Chương71: Lão nam nhân!

Dạ

Nguyệt Sắc nhũn như con chi chi nằm lỳ ở trên giường, kể từ sau khi nàng trở

về, Nguyệt Vô Thương quả thật là nói là làm, để cho nàng ở trong Vương

Phủ . Ở trong lầu các nửa tháng, trong lòng thầm mắng người kia đúng là

yêu nghiệt, chẳng qua là nàng còn chưa có gả cho hắn a , ô ô.

Nguyệt

Vô Thương lúc trở lại, liền nhìn thấy Dạ Nguyệt Sắc ấm ức nằm lỳ ở trên

giường, chậm rãi đi tới, mấy ngày gần đây nàng bộ dáng kia cũng là thấy nhưng

không thể trách rồi, yêu nghiệt cười một tiếng, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc ôn

nhu mà nói: "Vốn là muốn mang nàng đi ra

ngoài đi dạo một chút, bất quá nhìn dáng vẻ mệt mỏi của nương tử như thế

này , ta thấy hay là. . . . . ."

Hai

chữ còn chưa bật thốt lên, Dạ Nguyệt Sắc"Cọ" một cái từ trên

giường nhảy dựng lên, tới ở Nguyệt Vô Thương tay, vội vàng nói: "Tuyệt

không mệt mỏi, thật mà. . . . . ."

Đôi

con mắt sóng sánh ngập nước, mang theo nồng đậm mong đợi nhìn Nguyệt Vô

Thương, một đôi mắt trong veo như nước ý vị đối với Nguyệt Vô Thương nháy mắt a

nháy mắt , chỉ trông mong người nọ có thể lập tức để nàng đi ra ngoài.

Đường

cong khóe miệng của Nguyệt

Vô Thương càng phát yêu nghiệt, đôi mắt hoa đào khẽ chau lại, mặt khổ sở nhìn

Dạ Nguyệt Sắc, hướng về phía nàng miễn cưỡng nói, "Mới vừa rồi nàng còn

nói mệt chết đi. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc lại bắt đầu lo lắng , cái đó còn không phải là bởi vì sáng sớm hôm

nay , nguyên nhân không phải vì tên yêu nghiệt nào đó mới sang sớm đã động chân

động tay với nàng sao? Dạ Nguyệt Sắc đảo mắt nhìn một vòng, ngẩng đầu nhìn

Nguyệt Vô Thương, ngượng ngùng nói: "Ta đột nhiên lại cảm thấy tinh thần

không tệ, rất muốn ra ngoài đi dạo. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương tiến tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc, nụ cười càng yêu nghiệt: "Vậy

trước tiên nên tiếp tục việc vẫn chưa kịp làm xong ? Nhé ?"

Nghe

Nguyệt Vô Thương nâng cao ngữ điệu, Dạ Nguyệt Sắc nhất thời giật mình một cái,

ngước mắt nhìn lướt qua khuôn mặt mấy ngày nay lộ ra bản tính yêu nghiệt,

không nhìn kỹ thì còn đỡ, nhìn kỹ, Dạ Nguyệt Sắc che lỗ mũi, người này thật

đúng là yêu nghiệt.

Chỉ

thấy áo ngủ rộng thùng thình củaNguyệt Vô Thương khẽ

mở , một mảng lớn da thịt trắng như tuyết của b* ng*c theo động tác khom

lưng của hắn liển lộ ra, theo áo di động như ẩn như hiện. Trước ngực

hai điểm đỏ sắc càng thêm như có như không xuất hiện trước mắt Dạ Nguyệt

Sắc ,lại còn có chút hơi sưng đỏ, mặt Dạ Nguyệt Sắc đỏ lên. Đó là nàng hôm

qua cắn, có chút thẹn thùng mắt khép hờ không dám ở nhìn chằm chằm Nguyệt Vô

Thương, chỉ sợ sẽ chảy máu mũi.

Dạ

Nguyệt Sắc vốn định lấy tay muốn đem Nguyệt Vô Thương đẩy ra chút ít, đôi tay

chạm tới da thịt trắng nõn trên ngực Nguyệt Vô Thương, một dòng điện nhanh

chóng truyền tới hai tay, quay đầu yếu ớt nói: "Nguyệt Nguyệt. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương kéo Dạ Nguyệt Sắc ngồi vào

lòng mình, ôm nàng vào trong ngực, hắn đương nhiên biết Dạ Nguyệt Sắc là không

chịu ngồi yên và cũng không thể quản được nàng , để cho nàng tại trong lầu các

nán lại khoảng nửa tháng, cũng thực khó cho nàng rồi, chỉ bất quá hắn chẳng

qua là không muốn để cho nàng đi ra ngoài nhìn thấy những người khác mà thôi.

