Chương74: Lỗi ở đâu?

Cắm

sừng? Nguyệt Vô Thương không bình tĩnh được nữa, đôi mắt giữ kín như bưng nay

thay đổi. Nàng cho là nàng ngoại trừ hai chữ hưu thư mà hắn nhìn bề ngoài có

thể hiểu, không có quan ấn của quan phủ, vậy hưu thư đó có thể có hiệu lực sao.

Hơn

nữa, Nguyệt Vô Thương nhìn lướt qua, hắn bắt lấy váy của Dạ Nguyệt Sắc, trong

nội tâm khẽ động, hướng eo của Dạ Nguyệt Sắc ôm ngang đi lên, trực tiếp hướng

biệt viện.

Chàng làm gì đấy?” Dạ Nguyệt Sắc theo bản năng ôm cổ Nguyệt Vô Thương, hướng về

phía hắn trợn mắt nhìn. Không nhận lỗi còn chưa tính, còn khi dễ nàng!

Tròng

mắt Nguyệt Vô Thương liếc nhìn Dạ Nguyệt Sắc, vốn định hảo hảo trị nàng, chỉ là

nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc cn m** d**, bộ đôi mắt sáng long lanh, trong lòng

liền mềm thành xn th chảy xuôi, bất đắc dĩ cúi đầu mà nói ra: “Không phải

là như vậy…”

Chẳng

qua là không đợi Nguyệt Vô Thương nói hết lời, Dạ Nguyệt Sắc liền xuất khẩu đem

lời hắn nói cắt đứt: “Nhanh lên một chút thả ta xuống, nếu không ta la lên

chàng vô lễ a!”

Nguyệt

Vô Thương bất đắc dĩ liếc mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc, thời

điểm đặc biệt thì dùng biệt pháp đặc biệt xử lý, đưa tay nhanh chóng điểm á

huyệt của Dạ Nguyệt Sắc, nhìn bộ dạng trợn mắt của Dạ Nguyệt Sắc, khóe miệng nâng

lên một độ cong diêm dúa lẳng lơ, thanh âm mềm nhũn mất hồn nói: “Này thì vô

lễ…”

Nói

xong tròng mắt quan sát Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy ánh mắt nóng

bỏng kia, không tự chủ đem đôi tay ôm lấy ngực, mặt phòng bị nhìn Nguyệt Vô

Thương, khi người nọ cúi đầu tiến tới bên tai nàng, đôi môi ấm áp thấm ướt sát

vành tai nàng, từng câu từng chữ nói: “Nương tử tức giận là bởi vì vi phu không

có cơ hội vô lễ với nàng…”

Dạ

Nguyệt Sắc mặt đỏ lên, miệng không thể nói gì, chỉ có thể chán ghét nhìn tên

yêu nghiệt điên đảo thị phi này.

Nguyệt

Vô Thương lơ đễnh, nụ cười hòa thuận vui vẻ trong mắt, nhìn bộ dạng Dạ Nguyệt

Sắc lúc này, nụ cười nơi khóe miệng càng sâu hơn, thần sắc ngay thẳng, làm như

thật sự nói: “Đừng tức giận nữa, chúng ta trở về…”

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn khóe miệng, đuôi lông mày của Nguyệt Vô Thương đều là nụ cười,

giận ghê gớm, chống đầu lên một hớp cắn lấy trước ngực Nguyệt Vô Thương, chẳng

qua là còn chưa cắn, liền nghe thanh âm truyền ra từ đỉnh đầu: “Đừng nóng vội,

ta không muốn trên đường cái làm cho người ta vây xem…”

Nghe

xong lời này, Dạ Nguyệt Sắc sửng sốt, miệng ngừng lại trên vạt áo trước ngực

của Nguyệt Vô Thương, hai cánh môi không tự chủ khép lại, cắn vào đầu lưỡi, đầu

lưỡi truyền tới đau đớn khiến Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy muốn la lên, nhưng mà

không có phát ra thanh âm nào. Tất cả đau đớn biến thành vài giọt nước mắt cá

sấu, vương trên lông mi thật dài.

