Thương đột nhiên có cảm giác không nắm bắt được.

Nguyệt

Vô Thương trong lòng đau xót, bước nhanh về phía trước. Chỉ thấy vẻ thống khổ

trên mặt Dạ Nguyệt Sắc càng nặng nề, cả kinh trong lòng, vén chăn lên nhìn, chỉ

thấy thật dầy dưới váy mơ hồ tràn ra một màu đỏ.

Nguyệt

Vô Thương lúc này đôi mắt đỏ ngầu, hướng về phía Nguyệt Lưu Ảnh quát lên "Mẫu cổ đâu?"

Bắc

Đường thấy thế cũng cả kinh, vội vàng ghim kim ổn định thai nhi, lúc này trên

tay hắn tràn đầy mồ hôi hột. Cả người giống như là ngâm trong nước, toàn bộ ướt

đẫm.

Nguyệt

Lưu Ảnh thấy thế, sắc mặt càng ám trầm, nhìn Dạ Nguyệt Sắc sắc mặt trắng bệch,

cùng với huyết sắc tràn ngập, trong mắt lóe lên một tia không đành lòng cùng

tàn nhẫn, ngay sau đó quay đầu.

Lần

nữa quay đầu lại thì trong mắt đã hoàn toàn không có thần sắc vừa rồi, lại tràn

đầy vẻ hung ác, hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói: "Nếu muốn cứu nàng, mà

hoàng thúc lại không muốn viết hưu thư, vậy cũng được, chỉ cần đem Thiên Nhật

Hồng độc tập trung vào cơ thể, ta đương nhiên sẽ cứu nàng. . . . . ."

Đôi

mắt phượng của Nguyệt Lưu Ảnh nhìn thẳng vào Nguyệt Vô Thương, cầm trong tay

một bình sứ trong suốt đưa cho Nguyệt Vô Thương, một tay đem nắp bình lấy ra,

một mùi máu tươi nhất thời tràn ngập ở trong không khí.

Mắt

Nguyệt Vô Thương tối sầm lại, nhìn lướt qua Dạ Nguyệt Sắc, nâng tay trái lên, ở

trên cổ tay hung hăng lướt một cái, nhất thời máu tươi chảy ròng. Nguyệt Vô

Thương cũng không nhìn lại trên cổ tay mình, đưa tay tiếp nhận bình sứ trong

tay Nguyệt Lưu Ảnh.

"Không

thể. . . . . ." Bắc Đường sợ hãi kêu lên, trên đời đã không còn cải tử hồi

sinh đan, nếu như lại trúng Thiên Nhật Hồng độc nhất định là phải chết, nếu như

chỉ tạm thời hưu phu nhân, núi xanh còn đó, ngày khác nhất định có thể giết

Nguyệt Lưu Ảnh.

Chẳng

qua là Nguyệt Vô Thương đã đem bình sứ chứa Thiên Nhật Hồng độc hòa với máu,

rót lên vết thương, hai loại huyết dịch từ từ dung hợp, phát ra màu sắc xinh

đẹp.

Nguyệt

Vô Thương nhìn Dạ Nguyệt Sắc trên giường khẽ mỉm cười, cho dù lúc này hắn viết

hưu thư, Nguyệt Lưu Ảnh cũng sẽ dùng cổ độc uy h**p hắn dùng độc, nếu không tại

sao đem độc dược mang ở trên người, nhất định là sớm có dự mưu.

Huống

chi, cho dù chết, hắn cũng sẽ không bỏ nàng.

Nguyệt

Lưu Ảnh thấy thế, tảng đá treo trong lòng rốt cuộc rơi xuống, trên mặt tràn

ngập nụ cười, đi tới bên giường nhìn Dạ Nguyệt Sắc, cúi người chuẩn bị ôm Dạ Nguyệt

Sắc mang đi.

Bắc

Đường thét một tiếng kinh hãi, sau đó liền tiếng ngã xuống đất, Nguyệt Lưu Ảnh

cúi người ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc, nhanh chóng ra khỏi Tướng phủ.

