Chương 8

Edit: Mèo Mạnh Mẽ

Dưới sự hướng dẫn của hạ nhân, các tân khách đều lần lượt tiến vào các tiểu

đình, tiểu hiên bốn phía hồ Yêu Nguyệt, còn Hoàng Phủ Thao và Hoàng Phủ

Hạo Nguyệt thì bước lên Lưu Thính Các.

Trong lúc bọn hạ nhân dọn

thức ăn lên, thì một chiếc thuyền được trang trí lộng lẫy, cũng bơi ra

từ một góc hồ, theo làn nước gợn nhộn nhạo, trên thuyền bỗng truyền tới

tiếng sáo trúc êm tai.

Nghe tiếng đàn sáo tuyệt vời kia, mọi

người đều lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên thích thú, bị thu hút đến bên bờ, vậy

mà sắc mặt Hoàng Phủ Thao đang ngồi ở Lưu Thính Các vẫn không thể tốt

lên nổi.

Ban đầu, y cố ý sắp xếp mình không ngồi thưởng nhạc

chung với khách khứa, là muốn để Hoàng thúc có thể cẩn thận thưởng thức

từng đóa “kiều hoa”, nhưng hiển nhiên, dụng tâm lương khổ của hắn lần

này đã uổng phí! Ho nhẹ một tiếng, rốt cuộc Hoàng Phủ Thao cũng không

nhịn được mà lên tiếng.

(*)Dụng tâm lương khổ: Dùng nhiều trí lực để

suy tính, trong trường hợp này cũng có thể hiểu là muốn tốt cho người

khác mà người khác không biết.

"Hoàng thúc này."

"Mời Hoàng thượng nói.” Hoàng Phủ Hạo Nguyệt ngồi ở một bên, từ đầu đến cuối bộ dáng vẫn điềm tĩnh chín chắn.

"Hoàng thúc nghĩ sao về yến tiệc này?"

"Dĩ nhiên là không phản đối."

"Vậy Hoàng thúc có nhớ, yến tiệc này là để chọn vợ cho Hoàng thúc?"

"Vi thần nhớ kỹ trong lòng."

Hít sâu một hơi, Hoàng Phủ Thao tựa như đang cực lực ẩn nhẫn. “Nếu nhớ kỹ

trong lòng, vậy Hoàng thúc có thể giải thích tại sao tự dưng lại mang nữ nhân tới?" Hắn hạ thấp giọng, không dấu vết liếc nhìn Ấn Hoan ngồi cùng bàn một cái, ánh mắt như muốn phun lửa.

Nữ nhân này mặt dày tới

tham dự bữa tiệc thì thôi đi, lại còn dám ngồi chung bàn với y?! Thật

đúng là không biết thẹn! “Thân phận Ấn Hoan đặc biệt, trước nay vẫn ở

bên vi thần như hình với bóng, lúc này theo cạnh vi thần, cũng là đương

nhiên." Vẻ mặt Hoàng Phủ Hạo Nguyệt vẫn điềm nhiên, nhưng cánh tay dưới

khăn gấm trải bàn lại giữ tay Ấn Hoan thật chặt, không cho nàng bỏ đi.

Vẻ mặt nàng khó xử, liếc hắn xin giúp đỡ, hắn lại mỉm cười lắc đầu

Hai người trao đổi ánh mắt, vào mắt Hoàng Phủ Thao lại thành liếc mắt đưa tình, lập tức giận đến mặt mày càng thêm xanh mét.

"Hoang đường! Trẫm khổ tâm thay người sắp xếp bữa tiệc này, cũng không phải là ——"

Hoàng Phủ Hạo Nguyệt nhẹ giọng ngắt lời.

"Vi thần cảm tạ khổ tâm của Hoàng thượng, hai mươi thiên kim kia quả thật là những người tốt nhất."

"Là hai mươi tám thiên kim!" Lần này, không chỉ Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, tất

cả mọi người đều nghe được giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Hoàng

Phủ Thao.