Nguyệt

Vô Thương nhìn bộ dạng Dạ Nguyệt Sắc, cưng chìu bất đắc dĩ thở dài, chân bước

không ngừng, mang theo Dạ Nguyệt Sắc hướng biệt viện vương phủ đi đến.

Cho

đến khi Nguyệt Vô Thương đá văng cửa phòng biệt viện ra, Dạ Nguyệt Sắc không

kiên định nổi, đôi tay túm chặt tay áo. Cho đến khi Nguyệt Vô Thương đem nàng

nhẹ nhàng để lên giường, Dạ Nguyệt Sắc vội vàng rúc vào góc giường, đôi tay ôm

ngực mặt phòng bị nhìn Nguyệt Vô Thương.

Một

đôi mắt hoa đào tràn đầy nụ cười của Nguyệt Vô Thương như có như không rơi vào

trên người Dạ Nguyệt Sắc, sóng mắt lưu chuyển, xuôi theo đôi môi anh đào mềm

mại của nàng, cổ thon dài trắng nõn của nàng, rồi dừng trước ngực vẫn bị nàng

che kín.

Dạ

Nguyệt Sắc cảm thấy tầm mắt mang theo nụ cười kia lưu chuyển vô hình gắn lên

trên người của nàng, chỉ cảm thấy cả người có chút nóng ran, hô hấp cũng mau

vài phần.

Vậy

mà lúc này Nguyệt Vô Thương đã chẳng biết từ lúc nào tiến lên trên giường tới

trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, thanh âm dễ nghe mềm mại đến tận xương tủy, trừ thích

ý biếng nhác, tựa hồ còn có thêm một chút dụ dỗ: “Nương tử, đang suy nghĩ gì

vậy?”

Dạ

Nguyệt Sắc không biết Nguyệt Vô Thương đã sát lại gần như vậy, kinh ngạc ngẩng

đầu lên, chỉ thấy dung nhanyêu dã phóng đại ngay trước mắt còn mang theo nụ

cười câu người, khi nàng ngẩng đầu, không thể nghi ngờ chính là đem đôi môi anh

đào tiến tới trước mặt Nguyệt Vô Thương.

Bộ

dạng kia thấy thế nào cũng nghĩ là muốn hôn, cho nên khóe miệng của tên yêu

nghiệt nào đó phát ra một nụ cười xinh đẹp, hơi cúi đầu xuống liền đem đôi môi

đỏ hồng chiếm lấy.

Dạ

Nguyệt Sắc kinh ngạc mặc cho người nọ ôn nhu hôn, đem hơi thở của nàng cướp

lấy, đem ý thức của nàng từng mảnh từng mảnh tróc ra, đem áo nàng từng tầng cởi

ra.

Trên

người chợt lạnh khiến Dạ Nguyệt Sắc phục hồi lại tinh thần, mở ra một phần ba

đôi mắt sáng ngời, thần sắc trong mắt mới đầu là kinh ngạc, lập tức trở nên

không thể tin, bởi vì một đôi tay lạnh lẽo kia khẽ đặt lên ngực trái của nàng.

Môi

Nguyệt Vô Thương dán lên trên môi Dạ Nguyệt Sắc, nhẹ nói: “Sắc Sắc, chuyên tâm

một chút…”

Dạ

Nguyệt Sắc kích động, tất cả lực chú ý đều tập trung ở những ngón tay đang di

chuyển chậm chạp trên ngực trái của nàng, làm sao mà chuyên tâm được?

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy những ngón tay kia lạnh như băng đang bao trùm trên da

nàng khiến nó càng ngày càng nóng, thần kinh cả người như hóa thành một sợi dây

quấn quanh trên các ngón tay đó, mặc hắn kch thch, lúc này thần kinh mảnh

khánh đột nhiên đau xót, rốt cuộc đôi bàn tay ác kia cũng rời đi trước ngực.