Hôm

đó liền cho người tra xét tất cả chuyện xảy ra, từ ngày chia tay cùng Phong Hồi

Tuyết bên bến tàu ngoài kinh thành, sau khi hắn và Dạ Nguyệt Sắc rời thuyền đi

, Tây Tử Dặc đem Phong Hồi Tuyết dẫn dụ tới gần kinh thành Nam quốc, sau

đó nhận được lệnh của hắn mới trở lại.

Phong Hồi Tuyết liền không khéo gặp được song thân đi ra ngoài du ngoạn ở

Nam quốc , chẳng qua thật là vừa khéo vừa rời khỏi biên cương, song thân

Phong Hồi Tuyết liền vô cớ bỏ mình . Nguyệt Vô Thương nhíu mày một cái,

cũng không biết là có người cố ý gây ra hay chỉ là trùng hợp!

Khóe

môi Nguyệt Vô Thương cong lên , thời hạn một tháng cũng sắp đến rồi hắn cùng

với Tây Tử Dặc , Tây Tử! Tây Tử! Thời điểm này đúng là rất thích hợp để ra

ngoài dạo chơi.

Nguyệt

Vô Thương v**t v* trán Dạ Nguyệt Sắc , sau đó ngón tay thon dài khẽ nâng

cằm Dạ Nguyệt Sắc , hai đôi môi hồng khẽ lướt, một đôi mắt lấp lánh sáng

lên.

Chẳng

qua chỉ là hôn nhẹ ? Dạ Nguyệt Sắc cao hứng nhảy dựng lên ôm lấy cổ Nguyệt Vô

Thương , đem môi mình hướng Nguyệt Vô Thương mà hôn. Đơn giản đem lời của

tên yêu nghiệt nào đó coi như đã xong ,thay xong quần áo rồi cùng nàng xuất

môn.

Dạ Nguyệt

Sắc ra hiệu cho xe ngựa trước hết

dừng ở cửa Tô Mạc Già, Dạ Nguyệt Sắc nhảy xuống xe , nhìn thấy Đông Ly đã sớm

chờ ở đây, hôm nay ngẩng đầu ưỡn ngực đi về phía trước, nhẹ nhàng ho hai tiếng.

"Phu

nhân!" Đông Ly rất cung kính ôm quyền thi lễ, Dạ Nguyệt Sắc có cảm giác

mình từ nông dân được nâng lên thành địa chủ. Không sai, nàng hôm nay muốn đến

đây là để báo thù, ai kêu hắn trước kia không cho nàng đi

vào, nói nàng cáo mượn oai hùm cũng được, cái gì cũng tốt, tiểu nữ tử báo

thù ba ngày cũng ngại muộn.

"Ừ.

. . . . ." Dạ Nguyệt Sắc quét ánh mắt nhìn Đông Ly một cái, "Ta xem

ngươi là một kẻ biết thức thời , về sau này tổng quản củaTô

Mạc Già vẫn là nên đổi lại người thôi. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc ngẩng đầu

ưỡn ngực, nàng đã nói qua chỉ cần nàng trở thành chủ nhân Tô Mạc Già sẽ

đem Đông Ly đuổi đi, sau đó ở trước cửa lập tấm bảng.

Đông

Ly liếc mắt một cái nhìn bộ dáng thê nô sợ vợ đích thị là chủ nhân nhà mình.

Thật muốn ngẩng đầu thở dài một cái, thời điểm trước kia không để cho Dạ Nguyệt

Sắc đi vào, đó đều là chủ nhân nhà mình bày mưu đặt kế làm hắn có thể đến gần

mỹ nhân a. Sau đó bởi vì tức giận nàng đã làm rối loạn tâm hồn của Nguyệt Vô

Thương, ngay cả độc cũng đều không chịu giải, ngôn ngữ tự nhiên cũng thêm phần

không khách khí . Hiện giờ nàng là phu

nhân. . . . . . Đông Ly cung kính hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nói: "Phu

nhân nói rất đúng, tất cả theo ý phu nhân. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc đột nhiên cảm thấy không thú vị, hắn không phải là nên phản kháng

mới đúng sao? Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy không có gì thú vị, vì vậy liền muốn

tìm Nguyệt Vô Thương để hỏi, dịch bước đến bên người Nguyệt Vô Thương, ho nhẹ

hai tiếng, "Nguyệt Nguyệt, ta muốn khai trừ hắn, để cho hắn về sau đi chùi

nhà xí. . . . . ."

Đông

Ly vừa nghe, không thể tin ngước mắt lên, nhìn nụ cười trên mặt Nguyệt Vô

Thương, cúi đầu thở dài, chủ nhân hắn đúng là một kẻ không có tính người. Chẳng

qua là lời này hắn không dám nói ra.

Nguyệt

Vô Thương nhìn Đông Ly một cái, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc cưng chiều cười một

tiếng, chỉ cần nàng cao hứng, có cái gì không thể, "Vậy sau này nhà xí của

Tô Mạc Già liền để cho Đông Ly nhé. . . . . ."