Bọn hạ nhân không khỏi lộ ra vẻ mặt kinh hoảng trắng bệch, vội vã lo lắng cho Ấn Hoan.

Thật ra cũng khó trách Hoàng thượng tức giận, Ấn Hoan lấy thân phận khách

tham dự tiệc chọn vợ, vốn đã đột ngột, chớ nói chi còn do Vương gia tự

tay dắt tới.

Khi nàng xuất hiện ở bữa tiệc thì mọi ngươi gần như

đều phải nín thở vì dung nhan của nàng, nhưng sau khi kinh ngạc qua đi,

thì ai cũng khiếp sợ —— bọn họ luôn tuân thủ lễ giáo nghiêm ngặt, trước

nay vẫn luôn có tư tưởng nam nữ thụ thụ bất thân, Vương gia lại bắt nàng ngồi chung bàn! Mặc dù bọn họ cũng nhìn ra sự khó xử của nàng, nhưng

gần vua như gần cọp, lần này Hoàng thượng sẽ làm gì, cũng không ai biết

được đâu.

"Thì ra là như vậy." Khóe môi cong nhẹ, Hoàng Phủ Hạo

Nguyệt vẫn thờ ơ trước sự tức giận của Hoàng Phủ Thao. Nhận lấy ấm đồng

trong tay người hầu, hắn rót cho mình một ly trà nóng, đang lúc mọi

người cho rằng hắn định lấy trà thay rượu, tạ lỗi với Hoàng Phủ Thao,

thì lại chính mắt nhìn thấy hắn đặt ly trà trước mặt Ấn Hoan.

Tất cả mọi người đều choáng váng, mà mặt Hoàng Phủ Thao thì đã đen như

nghiên mực, nếu không phải bên cạnh có thái giám lôi kéo, sợ là đã trở

mặt từ lâu.

"Thời tiết lạnh lẽo, uống chút trà nóng cho bớt lạnh đi."

Nàng lắc đầu, không nhận lấy ly trà kia, mà nhìn thẳng vào hắn.

"Ta phải đi." Đúng vậy, thật sự phải đi, ở lại chỗ này, chỉ khiến cho nàng

cảm thấy khó chịu. "Lâu Tây ở lại chỗ này bảo vệ ngài, ta lui xuống dưới quan sát."

Hắn giữ chặt tay của nàng, vẫn không hề có ý định để cho nàng đi.

"Không uống trà nóng, vậy ít nhất cũng ăn chút gì đi, nàng hầu như cũng không

đụng đến đồ ăn sáng." Hắn dịu dàng nhìn nàng chăm chú, không quan tâm vẻ mặt kinh ngạc của mọi người và cái nhìn chằm chằm của Hoàng Phủ Thao.

Một tay cầm thìa, tự mình múc cho nàng một chén canh nóng. "Ta không đói bụng." Nhìn chén canh nóng kia, câu trả lời của nàng, vẫn là cự tuyệt.

Sở dĩ đi cùng hắn, là lo lắng cho an nguy của hắn, nhưng khi khách khứa

đến nhộn nhịp sôi nổi, lòng nàng đã hỗn loạn, lại thít chặt đau đớn đến

khó hiểu.

Đúng như hắn nói, những cô nương kia đều là nhân tuyển

tốt nhất, ngay cả nàng, cũng không khỏi động lòng bởi sự dịu dàng, uyển

chuyển hàm xúc của họ, không cần Hoàng thượng phải tỏ vẻ nhiều, nàng

cũng có thể thực sự cảm nhận được, sự tồn tại của mình là dư thừa cỡ

nào, hoàn toàn không thích hợp.

