Chương11: Ác đấu Hồ Ly Tinh

Lang

thang không chịu nổi? ! Trêu tam ghẹo tứ? ! Ai cũng làm chồng được? ! Tiện

nhân? ! Dạ Nguyệt Sắc kích động, ngay sau đó nâng lên khuôn mặt tươi cười rực

rỡ, nhìn lúc này không hề giả vờ điềm đạm đáng yêu nữa - Tần Khuynh.

Vốn

là bị Nguyệt Vô Thương bóc lột uể oải không phấn chấn trở thành hư không, ngược

lại đột nhiên nở nụ cười.

"Tiện

nhân đang chửi ai thế?" Dạ Nguyệt Sắc nhìn ánh mắt tràn đầy ác độc của Tần

Khuynh, cười đến có chút xấu xa.

"Tiện

nhân dĩ nhiên là đang chửi ngươi!" Tần Khuynh cao quý hất cằm lên, dùng lỗ

mũi khi dễ Dạ Nguyệt Sắc, trong mắt tràn đầy ác độc.

"Ngươi

biết là tiện nhân đang chửi ta thì được rồi!" Dạ Nguyệt Sắc nhìn Tần

Khuynh, nụ cười trên mặt không thay đổi, đó cũng không phải là tiện nhân đang

chửi nàng sao?

Tần

Khuynh giờ mới hiểu được trúng bẫy của Dạ Nguyệt Sắc, vươn ngón tay chỉ

vào Dạ Nguyệt Sắc, khuôn mặt nhỏ nhắn kiều mỵ giận đến đỏ bừng,

"Ngươi, ngươi, ngươi. . . . . . Kẻ tiện nhân này, vấy bẩn Vương gia không

nói đi, Vương gia không muốn ngươi, ngươi lại dám câu dẫn luôn cả Duẫn Chi đến

nhặt lấy thứ rách nát như ngươi!"

Dạ

Nguyệt Sắc gãi gãi lỗ tai, hồ ly tinh này lúc không có người tài ăn nói quả

nhiên tốt hơn rất nhiều khi ở trước mặt nam nhân!

"Đó

là nhân phẩm của bản tiểu thư quá tốt, so với người nào đó, đã ăn trong bát

nghĩ tới trong nồi , đây mới là như lời ngươi nói . . . . . ." Dạ Nguyệt

Sắc tiến tới bên tai Tần Khuynh, nói gằn từng chữ

"Trêu

tam ghẹo tứ, tiện nhân!"

Tần

Khuynh cùng Nguyệt Lưu Ảnh mập mờ không rõ, lại còn một lòng yêu thương Nguyệt

Vô Thương không dứt, loại chuyện xấu khó có thể nhe răng bị Dạ Nguyệt Sắc

nói rõ, Tần Khuynh phản xạ có điều kiện trong hốc mắt chứa đầy nước mắt.

Dạ

Nguyệt Sắc cười lạnh nói: "Lê hoa đái vũ thì như thế nào, vậy cũng phải có

người thương tiếc mới được chứ, hôm nay Hộ Hoa Sứ Giả bị lưu đày đến ngoài ngàn

dặm trị thủy rồi, ngươi khóc cho ai nhìn!"

Nào

ngờ Tần Khuynh hoàn toàn không để ý tới Dạ Nguyệt Sắc, quay đầu chạy vào bên

trong vừa chạy vừa khóc kể lể: "Vương gia, Dạ tiểu thư quá vô lễ, Khuynh

nhi chẳng qua là có lòng tốt quan tâm nàng chuyện hôm qua. . . . . . Không nghĩ

tới nàng ấy lại đánh ta!"

Khóe

miệng Dạ Nguyệt Sắc cong lên thành một nụ cười lạnh, thì ra là đem hi vọng ký

thác vào trên người Nguyệt Vô Thương sao!

Dạ

Nguyệt Sắc thay một nụ cười kiều mỵ, chậm rãi đến gần Tần Khuynh cùng Nguyệt Vô

Thương, chỉ thấy ánh mắt người nọ lưu chuyển, cười nhẹ nhàng nhìn nàng,

Dạ Nguyệt Sắc nhắm mắt đi tới bên cạnh Nguyệt Vô Thương, bàn tay nhỏ bé hướng

hông của Nguyệt Vô Thương với tới, một tay lau mặt của Nguyệt Vô Thương, thấp

giọng nói: "Nguyệt Nguyệt, hôm qua làm đau chàng, sao lại không hảo hảo

nghỉ ngơi!"

