Chương68

Tây

Môn Tĩnh Nhu

(Hot…hot

nhá!)

Hoa

đào chất đống tạo thành một chiếc giường nhỏ, bạch y nam tử nằm trong biển hoa

màu hồng phấn, tóc đen tuyền trải rộng trên chiếc giường hoa. Thỉnh thoảng vài

ngọn gió khẽ đem hoa đào thổi tung lên không trung tạo thành từng vòng cung đẹp

mắt, da thịt như ngọc, cùng ánh sáng huỳnh quang phát ra từ ôn tuyền, khiến

cảnh sắc càng thêm quyến rũ. Đôi mắt tựa như hoa đào, đầy nét ôn tình uyển

chuyển, ánh mắt nhu mềm nhìn cô gái đang nằm trên người.

Nữ tử

cúi đầu, mái tóc dài đen tuyền chảy dài xuống hai vai, phát tán trên mặt đất.

Xen lẫn trong những cánh hoa là những lọn tóc đan xen vào nhau, nằm chung một

chỗ, chẳng thể phân biệt được ta hay của ngươi, cho dù hoa đào có kiều diễm đến

đâu cũng chỉ có thể làm nền cho mái tóc.

Trong

nháy mắt, môi nhẹ nhàng kề vào nhau, ma sát nhau tựa như tạo ra dòng điện, đánh

trúng vào tâm của cả hai người.

Dạ

Nguyệt Sắc cứ như vậy nằm trên người của Nguyệt Vô Thương, môi nàng dán chặt

vào môi hắn, không dám cử động, chỉ vì nàng không biết kế tiếp nên làm gì. Mà

người đang nằm thoải mái kia, đôi mắt dịu dàng tràn ngập ý cười cứ nhìn nàng

bất động.

Cảm

giác trên môi khiến cơ thể mềm nhũn ra, một chút hương thơm của hoa đào, không

biết là từ trên người của nam tử hay là từ hoa đào ở xung quanh tỏa ra, trong

đầu không thể nào xua đi hình ảnh dưới tán hoa hải đường kia. (Hình

ảnh trong xuân cung đồ ấy) Mùi hương như có như

không kia khiến tâm trí Dạ Nguyệt Sắc bị hun đến mơ màng, từng cảnh tượng bị

hắn hôn lần lượt chảy qua trong đầu nàng, khiến nàng nhớ lại hắn là như vậy khi

dễ nàng.

Đôi

môi đỏ mọng nhẹ nhàng ngậm chặt bờ môi mềm mại bên dưới, nhẹ nhàng m*t vào,

thỉnh thoảng khẽ cắn. Cho đến khi hành động m*t cắn đã không còn thỏa mãn được

sự tò mò của nàng, hàm răng hơi dùng lực một chút, Nguyệt Vô Thương phía dưới

mới phối hợp khẽ mở bờ môi của mình ra. Lưỡi mang theo ý tứ thăm dò liền tiến

vào, sau đó lại không hề làm ra động tác gì khác.

Mãi

đến khi nhận được sự đáp lại, Dạ Nguyệt Sắc bắt đầu to gan trên đôi môi mang

hương hoa đào của người nọ gây sóng gió. Môi kề môi, lưỡi cùng lưỡi nhảy múa.

Đôi

môi hơi tách ra, Dạ Nguyệt Sắc có cảm giác mất hết khí lực, cả người mềm nhũn

nằm trên người Nguyệt Vô Thương. Đột nhiên ngực của ai kia nhẹ nhàng chấn động,

tiếp theo là chuỗi tiếng cười trầm thấp, mềm mại đến tận xương cốt.

Dạ

Nguyệt Sắc hơi cáu, đem tay đặt hai bên cổ Nguyệt Vô Thương, chống người lên.

Đôi mắt tràn đầy tức giận nhìn Nguyệt Vô Thương, có chút xấu hổ lên án, “Chàng

cười nhạo ta?”

Nguyệt

Vô Thương thả người nằm lên những cánh hoa đào, cười nhẹ, khóe miệng cong lên, tất

cả những điều này đều thuyết minh tâm

tình của hắn giờ phút này rất tốt.Nguyệt Vô Thương dịu dàng nhìn Dạ Nguyệt Sắc,

chỗ sâu trong đôi mắt có một tia sáng tối tăm ánh lên ở chỗ mà Dạ Nguyệt Sắc

không nhìn thấy miễn cưỡng nói “Không

có!”