"Dù không đói bụng, cũng nên ăn

một chút." Ánh mắt của hắn vẫn dịu dàng như thế. "Hay là, để tự tay ta

đút nàng ăn?" Chưa dứt, hắn còn đưa ra đề nghị nghe như trêu ghẹo, nhưng người thông minh đều nghe ra được, hắn nghiêm túc. Tất cả mọi người,

bao gồm Hoàng Phủ Thao đều chưa từng nhìn thấy Hoàng Phủ hào Nguyệt ân

cần như vậy, chớ nói chi là để lấy lòng một cô nương! Náo nhiệt dưới kia không thể tiếp tục hấp dẫn họ, trên Lưu Thính Các, toàn bộ người hầu

đều không kiềm được mà mở to mắt, tận mắt nhìn thấy hắn múc canh nóng,

đưa lên môi thổi thổi cho nguội, sau đó mới đưa đến bên miệng của nàng,

nhẹ giọng dụ dỗ.

"Ăn một hớp nào, cẩn thận nóng."

Lần này, không đợi Hoàng thượng mở miệng phản đối, Ấn Hoan đã phản ứng trước.

Nàng nhanh chóng quay đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn xưa nay vẫn trầm tĩnh, lần đầu tiên xuất hiện phản ứng khác thường, mọi người len lén nhìn trộm, thấy

trên gương mặt xinh đẹp vô song còn nổi lên màu đỏ nhàn nhạt, thoạt nhìn là đỏ mặt, nhưng hình như giống bị tức đỏ hơn.

"Ta đã nói rồi, ta ăn không vô!" Nàng quật cường cự tuyệt, khó được nổi nóng.

"Đúng rồi, nếu Ấn cô nương đã nói rõ là không ăn, Hoàng thúc cũng đừng làm

khó người khác nữa!" Khó được một lần Hoàng Phủ Thao cũng nhất trí với

Ấn Hoan. "Còn nữa, Hoàng thúc cũng nên chú ý trường hợp, hiện giờ việc

người nên chú ý là những thiên kim dưới kia, mặc dù người tới là khách,

nhưng hoàng thúc vẫn nên lấy hôn nhân của mình làm trọng, Ấn cô nương tự nhiên sẽ có người chăm sóc, hoàng thúc cũng đừng phí tâm." Y dùng giọng nói ôn hòa nhất, che giấu tức giận trong lòng, đồng thời còn khéo léo

đưa đẩy, giải thích thân phận Ấn Hoan.

Dưới sự khua môi múa mép

của y, dịu dàng săn sóc của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt lập tức trở thành sự

săn sóc của chủ nhà đối với khách khứa, mọi người nghe vào tai, lại

không hề bỏ sót ý tại ngôn ngoại trong lời hắn —— khách cũng chỉ là

khách, cho dù có ăn mặc, trang điểm động lòng người thì cuối cùng cũng

không thể được chọn làm phượng hoàng.

(*)Ý tại ngôn ngoại: Tức ý ở ngoài lời, chỉ những điều ẩn ý trong lời nói, người nghe tự suy ngẫm và hiểu lấy.

Trong khi bọn hạ nhân quăng cho Ấn Hoan ánh mắt đồng tình thì Hoàng Phủ Hạo

Nguyệt đã lên tiếng: "Vậy theo Hoàng thượng, cô nương nào ở đây là xuất

sắc nhất?"

"Mỗi vị thiên kim đều là do trẫm tỉ mỉ chọn ra, tự

nhiên đều là tốt nhất!" Hất cằm lên, Hoàng Phủ Thao không khỏi hài lòng

nói. "Nhưng nếu muốn trẫm lựa chọn, thì dĩ nhiên là thiên kim của Hàn

Lâm Học sĩ xuất sắc nhất, luận tướng mạo, luận tài hoa, đều là hạng

nhất, ngoài ra, cô gái này còn tinh thông cầm kỳ thi họa, thường ngày

trừ thêu thùa, thích nhất là làm thơ, có thể nói sẽ rất tâm đầu ý hợp

với Hoàng thúc." Chưa hết, còn có dụng ý khác mà liếc Ấn Hoan một cái.

Ánh mắt khinh miệt này, không đủ đâm lòng nàng bị thương, nhưng cũng đủ để làm nàng khó có thể chịu đựng.

