Chương48: Liên đăng bát giác

Tết Nguyên Tiêu, hay

còn gọi là Quỷ tiết. Dạ Nguyệt Sắc ngủ thẳng đến tận khi tỉnh lại, sau khi rời

giường, liền nhìn thấy bốn vị mẫu thân đang đứng ở cửa, trên mặt mỗi người đều

mang theo một nụ cười hòa ái dễ gần. Thấy Dạ Nguyệt Sắc ra cửa, liền đem những

món quà đã chuẩn bị tốt ở trong tay đưa cho Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ Nguyệt Sắc hưng

phấn nhận lấy, Nhị nương tặng cho một cây trâm vàng, Tam nương tặng cho một đôi

đao ngọc bích chạm khắc, Tứ nương tặng cho một tấm khăn tay thêu kim tuyến, Ngũ

nương dứt khoát hơn, trực tiếp cho Dạ Nguyệt Sắc một bao lì xì lớn.Chìm đắm

trong hạnh phúc, Dạ Nguyệt Sắc cười đến vui sướng“Cám ơn Nhị nương, Tam nương,

Tứ nương, Ngũ nương…” Dạ Nguyệt Sắc nói xong, ôm quà tặng chạy vào trong nhà,

tài sản riêng a!“Sắc Sắc, A Tuyết vẫn còn ở bên ngoài chờ con đi chơi!” Phía

sau bốn vị mẫu thân trăm miệng một lời hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc đang chạy

vào nhà mà nói.Dạ Nguyệt Sắc để đồ xuống, đột nhiên nghĩ đến hôm đó Phong Hồi

Tuyết đã từng nói qua, tết Nguyên Tiêu nàng có thể muốn hai món quà tặng, vì

vậy hướng về phía bốn vị mẫu thân phất phất tay, vui sướng chạy đi.“A Tuyết!”

Dạ Nguyệt Sắc mới vừa chạy ra viện, liền thấy Phong Hồi Tuyết một thân trường

bào nguyệt sắc đang đứng nơi đó đón gió. Nghe tiếng quay đầu lại, hướng về phía

Dạ Nguyệt Sắc ôn nhu cười một tiếng, bách mị sinh huy !(xinh đẹp rạng

rỡ)“Nguyệt Sắc!” Phong Hồi Tuyết tiến lên hai bước ôn nhu kêu, Dạ Nguyệt

Sắc dừng ở trước mặt Phong Hồi Tuyết, cười tủm tỉm vươn tay ra trước mặt Phong

Hồi Tuyết.

Phong Hồi Tuyết mỉm

cười nói, ngón tay thon dài vươn ra, đầu ngón tay ấm áp cưng chiều điểm một cái

vào chóp mũi của Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhuận cười một tiếng, ôn nhu vươn tay, đặt ở

trước mặt của Dạ Nguyệt Sắc, ôn nhu nói: “Dẫn nàng đi chơi!”

Dạ Nguyệt Sắc trong

mắt lóe ánh sáng vui mừng, hơi có chút mất mát, thì ra quà của A Tuyết chính là

đi chơi.Có điều nhìn nam tử ôn nhuận như ngọc trước mắt, Phong Hồi Tuyết, Dạ

Nguyệt Sắc thật sự không cự tuyệt được, đặt tay vào lòng bàn tay ấm áp của

Phong Hồi Tuyết.

Nụ cười trên mặt Phong

Hồi Tuyết ấm áp như gió xuân, nắm lấy tay của Dạ Nguyệt Sắc, không tính là quá

lỏng cũng không tính là quá chặt, cũng giống như hắn, từ đầu đến cuối tất cả

đều cho người khác một loại cảm giác không nhiều không ít, cảm giác vừa thoải

mái dễ chịu.

Phong Hồi Tuyết trên

mặt hiện lên thần sắc thỏa mãn, chẳng qua là nắm tay của nàng, hắn cũng cảm

giác giống như ôm toàn bộ thế giới!

Phong Hồi Tuyết dắt Dạ

Nguyệt Sắc từ Tướng phủ bước chậm đi tới đường cái của kinh thành phồn hoa,

trên đường người người đi lại thật là náo nhiệt, trên mặt mỗi người đều mang

theo nhiều loại mặt nạ. Phần lớn chủ yếu đều là thần tiên, trong tết Nguyên

Tiêu để tránh xui xẻo.

Dạ Nguyệt Sắc nhìn

người đi ngang qua trước mặt, đột nhiên sau đó phát hiện trước mắt xuất hiện

chiếc mặt nạ bạch ngọc điêu khắc tinh xảo vô cùng, trên mặt nạ khắc hình ảnh

một cô gái thanh nhã như hoa cúc.