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn nam nhân đang nằm một cách lười biếng ở trước mắt kia, đôi mắt

xinh đẹp vạn phần, ý cười trong đôi mắt kia không phải là đang cười nhạo nàng

sao? Dạ Nguyệt Sắc hơi cáu trong lòng, nhìn Nguyệt Vô Thương, đôi mắt chợt lóe

lên ánh nhìn tà ác, yếu ớt nói “Đều là chàng dạy ta, nếu không ta đi tìm người

khác học cho tốt trước đã rồi về tiếp tục với chàng!”

Nguyệt

Vô Thương bất đắc dĩ than khẽ một tiếng, đưa tay kéo Dạ Nguyệt Sắc đang chuẩn

bị rời đi, dịu dàng nói, “Không cần, để ta tự mình dạy mới yên tâm.”

Tiếng nói

vừa dứt, tay khẽ dùng sức, Dạ Nguyệt Sắc lại lần nữa bị kéo lại trên người

Nguyệt Vô Thương, đôi môi nhẹ nhàng tiến tới, lại bắt đầu trình diễn cuộc chiến

môi lưỡi.

Nguyệt

Vô Thương chỉ cảm thấy mùi hương đầy ma lực say đắm lòng người phát ra từ đôi

môi của Dạ Nguyệt Sắc, khiến hắn không thể nào buông nàng ra.

Đôi

tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên hông của Dạ Nguyệt Sắc, cơ thể của người nào đó

đang bị hôn đến ngây dại run cả lên, cảm giác hai bên hông có chút ngứa ngái

khó chịu, trong đầu chợt thoáng qua hình ảnh dưới tán cây hải đường, đôi tay

nam tử cũng nắm eo cô gái như thế. Dạ Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy cả người nóng

ran, làn da dưới bàn tay của Nguyệt Vô Thương giống như bị thiêu cháy, nóng

hừng hực, hơn nữa ngọn lửa tựa hồ như đang lan ra toàn thân.

Mở ra

đôi tròng mắt mơ hồ thì nụ hôn ấm áp đã lan đến bên tai. Đầu

lưỡi di chuyển đến vành tai của Dạ Nguyệt Sắc, liền khiến nàng càng thêm vô

lực, yếu ớt gọi hắn, “Nguyệt Nguyệt…”

Hơi

thở của Nguyệt Vô Thương trở nên rối loạn, thanh âm trầm thấp trả lời, “Ừ…”

Đôi

mắt Dạ Nguyệt Sắc tràn đầy dục hỏa, hơi chống người lên, đôi mắt mê ly nhìn

Nguyệt Vô Thương, hình như nàng phải thấy mình mạnh hơn hắn thì mới hả dạ, hôm

nay phải đổi kiểu.

Dạ

Nguyệt Sắc đem hai tay Nguyệt Vô Thương để lên trên những cánh hoa đào, đôi mắt

mê ly quét ngang qua đôi mắt đang mỉm cười của Nguyệt Vô Thương, nụ cười kia là

đang cười nhạo nàng? Dạ Nguyệt Sắc cười gian trá, đưa tay để lên hông của

Nguyệt Vô Thương, tay vừa kéo, đai lưng liền tung bay trên tay của Dạ Nguyệt

Sắc, ngón tay buông lỏng, đai lưng liền theo gió bay đi.

Vạt

áo theo làn da trơn bóng trượt sang hai bên, làm lộ ra một mảng lớn của vòm

ngực. Ánh mắt Nguyệt Vô Thương nhu hòa tươi cười, cứ như thế mà lười biếng nhìn

Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn bộ dáng “không chút để ý” của Nguyệt Vô Thương, trong lòng hơi

cáu. Duỗi ngón tay chọc chọc b* ng*c bóng loáng nhẵn nhụi của

Nguyệt Vô Thương. Khóe mắt nhìn thấy bộ mặt tươi cười không hề biến chuyển, đột

nhiên cúi xuống, đôi môi ấm áp mềm mại hôn lên trước ngực hắn. Nàng vô tình

không nhìn thấy nụ cười trong ánh mắt của người đang nằm trên những cánh hoa

đào như dừng lại, ánh mắt tối tăm quay cuồng.

Môi

nhẹ nhàng m*t, thân thể phía dưới liền trở nên cứng ngắc, ngón tay đặt trên

cánh hoa đào co lại, nắm chặt những cánh hoa đào trong tay.

Dục

hỏa trong ánh mắt càng trở nên lợi hại, nhưng thân thể vẫn không có động tác

khác, Nguyệt Vô Thương mở to ánh mắt, nữ nhân này là do ông trời phái tới hành

hạ hắn mà.

