Chương35: Gặp nạn

Vương

Duẫn nơi nơi chờ mong nhìn Dạ Nguyệt Sắc, thật giống như toàn thế giới

cũng chỉ còn lại có người trước mắt kia, hắn muốn Dạ tiểu thư biết hắn thích

nàng. Vậy mà trong lòng lại rất thấp thỏm lo âu, nếu như Dạ tiểu thư cự tuyệt,

thì hắn phải làm sao bây giờ, Vương Duẫn cau chặt chân mày, cn m** d**, sắc

mặt có chút rối rắm nhìn Dạ Nguyệt Sắc.

Mắt

Nguyệt Vô Thương híp một cái, gần đây dũng khí của Vương Duẫn tựa hồ cao một

chút. Nhếch miệng nở một nụ cười quỷ quyệt.

Còn

lại là vẻ mặt mọi người khó lường, toàn bộ đều nhìn vào Dạ Nguyệt Sắc, mày Dạ

Nguyệt Sắc hơi nhíu, chuyện giống như có chút phiền phức . Ngay sau đó

cười một cách tự nhiên

"Duẫn

Chi à, ta cũng thích ngươi mà , ha ha. . . . . ."

Cười

giả lả hai tiếng, Dạ Nguyệt Sắc nỗ lực điều chỉnh vẻ mặt của mình một

chút, khiến nụ cười trên mặt xem ra thân thiết chân thành. Dáng vẻ như vậy, làm

cho ba nam nhân có mặt ở hiện trường đều là ba vẻ mặt khác nhau.

"Chúng

ta là chị em tốt mà! Duẫn Chi!" Nói xong còn vỗ vỗ đầu vai Vương Duẫn,

trong lòng Dạ Nguyệt Sắc nghĩ lại những chuyện đã qua, trước kia đùa giỡn Vương

Duẫn quá mức rồi?

Nguyệt

Vô Thương sau khi nghe nói như thế rốt cuộc mặt mày hớn hở, còn lại chân mày

của mọi người giãn ra, ánh mắt của Tần Khuynh trở nên oán hận vô cùng,

tại sao một người không tài không có học vấn, ngôn ngữ thô bỉ lại có thể

được nhiều người thích như thế chứ.

"Ta

hiểu rồi. . . . . ." Vương Duẫn có chút thất hồn lạc phách ôm Lan

tiểu thư trong ngực đi tới hướng lều của mình, vừa lẩm bẩm nói thầm,

hiểu, hiểu, thoạt nhìn rất thất vọng cô đơn.

Dạ

Nguyệt Sắc đột nhiên cảm thấy có cảm giác tội lỗi, chuyển đến bên người Nguyệt

Vô Thương, kéo kéo vạt áo Nguyệt Vô Thương , nhỏ giọng nói: "Nguyệt

Nguyệt ~"

Nguyệt

Vô Thương rất tùy ý sờ sờ đầu Dạ Nguyệt Sắc, động tác thương yêu cưng chiều, ôn

nhu nói: "Không sao!"

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn tất cả mọi người nhìn nàng lúc này, Phong Hồi Tuyết chẳng qua

là nhìn nàng cười ôn nhu như gió xuân, Nguyệt Lưu Ảnh cau mày không biết là

loại tâm tình gì, Tần Khuynh thấy Dạ Nguyệt Sắc đưa mắt nhìn sang vội vã thu

lại hận ý trong đôi mắt.

Dạ

Nguyệt Sắc lôi ống tay áo Nguyệt Vô Thương, bộ dáng tội nghiệp, khóe miệng

Nguyệt Vô Thương cong cong, kéo Dạ Nguyệt Sắc đi về hướng lều, vừa nói "Ta xem khí trời cũng sắp mưa rồi, thu dọn đồ đạc trở về đi thôi! Thuận

đường mang theo Lan tiểu thư đi xem đại phu!"

Phong

Hồi Tuyết sau khi Dạ Nguyệt Sắc cùng Nguyệt Vô Thương xoay người sang chỗ khác,

nụ cười ảm đạm trong mắt, Dạ Nguyệt Sắc đối với Nguyệt Vô Thương lệ thuộc vào

một cách lơ đãng, Phong Hồi Tuyết cô đơn cười buồn bã. Xoay người đi về phía

lều của mình.

"Nguyệt

Nguyệt, mới vừa rồi Duẫn Chi ôm là ai vậy?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô

Thương tò mò hỏi.