Môi

hắn dính trên đôi môi mềm mại của nàng từ từ động: “Sắc Sắc, Thiên Nhật Hồng

độc phát làm ba lần, chỉ vì cơ duyên xảo hợp nên mới có thể ăn ba viên dược mà

cải tử hồi sinh…”

Dạ

Nguyệt Sắc không để ý Nguyệt Vô Thương đang nói cái gì, chỉ cảm thấy lúc này

thần kinh toàn bộ đang tập trung trên môi người nọ, đôi môi mềm nhũn khẽ mở khẽ

khép, ngọa nguậy, ma sát môi của nàng, một cỗ rồi một cỗ nhiệt lưu theo môi lưu

chuyển toàn thân, cả người đột nhiên nóng lên.

“Nhớ

chưa?” Nguyệt Vô Thương thấy Dạ Nguyệt Sắc bộ dạng ngơ ngác, há mồm nhẹ nhàng

cắn môi anh đào ngay trước mắt.

Dạ

Nguyệt Sắc phục hồi lại tinh thần, trong lòng thầm mắng Nguyệt Nguyệt tên yêu

nghiệt này lại đang câu dẫn nàng, đôi tròng mắt nghi ngờ nhìn Nguyệt Vô Thương.

Nguyệt Vô Thương bất đắc dĩ, đẩy người Dạ Nguyệt Sắc ra một chút, thần sắc

nghiêm túc nói: “Không có tìm nữ nhân khác giải độc, cũng sẽ không có nữ nhân

khác…”

Dạ

Nguyệt Sắc nghi hoặc nhìn Nguyệt Vô Thương, không tự chủ gật đầu. Nguyệt Vô

Thương nhìn Dạ Nguyệt Sắc bộ dạng mơ hồ, cũng biết nàng thật sự cũng không nghe

rõ, vừa tức lại không thể làm gì được.

“Hiểu

chưa? Nhớ kỹ những gì ta đã nói chưa?” Nguyệt Vô Thương nheo mắt lại, ngón tay

thon dài nâng lên cái cằm hơi nhọn của Dạ Nguyệt Sắc, giọng nói sâu kín hỏi.

Dạ

Nguyệt Sắc chuyển đôi mắt, hắn muốn nàng nhớ cái gì? Nhìn tròng mắt Nguyệt Vô

Thương híp lại, thần sắc nhàn rỗi, chột dạ gật đầu một cái.

Nguyệt

Vô Thương đột nhiên đưa tay sờ mặt Dạ Nguyệt Sắc, giọng sâu kín nói: “Hôm đó đã

chạy đi đâu, hại ta đi tìm?”

Dạ

Nguyệt Sắc nghĩ đến hôm đó ở trên giường thật sự ngủ thiếp đi, nàng cũng không

dám nói, ngượng ngùng cười cười. Nhìn biểu tình của hắn như vậy, Dạ Nguyệt Sắc

có một loại xúc động muốn chạy trốn, cũng biết tên yêu nghiệt này thường dùng

chiêu tiên lễ hậu binh, lúc này không phải là muốn tìm nàng tính sổ sao?

“Tức

giận, không phân tốt xấu bỏ chạy, có biết sai không?” Giọng nói miễn cưỡng vang

lên bên tai Dạ Nguyệt Sắc, hơi thở nóng bỏng phun trên lỗ tai Dạ Nguyệt Sắc,

nhiệt khí mới vừa rồi chưa tiêu tán lại trỗi lên, lúc này cả lỗ tai cho đến cổ

đều đỏ.

Nguyệt

Vô Thương vừa nói, vừa đưa tay giải đi á huyệt của Dạ Nguyệt Sắc, tiếp tục miễn

cưỡng nói: “Lá gan ngược lại lớn, từ thư cũng dám viết? Hử?”