“Nguyệt

Nguyệt, kế tiếp phải làm sao bây giờ?” Dạ Nguyệt Sắc ngẩng đầu lên, yếu ớt hỏi.

Mặc dù nàng đã từng xem qua heo chạy,

nhưng không từng chạy qua nên không biết kế tiếp phải làm sao? (potay.com

chị là người đầu tiên hỏi như thế.)

Ánh

mắt của Nguyệt Vô Thương càng trở nênn thâm trầm, tay ôm lấy eo Dạ Nguyệt Sắc,

lật người lại khiến cho những cánh hoa đào tung bay. Lúc Dạ Nguyệt Sắc kịp định

thần lại đã muốn bị Nguyệt Vô Thương đè xuống bên dưới, bất mãn nói, “Ta muốn ở

phía trên.”

“Đêm

còn dài, sẽ có thời điểm để nương tử ở phía trên mà.” Nguyệt Vô Thương hôn lên

cổ Dạ Nguyệt Sắc, thanh âm trầm thấp, “Để vi phu làm mẫu trước cho.”

Một

loạt nụ hôn như mưa rào hôn lên cổ nàng, để lại vô số vết hôn, khiến cho những

vết hôn trên cổ vốn ửng đỏ nay càng thâm đỏ tươi sáng chói. Những nơi mà hắn

hôn qua, những cánh hoa đào rơi lên, ngón tay khẽ lướt trên khắp da thịt trắng

nõn của Dạ Nguyệt Sắc, nhẹ nhàng lướt qua, x** n*n, đàn lên khúc nhạc hài hòa

nhất của tình yêu.

Đôi

tay mềm mại, vô lực đặt lên hông của Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc kêu khẽ,

“Nguyệt Nguyệt… Nguyệt Nguyệt…”

Nghe

được tiếng kêu gợi tình của Dạ Nguyệt Sắc, Nguyệt Vô Thương mở to mắt nhìn

nàng, hoa đào lúc này trong đôi mắt của hắn nở rộ đẹp một cách mê hoặc, trong

mắt toàn một màu hồng hoa đào, nhìn

thân thể trắng muốt như ngọc ở trước mắt, lúc này đây cả người nhàn nhạt ửng

hồng, đó là màu sắc đẹp nhất thế gian.

Nhìn

thấy ánh mắt đốt người của Nguyệt Vô Thương, hơn nữa lúc này gió nhẹ thổi qua,

Dạ Nguyệt Sắc mới phát hiện quần áo trên người đã sớm biến mất từ lâu, mà trên

người Nguyệt Vô Thương cũng không có một mảnh vải. Bị ánh mắt đầy nhiệt hỏa của

Nguyệt Vô Thương nhìn, Dạ Nguyệt Sắc không tự chủ khép hai chân lại.

Một

bàn tay mang theo nhiệt hỏa đốt người đặt đến trước ngực, khiến Dạ Nguyệt Sắc

mất đi ý thức, trong miệng phát ra tiếng rên khẽ. Trong mắt Nguyệt Vô Thương

tràn đầy dục hỏa, đưa bàn tay còn lại lần theo làn da trơn bóng tiến dần về

phía mật động.

Đụng

chạm xa lạ, khiến Dạ Nguyệt Sắc cuộn tròn người lại, ánh mắt mê ly nhìn Nguyệt

Vô Thương, một loại cảm giác xa lạ từ bên trong cơ thể chiếm cứ lấy nàng. Đột

nhiên cảm giác được vật thể xa lạ, khiến ngón chân Dạ Nguyệt Sắc co rút lại,

hai chân càng khép lại kín hơn, trong miệng không ngừng phát ra âm thanh kiều

mị uyển chuyển.

Dục

hỏa trong mắt Nguyệt Vô Thương cháy hừng hực, đôi

mắt lúc này đã đỏ ửng một mảnh, dùng

hai tay ôm chặt Dạ Nguyệt Sắc. Nguyệt Vô Thương đè thấp người xuống, hung hăng

hôn lên môi nàng, đem tiếng kêu đầy uyển chuyển giống như bài hát kch tnh kia

nuốt vào trong miệng. (Là tiếng uhm uhm ah ah của Sắc tỉ đó.)

Đột

nhiên xuất hiện đau đớn khiến toàn thân Dạ Nguyệt Sắc căng cứng lại, hàm răng

không kiềm chế được cắn mạnh vào môi của Nguyệt Vô Sương, cho đến khi trong

miệng tràn ngập mùi máu tươi.