"Đúng

rồi, phải ở trước cửa lập tấm bảng viết lên ‘ Nhân yêu cùng Hồ Ly Tinh cấm vào

bên trong ’ a, phải nhớ được."

Dạ

Nguyệt Sắc còn chưa nói hết Nguyệt Vô Thương liền kéo Dạ Nguyệt Sắc đi về phía

trước, khóe miệng treo lên một nụ cười xinh đẹp. Dạ Nguyệt Sắc nhìn tửu lâu,

cảm thấy đói bụng rồi, lôi Nguyệt Vô Thương đi hướng trong tửu lâu.

Dạ

Nguyệt Sắc kéo Nguyệt Vô Thương đến trong tửu lâu ngồi xuống vị trí khiến mọi

người dễ nhìn thấy nhất . Nàng hôm nay không chỉ có là ra ngoài ra oai tìm Đông

Ly báo thù, lại muốn cùng Nguyệt Nguyệt nhà nàng đi dạo .

Nguyệt

Vô Thương ngồi ở vị trí dễ thấy nhất, cảm nhận được tới ánh mắt nhìn từ mọi

phía , hắn tự nhiên biết Dạ Nguyệt Sắc có ý gì, vừa lúc hắn cũng có ý đó, để

mọi người ở kinh thành xem một chút, hôm nay Dạ Nguyệt Sắc là thê tử Nguyệt Vô

Thương .

Gọi

rất nhiều món ăn, món ăn còn chưa dâng lên đủ, ngoài cửa liền truyền đến một

loạt tiếng bước chân. Dạ Nguyệt Sắc tò mò ngước mắt nhìn lại, đã thấy Nguyệt

Lưu Ảnh cùng một người nam tử trung niên dị tộc chậm rãi đi vào

So

với nam tử Bắc Mạc, người này có khuôn mặt cương nghị nhưng không hề tỏ vẻ thô

lỗ, quanh thân toát ra khí chất của vương giả, trên mặt bởi vì năm tháng lắng

đọng, lại có chút thâm thúy sâu xa. Chủ yếu chính là Dạ Nguyệt Sắc vội

vàng quay đầu lại nhìn đối diện Nguyệt Vô Thương, sao nàng lại có cảm giác dáng

dấp hai người bọn họ có mấy phần tương tự?

Nguyệt

Lưu Ảnh quét mắt nhìn Dạ Nguyệt Sắc , chỉ thấy người phía sau càng thêm kiều mỵ

động lòng người, trong lòng hung hăng run lên, ngay sau đó cau mày thu lại thần

sắc, mang theo trung niên nam tử đi về hướng Nguyệt Vô Thương cùng Dạ

Nguyệt Sắc.

"Hoàng

thúc, đây là Bắc Mạc quân chủ. . . . . ." Nguyệt Lưu Ảnh hướng về phía

Nguyệt Vô Thương nói, nhìn lướt qua bốn phía, "Ta xem cũng không còn bàn,

không bằng liền cùng hoàng thúc ngồi chung một bàn!"

Nói

xong hướng về phía Bắc Mạc quân chủ làm một tư thế xin mời, sau đó tự mình ngồi

xuống.

Dạ

Nguyệt Sắc nhướng mày, đồ Lessbian hắn tự coi đây là nhà mình! Nhìn lướt qua

Nguyệt Vô Thương, sau đó khẽ nhìn Bắc Mạc quân chủ một chút đang hướng về phía

nàng cười, xem ra là một người có vẻ rất nhiệt tình .

Nhìn

người ngồi ở bên tay phải Nguyệt Lưu Ảnh, Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên nhớ đến

ngày ấy lúc Nguyệt Vô Thương cầu hôn với nàng , âm thầm cười gian trá một

tiếng, sau đó nâng lên ba đôi mắt song sánh đầy nước, nhìn Nguyệt Vô Thương.

Nguyệt

Lưu Ảnh thấy thế, trong lòng không thể ức chế rung động đứng lên,

đây mới chính là dáng vể của nàng sao? Bắt hắn làm cái gì hắn cũng đều đáp ứng,

mà nghe lời Dạ Nguyệt Sắc, sắc mặt của Nguyệt Lưu Ảnh đen đến mức có thể chảy

ra nước.

"Nguyệt

Nguyệt à, hắn gọi chàng làhoàng thúc, vậy

kêu là ta cái gì?" . Bộ mặt mang dáng vẻ mơ màng , mắt to ngập nước, nhìn

thấy thế nhưng lại không thể làm cho người nào có thể giận nàng, chẳng qua là

cảm giac bất bình trong lòng Nguyệt Lưu Ảnh càng phát ra mãnh liệt.

Nguyệt

Vô Thương nhẹ nhàng nhướn đôi mắt hoa đào lên , cái môi khẽ kéo lên một đường

cong duyên dáng , hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc cưng chiều cười một tiếng,

"Dĩ nhiên là thẩm thẩm!"