Chữ

“Hử?” này, khiến cả người Dạ Nguyệt Sắc run lên, nàng không phải là đang giận

sao? Cả người cứng ngắc không dám động, nàng cũng biết Nguyệt Nguyệt chỉ muốn

tính toán nợ nần, hơn nữa còn là để yêu nghiệt sau này tính sổ lại.

Ngón

tay linh động của Nguyệt Vô Thương rơi vào bên hông của Dạ Nguyệt Sắc, chậm rãi

v**t v* da thịt nhẵn nhụi nhạy cảm bên hông của Dạ Nguyệt Sắc, hô hấp ấm áp

phun lên cổ của Dạ Nguyệt Sắc: “Động một chút là nói muốn cắm sừng ta như vậy,

lá gan của nương tử thật là càng lúc càng lớn, hử?”

Cắm

sừng? Vừa nhắc tới chuyện này, Nguyệt Vô Thương đang trấn định cũng kích động

lên, lời như vậy cũng có thể tùy tiện nói? Đôi mắt hơi nheo lại, thấy Dạ Nguyệt

Sắc không nói lời nào, lực đạo trên tay tại hông của nàng cũng nhẹ đi, liền

nghe được tiếng thở nhẹ của Dạ Nguyệt Sắc.

“Tại

sao không nói chuyện?” Đôi môi mềm nhũn của Nguyệt Vô Thương từ từ trên cổ của

Dạ Nguyệt Sắc đi xuống, hô hấp ấm áp như có như không lưu chuyển ở trên xương

quai xanh nhạy cảm, trên da thịt, nhận thấy được toàn thân người trong ngực

dâng lên lửa nóng, môi Nguyệt Vô Thương nâng lên một độ cong yêu nghiệt.

Dạ

Nguyệt Sắc mờ mịt, khuôn mặt nhỏ nhắn phốc cái chợt hồng, môi anh đào khẽ mở,

hô hấp có chút gấp rút, ngực có chút kích động phập phồng, cảm giác được bàn

tay tà ác của Nguyệt Vô Thương nhẹ nhàng v**t v* bên hông, đôi môi mềm mại đã

dừng ở trước ngực, một loại khát vọng nhanh chóng từ trong đáy lòng mà lan ra,

quấn quanh Dạ Nguyệt Sắc thật chặt, khiến cho nàng rất muốn rơi xuống đôi môi

mềm mại kia.

Chẳng

qua là lúc này Nguyệt Vô Thương lại nhấc đầu lên, nheo mắt lại nhìn Dạ Nguyệt

Sắc, sâu kín nói: “Tội trạng như trên, nương tử có biết sai chưa?”

Dạ

Nguyệt Sắc cn m** d**, nhìn vẻ mặt nghiêm chỉnh, tựa hồ Nguyệt Vô Thương

không có định làm tiếp theo nữa, trong lòng phẫn uất không dứt, thật là quá

đáng, tại sao có thể đến một nửa liền dừng lại, sẽ không bị nội thương sao?

(T.T)

Dạ

Nguyệt Sắc ngẩng đầu, hướng trời mượn 500 lần dũng khí, lúc cúi đầu nhìn Nguyệt

Vô Thương, không biết dũng khí từ đâu tới, một tay đẩy Nguyệt Vô Thương đến

trên giường, hắn không phải là muốn nàng nói chuyện sao, hai tay Dạ Nguyệt Sắc

chống trước ngực Nguyệt Vô Thương, đưa ra chiếc lưỡi đinh hương vừa bị chính

mình cắn, vụng về l**m môi một cái, hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói: “Nguyệt

Nguyệt, Mao gia gia nói làm việc phải đến nơi đến chốn…”

Dạ

Nguyệt Sắc lúc này mới không cần biết lời nói đến nơi đến chốn này có phải là

của Ma gia gia nói hay không, chỉ là đôi mắt trong suốt nhìn chằm chằm Nguyệt

Vô Thương, nhìn Nguyệt Vô Thương mặt chờ đợi, chỉ kém không có trực tiếp nhào

tới.

