Chương38: Gặp Thái hậu

Nụ

cười trên mặt Phong Hồi Tuyết có một thoáng đọng lại, ngay sau đó khôi phục tự

nhiên, cười nói với Dạ Thiên: "Dạ bá bá, Nguyệt Sắc dĩ nhiên là một cô

nương tốt trên đời ít có, nhưng Hồi Tuyết sợ rằng. . . . . ." Sợ rằng nàng

sẽ không thích hắn, cũng sẽ không nhớ tới hắn.

Hắn

hâm mộ cha mẹ hai bên tình nguyện tình đầu ý hợp yêu mến nhau như vậy ,

chẳng qua là không biết có ai đó chịu làm bạn với hắn lúc nhàn vân dã hạc, dâng

hương khảy đàn, quét tuyết pha trà hay không?

Dạ

Thiên nhìn người cười ấm áp trước mắt. Một quân tử như ngọc, trời quang trăng

sáng như vậy, những người như vậy thì đương nhiên là rất tốt, chẳng qua là quá

mức vì suy nghĩ cho người khác, ngay sau đó lắc đầu một cái!

Cẩm

Nguyệt vương gia Nguyệt Vô Thương, ông cũng vô cùng mến mộ, chỉ bất quá hôm nay

bệnh nặng trong người, có thể sống mấy ngày cũng còn là một chuyện không thể

đoán được, làm sao ông có thể yên tâm đem Sắc Sắc giao cho hắn.

Cặp

mắt tựa như hồ ly của Dạ Thiên quét một vòng sách thuốc trên bàn của Phong Hồi

Tuyết, trong bụng hiểu rõ, trong lòng khẽ thở dài một cái, ngốc a!

điều Nguyệt Vô Thương nhiều lần cứu Sắc Sắc, phần ân tình này , ông đương nhiên

cũng ghi tạc trong lòng, cũng suy nghĩ đến truyền gia bảo bối ẩn giấu đã nhiều

năm, cố nhiên trân quý nhưng so với bảo bối Sắc Sắc nhà ông, hoàn toàn không

trị giá nhắc tới. Cũng là thời điểm bánh ít đi, bánh quy đáp lại rồi!

Dạ

Thiên vỗ bả vai Phong Hồi Tuyết , bước nhanh đi về hướng thư phòng.

. . .

. . .

Mùa

hè mang theo luồng gió nóng bức, đem người hun đến có chút phiền não, Dạ Nguyệt

Sắc khẽ chau đôi mày liễu, nhìn thị vệ ngăn ở trước cửa Cẩm Nguyệt Vương

phủ không cho nàng vào.

Giọng

nói không thân thiện nói: "Ta nói các ngươi có nhường đường cho ta vào hay

không!" Trước kia khi đến đây, đều có thể tự do xuất nhập, hiện tại hắn

thế nhưng nói cho nàng biết, nàng không thể đi vào.

"Dạ

tiểu thư, Vương gia chúng tôi cần tĩnh dưỡng, không tiện tiếp khách, tiểu thư

trở về đi!" Thị vệ kia không kiêu ngạo không xiểm nịnh nói với Dạ Nguyệt

Sắc. Loại giọng lãnh đạm này nghe vào bên tai của Dạ Nguyệt Sắc, quả thật tựa

như khiêu khích.

"Ngươi

biết, ta và Vương gia nhà các ngươi quan hệ thế nào sao?" Dạ Nguyệt Sắc

khí thế hung hăng nhìn thị vệ kia, nói có chút khí thế.

"Dù

quan hệ gì, cũng không thể đi vào!" Thị vệ kia vô cùng cương quyết nói với

Dạ Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc kích động, trực tiếp muốn xông vào, bị thị vệ ngăn lại. Dù sao cũng

là con gái của Dạ tướng gia, những thị vệ kia cũng không dám quá mức vô lễ, vừa

kéo Dạ Nguyệt Sắc, vừa khuyên nhủ: "Dạ tiểu thư, thái hậu nương nương ở

trong vương phủ, nếu như kinh động phượng giá của lão nhân gia, đó là tội

lớn!"

Thái

hậu? Dạ Nguyệt Sắc khẽ dừng thân thể cố gắng xông vào một chút, khẽ nhíu nhíu

mày, thị vệ kia thấy trên mặt nàng có chút dãn ra, không ngừng cố gắng nói "Mặt trời gắt gao như thế, Dạ tiểu thư nên trở về phủ chờ đi!"

"Người

nào ở bên ngoài náo loạn?" Một thanh âm cũ kỹ không thấy một chút

gợn sóng vang lên, sau đó đi tới cửa, chính là một cung nữ trung niên sắc mặt

nghiêm túc.

"Hồi

bẩm cô cô, Dạ tiểu thư nghe nói Tứ hoàng tử ở Cẩm Nguyệt Vương phủ, đòi muốn đi

vào, tiểu nhân đã nói với nàng, Tứ hoàng tử hôm nay không có ở Vương Phủ. . . .

. ." Thị vệ kia cung kính nhìn về phía cung nữ trung niên kia nói.