“Đây là Lạc Thần…”

Phong Hồi Tuyết thanh âm thanh nhã như tiếng ngọc vỡ chậm rãi vang lên bên tai

Dạ Nguyệt Sắc, sau đó ôn nhu đem mặt nạ che ở trên mặt Dạ Nguyệt Sắc, ngăn ánh

mắt Dạ Nguyệt Sắc hướng về phía hắn.

“Đây là quà tặng cho

Dạ Nguyệt Sắc vào tết Nguyên Tiêu!” Phong Hồi Tuyết hài lòng nhìn Dạ Nguyệt Sắc

đeo mặt nạ, ôn nhu nói, sau đó từ trong ngực lấy ra một chiếc mặt nạ bạch ngọc

khác rồi mang lên mặt, lôi kéo Dạ Nguyệt Sắc tiếp tục đi về phía trước .

Dạ Nguyệt Sắc đưa tay

sờ sờ chiếc mặt nạ, trong lòng vui sướng. Đi theo Phong Hồi Tuyết ở trên đường

cái, hai người một trước một sau, Dạ Nguyệt Sắc đi theo sau lưng Phong Hồi

Tuyết, giẫm lên dấu chân của Phong Hồi Tuyết, đi chơi cực kì cao hứng.

Phong Hồi Tuyết lộ ra

bên ngoài mặt nạ ánh mắt tràn đầy ý cười ôn nhuận, vừa có một chút phiền muộn ,

nhất thời xuân phong dào dạt. Nhìn cặp mắt ôn nhuận như ngọc kia, dường như

cũng có thể liên tưởng tới khóe môi đang nhếch lên bên dưới mặt nạ.

Trên đường cái kinh

thành, nam tử mặc trường sam màu xanh nhạt bị gió thổi lên, cả người như một

làn gió xuân khiến người ta thoải mái, cô gái tóc dài đeo mặt nạ thỉnh thoảng

lại xẹt qua, nở nụ cười tinh nghịch. Hai người nối đuôi nhau, tạo thành một

khung cảnh xinh đẹp trên đường phố.

“Nguyệt Sắc…”

Phong Hồi Tuyết dẫn Dạ

Nguyệt Sắc đến trước một ngôi miếu tấp nập người, mọi người đang đứng xếp hàng

mua liên đăng, Phong Hồi Tuyết dừng bước chân, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nói “Chúng ta đi mua liên

đăng!”

Dạ Nguyệt Sắc tò mò

nhìn mọi người bên cạnh đề cầm liên đăng, hướng về phía Phong Hồi Tuyết gật đầu

một cái, Phong Hồi Tuyết liền buông tay Dạ Nguyệt Sắc gia nhập vào hàng ngũ xếp

hàng, trước trước sau sau không ít đôi tình nhân cùng nhau đi mua liên đăng.

Tập tục của Nguyệt

quốc, tết Nguyên Tiêu thường dùng liên đăng để nhớ về người đã qua đời, cùng

với ý cầu phúc. Cho nên ở Nguyệt quốc bất kể là người nào dù bần tiện hay phú

quý cũng sẽ vào ngày này đều đến sông Nguyệt thả một chiếc đèn hoa sen trên

sông để cầu phúc. Sinh nhật Dạ Nguyệt Sắc lại cùng thời điểm này, mà cũng lại

là ngày mẫu thân gặp nạn, quả không phải là ngày sinh nhật bình thường,

vào ngày này càng nên đến sông Nguyệt để thả một chiếc liên đăng bát giác.

Phong Hồi Tuyết cùng

Dạ Nguyệt Sắc mua được liên đăng, Phong Hồi Tuyết dẫn Dạ Nguyệt Sắc hướng sông

Nguyệt đi tới.

“Lan tiểu thư!”

Một thanh âm quen

thuộc lôi kéo sự chú ý của Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc quay đầu lại, chỉ thấy

Vương Duẫn cùng một mỹ nhân đứng chung một chỗ, hướng về phía mua liên

đăng mà đi tới.

Vương Duẫn nhìn người

bên cạnh sửng sốt, nhìn theo tầm mắt của Lan Nhược Hi, liền thấy một nam tử một

thân quần áo màu xanh, bên cạnh là một cô gái đầu cắm nhiều loại vàng bạc

châu báu, hai người vừa nói vừa cười, cô gái có chút thẹn thùng hướng nam tử

nói gì đấy, hai người liền cùng nhau đi.

