Chương24: Tình địch gặp nhau

"Nguyệt

Sắc!" Phong Hồi Tuyết ôn nhu kêu lên, trong thanh âm ôn nhuận đang ẩn chứa

một tia mừng rỡ, làm cho người biếng nhác từ trong xe ngựa xuống, nụ cười nhất

thời có chút cứng ngắc

"Sắc

Sắc, sao trễ như thế mới về vậy!" Khuôn mặt Dạ Thiên nghiêm túc hỏi "Sao con lại làm phiền Vương gia đưa con về thế?"

"Sắc

Sắc ngủ say quá, Bổn vương không đành lòng đánh thức, đợi nàng rời giường thì

sắc trời đã tối, Bổn vương không thể làm gì khác hơn là đưa nàng trở về !"

Nguyệt Vô Thương không thèm để ý, thanh âm khàn khàn nói, mặt thản nhiên,

không thể không biết lúc này những câu nói của hắn đã làm cho người ta mơ màng

đến mức nào.

Trong

nháy mắt Phong Hồi Tuyết khôi phục thong dong mới vừa rồi, ôn nhuận như

ngọc cười nói: "Đa tạ vương gia đưa Nguyệt Sắc trở lại, nếu Nguyệt

Sắc an toàn về đến nhà, nói vậy Vương gia cũng là người rất bận rộn, không

tiễn!"

Nụ

cười nơi khóe miệng Nguyệt Vô thương càng đậm, hắn ta lấy lập trường gì mà nói

những lời này với mình, miễn cưỡng đến gần Dạ Nguyệt Sắc, ở bên cạnh nàng thì

thầm , thanh âm sâu kín, "Sắc Sắc, người ta cũng chưa ăn cơm. . . . .

."

Dạ

Nguyệt Sắc đang chuẩn bị nói, chưa ăn cơm thì về nhà ăn đi! Liền thấy ánh mắt

Nguyệt Vô Thương bắn tới.

Một

vạn lượng!

Đồng

ý!

Sau

khi hai người thỏa thuận xong, Dạ Nguyệt Sắc đi tới bên cạnh Dạ Thiên, kéo tay

áo Dạ Thiên, lắc lắc, chớp chớp mắt, "Phụ thân, người ta thật đói a!"

"Vậy

mau đi vào ăn cơm!" Dạ Thiên vội vàng phân phó quản gia mang thức ăn lên,

"Hiền chất, nếu Sắc Sắc đã trở lại. . . . . ."

"Phụ

thân, Vương gia đưa người ta trở lại, cũng không kịp ăn cơm. . . . . ." Dạ

Nguyệt Sắc tiếp tục lắc tay áo Dạ Thiên , kéo dài thanh âm,

"Phụ thân. . . . . ."

"Đã

như vậy, vì để cảm tạ, Vương gia hãy ủy khuất ăn buổi cơm đạm bạc ở nhà vi thần

vậy! Vương gia mời!" Dạ Thiên hướng về phía Nguyệt Vô Thương nói, sau đó

gọi Phong Hồi Tuyết, "Hiền chất, đợi Sắc Sắc đã lâu, bụng cũng đã rất đói

rồi, đúng không!"

"Không

sao đâu ạ!" Phong Hồi Tuyết cười nhẹ hồi đáp, nhìn Dạ Nguyệt Sắc, rồi nhìn

lại Nguyệt Vô Thương một chút, biểu hiện trên mặt không đổi cùng mọi người cùng

nhau vào phòng ăn.

Món

ăn đã dâng đủ, mọi người ngồi vào bàn, đại nương, Nhị nương, tam nương, tứ

nương của Dạ Nguyệt Sắc không có một người nào vắng mặt, tầm mắt của mọi người

nhìn Dạ Nguyệt Sắc một chút, tiếp theo lại nhìn Nguyệt Vô Thương cùng Phong Hồi

Tuyết khẽ lưỡng lự. Mỗi người đều có sở trường riêng, khó có thể lựa chọn! Ngay

sau đó không hẹn mà cùng lắc lắc đầu, ai, khó chọn thật!