Rốt cuộc tại sao nàng phải ở chỗ này? Rốt cuộc là vì cái gì, chỉ vì một lời nói, một hành động của hắn mà ngây ngẩn đi tới đây? Nàng đúng ra nên ở

một góc không ai thấy, vì hắn mà cẩn thân lưu ý tất cả, nếu có gì ngoài ý muốn xảy ra, thì dùng hết sức mình để bảo vệ hắn, việc nàng không nên

nhất, chính là ở chỗ này để bị người chỉ trích, mặc người chế nhạo.

Lời ra tiếng vào, nàng đã nghe đủ, không cần thêm ai đến nhắc nhở nàng.

Nàng đã sớm hiểu, vị trí bên cạnh hắn, không thuộc về nàng, bất luận hiện

tại hay tương lai, người hắn nên nhìn đều không phải nàng, nên quan tâm, cũng sẽ không là nàng! Khẽ cắn răng, nàng hạ quyết tâm, dùng đến sáu

phần sức lực mà giãy giụa lần nữa .

"Nhưng trong phần đông khách khứa ở đây, vi thần chỉ có thể nhìn thấy một người tốt nhất." Khẽ mỉm

cười, bàn tay bên dưới không… dao động chút nào.

Hắn vẫn nắm thật chặt cổ tay nàng, không chừa chút khe hở, đồng thời cũng thận trọng không để nàng đau đớn dù chỉ một chút.

Ấn Hoan đầu tiên là sửng sốt nhìn chằm chằm bàn tay bất động như núi kia, tiếp đó lập tức lộ ra vẻ mặt bối rối.

"Là ai?" Không ngờ Hoàng Phủ Hạo Nguyệt sẽ chú ý tới người khác ngoài Ấn

Hoan, Hoàng Phủ Thao không khỏi nở nụ cười. "Là thiên kim Lại Bộ Thị

Lang, hay là cháu gái Thiếu phó?" Hắn hưng phấn suy đoán, không hề chú ý tới, hai người nọ đang tranh đấu gay gắt.

"Không." Hắn lắc đầu.

“Vậy là nữ nhi của Xiêm la Vương, hay Phỉ Thúy công chúa?" Hoàng Phủ Thao vẫn còn đang phỏng đoán.

Không, không cần nói nữa, nàng không muốn nghe! Là ai cũng được, ai đó đến

ngăn cản cái đề tài này đi! Cho đến giờ phút này, Ấn Hoan mới chịu thừa

nhận, thật ra mình vẫn luôn sợ hãi.

Nàng buồn bực, nàng đau lòng, nàng chua xót, thật ra cũng chỉ vì một nguyên nhân, nàng sợ sẽ mất đi hắn.

Không biết từ khi nào, nàng đã quyến luyến sự dịu dàng của hắn, yêu mến tính

cách khi ôn hòa khi bá đạo của hắn, cho nên mới luôn kháng cự giờ khắc

này.

Đột nhiên sáng tỏ, rốt cuộc đã khiến Ấn Hoan hiểu được tâm ý mình, nhưng cũng đồng thời chạm đến dây cung yếu ớt nhất, mẫn cảm nhất

trong lòng nàng, thế nên nàng bắt đầu giãy giụa, không kiềm được mà giãy giụa, nhưng bất luận nàng có giãy giụa cỡ nào, vẫn hoàn toàn không lay

động được hắn.

"Buông ta ra!" Nàng hốt hoảng và bất lực thốt lên, quyết định phải biến mất khỏi đây trước khi hắn nói ra đáp án.

"Không, ta sẽ không buông tay." Hắn kiên định nắm tay nàng. "Ta vĩnh viễn sẽ không để cho nàng đi."

"Tại sao?" Hoàng Phủ Thao mặt thối chen miệng, lúc này mới nhận ra hai người đã “nước sôi lửa bỏng” từ lâu.

"Hoàng thượng còn không hiểu sao? Thật ra ngay từ lúc bắt đầu vi thần đã có

lựa chọn rồi." Hắn nhẹ nhàng cười một tiếng, ánh mắt cũng vững như bàn

thạch.

"Lựa chọn?" Hoàng Phủ Thao sửng sốt, trong lòng chợt có dự cảm xấu, nhưng lại không kịp chặn miệng mình. "Là ai?"

"Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt." Hắn quay đầu sang nhìn Ấn Hoan,

trước mặt mọi người, thận trọng mà kiên định nói ra lựa chọn duy nhất

của mình. "Ngay từ khi bắt đầu, người mà ta muốn, chỉ có nàng."

Những lời này, giống như sấm sét giữa trời quang, tất cả mọi người, bao gồm

Hoàng Phủ Thao đều bị đánh cho choáng váng. Trong khi đó, Ấn Hoan lại

ngây ra như phỗng.

Nàng nhìn hắn, thật lâu không nói nên lời.

Từ nay về sau, ta và nàng mãi mãi không xa rời.

Thì ra, lời cam kết đó, là thật.

Hắn thật không muốn nàng rời đi.

Ở trong lòng ta, nàng rất quan trọng, quan trọng hơn bất cứ ai.

Thình thịch, Ấn Hoan rõ ràng nghe thấy, tim mình nhảy kịch liệt đến mức nào.

Nhớ tới những lời hắn từng nói, nàng mới phát hiện, thì ra mỗi lời của hắn

đều đã sớm ghi dấu lên trái tim nàng, không thể xóa nhòa nữa rồi.

Ngay từ khi bắt đầu, người mà ta muốn, chỉ có nàng

Hắn nhìn ánh mắt của nàng, vô cùng nghiêm túc.

Người hắn nhìn là nàng.

Là nàng. . . . . .

Yến tiệc vẫn diễn ra, vũ công trên thuyền hoa vẫn không ngừng xoay tròn

theo tiếng đàn sáo, kĩ thuật nhảy tao nhã đẹp mắt, khiến toàn bộ khách

khứa mê muội không thể dời mắt, vậy mà trên Lưu Thính Các lại lặng như

tờ. Hoàng Phủ Thao ra lệnh một tiếng, tất cả tôi tớ, Thị vệ, Cung nữ,

đều nhanh chóng rời khỏi hiện trường, ngay cả Lâu Tây cũng được Hoàng

Phủ Hạo Nguyệt dùng ánh mắt ra hiệu, lặng lẽ rời đi.

Trên lầu yên tĩnh, chỉ còn lại Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, Hoàng Phủ Thao và vị thượng khách vẫn chưa thể hồi hồn.

"Hoàng thúc, lời nói vừa rồi, người. . . . . . Chắc không phải nghiêm túc?"

Hoàng Phủ Thao giương miệng, tới giờ vẫn không dám tin sự lựa chọn của

Hoàng Phủ Hạo Nguyệt.

"Hoàn toàn nghiêm túc." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt vẫn nghiêm trang.

Hoàng Phủ Thao liền giận tái mặt. "Hoang đường! Người biết rõ yến tiệc hôm

nay là vì chọn vợ cho người mà bày ra, người lại dám trêu trẫm!"

"Từ đầu đến cuối, vi thần đều rất nghiêm túc, chính vì hiểu được tầm quan

trọng của yến tiệc này, vi thần mới có thể thận trọng nói ra lời trong

lòng vào hôm nay."

Dứt lời, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt nắm chặt tay Ấn

Hoan, vẻ mặt kiên định kia, không chỉ mạnh mẽ lay động lòng nàng, mà còn khiến nàng hiểu ra trong nháy mắt, ý nghĩa của đoạn đối thoại đêm đó —— hắn từng nói, ở bên cạnh hắn, hắn không muốn nàng phải chịu chút uất ức nào, cho nên là vì nàng, hắn mới thuận theo ý Hoàng Phủ Thao, bày yến

tiệc chọn vợ sao? Vì danh chính ngôn thuận giữ nàng lại, cho nên hắn

quyết định, lấy nàng làm vợ sao? Rủ mắt xuống, Ấn Hoan nghe nhịp tim của mình càng ngày càng lớn, tiếng tim đập kịch liệt kia, cơ hồ khiến nàng

không nghe được hai ngươi nọ đang cãi vã.