Lan Nhược Hi đem chút

tình nghĩa cuối cùng trong mắt thu lại, hôm đó ở trên Hương Sơn, nàng khổ sở

cầu khẩn hắn mang nàng đi, mà mẫu thân hắn thì đắn đo, mẫu thân hắn muốn hắn

cưới thiên kim của Huyện thừa, dù sao quan lớn vẫn hơn! Sau khi tan rã trong

không vui, một mình nàng xuống núi, gặp được đoàn người của Vương Duẫn. Mà mấy

ngày trước đây khi ném tú cầu chọn rể, hắn không tiếp lấy thuận tiện bỏ xuống

rồi rời đi. Nàng ngày đêm đi tìm hắn lần nữa để cho hắn mang nàng đi, nhưng mà

hắn vẫn còn nhiều đắn đo như vậy.

Lần này hắn cùng thiên

kim Huyện thừa đi cùng nhau, thật sự là tốt! Người vô tình ta liền thôi, nếu

hắn có thể để xuống, nàng cần gì phải chấp nhất?

“Lan tiểu thư!”

Vương Duẫn đang gọi

một tiếng, Lan Nhược Hi thu hồi ánh mắt, có chút áy náy nhìn Vương Duẫn, ngay

sau đó cười ôn nhu nói một câu “Thật xin lỗi!”

Vương

Duẫn nhìn ánh mắt Lan Nhược Hi có chút áy náy: “Lan tiểu thư không cần nói như

vậy! Đều là Duẫn Chi không tốt!”

Lan

Nhược Hi thu lại ánh mắt, hướng về phía Vương Duẫn cười cười. Dạ Nguyệt Sắc

nhìn hai người bộ dạng tương kính như tân*, khẽ nhíu nhíu mày. Bên cạnh Phong

Hồi Tuyết nhìn thấy, thanh âm ôn nhuận kéo sự chú ý của Dạ Nguyệt Sắc trở lại.

Tương kính như tân : tôn trọng nhau như khách

“Nguyệt

Sắc, hôm nay không cần để ý đến chuyện thế gian…” Phong Hồi Tuyết nắm tay

Dạ Nguyệt Sắc, dưới mặt nạ tròng mắt sáng lán hữu thần nhìn Dạ Nguyệt Sắc, ôn

nhu nói: “Nguyệt Sắc, hôm nay phải thật vui vẻ, không cần cau mày!”

Đôi

mắt thâm tình ôn nhu, thẳng tắp nhìn vào mắt Dạ Nguyệt Sắc, một cỗ gió xuân ấm

áp uyển chuyển thổi vào trong lòng Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc nghiêm túc gật

đầu một cái: “Ừ!”

Phong

Hồi Tuyết hài lòng cười một tiếng, lôi kéo Dạ Nguyệt Sắc tiếp tục hướng đến

sông Nguyệt.

Bóng

đêm dần dần buông xuống, bên bờ sông Nguyệt nhiều người lục tục kéo đến, bờ

sông ngày thường yên tĩnh đã từ từ náo nhiệt lên. Dần dần, sắc trời rốt cuộc

cũng tối xuống, có người đã bắt đầu thả đèn trên sông.

Trên

sông những ngọn đèn nhẹ nhàng trôi theo chiều gió, như một vài ngôi sao trên

trời quang, ở trên sông Nguyệt phiêu diêu. Đúng lúc này, những đám đèn vô cùng

lớn trôi xuống, khiến cả hai bên sông bao phủ một tầng ánh trăng mông lung.

“Oa,

người nào lại thả nhiều đèn như vậy!” Người thả đèn bên bờ sông Nguyệt rối rít

kêu lên, đều không biết ai lại thả nhiều đèn như vậy.

Phong

Hồi Tuyết nhìn mảng đèn lớn đang trôi xuống, nụ cười xinh đẹp, đem đèn đang cầm

trong tay thả vào nước, ôn nhu hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc nói: “Nguyệt Sắc,

sinh nhật vui vẻ!” Cả đời cũng vui vẻ!

Dạ

Nguyệt Sắc thu hồi ánh mắt từ mảng liên đăng, hướng về phía Phong Hồi Tuyết

cười nói: “Cám ơn A Tuyết!”. Nhìn đèn của Phong Hồi Tuyết bị chìm ngập trong

mảng đèn lớn trên sông, cười đến rất ấm áp.

Phong

Hồi Tuyết cùng Dạ Nguyệt Sắc nhìn nhau cười một tiếng, nhìn liên tục không

ngừng những ngọn đèn đang trôi xuống trên sông Nguyệt, người xung quanh cũng bị

kích động, không ngừng hướng bờ sông chen chúc, Phong Hồi Tuyết đang chuẩn bị

nắm lấy tay Dạ Nguyệt Sắc, đột nhiên nghe được một tiếng thét chói tai…

đèn hoa đăng đây

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.