Chương31: Truyền thuyết ở Hương Sơn

"Vậy

ta gọi hắn là gì?" Dạ Nguyệt Sắc phản xạ có điều kiện nói. Gọi mỹ nhân ca

ca, không phải là tương đối thân thiết sao?

"Hắn

không có tên sao?" Nguyệt Vô Thương miễn cưỡng kéo ra khoảng cách cùng Dạ

Nguyệt Sắc, khẽ híp đôi mắt hoa đào, Dạ Nguyệt Sắc kiên trì, lập tức giống như

gà con mổ thóc gật đầu lia lịa.

Nguyệt

Vô Thương hài lòng cười một tiếng, đôi mắt hoa đào đầy tình tứ lung linh ánh

sáng, mắt Dạ Nguyệt Sắc mê ly, giọng nói ôn nhu mềm mại đến tận xương, dư

âm còn văng vẳng bên tai ở Dạ Nguyệt Sắc, trong đầu bồi hồi, "Vậy

chúng ta đi câu cá!"

Dạ

Nguyệt Sắc lập tức phản xạ có điều kiện gật đầu, hoàn toàn quên vừa mới nói

qua, thích ăn cá không thích câu cá!

Nụ

cười trong mắt Nguyệt Vô Thương càng đậm, lơ đãng toát ra sự cưng chiều, khiến

cho nụ cười của hắn càng thêm chân thật, không mờ ảo như sương, hay sẽ biến mất

khi ánh mặt trời ló rạng.

Dạ

Nguyệt Sắc đi sau theo Nguyệt Vô Thương, đi về dòng suối nhỏ ở Hương Sơn, trong

lòng đang âm thầm tính toán, Nguyệt Nguyệt không nhớ rõ chuyện hôm đó, tâm tình

nàng rất tốt, rất vui vẻ đi đến bên người Nguyệt Vô Thương, "Nguyệt

Nguyệt, à ngươi còn nhớ ta đã bớt nợ ngươi mười triệu lượng bạc hay

không?"

"Ừ!"

Khóe miệng Nguyệt Vô Thương khẽ giương cao, thật là một cô nương tham tiền, có

điều thật đáng yêu đúng không?

Dạ

Nguyệt Sắc cao hứng, thời điểm tên yêu nghiệt này dễ nói chuyện thế này thật là

số lượng không nhiều lắm.

Trong

lúc nói chuyện, hai người đã tới đến bên dòng suối nhỏ, chỉ thấy Tần Khuynh

cùng Nguyệt Lưu Ảnh sóng vai ngồi chung một chỗ, thỉnh thoảng ôn nhu nói lên

một đôi lời, Phong Hồi Tuyết nhàn nhã cầm một cây cây gậy trúc, khí định thần

nhàn nhìn mặt nước, bộ dáng kia an tĩnh đạm bạc, làm cho người ta chỉ

nhìn xem một chút đã cảm thấy rất thoải mái.

Phiền

nhất buồn bực nhất chính là Vương Duẫn, nhíu mày đẹp nhìn xuống suối, hận không

thể nhìn ra một con cá . Dạ tiểu thư nói thích ăn cá, hắn muốn tự mình câu một

con.

Lúc

Dạ Nguyệt Sắc cùng Nguyệt Vô Thương đi vào, đã thấy cần câu của Vương

Duẫn giật giật, sau đó liền nghe Vương Duẫn hưng phấn kêu một tiếng,

"A Ảnh, cá đã mắc câu, mắc câu. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc trợn trắng mắt, dù mắc câu cũng sẽ bị bộ dạng này của ngươi hù

dọa chạy mất đó.

Chỉ

thấy Vương Duẫn dùng sức nhấc cần câu lên, thấy trên lưỡi câu quả nhiên có một

con cá màu mỡ, Dạ Nguyệt Sắc nhìn con cá ngu ngốc đó khinh bỉ nhìn một phen,

như vậy cũng có thể mắc câu.

Sau

đó đã nhìn thấy con cá kia cong đuôi lại, thế nhưng từ lưỡi câu vẫy rơi xuống

nước, nhảy đến trong nước vui sướng chạy mất dạng, Vương Duẫn nhìn thấy cá tới

tay thế nhưng vột đi mất, trong lòng quýnh lên liều mạng "Phốc

thông" đã nhảy vào trong nước.

Sau

đó vẫy vùng ở trong nước, liền kêu la "Dạ tiểu thư cá, a, khụ khụ, ta

không biết bơi!"