Dạ

Nguyệt Sắc tà ác cười một tiếng, mặc dù bị làm già đi một chút, nhưng nhìn thấy

đồ Lessbian tỏ vẻ kinh ngạc, nàng thật cao hứng, đôi môi mang theo nụ cười

tròng mắt tà ác cứ như vậy nhìn Nguyệt Lưu Ảnh. Mà mặt người nào đó đen xì ,

trong đôi mắt phượng tràn đầy màu đen đang kìm nén tức giận, hai tay nắm thật

chặt, nàng vốn phải là của hắn, hôm nay muốn hắn gọi nàng là thẩm thẩm, đừng mơ

tưởng!

"Lễ

nghi của Nguyệt quốc là như thế sao. . . . . ." Bắc Mạc quân chủ ở

một bên lên tiếng, thanh âm nhàn nhạt, nghe rất ôn hòa, chỉ bất quá ý tứ bên

trong cũng là không thể bỏ qua, nếu như Nguyệt Lưu Ảnh hắn không gọi, vậy chính

là quá mất quốc thể.

Chẳng

qua là kể từ khi người nọ từ khi bắt đầu bước vào tửu lâu, Nguyệt Vô Thương

cũng không hề nhìn qua ông ta một cái, hiện giờ cũng đương nhiên không muốn

nhận giúp đỡ của ông ta,

nhìn lướt qua Nguyệt Lưu Ảnh, sâu kín lên tiếng: "A Ảnh, hôm đó thái tử

điện hạ Nam quốc. . . . . ."

Lời

nói Nguyệt Vô Thương đến chỗ này dừng lại, đôi mắt lại nhìn chằm chằm Nguyệt

Lưu Ảnh, chờ hắn gọi Dạ Nguyệt Sắc thẩm thẩm, cũng làm chặt đứt tâm tư của hắn!

"Thẩm

thẩm. . . . . ." Nguyệt Lưu Ảnh cắn răng nghiến lợi, nhỏ giọng gần như

nghe không rõ kêu lên hai chữ, sau đó vung lên ống tay áo không để ý, hôm

nay phụng chỉ đưa Bắc Mạc quân chủ đi dạo một vòng kinh thành, sải bước rời

khỏi tửu lâu .

Dạ

Nguyệt Sắc đương nhiên cũng biết một vừa hai phải , trong lòng vui vẻ, nhỏ

giọng thầm nói: "Ta vẫn còn chưa cho hắn bao tiền lì xì, làm gì đi nhanh

như vậy. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương mỉm cười, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc cưng chiều cười nói: "Đột

nhiên không có hứng trí , ta xem vẫn là nên mang về ăn!"

Dạ

Nguyệt Sắc có chút không hiểu nhìn Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Lưu Ảnh cũng

đã đi rồi, không phải là hăng hái hơn sao? Khẽ liếc mắt về phía Bắc Mạc quân

chủ, chỉ thấy ánh mắt người nọ sáng quắc nhìn khuôn mặt Nguyệt Vô

Thương , thần sắc có chút hoảng hốt. Dạ Nguyệt Sắc kích động, vốn là mới

vừa nãy người này giúp cho nàng, đối với ông ta ấn

tượng không tệ, chẳng qua là hiện giờ nhìn chằm chằm Nguyệt Nguyệt nhà nàng như

vậy, là chuyện gì a?

"Khụ

khụ. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc ho nhẹ hai tiếng, thấy người kia vẫn nhìn

Nguyệt Nguyệt nhà nàng , lần nữa ho hai tiếng, đem cái ly cầm trong tay nặng nề

đặt trên bàn, phát ra tiếng vang rất lớn, người nọ mới phục hồi tinh thần lại.

Chẳng

qua là người kia không biết cao thấp , hiện giờ vẫn như cũ còn có thần sắc

không khác nhìn Dạ Nguyệt Sắc, giống như mới vừa rồi chăm chú nhìn

Nguyệt Vô Thương thật lâu là một ảo giác.

"Đại

thúc a. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc nhìn Bắc Mạc quân chủ một cái, tiếp tục

nói: "Có từng nghe qua một câu nói hay không?"

"Phu

nhân hãy nói nghe thử!" Đôi mắt hoa đào của người nọ cũng không kém Nguyệt

Vô Thương, mặc dù trải qua năm tháng có chút tang thương, nhưng vẫn mê người mị

hoặc như cũ.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn người nọ, nghiêm nghị nói: "Chính là ‘ Hái hoa phải hái

liền tay ’. . . . . ." Đừng nghĩ già rồi muốn làm gì thì làm, không phải

già rồi muốn làm gì thì làm a .

Người

nọ không hiểu nhìn Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc đột nhiên đứng dậy, cơm cũng

không muốn ăn, kéo Nguyệt Vô Thương ra khỏi tửu lâu, lưu lại một nam nhân đang

cau mày, trăm mối vẫn không có cách giải.