Dạ

Nguyệt Sắc thấy Nguyệt Vô Thương thâm tình đưa tình nhìn mình, nốt ruồi chu sa

nơi mí mắt chợt rực rỡ hẳn lên, đối với Tần Khuynh ở bên cạnh hoàn toàn không

thèm để ý đến, Dạ Nguyệt Sắc quét mắt liếc Tần Khuynh, con Hồ Ly Tinh này, nàng

cho nàng ta biết một chút, hoa vì sao lại đỏ như thế!

"Thì

ra là bởi vì Tần cô nương sao?" Dạ Nguyệt Sắc ra dáng ta đã hiểu, tiếp tục

nói: "Ai, Tần cô nương nói ta đánh nàng, ta hiểu điều này làm cho Nguyệt

Nguyệt chàng thật khó xử! Bất quá lập tức chàng sẽ không khó xử nữa đâu!"

Dạ

Nguyệt Sắc từ bên người Nguyệt Vô Thương dạo bước đến bên cạnh Tần Khuynh, cười

nhẹ nhàng hỏi: "Ngươi nói ta đánh ngươi?"

Tần

Khuynh lập tức nước mắt ròng ròng nhìn Nguyệt Vô Thương, không chút nào

chột dạ nói: "Đó là đương nhiên, chẳng lẽ ta nói oan uổng cho ngươi!"

"Ngươi

không hề nói oan ta!" Dạ Nguyệt Sắc đến gần Tần Khuynh một chút xíu,

"Bởi vì đây là sự thật!"

"Pằng!"

"A!"

Dạ

Nguyệt Sắc thu tay lại, lấy khăn tay xoa xoa vết máu dính trên móng tay khi

sướt qua mặt Tần Khuynh lưu lại, sau đó đưa khăn tay ném tới đường vết máu trên

mặt Tần Khuynh, " Đừng làm ra vẻ đáng thương, nhìn thật ghê tởm, đừng cho

là ta dễ khi dễ, nếu như có lần sau, cũng không phải chỉ là chút trầy sướt nhỏ

này mà thôi, cẩn thận nếu không ta lt sch ngươi rồi quăng giữa đường đó.”

Dạ

Nguyệt Sắc hừ một tiếng, tâm tình vui sướng, không thèm liếc nhìn Nguyệt Vô

Thương chút nào, nghênh ngang ra khỏi Cẩm Nguyệt Vương phủ.

Nguyệt

Vô Thương nhìn một tuồng kịch tự biên tự diễn, sau đó Dạ Nguyệt Sắc phủi mông

chạy lấy người, hắn lại bị không để ý tới nữa rồi!

"Hu

hu hu, Vương gia, Ảnh lúc rời đi có nhờ người chiếu cố Khuynh nhi!" Tần

Khuynh che lại bên mặt khóc ruột gan đứt từng khúc, "Dạ Nguyệt Sắc nàng,

nàng. . . . . . Sau này Khuynh nhi còn mặt mũi nào gặp người khác, hu hu hu. .

. . ."

Nguyệt

Vô Thương lạnh lùng liếc Tần Khuynh một cái, nụ cười trên mặt vẫn rất ấm áp,

thanh âm biếng nhác, chậm rãi nói, "Vậy thì không cần đi ra gặp người thì

được rồi !"

"Vương

gia, người, Ảnh nói muốn người chăm sóc cho ta!" Tần Khuynh không thể tin

nhìn Nguyệt Vô Thương, lẩm bẩm nói.

"Lần

này nể mặt Ảnh, nên chỉ thế thôi!" Nguyệt Vô Thương đi về hướng Dạ Nguyệt

Sắc vừa rời khỏi, chỉ để lại một thanh âm lạnh lùng mềm mại đến tận xương,

"Về sau đừng bao giờ đến Cẩm Nguyệt Vương phủ nữa !"

Sắc

Sắc nhà hắn dường như rất mất hứng !

Nguyệt

Vô Thương tìm được Dạ Nguyệt Sắc đang ở trong một tửu lâu ăn không ngừng, khóe

miệng khẽ cong tuyệt đẹp, phong tư yểu điệu chậm rãi bước qua.