(Đừng

thắc mắc sao thị vệ nói nhé, đây là anh dạy đó, mưu anh thâm sâu lắm, sau này

sẽ biết ^^)

Dạ

Nguyệt Sắc hơi nhíu mày, nàng lúc nào thì nói nàng muốn tìm tên Lesbian kia rồi

hả ? Còn chưa kịp xuất khẩu phủ nhận, ánh mắt nghiêm nghị của cung nữ kia

từ từ quét qua mặt của Dạ Nguyệt Sắc, ngay sau đó trong mắt nổi lên vẻ khinh

thường.

"Đã

quấy rầy phượng giá của thái hậu nương nương, ngươi có biết tội của ngươi

không?" Ngữ điệu đột nhiên cất cao, giọng nói uy nghiêm quát lớn với Dạ

Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn bà bà rõ ràng đã vào tuổi mãn kinh này trợn trắng mắt, từ

từ cụp mắt xuống, trong lòng thầm mắng, nàng tiểu nữ tử co được dãn được.

"Vân

Thải à. . . . . ." Một thanh âm nghe rất là hòa ái dễ gần đột nhiên phát

lên, cung nữ được gọi là Vân Thải kia cung kính lui sang một bên, cúi đầu

cụp mắt.

Dạ

Nguyệt Sắc cúi đầu, cho đến khi thấy một đôi hài tinh xảo, trên hài dùng chỉ

bằng vàng thêu đôi Phượng đang giang cánh bay lên, Dạ Nguyệt Sắc thầm mắng

trong lòng, thật là xa xỉ a ** a!

"Đây

chính là nha đầu nhà Dạ tướng gia?" Thanh âm ôn hòa dễ nghe, nghe hoàn

toàn không giống như Thái hậu cao cao tại thượng, mèo khen mèo dài đuôi, trong

mắt không có người, không ai bì nổi, bàn tay bảo dưỡng hết sức tốt, không nhìn

ra một nếp nhăn, nhẹ nhàng nâng cằm Dạ Nguyệt Sắc lên, "Tới Ai gia xem một

chút!"

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy xúc cảm hơi lạnh từ dưới cằm truyền đến toàn thân, sau

đó mở mắt liền thấy một vẻ mặt tươi cười hiểu chuyện, thì ra là dáng vóc của

Thái hậu chính là như thế này.

"Dạ

nha đầu vẫn nhìn chằm chằm vào Ai gia, không biết nhìn thấu cái gì a?"

Thái hậu giữa lông mày đều là nụ cười gần gũi, cười nhẹ hỏi Dạ Nguyệt

Sắc.

Vốn

là nhìn trực tiếp như thế, là chuyện bất kính rất lớn, Dạ Nguyệt Sắc đương

nhiên sẽ không biết, lẩm bẩm mà nói một tiếng: "Thái hậu là mỹ nhân!"

"Lớn

mật!" Ả cung nữ Vân Thải kia, hướng về phía Dạ Nguyệt Sắc phẫn nộ quát,

cho đến khi Thái hậu phất phất tay, mới lui về lặng lẽ, tâm bất cam tình bất

nguyện thối lui đến phía sau. Thái hậu cười đến ôn hòa, "Ai gia già

rồi, sao so được với cô nương trẻ tuổi như ngươi chứ?”

"Không

có không có!" Dạ Nguyệt Sắc vừa nói vừa khoát khoát tay, "Thái hậu

nương nương vừa nhìn cũng chỉ thấy dáng vẻ mười bảy mười tám tuổi!"

Lời

này cùng động tác có chút tức cười, chọc cho Thái hậu vui vẻ cười thành tiếng,

"Dạ nha đầu muốn gặp Ảnh nhi?"

Dạ

Nguyệt Sắc trong lòng thầm mắng, nàng cũng không thể nói ngay trước mặt tổ mẫu

người ta rằng, ai muốn gặp đồ Lesbian kia chứ. Trên mặt lại nở nụ cười giả lả,

mặt tiếc hận nói: "Nếu Tứ hoàng tử không có ở Vương Phủ, sắc trời cũng

không sớm, ta xin phép về nhà, tránh cho phụ thân lo lắng. . . . . ."

"Thật

là một nha đầu thú vị, về sau thường tới trong cung nói chuyện với lão thái bà

này giải buồn nhé!" Thái hậu nhìn mặt trời phía ngoài một chút, nhìn về

phía Vân Thải ở một bên nói: "Thời gian không sớm rồi, hồi cung đi!"

Đưa

Thái hậu đi, Dạ Nguyệt Sắc không cam lòng nhìn bên trong Vương Phủ một

chút, Thái hậu cũng tới thăm rồi, nhất định là rất nghiêm trọng, lo lắng trùng

trùng nhìn bên trong một lần nữa, rồi nhìn lại vẻ mặt kiên quyết thị vệ

canh cửa.

Đột

nhiên cười một tiếng, không cho nàng vào đi, nàng tự có biện pháp!

Dạ

Nguyệt Sắc chân trước rời đi đại môn của Cẩm Nguyệt Vương phủ , Dạ Thiên

chân sau liền tới rồi. Nói rõ là như thế này, thị vệ canh cửa cũng không thể

cấm được cô nương họ Dạ trèo vào trong vương phủ. . . . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.