“Mao

gia gia là ai?” Nguyệt Vô Thương có chút nhíu nhíu mày, còn có đến nơi đến

chốn?! Nguyệt Vô Thương nhịn nụ cười trong lòng, Sắc Sắc nhà hắn thật là càng

ngày càng đáng yêu, chẳng qua nếu giờ phút này bật cười, nhất định sẽ làm nàng

tức giận.

“Mặc

kệ ông ta là ai!” Dạ Nguyệt Sắc nhìn bộ dạng ung dung, toàn thân buông lỏng nằm

ở trên giường của Nguyệt Vô Thương, giận ghê gớm, hướng về phía hắn quát: “Lão

nương ghét nhất loại người nhóm lửa mà không dập tắt lửa…”

Mặc

dù loại chuyện như vậy nàng làm không ít, nhưng mà lúc này cả người nóng lên,

tức giận, một cơn đỏ mặt tràn ra cả hai gò má, càng phát ra kiều diễm mê người.

Khóe

miệng giật giật Nguyệt Vô Thương, chỉ nhóm lửa không dập lửa? Nụ cười trên mặt

càng phát mông lung mê người hơn, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nghi ngờ nói “Nương tử muốn ta?”

Trên

mặt Dạ Nguyệt Sắc lại thêm một tầng sắc hồng xấu hổ, tên yêu nghiệt này! Nàng

biểu hiện rõ ràng như vậy, chẳng lẽ hắn không nhìn ra? Dạ Nguyệt Sắc cứ như vậy

cn m** d**, trong đôi mắt sóng gợn lăn tăn nhìn chằm chằm Nguyệt Vô Thương.

“Nhưng

mà…” Nguyệt Vô Thương khổ sở nhìn Dạ Nguyệt Sắc, tròng mắt quét qua trước ngực

Dạ Nguyệt Sắc, hai ngày nay không có tiếng sáo, cổ độc tựa hồ an tĩnh, cũng

không có dị động. Trong lòng khẽ tức giận, nữ nhân này đã trúng cổ còn chạy

loạn khắp nơi.

“Đừng

có nhưng mà nữa…” Dạ Nguyệt Sắc giận dỗi nhìn Nguyệt Vô Thương, hắn lúc nào thì

dông dài như vậy? Bên ngoài mạnh bên trong yếu, nửa mang uy h**p hướng về phía

Nguyệt Vô Thương quát: “Còn nhưng mà, lão nương sẽ đi tìm nam nhân khác…”

Vừa

nói xong lời này, Dạ Nguyệt Sắc liền hối hận, bởi vì nhiệt độ bên trong phòng

đột nhiên giảm xuống không biết bao nhiêu độ, quần áo trên người Dạ Nguyệt Sắc

bị Nguyệt Vô Thương lt sch, không tự chủ muốn cách xa chỗ của Nguyệt Vô

Thương một chút, chẳng qua là động tác còn chưa làm thì đã bị chết non rồi, tay

bị Nguyệt Vô Thương kéo đến, cả người đặt ở trước ngực của Nguyệt Vô Thương.

Mắt

Dạ Nguyệt Sắc không dám nhìn thẳng mặt Nguyệt Vô Thương, ánh mắt liếc thấy khóe

môi Nguyệt Vô Thương cao cao mà giơ lên một độ cong, trong mắt phiếm lạm hoa

đào, nàng đột nhiên thật là muốn trốn, một giây kế tiếp vị trí cả người liền

xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất, một đôi mắt màu đen thẳng tắp trông vào

mắt Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc vội vàng đem mắt nhắm lại. Nàng dám cam đoan,

nếu tiếp tịc nhìn thêm một giây nữa, nàng nhất định sẽ không có chút cốt khí

nào nữa.