Nguyệt

Vô Thương không ngừng hôn, đem từng tiếng đau đớn toàn bộ nuốt vào trong miệng,

cho đến khi nàng từ từ thích ứng mới tiếp tục. Tình triều ùn ùn kéo đến nhấn

chìm cả hai người, vu sơn mây mưa, cùng nhau trải qua đêm dài tuyệt đẹp.

Dưới

ánh sáng mông lung, hai người đang quấn quýt lấy nhau, biển tình không bờ bến

dâng lên sóng triều, dưới ánh nến là tình mê, ngày lành đã đến, hoa đào giật

mình rơi vô số.

Trong

đầu như có vô số tia lửa nổ tung, mồ hôi ướt đẫm, mái tóc cùng dây dưa một chỗ

với những cánh hoa đào. Hai người ôm chặt nhau, hoàn mỹ kết hợp ở chung một

chỗ.

Một

khối ngọc hoàn mỹ, bị chia thành hai nửa. Nếu một nửa tượng trưng cho nam nhân,

nửa kia là nữ nhân. Như vậy điều may mắn nhất cuộc sống đó chính là tìm được

một nửa mảnh ngọc kia, có thể cùng nhau kết hợp làm một, ở cùng một chỗ. Đó

chính là cái gọi là hạnh phúc đoàn viên.

Nguyệt

Vô Thương ôn nhu hôn nhẹ lên mi mắt của Dạ Nguyệt Sắc, nàng đã đem bản thân

cùng những giọt nước mắt của bản thân hoàn toàn giao phó vào trong tay hắn, như

vậy trách nhiệm của hắn chính là không để cho nàng phải chảy một giọt nước mắt

thương tâm nào.(^o^)

Ôn

nhu, đem bản thể của mình rt r kh** c* th* nàng, khom lưng ôm lấy người đang

nằm ngủ mê man do mệt mỏi kia, mắt quét qua nhưng cánh hoa đào bị nhiễm đỏ bởi

lạc hồng, khiến chúng càng thêm kiều mị. Nguyệt Vô Thương ôn nhu hôn lên gò má

của người đang nằm trong lòng, ôm nàng đi đến ôn tuyền bên cạnh.

Một

tay ôm Dạ Nguyệt Sắc, giữ nàng sát bên mình. Một tay dùng nước ôn tuyền rửa

sạch thân thể Dạ Nguyệt Sắc. Lúc này không hề có chút tính nhc dc, chỉ có

nồng đậm yêu thương cùng cưng chìu.

Đôi

mắt ôn nhu nhìn nữ nhân vừa nãy còn đòi phải ở trên, lúc này mặt mày vẫn còn

chứa đầy tnh dc, gương mặt vốn xinh đẹp nay càng phát ra cỗ mị hoặc, mê

người. Môi khẽ sưng mọng, trong giấc mộng vẫn

cong lên như cũ, Nguyệt

Vô Thương nhẹ nhàng khẽ hôn lên môi nàng. Qua loa tẩy rửa bản thân xong liền ôm

Dạ Nguyệt Sắc lên bờ, thu thập quần áo rơi đầy trên đất giúp nàng mặc lại chỉnh

tề, sau đó ôm Dạ Nguyệt Sắc rời khỏi Tây Sơn ôn tuyền.

Dọc

theo đường đi, nụ cười trên môi luôn không hề biến mất.


Dạ

Nguyệt Sắc bị cảm giác ngứa ngứa đánh thức, mơ hồ nhìn bên ngoài bầu trời còn

chưa sáng, mơ mơ màng màng nhìn người đang ở bên cạnh, nhẹ nhàng mở miệng kêu,

“Nguyệt Nguyệt…”

Lời

còn chưa nói hết, Dạ Nguyệt Sắc đã bị chính âm thanh của mình hù dọa, giọng

điệu khàn khàn hấp dẫn đầy khêu gợi, khiến Nguyệt Vô Thương đang bận rộn nâng

mi nhìn nàng, hoa đào trong mắt lại

dấy lên sự say mê điên cuồng.

“Ta

đây.” Biết rằng nàng vừa mới nếm trải mùi đời, Nguyệt Vô Thương thu lại ngọn

lửa trong mắt, ôn nhu lên tiếng, tay vẫn không ngừng lại, lấy ra một ít dược,

đem thoa lên người Dạ Nguyệt Sắc, từ những vết đỏ trên cổ xuống dưới, thần sắc

vô cùng nghiêm túc, nhưng vẫn không quên hướng Dạ Nguyệt Sắc nói, “Nàng ngủ đi.

Ta thoa thuốc cho nàng.”