"Duẫn

Chi!" Tần Khuynh cùng Nguyệt Lưu Ảnh kêu lên hốt hoảng, chỉ thấy một màu

xanh nhạt lướt qua mặt nước, sau đó mang theo Vương Duẫn trở lại bên bờ, mỗ

Vương sợ nước uống hai ngụm nước, lần nữa anh dũng hôn mê bất tỉnh.

"Dạ

tiểu thư, Duẫn Chi chỉ vì ngươi mới nhảy vào trong nước ." Thanh âm mềm

mại của Tần Khuynh nhẹ nhàng thổi qua , "Dù Dạ tiểu thư không cảm động,

nhưng chiếu theo đạo nghĩa, Dạ tiểu thư cũng có thể dùng‘ hô hấp nhân tạo ’ cứu

Duẫn Chi đi!"

Lời

này vừa nói ra, ba nam nhân còn tỉnh ở tại chỗ cũng nhíu nhíu mày.

Dạ

Nguyệt Sắc trong lòng thầm mắng, Hồ Ly Tinh thối tha! Sau đó chậm rãi đi tới

trước mặt Vương Duẫn, động tác này làm cho ba nam nhân có mặt ở đây nhíu mày

lần nữa.

Dạ

Nguyệt Sắc ngồi xỗm bên người Vương Duẫn, trong đôi mắt xinh đẹp của Tần Khuynh

thoáng nhanh qua một tia đắc ý, mắt Nguyệt Vô Thương nheo lại, chỉ thấy Dạ

Nguyệt Sắc đem đôi tay, câu lại đặt ở trước ngực Vương Duẫn , nhấn hai cái,

Vương Duẫn khạc ra mấy ngụm nước, đã từ từ tỉnh lại rồi.

"Dạ

tiểu thư, cá của tiểu thư, ta, ta. . . . . ." Vương Duẫn mở mắt, đã nhìn

thấy Dạ Nguyệt Sắc gần ngay trước mắt, yếu ớt mở miệng, hắn thật quá vô

dụng, trong đôi mắt xinh đẹp tràn đầy ủ rũ.

Dạ

Nguyệt Sắc nhìn tóc mai của Vương Duẫn dính bết vào trên mặt, có chút chật vật,

trong lòng có chút băn khoăn, thật ra thì nàng không thích ăn cá, bất quá đứa

ngốc này ngược lại ngốc rất đáng yêu.

"Ừ,

nếu Duẫn Chi câu không được cá, vậy bản tiểu thư hôm nay sẽ không ăn cá vậy

!" Dạ Nguyệt Sắc đưa tay sờ sờ đầu Vương Duẫn, đứa nhỏ này thật là đáng

yêu, "Tiểu Duẫn Chi à, hay là đi thay bộ quần áo khô trước đi!"

Lời

nói của Dạ Nguyệt Sắc khiến Vương Duẫn cảm động vô cùng, cẩn thận đứng dậy đi

thay quần áo rồi.

Tần

Khuynh thấy kế sách mình thất bại, tròng mắt lóe lóe, treo nụ cười nhu

nhược đứng ở bên cạnh Nguyệt Lưu Ảnh, trong mắt sáng quắc nhìn Nguyệt Vô

Thương.

Nguyệt

Vô Thương nhìn động tác gần gũi thân thiết của Dạ Nguyệt Sắc cùng Vương Duẫn,

có tia sáng trong mắt chợt lóe lên, ngay sau đó hơi cong môi một cái.

. . .

. . .

Màn

đêm từ từ phủ xuống, đêm đen làm tôn lên những ánh sao lấp lánh trên khắp bầu

trời, thỉnh thoảng truyền đến mấy tiếng tiếng ve kêu, cùng tiếng vang thỉnh

thoảng tuôn ra từ bếp lửa hồng bên cạnh , không khí cũng thật sự yên lặng.

Một

nhóm người vây ở bên đống lửa, cầm đồ nướng gồm nhiều loại thức ăn trong tay.

Vương Duẫn vì đền bù Dạ Nguyệt Sắc không ăn được cá, càng thêm đi theo làm tùy

tùng, loay hoay cực kỳ cao hứng.

"Kể

chuyện xưa đi!" Dạ Nguyệt Sắc ăn thịt nướng Vương Duẫn đưa tới, đột nhiên

cảm thấy một nhóm người ở nơi này ngồi chỉ lo ăn thì quá nhàm chán.