Mặt

Dạ Nguyệt Sắc kỳ quái nhìn bốn vị mẫu thân, so sánh lại Nguyệt Vô Thương cùng

Phong Hồi Tuyết đều là người trong cuộc, lại có vẻ bình tĩnh thong dong, một

người là quân tử dịu dàng hào hoa phong nhã, một biếng nhác mị hoặc xinh đẹp

tựa thiên tiên, khí chất hai người hoàn toàn bất đồng, chỗ tương đồng duy

nhất, chính là trên mặt cùng mang một chút ý cười.

Dạ

Thiên ngượng ngùng nói: "Nếu món ăn đã đem đủ rồi, vậy thì ăn cơm

thôi!"

Dạ

Nguyệt Sắc cầm chiếc đũa lên, xới cơm trong chén, mắt đảo một vòng, không biết

đang có tính toán gì.

"Nguyệt

Sắc, đừng chỉ cố ăn cơm, ăn nhiều món ăn đi!" Bên phải Phong Hồi Tuyết ôn

nhu gắp một đũa thức ăn bỏ vào trong chén Dạ Nguyệt Sắc .

Bên

trái phượng mâu hẹp dài của Nguyệt Vô Thương nhìn lướt qua Dạ

Nguyệt Sắc, sóng mắt lưu chuyển, Dạ Nguyệt Sắc nhìn Nguyệt Vô Thương một chút,

cười đến có chút giảo hoạt.

Mười

vạn lượng?

Nguyệt

Vô Thương gật đầu một cái, Dạ Nguyệt Sắc vui sướng đem món ăn mà Phong Hồi

Tuyết gắp cho nàng, bỏ vào trong chén Nguyệt Vô Thương, Nguyệt Vô Thương ẩn đầy

tình ý nhìn Dạ Nguyệt Sắc.

Người

ngoài xem ra, hai người này đang liếc mắt đưa tình, nụ cười trên mặt Phong Hồi

Tuyết không thay đổi, cúi đầu ưu nhã ăn cơm, nhưng đã không gắp thêm thức ăn

cho Dạ Nguyệt Sắc nữa.

Khóe

miệng Nguyệt Vô Thương khẽ cong cong đắc ý, tâm tình rất tốt , động tác ưu

nhã ăn cơm từng miếng từng miếng thanh nhã.

Không

khí trong nháy mắt có chút xấu hổ, bốn vị mẫu thân nhìn Nguyệt Vô Thương một

chút, nhìn Dạ Nguyệt Sắc một chút, rồi lại nhìn Phong Hồi Tuyết một chút đến

quên ăn cơm, Dạ Thiên ho khan một cái, mọi người liền cầm chiếc đũa, bưng chén,

ánh mắt thỉnh thoảng cứ lưu chuyển ở giữa ba người.

Xem

xét lại Dạ Nguyệt Sắc, như đưa đám, tại sao Nguyệt Nguyệt không tiếp tục đưa

mắt liếc mình nhỉ, cơ hội hiếm có này, lúc này chính là lúc nông nô như nàng

bừng bừng trỗi dậy để kiếm tiền mà. Chuyển mắt sang nhìn Nguyệt Vô Thương, ánh

mắt có chút khẩn cấp, ánh mắt sáng quắc kia, giống như đang nói"Mau để cho

ta gắp thức ăn a!"

Nguyệt

Vô Thương mỉm cười ngẩng đầu lên, biếng nhác cười một tiếng, hướng về phía Dạ

Nguyệt Sắc nói: "Sắc Sắc, không ăn cơm nhìn ta làm gì? Chẳng lẽ nhìn ta là

có thể no bụng?"

Tầm

mắt của mọi người nâng lên lần nữa, tập thể nhìn lướt qua Nguyệt Vô Thương, sau

đó rơi vào trên mặt Dạ Nguyệt Sắc, Dạ Nguyệt Sắc ngượng ngùng cười nói "Ặc, ăn cơm, ăn cơm!"

Chợt

uống một hớp canh, đột nhiên bị sặc, "Khụ khụ. . . . . ." Hai bên đồng thời đưa ra một cánh tay, trắng nõn giống nhau, vỗ lên lưng Dạ

Nguyệt Sắc.

Dạ

Nguyệt Sắc đột nhiên ý thức được tình huống tựa hồ có một chút quỷ dị, chậm rãi

thở, sau đó tiếp tục ăn cơm, hai cánh tay cùng nhau thu hồi.

"Cẩn

thận một chút!"

"Cẩn

thận một chút!"