Thân

thể cực kỳ nhạy cảm, bàn tay lướt qua cơ thể như có như không đó tạo ra cảm

giác cứ như là lông vũ lướt qua, căn bản chính là trêu chọc. Cảm giác được tay

của Nguyệt Vô Thương dần dần di chuyển xuống dưới, Dạ Nguyệt Sắc cắn răng không

để âm thanh rn r phát ra, không yên nói, “Nguyệt Nguyệt, không, không cần bôi

thuốc…”

“Được.”

Trên miệng tuy nói thế, nhưng lại không hề đình chỉ động tác. Một lần nữa lại

lấy ra một ít dược, hướng xuống phía dưới mà thoa. Dạ Nguyệt Sắc khép hai chân

lại, vô tình đem tay của Nguyệt Vô Thương khóa lại, giọng nói nức nở đầy khẩn

cầu, “Nguyệt Nguyệt.”

“Bị

thương thì phải thoa thuốc thì mới có thể mau hết.” Nguyệt Vô Thương nâng lên

ánh mắt sâu kín nhìn Dạ Nguyệt Sắc, khẽ mỉm cười, thanh âm mang theo vẻ mê hoặc

nói, “Sắc Sắc, ngoan.”

Vốn

dĩ cả người đang cứng nhắc, nghe thấy ngữ điệu của tên yêu nghiệt kia, cả người

Dạ Nguyệt Sắc lại xụi lơ, không tự chủ buông lỏng thân thể. Bàn tay mang theo

cảm giác mát lạnh từ từ tiến vào, hóa giải luồng hỏa nhiệt khó chịu đầy đau đớn

trong cơ thể nàng. Bàn tay thoa thuốc cọ sát di chuyển, khiến Dạ Nguyệt Sắc cắn

chặt môi dưới, đôi mắt tràn đầy dục hỏa nhìn Nguyệt Vô Thương, mở miệng muốn

nói, “Nguyệt…”. Nào ngờ vừa kêu lên được một tiếng Nguyệt, tiếng rn r lại lần

nữa phát ra.

Nghe

thấy bài hát đầy rung động đó khiến ánh mắt Nguyệt Vô Thương tối sầm lại, cánh

tay đang muốn rút lại cũng vì vậy mà đình chỉ. Cả người vô cùng khẩn trương,

bàn tay cũng tiến thoái lưỡng nan.

Lúc

đầu là cảm giác không thoải mái, nay đã không còn, thân thể Dạ Nguyệt Sắc cực

kỳ nhạy cảm, hai mắt đầy mị hoặc, hàm răng cắn chặt đôi môi mộng đỏ, gương mặt

kiều diễm, khiến ánh mắt Nguyệt Vô Thương càng trầm xuống, thanh âm khàn khàn

hướng Dạ Nguyệt Sắc nói, “Quá sâu, ngón tay chạm không tới…” (xịt

máu mũi do tưởng tượng cảnh này.)

Yêu

nghiệt chợt đưa mặt tiến lại gần Dạ Nguyệt Sắc, giọng nói mềm mại đến tận xương

nói, “Sắc Sắc, buông ra, chúng ta đổi cách thoa thuốc khác.” (Xịt

máu lần 2).

Dạ

Nguyệt Sắc vừa nghe, thần kinh càng thêm căng thẳng, thân thể càng co rút lại.

Nguyệt Vô Thương tà mị híp hai mắt lại, sau lại đột nhiên mở lớn ánh mắt, ngón

tay khẽ giật.

Dạ

Nguyệt Sắc cắn môi nhìn nụ cười yêu nghiệt của Nguyệt Vô Thương, lòng không

cam, kêu lên, “Ta…ta muốn ở trên, ở phía trên…” (sặc..)

“Ha

ha…” Nguyệt Vô Thương tà ác cười một tiếng, thừa dịp Dạ Nguyệt Sắc không chú ý

thu tay lại, ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc lật người lại khiến nàng liền nằm ở trên hắn,

thanh âm tiêu hồn cực kỳ rõ ràng, “Vậy làm phiền nương tử rồi.”

Dạ

Nguyệt Sắc hai tay chống ở trên ngực Nguyệt Vô Thương, cảm nhận được sự khác

thường ở phía dưới, Dạ Nguyệt Sắc tò mò nhìn xuống dưới, nhìn thấy vật ở trước

mắt là gì ánh mắt liền lập tức thay liên tục, ngẩng đầu nhìn Nguyệt Vô Thương,

trên mặt tràn đầy vẻ rối rắm, khiến khóe miệng Nguyệt Vô Thương giật giật, nói

lên một câu mà sau đó chính hắn cũng hối hận, “Cũng đã như vậy…”

Dạ

Nguyệt Sắc quét mắt nhìn Nguyệt Vô Thương một cái, yếu ớt nói, “Chưa từng thấy

qua, ta làm sao biết.”