Vung tay

lên, y phục trên người hai người liền không còn một cái. Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm

thấy cuồng phong một trận, cả người đặt mình trong một gương mặt vui vẻ, nàng

biết nụ cười kia nhất định là không có đạt đến đáy mắt, nàng giờ phút này chỉ

muốn vượt qua bối rối, yếu ớt mở miệng: “Cái đó, Nguyệt Nguyệt, chàng không cần

phải miễn cưỡng…”

“Vi

phu tuyệt không miễn cưỡng…” Nguyệt Vô Thương cúi người, hai người không hề có

khoảng cách, nhiệt độ lửa nóng, theo vị trí dán sát của hai người, càng không

thể thu hẹp lại khoảng cách.

Dạ

Nguyệt Sắc từ từ nhắm mắt cũng có thể cảm giác được tầm mắt không để bị sao

lãng kia, cùng với người nọ đè trên người có xảy ra biến hóa, giờ phút này nàng

cảm thấy thật hối hận, vội vàng từ từ nhắm mắt nói: “Nguyệt Nguyệt, ta sai rồi…”

“Ồ?”

Ngón tay Nguyệt Vô Thương từ bên hông Dạ Nguyệt Sắc từ từ hoạt động, thanh âm

dễ nghe lúc này giống như ma âm bình thường kch thch màng nhĩ Dạ Nguyệt Sắc “Nói thử xem, sai ở chỗ nào?”

“Lỗi

ở chỗ không nên miễn cưỡng chàng!” Dạ Nguyệt Sắc ở thời điểm Nguyệt Vô Thương

vừa dứt lời liền vội vàng nói: “Còn lỗi ở chỗ không nên mạnh mẽ mà muốn chàng!”

Gương

mặt tuấn dật của Nguyệt Vô Thương lúc này co quắp một trận, thật muốn hảo hảo

mà thu thập nàng, dĩ chấn phù cương (chấn chỉnh

để có trật tự)!

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy khi ngón tay hắn dao động, cả người như hóa thành một

vũng nước, mà Nguyệt Vô Thương tựa hồ còn cố ý muốn hành hạ nàng, chậm chạp

không chịu xâm nhập, không an phận mà bắt đầu động đậy.

Nguyệt

Vô Thương nhíu mắt lại, nhìn Dạ Nguyệt Sắc đầu độc dụ dỗ nói: “Nương tử, nói

lời đáng yêu, ta liền bỏ qua cho nàng…”

Dạ

Nguyệt Sắc tinh thần hỗn loạn mở ra đôi mắt mê ly, cắn môi nhìn Nguyệt Vô

Thương, bộ dạng bất cứ giá nào, hướng về phía Nguyệt Vô Thương quyến rũ cười

một tiếng: “Nguyệt Nguyệt, người gặp người thích, hoa gặp hoa nở…”

Khóe

miệng Nguyệt Vô Thương chứa đựng một chút ý cười, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc

lắc đầu một cái. Hắn không muốn người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, chỉ mong

nữ nhân không tim không phổi này yêu hắn là tốt rồi.

Dạ

Nguyệt Sắc cắn răng, vắt hết óc, đô mắt sáng rực nhìn Nguyệt Vô Thương, không

cần thiên ngôn vạn ngữ, chẳng qua chỉ dùng ánh mắt quyến luyến này cũng đủ để

cho thép luyện một trăm lần thành ngón tay nhu mềm.

“Phu

quân…” Dạ Nguyệt Sắc cười hướng về phía Nguyệt Vô Thương kêu một tiếng, chỉ

thấy người trước mắt ngẩn người, Dạ Nguyệt Sắc uất ức, chẳng lẽ là hắn lại

không thích nàng gọi hắn là phu quân? Dạ Nguyệt Sắc rốt cuộc nhịn không được

nữa, hướng về phía Nguyệt Vô Thương quát: “Muốn chết thì cho ta chết một cái

thống khoái đi, không cần mang theo cái bộ dạng này!”

Đôi

mắt Nguyệt Vô Thương nhíu lại, thống khoái sao? Thành toàn cho nàng!