Nguyệt

Vô Thương thấy bộ dạng Dạ Nguyệt Sắc cau mày chu mỏ mỗi khi nàng mất hứng,

nhưng không biết nàng vì sao mất hứng, nhẹ nhàng kéo tay Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu

hỏi: "Làm sao vậy, Sắc Sắc. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc dừng bước lại, nhìn lên rồi lại nhìn xuống Nguyệt Vô Thương, mặt mày

như vẽ, đôi mắt hoa đào lúc này, đôi môi hiện rõ nụ cười cưng chiều lúc nói chuyện

với nàng, đôi môi mềm mại khẽ hé ra rồi hợp lại. Dáng dấp quá mức yêu nghiệt

rồi, Dạ Nguyệt Sắc mất hứng, nhìn lướt qua đường cái, chỉ thấy có bán mũ sa ,

kéo đầu Nguyệt Vô Thương xuống , giận dữ trùm lên trên đầu Nguyệt Vô

Thương .

Nguyệt

Vô Thương vẫn cưng chiều kéo tay Dạ Nguyệt Sắc, nhẹ nhàng khẽ nhéo tay nàng,

sâu kín nói: "Nương tử như vậy làm sao gặp người ta. . . . . ."

"Ai

bảo chàng mang

bộ dáng trêu hoa ghẹo nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc phẫn hận nói, nhà

có hoa thơm đúng là rước lấy phiền phức . Nam nhân nữ nhân thấy đều vô lực

chống đỡ .

Nguyệt

Vô Thương đem mũ sa hạ xuống che bớt dung nhan nhưng lúc này càng phát yêu

nghiệt . Hiểu ý của nàng, chợt có chút sủng nịnh nhưng bất đắc dĩ thở dài,

không biết trong đầu nàng đang nghĩ cái gì? Bất quá người nọ mới nhìn hắn mấy

lần, nữ nhân đã này suy nghĩ đi nơi nào rồi!

Chẳng

qua là Nguyệt Vô Thương đương nhiên không biết băn khoăn của Dạ Nguyệt Sắc,

tình địch của nàng không phân biệt nam nữ!

Nguyệt

Vô Thương bất đắc dĩ cúi đầu hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc cưng chiều nói, giọng

nói mềm mại đến tận xương thật hợp với bộ dạng kia, khiến trái tim nhỏ

của Dạ Nguyệt Sắc đập lệch hai nhịp : "Nương tử, nếu nàng không thích

, về sau chỉ để cho một mình nàng nhìn. . . . . .

Dạ

Nguyệt Sắc Sắc mặt đỏ lên, thấy người nào đó đang tỏ thái độ nhận sai, bất quá

trong lòng có chút tò mò, người vừa nãy là Bắc Mạc quân chủ, đột nhiên

thấy mình ăn dấm chua linh tinh cảm thấy một tia thẹn thùng.

"Tốt

lắm, đi thôi. . . . . ." Nguyệt Vô Thương nắm tay nàng tiếp tục đi về phía

trước.

Đường

cái phồn hoa náo nhiệt , một thân bạch y nam tử, toàn thân tỏa ra khí thế tao

nhã làm cho mọi người xung quanh không thể không nhìn, chỉ là trên đầu mũ sa

thật to ngăn cách tầm mắt của mọi người, làm cho người ta không thể nhìn thấy

dung nhan đằng sau mũ sa kia, chỉ có thể nhìn thấy đằng sau mũ sa là đoạn tóc

dài như gấm, nhu thuận rủ

xuống ở phía sau.

Một

đôi tay thon dài dắt theo sau một nữ tữ sa y màu xanh nhạt, cô gái kiều mỵ động

lòng người, tự nhiên làm người khác chú ý vạn phần.

"Nguyệt

Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc kéo tay Nguyệt Vô Thương, để cho hắn

ngừng lại, xoay người nhìn xuyên qua cái khăn che mặt nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn

nhăn thành một đoàn, cau mày hỏi: "Làm sao vậy?"

"Ta

giống như nghe thanh âm gì đó?" Dạ Nguyệt Sắc khẽ cắn răng, nàng muốn nói

là nghe tiếng đàn kia . Chẳng qua là ở lầu các tới giờ đã mười mấy ngày,

chỉ cần vừa nhắc tới hai chữ tiếng đàn, tên yêu nghiệt nào đó liền quấn lấy

nàng, ôn nhu hôn, êm ái trêu chọc, làm cho một chút thanh tỉnh củanàng

toàn bộ ném ra ngoài, thế giới của nàng chỉ có duy nhất một mình hắn.

Nguyệt

Vô Thương khẽ cau mày, ngưng thần nghe, thần sắc trên mặt đột nhiên yêu dã vạn

phần, kéo Dạ Nguyệt Sắc đi về phía trước, vừa nói: "Nào có cái thanh âm

gì, nương tử nhất định là nghe lầm. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc cũng không kịp nói chuyện, chỉ cảm thấy một cỗ ôn nhu như gió xuân

cảm giác áp vào mặt , nghênh diện mà đến . Ngước mắt nhìn, chỉ thấy một

thân bạch y , ánh mắt nhu hòa nhìn nàng, trong mắt một mảnh nhu tình niềm

thương nhớ .