Nguyệt

Vô Thương vừa nghe xong ánh mắt liền tối sầm lại, trong lòng suy tư, không nên

tiếp tục đến đề tài này. Ánh mắt nhíu lại, thanh âm mang theo tia nguy hiểm

nói, “Không có cơ hội khác rồi, nếu nương tử không muốn ở phía trên, vậy thì

đổi lại để vi phu tới phục vụ nàng…”

“Không

được.” Lực chú ý của Dạ Nguyệt Sắc rất nhanh bị Nguyệt Vô Thương dời đi. Rõ

ràng là ở phía trên tương đối thoải mái, nàng ở dưới phải chịu đau đến ruột gan

đứt từng khúc, cho nên, nàng muốn ở phía trên.

Dạ

Nguyệt Sắc động tác vụng về, ở trên thân Nguyệt Vô Thương làm nũng, khiến phía

dưới của yêu nghiệt nổi gân xanh (Ý là chỗ ấy

ấy chịu hết nổi đấy),đột nhiên có chút hối hận đã để nàng

ở phía trên, rõ ràng chính là tự mình tìm tội mà.

Thấy

thời cơ thích đáng, hông hơi đưa lên trên, rốt cuộc một lần nữa khiến cho hai

khối ngọc không hoàn chỉnh một lần nữa kết hợp, hai người cùng phát ra tiếng

rên thỏa mãn.

Trong

tình cảnh này chỉ có thể nói, phiên vân phúc vũ, xuân sắc vô biên.


Bởi

vì là cô nương chưa gả ra ngoài, cần phải về nhà mẹ đợi gả đi, Nguyệt Vô Thương

mới đem Dạ Nguyệt Ảnh đưa về Tướng phủ.

Lúc

Dạ Nguyệt Sắc rời giường đã muốn quá trưa. Cả người bủn rủn, vô lực nằm ở trên

giường. Cảnh tượng tối qua bị áp đảo lần lượt xuất hiện trước mắt, bên tai vẫn

còn vang lên thanh âm thở gấp của nam tử không khỏi khiến mặt Dạ Nguyệt Sắc trở

nên ửng đỏ. Đột nhiên nhớ đến bản cung xuân đồ còn giấu dưới gối, đưa tay sờ

thử, nào ngờ vật đã không cánh mà bay.

Nghi

ngờ nằm trên giường suy nghĩ cả nửa canh giờ, cho đến khi bụng đói, mới miễn

cưỡng rời giường. Đỗ Quyên nghe trong phòng có tiếng vang, đi vào nhìn thì đã

thấy Dạ Nguyệt Sắc quần áo đã chỉnh tề.

Chẳng

qua, dáng đi vì sao có chút không bình thường? Đỗ Quyên có chút nghi hoặc, phục

vụ Dạ Nguyệt Sắc rửa mặt xong liền nhẹ giọng nói, “Tiểu thư, Vương gia tặng

thuốc bổ cho người”

“Thuốc

bổ gì?” Dạ Nguyệt Sắc sửa sang lại tóc, không chút để ý hỏi.

“Bổ

huyết ích khí.” Đỗ Quyên thần sắc như thường nói. Nhưng lời này nghe vào tai

lại khiến mặt Dạ Nguyệt Sắc trở nên ửng đỏ, trong lòng hơi cáu, hắn là sợ người

ngoài không biết việc hắn đêm khuya trèo tường sao?

Sửa

sang thỏa đáng xong, Đỗ Quyên đem thuốc bưng lên đưa Dạ Nguyệt Sắc. Dạ Nguyệt

Sắc vừa đỏ mặt vừa uống, uống xong liền nhìn thấ cha nàng cùng bốn vị mẫu thân

đi về hướng nàng.

“Sắc

Sắc.” Dạ Thiên cưng chìu nhìn con gái, “Hôm nay phải lập gia đình rồi. Cũng

không thể nào rời giường muộn như thế.” Bất quá nói thì nói thế, Dạ Thiên dĩ

nhiên là rất muốn bảo bối của ông đã ngủ là ngủ đến khi tự tỉnh mới thôi, ai

cũng không thể ủy khất nàng.

“Hiện

tại phải dưỡng tốt thân thể, sớm ngày cho phụ thân ôm được tôn tử!” Dạ Thiên

vuốt râu, gương mặt tươi cười vui vẻ.