Đi ở

phía trước, Nguyệt Vô Thương đột nhiên dừng bước lại, Dạ Nguyệt Sắc tự nhiên

đụng vào trên người của Nguyệt Vô Thương, Dạ Nguyệt Sắc vuốt vuốt cái trán, ủy

khuất nói thầm: "Sao đột nhiên dừng lại thế!"

Nguyệt

Vô Thương nhíu mày, một đôi mắt lung linh ánh sáng sâu kín nhìn Dạ Nguyệt Sắc,

khóe miệng nhếch lên, "Nàng rất quan tâm hắn?"

Dạ

Nguyệt Sắc ngượng ngùng cười hai tiếng, che giấu mất tự nhiên của mình, vừa

cười ha hả, "Ngươi không phải cảm thấy bọn họ trai tài gái sắc, rất xứng

đôi sao?"

"Ha

ha. . . . . ." Nguyệt Vô Thương rốt cuộc khoái trá bật cười, ánh

sáng tà ác trong mắt lóe qua, là rất xứng đôi .

Nguyệt

Vô Thương tâm tình rất tốt, tiếp tục đi về phía trước, Dạ Nguyệt Sắc có chút

mạc danh kỳ diệu đi theo phía sau lưng Nguyệt Vô Thương , nào biết

ruột con sói xám nào đó có chín khúc quanh, gan có bảy lỗ đang âm thầm vạch ra

kế hoạch.

. . .

. . .

Đoàn

người chuẩn bị xong xuôi, Vương Duẫn cùng với Phong Hồi Tuyết biết y thuật mang

theo Lan tiểu thư bị thương ngồi cùng một chiếc xe ngựa. Nguyệt Vô Thương hôm

qua động nội lực sắc mặt tái nhợt phiếm màu xanh, ngồi trên xe ngựa của chính

mình nhắm mắt dưỡng thần . Dạ Nguyệt Sắc một mình nhàm chán ngồi ở trên xe

ngựa, vén rèm lên Tây nhìn Đông chú ý.

Bên

cạnh xe ngựa màn xe đột nhiên bị vén lên, Tần Khuynh cười mềm mại hướng về phía

Dạ Nguyệt Sắc nói: "Tối hôm qua. . . . . . Bộ dạng của Vương gia giống như

mệt chết đi, Dạ tiểu thư thì ngược lại tinh thần sáng láng!"

Nói

xong cũng không quản Dạ Nguyệt Sắc phản ứng, quỷ dị cười một tiếng, để

rèm xuống, ngăn cách tầm mắt Dạ Nguyệt Sắc .

Tối

hôm qua? Dạ Nguyệt Sắc khẽ nhíu mày; bộ dạng Vương gia giống như mệt chết đi?

Dạ Nguyệt Sắc tiếp tục nhíu mày; Dạ tiểu thư ngược lại tinh thần sáng láng? Dạ

Nguyệt Sắc sao lại cảm giác lời này nghe qua chứa đầy hàm ý như vậy, bọn họ chỉ

là đơn thuần cùng nhau ngủ mà thôi. Nhưng, sao Tần Khuynh lại biết? Dạ Nguyệt Sắc

hé mắt, thối Hồ Ly Tinh!

Dạ

Nguyệt Sắc hạ màn xe xuống, tựa vào trên giường êm bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần

, xe ngựa dọc theo đường đi cũng rất vững vàng, nhưng khi đi tới một đoạn đường

lắc lư, trên đường nhô ra rất nhiều hòn đá nhỏ lởm chởm, xe ngựa đi có chút

đung đưa, Dạ Nguyệt Sắc mở mắt, có chút kì quái. Lúc đi cùng Phong Hồi Tuyết

đến đây, ngủ thẳng giấc cũng không có cảm giác lắc lư. Chẳng qua chỉ lo ngủ nên

Dạ Nguyệt Sắc nào biết, một đường đi đều là được Phong Hồi Tuyết chiếu cố .

Lúc

Dạ Nguyệt Sắc đẩy màn xe ra, ngựa liền hí một tiếng bén nhọn sau đó cả vó trước

nâng lên thật cao, xe ngựa chợt dừng lại, đem người phu xe hất xuống mặt

đất. Theo quán tính mạnh mẽ khiến Dạ Nguyệt Sắc lao về phía trước cả người lập

tức ngã úp xuống sàn xe.

ngựa vừa rơi xuống trên đất, vừa một trận tiếng hí bén nhọn, sau đó phát điên

chạy về phía trước. Dạ Nguyệt Sắc còn chưa kịp bò dậy, xe ngựa đã giống như mũi

tên rời khỏi dây cung, chạy điên cuồng về phía trước.