"Ta

sẽ kể chuyện nhé!" Phong Hồi Tuyết ôn nhu tiếp theo lời của Dạ Nguyệt Sắc,

đôi mắt ấm áp nhìn Dạ Nguyệt Sắc, thanh âm trong trẻo thanh khiết như ngọc.

"Đây

là một truyền thuyết về Hương Sơn, có một nàng tiên nữ, có một ngày vì hái Tiên

lộ nên đi ngang qua Hương Sơn, phát hiện nước suối Hương Sơn sạch sẽ trong

suốt, mơ hồ mang theo mùi thơm. Vì vậy từ ngày đó về sau, tiên nữ mỗi ngày đều

tới Hương Sơn, cho đến có một ngày bị xà yêu trên Hương Sơn phát hiện, xà yêu

tham luyến sắc đẹp của tiên nữ, muốn cưỡng chiếm tiên nữ làm vợ, trong lúc này

thợ săn lên núi bắn chết xà yêu, cứu tiên nữ. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy trên ót rớt một giọt mồ hôi, chuyện thật xưa a,

"Sau đó có phải tiên nữ liền thích thợ săn kia, sau đó bọn họ yêu nhau,

nhưng nhân tiên khác đường, các vị đại tiên trên thiên đình phát hiện, sau đó

cứng rắn chia rẽ bọn họ, sau đó thợ săn buồn bực sầu não mà chết, tiên nữ một

thân chịu hết hành hạ!"

Phong

Hồi Tuyết bị Dạ Nguyệt Sắc nói huyên thuyên một trận, cũng không tức giận, ôn

nhu cưng chiều nhìn Dạ Nguyệt Sắc cười.

"Sắc

Sắc chỉ nói đúng một chút mà thôi. . . . . ." Nguyệt Vô Thương miễn cưỡng

nói, trong màn đêm đen kịt, ánh sáng tà ác trong mắt lúc sáng lúc tối,

"Tiên nữ cùng thợ săn yêu nhau, nhưng sau khi thợ săn cứu tiên nữ, bị xà

yêu cắn một cái chỉ còn thoi thóp một hơi, sau đó chết đi, cuối cùng tiên nữ

mỗi ngày đều nhớ nhung, quyến luyến núi non này không muốn quay lại thiên đình,

mỗi ngày khóc thút thít, nước mắt chảy thành Hương Khê, đúng rồi chính là dòng

suối nhỏ vừa câu cá đó, hơn nữa nàng khóc đến mắt bị mù, mỗi ngày sẽ bay lượn

chung quanh Hương Sơn, trong miệng bi thương gọi thợ săn, ừ, dường như

chính là mùa này nàng ấy thường hay xuất hiện.”

Thanh

âm sâu kín của Nguyệt Vô Thương chậm rãi nói tiếp: "Sa y màu trắng của

nàng đã bị máu của người thợ săn nhuộm hồng, khiến nàng không cách nào trở về

bầu trời, dạo chơi chung quanh Hương Sơn, bởi vì nàng không nhìn thấy, cho nên

ánh mắt không còn sinh khí của nàng sẽ nhìn chằm chằm nhìn người, tay lạnh như

băng v**t v* mặt của người kia, để xem thử người đó có phải là thợ săn hay

không. . . . . ."

Dạ

Nguyệt Sắc chỉ cảm thấy sau lưng mình có một đôi đôi mắt vô thần nhìn chằm chằm

nàng, rùng mình một cái, ngượng ngùng cười nói: "Nguyệt Nguyệt ngươi

thật hài hước. . . . . ." Vừa nói liền chờ mong nhìn Vương Duẫn, hi

vọng đây là Nguyệt Vô Thương thêm thắt nói nhảm, chỉ thấy Vương Duẫn gật đầu

một cái, nhìn sang Phong Hồi Tuyết, Nguyệt Lưu Ảnh, Tần Khuynh, tất cả mọi

người đều gật đầu một cái.

Dạ

Nguyệt Sắc như đưa đám, đêm hôm khuya khoắt sao lại kể chuyện ma quỷ làm gì

chứ? Thấy ánh mắt nàng sợ hãi run rẩy, hắn hơi cong môi một cái, đem thức ăn

cầm trong tay đưa cho Dạ Nguyệt Sắc, dùng thanh âm chỉ vẻn vẹn hai người có thể

nghe nói: "Nếu Sắc Sắc sợ, tối nay có thể tới ngủ cùng người ta mà. . . .

."

Nguyệt

Nguyệt hắn tuyệt đối là cố ý!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.