Tôn

tử? Dạ Nguyệt Sắc bị sặc, không ngừng ho khan, Đỗ Quyên bất đắc dĩ vỗ vỗ lưng

nàng, lắc đầu, tiểu thư nhà nàng thật là giống tiểu hài tử chưa trưởng thành!

Dạ

Nguyệt Sắc kì quái nhìn Dạ Thiên, chẳng lẽ cha nàng đã biết chuyện hôm qua,

trong lòng đối với Nguyệt Vô Thương càng thêm tức giận!

“Cái

đó, phụ thân à…” Dạ Nguyệt Sắc ngượng ngùng nhìn Dạ Thiên, nói ” Cái này, hài

tử cũng không phải nói có là có thể có…”

“Sắc

Sắc.” Dạ Thiên không nhìn thấy được vẻ lúng túng, ửng hồng một cách không bình

thường trên mặt Dạ Nguyệt Sắc, chỉ cho rằng đó là nét ngượng ngùng của một cô

gái sắp gả ra ngoài. Dạ Thiên nhìn Dạ Nguyệt Sắc, chậm rãi nói, “Nếu trong vòng

một năm có thể cho cha ẵm cháu trai. Long phượng thai thì thưởng mười ngàn

lượng bạc, song bào thai nam hoặc nữ thì tám ngàn lượng, một nam hoặc một nữ

thì năm ngàn lượng. Nếu là hai năm mới có thì toàn bộ giảm đi hai ngàn lượng.”

Mắc

như vậy? Hơn nữa một năm là phải đẻ, bộ nàng là heo sao? Dạ Nguyệt Sắc kinh dị

há to miệng, sau đó yếu ớt hỏi, “Nếu là… nếu là… nhiều năm sau mới có con thì

sao?”

Dạ

Thiên vuốt ngược râu mép, mỉm cười tà ác nói, “Nhiều năm sau mới sinh thì tự

mình mà nuôi.”

Dạ

Nguyệt Sắc khóe miệng run run, tiến lên kéo tay của cha nàng, quơ quơ lắc lắc,

“Phụ thân…”

Dạ

Thiên mỉm cười, giọng nói đầy kiên quyết, “Không thương lượng, tài sản của cha

đều là để lại cho tôn tử bảo bối nha.” Dạ Thiên nheo lại đôi mắt như hồ ly,

nhìn thần sắc rối rắm của Dạ Nguyệt Sắc, thừa dịp cháy nhà hôi của nói, “Nếu

trong vòng một năm, Sắc Sắc có thể cho phụ thân ẵm tôn tử, tài sản liền chia

cho con phân nửa.”

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn người cha chỉ cần tôn tử không cần con kia, bất bình căm phẫn,

cùng hài tử chưa nằm trong bụng nổi lên niềm ganh tị.

“Cái

đó, phụ thân à, nếu cha không có tôn tử, vậy tài sản của cha chẳng phải cũng

thành của con sao. Nếu sinh cho tôn tử cho người, thì con lại chỉ được có phân

nữa…” Dạ Nguyệt Sắc ngước đôi mắt trong suốt lên, nhìn Dạ Thiên nói, “…Vậy con

không phải là rất thiệt thòi sao?”

“Hừ,

không có tôn tử. Toàn bộ tài sản của lão tử toàn bộ sẽ dùng làm từ thiện.” Dạ

Thiên tức vểnh râu mép. Vung tay áo, rời đi, bốn vị mẫu thân nhìn Dạ Nguyệt Sắc

môt cái, cũng theo Dạ Thiên rời đi.

Dạ

Nguyệt Sắc im lặng, hỏi ông trời, đứa nhỏ này ngay cả bóng dáng cũng chưa thấy,

vậy mà hôm nay đã cùng nàng tranh sủng, vậy nàng có địa vị sao? Hu hu… Ấm ức

gục xuống bàn, cuộc sống chưa kết hôn tốt hơn nhiều a.

“Sắc

Sắc.” Thanh âm vốn không nên xuất hiện tại nơi này đột nhiên vang lên. Dạ

Nguyệt Sắc ngẩng đầu liền nhìn thấy nụ cười khiến người khác phải điên đảo kia.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn lướt qua Nguyệt Vô Thương một cái, sau đó lại tiếp tục gục

xuống bàn, không thèm để ý tới hắn nữa. Chân mày nhăn lại, trong lòng rối rắm,

sau khi nghĩ trước lo sau, đột nhiên ngước mắt lên nhìn Nguyệt Vô Thương đang

ngồi đối diện. Cắn chặt môi dưới, phân vân một phen sau đó nhẹ nhàng nói, “Cái

đó… Cái đó… Nguyệt Nguyệt à…”

“Thế

nào?” Nguyệt Vô Thương nét mặt cưng chìu, nhìn người trước mắt, độ cong của

khóe miệng nâng lên thật cao.