Mỹ

nam chính là mỹ nam, dù không nói lời nào, nhưng khí chất cũng không thể bỏ qua

, Dạ Nguyệt Sắc từ từ ngẩng đầu lên, thấy là Nguyệt Vô Thương, cúi đầu tiếp tục

ăn uống.

Đường

cong nơi khóe miệng Nguyệt Vô Thương càng thêm rõ ràng, không chút nào tự giác

khi bị người cố ý không nhìn, ưu nhã ngắm Dạ Nguyệt Sắc đối diện, thanh

âm mềm mại đến tận xương chậm rãi vang lên, "Tiểu nhị, thêm bát đũa!"

"Đi

ra ngoài, mùi Hồ Ly Tinh hôi quá, ảnh hưởng thèm ăn của bản tiểu thư

!" Dạ Nguyệt Sắc để đũa xuống, nhìn chằm chằm Nguyệt Vô Thương, ra vẻ

ngươi ở nơi này ta sẽ đi.

"Không

phải vừa ròi nàng cũng đã đánh nàng ta sao?" Nụ cười của Nguyệt Vô Thương

không thay đổi chút nào, cầm bát đũa tiểu nhị đưa tới, ưu nhã gắp thức ăn

bỏ vào trong chén Dạ Nguyệt Sắc. Ngụ ý, không cần nói cũng biết, trên người

ngươi cũng có mùi Hồ Ly Tinh, sao thấy ngươi vẫn ăn rất ngon vậy.

Dạ

Nguyệt Sắc"Cọ" một tiếng đứng lên, lớn tiếng quát: "Ngươi

dám đi trêu chọc Hồ Ly Tinh, ngươi thấy Dạ Nguyệt Sắc ta dễ khi dễ lắm phải

không? Đúng vậy, không phải đi phải không? Được, ngươi không đi ta đi!"

Nguyệt

Vô Thương nhìn bàn đầy sơn trân hải vị, cao lương mỹ vị, khay ngọc món ăn

quý và lạ, cười thấu hiểu!

Dạ

Nguyệt Sắc khí thế hung hăng hướng về phía Nguyệt Vô Thương quát, sau khi nói

xong, kéo váy lên đi ra ngoài. Đi tới cửa lớn, Dạ Nguyệt Sắc nhanh chóng đi về hướng

Tướng phủ.

Vừa

đi vừa vuốt ngực một cái, thuận thuận khí, nguy hiểm thật a, hôm nay muốn đi ra

ngoài tìm Nguyệt Vô Thương đem tiền trở về , ra cửa gấp không mang tiền, mới

vừa rồi khi gọi món ăn, gọi nhiều món ăn ngon như vậy, phải tốn khong ít tiền

đó, may quá! May mà mình chạy trốn mau!

Câu

"Ngươi dám đi trêu chọc Hồ Ly Tinh, ngươi thấy Dạ Nguyệt Sắc ta dễ khi dễ

a" của Dạ Nguyệt Sắc vừa rồi, mặc dù danh tiếng bên ngoài của Dạ Nguyệt

Sắc, nhưng dân chúng đều chỉ nghe thấy kỳ danh, không biết kỳ nhân. Hôm nay hét

lớn như vậy, nhất thời hấp dẫn lực chú ý của tất cả thực khách trong hành Lang,

rối rít đem ánh mắt chuyển đến trên mặt Nguyệt Vô Thương. Hôm qua mới

cùng Vương gia đi dạo kỹ viện, bị bắt gian tại giường, sau đó là công tử Vương

Thượng thư ở đại môn tướng phủ cầu hôn, hôm nay lại cùng một người nam nhân

dáng dấp so với nữ nhân còn đẹp mắt hơn mập mờ không rõ, mọi người đều ra vẻ đã

hiểu, Đại Tiểu Thư Dạ gia này quả nhiên không thẹn với tiếng xấu trong truyền

thuyết!

Ánh

mắt nhìn về phía Nguyệt Vô Thương tràn đầy đồng tình, công tử tuấn tú này

thật là đáng thương, bị Dạ tiểu thư đó vấy bẩn nữa rồi!

Tin

tức này một truyền mười, mười truyền một trăm, danh tiếng của Dạ Nguyệt Sắc đã

xấu, lúc này đã thúi đến mức , không tìm ra từ để hình dung rồi !

(Ờ,

các bạn có nghĩ Sắc Sắc sẽ chịu để yên, hay lợi dụng chuyện đó để.....

=))

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.