Người

này chính là Phong Hồi Tuyết không gặp đã lâu vẫn không thay đổi , Nguyệt

Vô Thương nắm chặt tay Dạ Nguyệt Sắc, cách mũ sa nhìn Phong Hồi Tuyết, yên lặng

theo dõi biến hóa.

Chỉ

thấy Phong Hồi Tuyết chậm rãi đi lên trước, hơi nhìn lướt qua Nguyệt Vô Thương,

sau đó ánh mắt nhu hòa nhìn Dạ Nguyệt Sắc nói: "Nguyệt Sắc. . . . .

." Khuôn mặt dịu dàng ngừng lại một chút , tất cả thiên ngôn vạn ngữ chỉ

hóa thành một tiếng gọi nhẹ nhàng.

"A

Tuyết. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc cảm thấy Nguyệt Vô Thương cầm tay của nàng

nắm thật chặt, nhẹ nhàng nhéo nhẹ vào lòng bàn tay người nọ, ý bảo hắn bình

tĩnh chớ nóng . Nhìn lướt qua Phong Hồi Tuyết, người thích mặc áo màu xanh

nhạt lúc này đã đổi thành một thân bạch y, trong lòng hồ nghi, yếu ớt mà hỏi "A Tuyết huynh làm sao vậy?"

Phong

Hồi Tuyết nhìn Dạ Nguyệt Sắc một lúc, lại nhìn Nguyệt Vô Thương, nhàn nhạt nói

một câu: “ Không có gì “.

Nỗi

đau mất song thân của hắn, hi vọng không liên quan gì đến Nguyệt Vô Thương, ánh

mắt ôn hòa nhìn Dạ Nguyệt Sắc, trong lòng đau xót. Hắn và nàng vốn dĩ

chính là để tuột mất nhau . Chẳng qua là, nếu thật sự chuyện đó có liên

quan đến Nguyệt Vô Thương, hắn phải lựa chọn như thế nào? Hoặc giả chỉ cần hắn

không thương nàng, buông nàng ra , có lẽ là có thể siêu thoát rồi! Không đành

lòng nhìn lại nàng một lần nữa, sợ mình sẽ nhịn không được mà mềm lòng, Phong

Hồi Tuyết lắc mình một cái đột nhiên biến mất trước mặt Dạ Nguyệt Sắc .

"Nguyệt

Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc kéo Nguyệt Vô Thương tay, yếu ớt mà

hỏi: "Huynh ấy làm sao vậy ?"

Đôi

mắt Nguyệt Vô Thương phía sau mũ sa khẽ híp lại, tại sao hắn phải gánh tội thay

người khác ? Chuyện này phải điều tra một cách rõ ràng, qua hai ngày nữa chính

là lễ vạn thọ , hắn vốn không muốn đi tham gia náo nhiệt, hôm nay ngược lại đột

nhiên muốn đi rồi. Nguyệt Vô Thương khẽ nhếch môi, nhìn về phía Dạ Nguyệt Sắc

ôn nhu nói: "Hắn đã trưởng thành rồi, không cần nàng quan tâm. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc giật giật khóe miệng, cách mũ sa cũng có thể nghe thấy được mùi dấm,

người này thật là một nam nhân nhỏ mọn, bất quá a, nàng thích.

Đúng

hạn tới lễ vạn thọ, Dạ Nguyệt Sắc ngồi bên cạnh Nguyệt Vô Thương, quan sát

cả căn điện đường, cung điện xanh vàng rực rỡ. Nàng ngược lại không có hứng thú

gì, nhìn lướt qua chếch Nguyệt Vô Thương một chút, đối diện là Bắc Mạc quân

chủ. Một đôi mắt lãnh đạm lướt qua, khiến Dạ Nguyệt Sắc hướng Nguyệt Vô Thương

bên người rụt một cái.

Nguyệt

Vô Thương nheo mắt lại nhìn lướt qua ngồi đối diện là Tây Tử Dặc, ánh mắt

nguy hiểm lạnh lùng, Tây Tử Dặc lơ đễnh đem ánh mắt đang nhìn Dạ Nguyệt

Sắc dời đi, quay đầu không nói thêm gì nữa.

Chẳng

qua là phía kia Bắc Mạc quân chủ vẫn nhìn khuôn mặt Nguyệt Vô Thương, thần sắc

sầu bi. Nguyệt Vô Thương chẳng qua chỉ khẽ cười lơ đễnh, tất cả những chuyện

này đều là chính ông ta

tạo thành, không liên quan gì đến hắn.

Không

bao lâu, liền nghe âm thanh mang ngữ điệu của thái giám truyền đến, Chiêu Đức

đế, Thái hậu, hoàng hậu khoan thai đi tới .