Dạ

Nguyệt Sắc khẽ cắn răng, nhắm mắt hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói,” Ta thấy…

Hay là chúng ta đừng thành thân!”

Cái

gì?? Ý cười trong mắt Nguyệt Vô Thương đột nhiên ngưng tụ, nheo đôi mắt lại

nhìn Dạ Nguyệt Sắc, không thành thân sao? Nữ nhân này thay đổi có thể so với

tốc độ ánh sáng.

Cảm

nhận được sự lạnh lẽo đang dần lên từ người đối diện, Dạ Nguyệt Sắc rùng mình

một cái, không tự chủ rụt người lại, đôi mắt thăm dò nhìn Nguyệt Vô Thương, bộ

dáng tội nghiệp, khiến lòng Nguyệt Vô Thương bỗng chốc mềm nhũn, ôn nhu hỏi,

“Vì sao?”

Dạ

Nguyệt Sắc bộ dạng rối rắm, hai tay xoắn chặt vào nhau, ngước mắt nhìn Nguyệt

Vô Thương, yếu ớt nói, “Bởi vì… bởi vì sau khi ta kết hôn sẽ mất đi địa vị. Cha

ta nói… Toàn bộ tài sản của ông ấy sẽ đem cho tôn tử.”

Nguyệt

Vô Thương có chút dở khóc dở cười, đây là nguyên nhân khiến nàng không muốn gả

cho hắn, nữ nhân này thật là ham tiền mà! Đứng dậy đi tới bên người Dạ Nguyệt

Sắc, khi nãy những lời Dạ tướng gia nói, hắn ẩn ở bên tường đều nghe rõ, ôn nhu

an ủi nàng, “Đừng lo lắng, vô luận nàng có sinh bao nhiêu đứa đi nữa, vi phu

cũng đều nuôi nổi.”

luận sinh bao nhiêu đứa, xem nàng là heo mẹ sao!! Dạ Nguyệt Sắc tức giận, ngẩng

đầu nhìn Nguyệt Vô Thương, nhẹ nhàng mỉm cười nói, “Tất cả tài sản của chàng

đều là của ta cả rồi. Chàng lấy cái gì nuôi?”

Nguyệt

Vô Thương hướng bên tai Dạ Nguyệt Sắc, nhẹ nhàng nói ra mấy chữ lại khiến mặt

Dạ Nguyệt Sắc đỏ lên, hướng về phía Nguyệt Vô Thương quát, “Ngươi đại sắc

phôi.”

Nguyệt

Vô Thương lơ đễnh ôm Dạ Nguyệt Sắc vào lòng, ngồi lại trên ghế, đầu tựa vào vai

nàng, trầm giọng nói, “Sắc Sắc. Sau này đừng nói không muốn gả cho ta nữa. Nghe

nàng nói thế nơi này sẽ rất đau.”

Vưa

nói vừa nắm tay Dạ Nguyệt Sắc đặt lên ngực mình. Cảm nhận được nhịp độ từ lòng

bàn tay truyền đến, trải qua chuyện hôm qua, hôm nay lại ở gần thế, khiến Dạ

Nguyệt Sắc thẹn thùng, ngoài mạnh trong yếu lên tiếng, “Được rồi. Đã biết, đã

biết.”

Dạ

Nguyệt Sắc muốn thoát khỏi vòng ôm ấp của Nguyệt Vô Thương, bất quá người nọ

làm sao để nàng toại ý. Đôi tay chuyển sang ôm hông của nàng, hơi thở ấm áp kề

bên tai của Dạ Nguyệt Sắc, làn môi lướt qua vành tai nàng. Mặc dù chỉ trong

chốc lát, nhưng lại tạo ra cảm giác một ngày không thấy như cách ba thu.

Thân

thể mềm nhũn, hương vị ấm áp, thật khiến cho hắn nhớ nhung. Bất quá nghĩ đến

nơi này là Tướng phủ, Nguyệt Vô Thương thổi vào tai Dạ Nguyệt Sắc, khàn khàn

nói, “Hôm nay tạm tha cho nàng.”

Dạ

Nguyệt Sắc vừa nghe, tự nhiên lại nghĩ đến những ảnh không thuần khiết, cả

người lập tức mềm nhũn, sắc mặt đỏ lên, tại sao nàng có cảm giác như mình đã

rơi vào hang sói.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.