Trên

đường đi bông tuyết gào thét, hàn phong rn r.

Nguyệt

Lưu Ảnh đem Dạ Nguyệt Sắc quấn vào áo choàng, phi thân ra khỏi Tướng phủ, nhanh

chóng chạy về phía phủ Tứ hoàng tử trước kia.

Một

gian phòng của phủ Tứ hoàng tử, Nguyệt Lưu Ảnh cảm khái thế sự vô thường, hôm

đó chính tại nơi này, tây tử dặc đem nàng giao cho hắn, hắn ở nơi này đem nàng

vứt bỏ, cho nên thành toàn bọn họ, hôm nay ở nơi này, hắn tuyệt đối không cho

phép nàng rời khỏi hắn, bất kể là dùng phương pháp gì.

Nguyệt

Lưu Ảnh nhìn Dạ Nguyệt Sắc nằm ở trên giường, từ trong ngực thận trọng lấy ra

hồ điệp trong lồng, khẽ kéo vạt áo Dạ Nguyệt Sắc, đem Hồ Điệp tới trước ngực Dạ

Nguyệt Sắc .

Không

sai, mẫu cổ cũng không phải là cổ trùng, cho nên dù Nguyệt Vô Thương có bản

lãnh mức nào cũng sẽ không biết mẫu cổ chính con bướm này. Cũng sẽ không biết,

ngày đó Tây Tử Dặc cho Thái hậu trúng cổ độc, chính là mẫu cổ của Dạ Nguyệt

Sắc, mà sau khi dùng cổ độc, liền đem mẫu cổ thả vào cơ thể người khác, cho đến

khi nó phá kén thành bướm, dùng cái này giải cổ độc.

Cho

nên hắn mới có thể chắc chắn, Nguyệt Vô Thương không tìm được mẫu cổ, chắc

chắn hắn sẽ mình tự nguyện trúng Thiên Nhật Hồng độc. Mà hắn đem Mặc Ly thân

phận thần bí kia cho Nguyệt Vô Thương, cũng sinh vào mười bốn tháng bảy, nếu

như hắn muốn giải độc, như vậy tất sẽ giống như trước đây, sau đó cả cuộc đời

này là cùng Dạ Nguyệt Sắc vô duyên.

Nguyệt

Lưu Ảnh nở nụ cười, như thế quanh đi quẩn lại, cuối cùng vẫn như vậy.

Sau

đó nụ cười trên mặt Nguyệt Lưu Ảnh đột nhiên dừng lại, chỉ thấy Hồ Điệp trong

lồng lúc đến gần ngực Dạ Nguyệt Sắc liền hấp hối. Thấy hồ điệp phơi thây ở

trong lồng, Nguyệt Lưu Ảnh liền biến sắc, thấy trước ngực Dạ Nguyệt Sắc không

có động tĩnh gì, không có chút nào là giải được cổ độc.

Tây

Tử Dặc! Ngươi dám lừa ta! Nguyệt Lưu Ảnh hai tay nắm chặt lại . . . .

Trong

Tướng phủ, sắc mặt Nguyệt Vô Thương nhiễm đem nằm trên giường, Nam Uyên đã

không biết đi nơi nào, chỉ còn Bắc Đường quỳ gối bên cạnh, tiếp tục thuần

thục ghim kim lấy máu.

Bắc

Đường thần sắc chuyên chú, cũng không chú ý tới lúc này trong phòng nhiều

hơn hai người, chính là Bắc Mạc quốc quân cùng với Hướng Nhai. Bắc

Mạc quân chủ thần sắc nghiêm nghị, nhìn Nguyệt Vô Thương trên giường,

trong lòng một trận đau đớn, năm đó ông ta chính là bị như vậy khổ sở hơn hai

mươi năm.

Bắc

Đường ở Tướng phủ cứu trị Nguyệt Vô Thương, bên kia Nam Uyên đi theo Nguyệt Lưu

Ảnh đến Tứ hoàng tử phủ. . . . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.