"Nghiêm túc?!" Hoàng

Phủ Thao giận đến nỗi nhảy dựng lên từ trên ghế. "Trẫm tốn công sức lựa

chọn đến hai mươi tám vị thiên kim khuê tú vì người, người lại không để

vào trong mắt, mà yến tiệc trẫm ra sức sắp xếp, người cũng tới trễ, hôm

nay, người còn nói nghiêm túc với một thích khách, người thật muốn làm

trẫm tức chết hay sao?"

"Hoàng thượng quá lo lắng, vi thần chẳng

qua là tuân theo chỉ thị của Hoàng thượng, chọn ra đối tượng trong lòng

ngưỡng mộ." Hoàng Phủ Hạo Nguyệt cười cười, vẻ mặt trấn định. "Quân vô

hí ngôn, vi thần đã đưa ra lựa chọn, Hoàng thượng có nên hạ chiếu chỉ,

để cho vi thần được lấy vợ?”

Để cho hắn lấy vợ? Không, y chỉ muốn lập tức hủy bỏ yến tiệc, sau đó ôm đùi Hoàng thúc, cầu xin hắn đừng vứt bỏ y! Ô ô, thật là quá đáng, mệt cho y còn muốn lấy “mỹ mạo giành chiến thắng”, kết quả các thiên kim tiểu thư, mỹ nhân các nước tới tham dự

hoàng thúc không chọn ai, mà cố tình chọn đối tượng khiến y nhức đầu

nhất. Nhìn đi! Chính là cái người đang trưng ra vẻ mặt trầm tĩnh làm

người ta vừa yêu vừa hận kia.

Từ lần đầu tiên gặp mặt tới nay,

nàng không thèm ghé mắt nhìn y, y biết nàng coi thường y, nhưng y cũng

không thiếu! Từ đầu đến cuối, y chỉ muốn một mình Hoàng thúc là đủ rồi,

nhưng tại sao Hoàng thúc lại cố tình chỉ cần nàng đây? Oa ô, nếu như

Hoàng thúc thật sự cưới nàng, vậy về sau y phải đi kể khổ với ai đây?

Đang trong lúc Hoàng Phủ Thao không ngừng hối tiếc, lại thình lình xảy

ra dị động, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt đưa tay kéo lấy Ấn Hoan, đồng thời ném

chén sứ bên cạnh ra xa.

Chén sư trắng vẽ một vòng mơ hồ không thể nhìn rõ trong không trung, nháy mắt sau đó, cùng với tiếng vỡ nát, một

mũi tên độc cũng “phập” một tiếng, bị chệch đi c*m v** thân một cây hoa

đào.

Nhìn bản lĩnh cao cường của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt, Ấn Hoan không khỏi sửng sốt.

Mặc dù lúc trên xe ngựa nàng đã nhận ra hắn biết võ công, nhưng sau đó xảy

ra quá nhiều chuyện, nàng cũng quên phải tìm hiểu rõ ràng, bây giờ xem

ra, hắn quả thực có võ công, hơn nữa bản lĩnh có thể còn cao hơn nàng!

Hoàng Phủ Thao bị hành động thình lình của Hoàng Phủ Hạo Nguyệt dọa.

"Hoàng thúc, sao người lại. . . . . ." "Có thích khách!" Hoàng Phủ Hạo

Nguyệt nhẹ giọng trả lời, đồng thời cũng cẩn thận ngó nhìn động tĩnh bốn phía.

Tập kích bất thình lình, cũng không kinh động đến khách

khứa, chỉ có Lâu Tây và sáu gã Hộ vệ Hoàng thượng mang tới là phát hiện

ra có điều bất thường, vội vàng rút kiếm xông lên Lưu Thính Các, nhưng

họ vừa mới bước tới, thì có một đám tôi tớ mặc áo xanh bay ra từ góc

tối, đột ngột tung phấn độc màu đỏ.