Lời

giống vậy, thanh âm một nhẹ nhàng khoan khoái nghe cảm động, một biếng nhác mê

người. Dạ Nguyệt Sắc nhất thời lúng túng, hai người trong cuộc tiếp tục mỉm

cười không biến sắc, tiếp tục ăn cơm.

Dạ

Nguyệt Sắc nhất thời giống như tước sáp, cử động giữa hai người này, mặc dù

không có đại động can qua, tại sao nàng lại ngửi thấy mùi thuốc súng?

"Ta

ăn no rồi!" Dạ Nguyệt Sắc nâng lên khuôn mặt tươi cười rực rỡ, buông chén

đũa xuống! Cười nói: "Các người cứ từ từ ăn, ta đi trước!"

Nói

xong sốt ruột khó nén, từ trên ghế đứng lên, giống như chạy trốn, chạy thật xa

khỏi phòng ăn. Vừa đi vừa nói, hai người kỳ quái.

Dạ

Nguyệt Sắc vừa đi, bàn cơm này bỗng nhiên trở nên thoải mái hơn nhiều, mặt bốn

vị mẫu thân thất vọng, Sắc Sắc quá không có tiền đồ rồi, tại sao có thể lâm

trận bỏ chạy chứ! Cùng nhau lắc đầu một cái, thở dài"Ai" !

Bữa

tiệc cuối cùng cũng ăn xong, bóng đêm đã tối, Dạ Thiên đem hai người đưa đến

cửa, hồ ly cười nói: "Sắc trời không còn sớm, hạ quan sẽ không tiễn

Vương gia rồi !" Hướng về phía Nguyệt Vô Thương khẽ thi lễ. Nguyệt Vô

Thương chỉ cười nhạt gật đầu một cái, liếc mắt nhìn Phong Hồi Tuyết cười, chậm

rãi đi về hướng xe ngựa, vừa lên xe ngựa, hơi nhíu mày một cái, ngay sau đó

cười một tiếng, tâm tình rất tốt trở về Vương Phủ

"Hiền

chất a! Về sau thường tới chỗ ta nhé!" Dạ Thiên ôn hòa cười nói, Phong Hồi

Tuyết này biết gốc biết rễ, cùng Nguyệt Vô Thương bất luận là ở phương diện nào

đều là lực lượng ngang nhau, thật là hai người con rể khó chọn lựa mà.

"Sau

này Hồi Tuyết sẽ quấy rầy Dạ bá bá rồi !" Phong Hồi Tuyết ôn nhuận cười

cười, cáo biệt Dạ Thiên, xoay người sang chỗ khác, nụ cười trên mặt chợt biến

mất, mày kiếm khẽ cau, ngay sau đó cũng cười một tiếng, bước đi.

Dạ

Thiên mặt vui sướng vào phủ, phân phó quản gia giúp Dạ Nguyệt Sắc chuẩn bị bữa

ăn khuya, mang theo bữa ăn khuya đi về hướng phòng của Dạ Nguyệt Sắc.

"Sắc

Sắc!" Dạ Thiên vừa vào cửa liền thấy Dạ Nguyệt Sắc vô lực gục xuống bàn,

mặt lo lắng chạy vội qua, hỏi: "Sắc Sắc, sao vậy?"

"Chưa

ăn no!" Dạ Nguyệt Sắc yếu ớt mà nói một câu, đầu gục xuống , hữu khí vô

lực nói.

"Biết

mà! Cha mang thức ăn đến cho con đây rồi !" Dạ Thiên cưng chiều sờ

sờ đỉnh đầu Dạ Nguyệt Sắc, giọng nói đầy vẻ thương yêu.

"Có

cha thật tốt qúa!" Dạ Nguyệt Sắc nói một câu, vui sướng ăn. Cơm no, liền

mệt nhọc, Dạ Thiên đi về nghỉ ngơi , Dạ Nguyệt Sắc rửa mặt xong, miễn cưỡng nằm

ở trên giường, rất nhanh tiến vào mộng đẹp.

Nửa

đêm canh ba, gian phòng nhiều hơn một người, nhàn nhã tự nhiên giống như

ở trong nhà mình, c** q**n áo, lên giường ôm lấy Dạ Nguyệt Sắc, nụ cười trong

đêm tối, ôn nhu lại bắt mắt như vậy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.