Một

lúc sau mọi người cùng ngồi xuống, ti trúc lễ nhạc vang lên, trong sảnh tiếng

động không ngừng vang lên .

Vốn

dĩ nghĩ tới yến tiệc là nơi thật tốt để thưởng thức, Dạ Nguyệt Sắc lúc

này gục xuống bàn ăn thức ăn, nhưng ăn cũng không thấy ngon, nhàm chán vô cùng.

Cho

đến khi thanh âm khiêu khích bới móc vang lên, "Cẩm Nguyệt Vương phi vì

sao chỉ lo ăn cũng không nói chuyện!"

Thanh

âm khinh bạc tại trong cung điện vang lên rất rõ ràng, cả đám tròng mắt nhìn về

phía người nói chuyện, chỉ thấy người nọ chính là hôm đó tại bữa tiệc chọn phi

xúc động lòng người, hôm nay chính là Hương phi của Chiêu Đức đế .

Nhưng

mà người bị nói đến là Dạ Nguyệt Sắc, nàng còn không có ý thức được rõ ràng

người Hương phi đang nói là nàng, bởi vì trong vương phủ cho tới bây giờ đều là

gọi nàng phu nhân. Nguyệt Vô Thương cùng Nguyệt Lưu Ảnh nhìn lướt qua người

ngồi ở vị trí hoàng hậu chính là Úc Khả Nhân , Úc Khả Nhân miệng hùm gan sứa

mềm mại nhìn Chiêu Đức đế, kiều mỵ nói: " Cẩm Nguyệt Vương phi hình

như còn chưa hướng hoàng thượng chúc thọ?"

Đôi

mắt Chiêu Đức đế lóe tinh quang, nhìn lướt qua Nguyệt Vô Thương, thản nhiên

nói: "Vô Thương năm nay tuổi cũng đã hai mươi tám, cũng rốt cuộc cũng chịu

lấy vợ, nên sớm vì hoàng gia khai chi tán diệp."

Dạ

Nguyệt Sắc mới vừa uống một hớp không biết gọi là gì nhưng lại mang vị tinh

khiết thơm ngọt , vừa nghe đến hai mươi tám , một ngụm rượu sặc ở trong cổ, một

đôi đôi mắt đẹp sóng nước lăn tăn nhìn Nguyệt Vô Thương. Nguyệt Vô Thương

bất đắc dĩ thở dài, đưa tay v**t v* sau lưng Dạ Nguyệt Sắc, rõ ràng không uống

được rượu, vẫn còn mê rượu.

Mang

theo người bên mình đứng lên, vung ống tay áo ngăn chặn một nguồn khí lực phóng

tới , thẳng tắp hướng về cung nữ Vân Đóa bên cạnh Thái hậu , ống tay áo người

nọ bị thổi ra, lộ ra một khoảng lớn cổ tay có một nốt rồi đỏ, Tây Tử Dặc đôi

mắt thâm u xanh biếc ánh lên , nhìn cung nữ bên cạnh Thái hậu , đôi mắt càng

phát âm trầm, cùng tơ máu.

Nguyệt

Vô Thương khẽ cong khóe môi , kéo Dạ Nguyệt Sắc đi tới trong điện, khẽ ôm quyền

thi lễ một cái, "Chúc hoàng thượng Vạn Thọ Vô Cương!"

Dạ

Nguyệt Sắc không nhịn được dạ dày run rẩy, vạn thụ vô cương, tà ác như vậy thật

thích hợp với Nguyệt Nguyệt nhà nàng . Bị rượu tiêm nhiễm Dạ Nguyệt Sắc

có chút say , đầu có chút mơ màng , đi theo Nguyệt Vô Thương sau nói một

câu: "Chúc hoàng thượng thụ (thọ) cùng trời đất !"

"Hảo

một cái Vạn Thọ Vô Cương, Thọ Cùng Trời Đất !" Chiêu Đức đế cao hứng lập

lại của lời

nói Dạ Nguyệt Sắc cùng Nguyệt Vô Thương, vị hoàng đế này muốn sống lâu trường

thọ sánh cùng thiên địa.

Người

nào đó đứng bên cạnh Nguyệt Vô Thương nhũn như con chi chi bất đầu lảo đảo ,

Nguyệt Vô Thương bất đắc dĩ dùng tay ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc, hướng về phía Chiêu

Đức đế nói: "Vương Phi không uống được rượu, thân thể thần không khỏe,

muốn cáo từ trước!"

Chiêu

Đức đế nhìn bộ dáng say rượu của Dạ Nguyệt Sắc, cùng với Nguyệt Vô Thương thân

thể "Yếu đuối" , gật đầu đáp ứng, mặc dù biết lần này Nguyệt Vô

Thương rời đi sớm thật không phù hợp,

nhưng Bắc Mạc quân chủ, cũng chính là cữu cữu củaNguyệt

Vô Thương hiện ông ta

cũng đang ở đây cũng không tiện làm khó. Hơn nữa Bắc Mạc mấy năm gần đây ngày

càng hùng mạnh, lúc này không thích hợp phá vỡ thể diện .