Trong phút chốc, năm gã Hộ về lập tức ôm lấy cổ họng, hét lên đau đớn rồi ngã vật xuống đất, mặc dù

Lâu Tây và một Hộ vệ có võ công khá cao kịp thời bế khí, hiểm hóc tránh

được khí độc đánh lén, nhưng cũng không thể nào lập tức chạy tới Lưu

Thính Các. Chỉ thấy mười tên áo xanh, vô cùng trật tự bao vây hai người, đao kiếm trong tay không ngừng tấn công về phía họ, dường như muốn ngăn cản không cho họ đi cứu viện.

"Có thích khách! Có ai không, hộ

giá! Hộ giá!" Không biết là ai trong đám người phát ra báo động, đám

khách khứa mới giật mình phát giác có chuyện xảy ra.

Tiếng đàn

sáo trên thuyền hoa bỗng dưng ngưng bặt, khách khứa sợ hãi kinh hô, mười mấy Thị vệ đằng xa nhận ra bất thường, lập tức chạy vội tới từ bốn

phương tám hướng.

Một nửa nhóm Thị vệ dẫn tất cả khách khứa lui

đến nơi an toàn, nửa kia chia làm hai xông về phía Lâu Tây và Hoàng Phủ

Hạo Nguyệt, nhưng giống như đoán được phương hướng của bọn họ, càng có

nhiều tên độc bay ra từ góc tối.

Đám thị vệ cả kinh trong lòng, vội vàng giơ kiếm đánh rơi ám khí.

Mặc dù bọn họ sốt ruột hộ chủ, nhưng kẻ địch ở trong tối, bọn họ ở ngoài

sáng, nếu không bắt được phục binh, e khó bảo toàn Hoàng thượng không

gặp nạn, mọi người nhìn nhau, sau đó lập tức thay đổi kế hoạch, phi thân tới nơi phát ra tên độc. Vèo! Lại có tên độc đột kích.

Trên Lưu

Thính Các, Ấn Hoan linh hoạt kéo tấm khăn gấm trải bàn, tung lên, lấy

nhu thắng cương mà đỡ mấy mũi tên độc, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt lẳng lặng

dùng chân đá bay mấy cái ghế gỗ, lấy khí thế sấm vang chớp giật mà đánh

vào nơi phát ra tên độc, trong phút chốc, mấy tên phục binh nấp sau bụi

hoa, lập tức ngã xuống đất không dậy nổi.

"Bốn phía còn có thích

khách mai phục, mục tiêu của bọn họ là Hoàng thượng, mau mau bảo vệ

Hoàng thượng rời đi." Trên Lưu Thính Các, Hoàng Phủ Hạo Nguyệt xác định

được mục tiêu của thích khách, vẫn gặp biến không sợ hãi mà bảo vệ Hoàng thượng sau lưng. "Ta hiểu." Giống như vẫn chờ đợi câu này của hắn, Ấn

Hoan không nói hai lời, lập tức vẫy mạnh đoạn khăn gấm trong tay ra

ngoài.

Nháy mắt, mấy mũi tên độc cắm trong khăn, lập tức bắn về

phía đám Thị vệ trong phủ đang chiến đấu cùng ba tên áo xanh. Trong chớp mắt, ba gã áo xanh đã ngã xuống đất không dậy nổi, không một ai thoát

được.

Thân thủ mạnh mẽ của Ấn Hoan khiến Hoàng Phủ Thao nhìn thấy mà phải trợn mắt há mồm, nhưng y còn chưa kịp phản ứng thì Hoàng Phủ

Hạo Nguyệt bên cạnh đã túm lấy y và Ấn Hoan, phóng xuống từ Lưu Thính

Các.

"A!" y chỉ kịp hét ra một tiếng, đã có cảm giác hai chân chạm xuống đất.

Vuốt trái tim đang không ngừng nhảy bùm bùm, y cố chống đỡ hai chân xụi lơ,

ngước lên trợn mắt nhìn Hoàng Phủ Hạo Nguyệt một cái, oán trách hắn muốn phóng xuống cũng không nói trước một tiếng, hại y thiếu chút nữa té

nhào.

Nếu để cho người ta thấy, mặt mũi y biết để vào đâu chứ?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.