"Cứu

mạng a!" Dạ Nguyệt Sắc hét rầm lên, tiếng ngựa hí điên cuồng, tiếng hét

kinh hoàng của Dạ Nguyệt Sắc đã làm những người khác giật nảy mình.

Nguyệt

Vô Thương đẩy màn xe ra, đã thấy xe ngựa Nguyệt Sắc từ bên cạnh hắn lướt

qua Dạ thật nhanh, trong xe không ngừng truyền đến tiếng kêu của Dạ Nguyệt Sắc.

Nguyệt Vô Thương không kịp suy nghĩ thân thể mình không thích hợp động chân

khí, thân thể đã không khống chế bay vụt ra ngoài.

Mũi

chân nhấn ở trên càng xe một chút, liền nhanh chóng hướng xe ngựa Dạ

Nguyệt Sắc bay đi, đường núi Hương Sơn vốn chính là đường vòng vèo uốn

lượn, mắt thấy sẽ phải quẹo cua, ngựa bị hoảng sợ, làm sao còn biết quẹo cua.

Nguyệt Vô Thương chỉ cảm thấy tâm lập tức quấn chặt, gia tăng tốc độ bay tới xe

ngựa.

"Nguyệt

Nguyệt, cứu mạng a, cứu mạng a. . . . . ." Thanh âm hốt hoảng của Dạ

Nguyệt Sắc lần nữa gọi vang, trong lòng Nguyệt Vô Thương quýnh lên, sử xuất

toàn lực, trước lúc vó xe ngựa sắp rơi xuống vách núi, bắt được mui xe ngựa,

con ngựa đang phát cuồng hung hăng lôi luôn cả Nguyệt Vô Thương đi về phía

trước kéo ra một khoảng cách.

Nguyệt

Vô Thương giải quyết dứt khoát, đem cương ngưa dùng nội lực đánh gãy, cả xe

ngựa cũng toàn bộ bị chấn động vỡ nát, Dạ Nguyệt Sắc bắt được đệm trên xe ngựa,

tư thế bất nhã nằm trên ván xe.

Nguyệt

Vô Thương phi thân xuống, kéo tay Dạ Nguyệt Sắc, mũi chân nhấn nhẹ ở trên ván

xe một chút, ôm Dạ Nguyệt Sắc phi thân lên, đồng thời xe ngựa cùng ngựa rơi vào

đáy vực Hương Sơn.

Nguyệt

Vô Thương ôm Dạ Nguyệt Sắc an toàn rơi xuống đất, Dạ Nguyệt Sắc vẫn đang

phát run, đôi tay nắm ngực áo của Nguyệt Vô Thương, bấu chặt vào thịt Nguyệt Vô

Thương, cũng có chút đau.

"Không

sao!" Nguyệt Vô Thương hơi thở không yên an ủi Dạ Nguyệt Sắc, cứng

rắn nuốt lấy máu tươi đang dâng trào đến cổ họng, cũng không để ý ngực bị Dạ

Nguyệt Sắc bấu chặt có bao nhiêu đau, ôn nhu an ủi: "Sắc Sắc, không sao

rồi. . . . . ."

"Nguyệt

Nguyệt. . . . . ." Dạ Nguyệt Sắc âm thanh run rẩy, mang theo tiếng

khóc rấm rứt.

"Ở

đây, ta ở đây. . . . . ." Nguyệt Vô Thương v**t v* sau lưng của Dạ Nguyệt

Sắc, "Sắc Sắc, ta ở đây. . . . . ."

Người

còn lại thấy thế toàn bộ xuống xe ngựa, tất cả mọi người đều bị một màn kinh

tâm động phách này làm cho kinh hoàng vậy mà không chờ bọn hắn kịp phản ứng, đã

thấy trên mặt Nguyệt Vô Thương có hắc khí quỷ dị nhấp nhô, một búng máu từ khóe

miệng tràn ra, cả người lung lay hai cái, đột nhiên buông Dạ Nguyệt Sắc ra, ngã

trên mặt đất. . . . . .

t/g Ta không phải cố ý khiến Nguyệt Nguyệt bị thương, ( ngồi cạnh góc tường đâu

rồi, bên ngoài xúm lại đánh ta! )

Đây

là tai nạn lao động a, có tiền phụ cấp , hu hu, bò đi. . . .

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.