Hôn

sâu cùng nhu tình, nhìn lại là cảnh xuân ôm ấp quấn quýt nhau, yêu yêu

yêu ! Thiếp đưa lang đẩy, quấn quýt không rời !

Mãi

cho đến khi nhiều phen ngang dọc, vẫn không hề ngừng, lúc này đưa đẩy điên

cuồng, động động động! Thân quấn lấy than, môi quấn môi, lưỡi

cùng lưỡi dây dưa!

Xuân

sắc vô biên, muốn nói mà thôi. Hai người ôm nhau, ngủ say sưa, Dạ Nguyệt Sắc là

bị đói mà tỉnh, vốn là còn có chút buồn ngủ mông lung, cảm giác đau nhức giữa

hai chân truyền đến, làm cho nàng hoàn toàn không có cảm giác buồn ngủ, mặt

phẫn hận cộng thêm cắn răng nghiến lợi nhìn Nguyệt Vô Thương ngủ say sưa bên

cạnh, cầm thú a!

Mới

vừa rồi còn một bộ dạng liệt phu trinh tiết, mè nheo lề mề, không dứt khoát,

nhưng mà Dạ Nguyệt Sắc không muốn hồi tưởng cái hình ảnh khiến người ta mặt

hồng tim đập kia, thật là cho nàng một cái chết rất sung sướng!

Nhìn

người bên cạnh ngủ mê man, Dạ Nguyệt Sắc nhẹ nhàng lấy tay Nguyệt Vô Thương

khoác trên ngực nàng ra, rón ra rón rén bắt đầu mặt quần áo. Thừa dịp hắn ngủ

thiếp đi, nàng muốn tìm đường chạy trốn.

Một

phen sóng hồng lật đổ, sau một cuộc điên loan đảo phượng, khiến cho hai chân

của nữ nhân nào đó run rẩy bò dậy từ trên thân một nam nhân gương mặt thỏa mãn

đang nhắm mắt dưỡng thần.

Sau

đó một bộ dạng rón ra rón rén như ăn trộm đi tới cửa, không biết là mệt mỏi mới

vừa rồi, hay lúc này Dạ Nguyệt Sắc bị chột dạ quấy phá, bởi hai chân vô lực run

lẩy bẩy, càng có khuynh hướng lợi hại hơn.

Nào

biết được vừa đi đến cửa, thanh âm u oán liền vang lên: “Ái phi muốn đi đâu?”

Đôi

tay Dạ Nguyệt Sắc đang ở trên cửa vừa nghe thanh âm kia, cả người dừng lại, hai

chân mềm nhũn, nếu không phải là tay đang bám tìm then cửa, thiếu chút nữa trực

tiếp liền ngã xuống đất.

Bởi

âm thanh của tên yêu nghiệt ác độc nào đó khiến chân Dạ Nguyệt Sắc bủn rủn “Lão nương muốn đi tìm nam nhân!”

Nam

tử biếng nhác nào đó chống thân thể lên, tấm chăn trượt xuống, lộ ra một mảng

lồng ngực lớn trơn bóng, hơi suy tư một chút: “Ái phi chờ ta một chút, chúng ta

cùng đi!”

Dạ

Nguyệt Sắc kinh ngạc: “ Chàng đi làm gì?”

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn nam tử từ trên giường đứng lên ở trên mặt đất, thân thể hoàn mỹ

không tỳ vết tr*n tr** bại lộ ở trước mắt của nàng, lỗ mũi nong nóng, tựa hồ có

dấu hiệu sắp phun ra chất lỏng, Dạ Nguyệt Sắc che lỗ mũi, phòng bị nhìn Nguyệt

Vô Thương cầm quần áo.

Nguyệt

Vô Thương hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nở một nụ cười yêu dã, vừa mặc y phục,

vừa nói: “Đương nhiên là bồi ái phi đi tìm nam nhân!”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.