Nguyệt

Vô Thương nhếch môi cười khẽ , đôi mắt nhìn người bên cạnh một vòng , đỡ Dạ

Nguyệt Sắc hướng bên ngoài cửa cung đi tới.

Sau

khi rời khỏi cửa cung, rượu được cống nạp từ biên thùy bắt đầu ngấm, lúc này

nàng nhũn như con chi chi tựa vào Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Vô Thương cưng

chiều khom lưng đem Dạ Nguyệt Sắc ôm lấy, hướng xe ngựa bên ngoài cung đi

tới.

"Nguyệt

Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc tựa vào trong ngực Nguyệt Vô

Thương , nhẹ giọng nói nói.

"Sao?"

Nguyệt Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc đi ra ngoài, vừa đáp lời, thấy gió thổi

lớn, trực tiếp dứt khoát đem Dạ Nguyệt Sắc trùm vào bên trong áo choàng.

"Nguyệt

Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc tiếp tục gọi, bên trong áo choàng có buồn

bực khó chịu, ở trong ngực Nguyệt Vô Thương chui ra, yếu ớt nói: "Nguyệt

Nguyệt, chàng thật

là xấu xa. . . . . ."

Nguyệt

Vô Thương không ngừng bước chân, chỉ thấy Dạ Nguyệt Sắc đã thò đầu từ trong áo

choàng Nguyệt Vô Thương từ nơi cổ chui ra, ngọn gió lạnh từ hướng đối

diện ào ạt thổi tới, Nguyệt Vô Thương bất đắc dĩ sửa sửa lại cổ áo, ôm Dạ

Nguyệt Sắc, trong miệng cũng không khỏi lên tiếng: "Sao lại nói ta xấu

xa?"

Dạ

Nguyệt Sắc khẽ chớp đôi mắt, tiến tới trước mặt Nguyệt Vô Thương , chu

miệng lên nói: " Chàng nói, chàng nói

vạn thụ vô cương. . . . . ."

Trong

mắt Nguyệt Vô Thương có ý cười, lời này chẳng lẽ cũng có lỗi? Vậy mà

không đợi hắn có nhiều suy tư hơn nữa, Dạ Nguyệt Sắc tiếp cận cao hơn, mang

theo hô hấp có hơi rượu phả bên tai Nguyệt Vô Thương, lặng lẽ nói chuyện một

câu, sau đó liền cười khanh khách .

Bước

chân Nguyệt Vô Thương chợt dừng lại, nàng từ nơi nào biết những chuyện này?

Luyến đồng! Nguyệt Vô Thương hé mắt, vỗ vỗ mông Dạ Nguyệt Sắc tựa như

trừng phạt , vừa nói mang tính đe dọa : "Nếu sau này lại nói lời như vậy,

ta liền đánh mông nàng!"

Khi

nói chuyện đã đến trước xe ngựa, Nguyệt Vô Thương ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc lên xe

ngựa, chỉ thấy người trong ngực của men say càng nhiều , từ trong ngực Nguyệt

Vô Thương bò dậy, một đôi tay nhỏ bé mềm yếu không xương, Nguyệt Vô Thương nhẹ

nhàng v**t v* nàng , sau đó là cái mũi, sau đó dừng ở đôi môi, khẽ cau mày.

Nguyệt

Vô Thương khẽ mỉm cười, lời nói mềm mại đến tận xương : "Sắc Sắc,

nàng muốn làm gì ?"

Dạ

Nguyệt Sắc cau mày, chu miệng lên, lẩm bẩm nói: "Tại sao có thể như

vậy?"

Nguyệt

Vô Thương đem tay của Dạ Nguyệt Sắc nắm trong tay mình, nhẹ nhàng cắn cắn tay

nàng Dạ Nguyệt Sắc, con mắt hiện lên nụ cười thật đẹp, "Nàng nói ta biết

được không ?"

Dạ

Nguyệt Sắc rút tay bị đau lại, nhìn Nguyệt Vô Thương nói một câu: "Rõ ràng

thoạt nhìn bộ dạng chỉ mới mới hai mươi tuổi a. .

. . . ."

"Hửm?"

Nguyệt Vô Thương híp hoa đào đôi mắt một cái, tiến tới trước mặt Dạ Nguyệt Sắc,

nhíu mày hỏi.

Dạ

Nguyệt Sắc đem đầu Nguyệt Vô Thương đẩy ra chút ít, hét lên: "Lão Nam

Nhân!"

Lão

Nam Nhân? Đôi mắt Nguyệt Vô

Thương nhíu lại, nhìn người trước mắt bị say bất tỉnh nhân sự chính là Dạ

Nguyệt Sắc, giận đến nghiến răng nghiến lợi, đưa tay sờ lên khuôn mặt đẹp như

cánh hoa, Lão Nam Nhân!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.