Chương 84: Thiên hạ đệ nhất cao thủ

Nhìn thần sắc Độc Cô Diễm

ảm đạm cô đơn, Hướng Tiểu Vãn vươn nhẹ tay, mn trn gương mặt của hắn, gương

mặt như được gọt sắc cạnh, nhưng lúc này lại nhu hòa, lại yếu ớt, phảng phất

như thể chỉ cần ngón tay của nàng dùng lực, gương mặt sẽ vỡ vụn ra.

Độc Cô Diễm giật mình, rồi sau đó ngước nhìn Hướng Tiểu Vãn, bàn tay thô dày

nắm lấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của nàng, đặt ở môi, hôn nhẹ.

“Diễm, chàng không nên đau khổ nữa. Chàng còn có năm tiểu tử kia, bọn chúng dễ

thương như thế, còn có, còn có ta...Ta cũng có thể chăm sóc cho chàng.” Hướng

Tiểu Vãn không phải là người nói cho có, cho nên khi nói ra những lời này, trên

mặt tự nhiên có chút đỏ lên.

“Vãn nhi...” Tay Độc Cô Diễm vòng qua, đem Hướng Tiểu Vãn ôm chặt vào lòng.

“Vãn nhi, nàng có thể đáp ứng rằng sau này dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, cũng

sẽ không rời xa ta được không?” Trong giọng nói phảng phất sự yếu ớt bất an.

Hướng Tiểu Vãn thận trọng gật đầu, trong mắt hiện lên một tia kiên định: “Diễm,

chàng yên tâm, cho dù chàng không quan tâm ta nữa, ta cũng sẽ không rời khỏi

chàng, cho dù chàng có đuổi ta đi, lòng ta vẫn sẽ luôn nghĩ về chàng, không bao

giờ... thay đổi.”

Độc Cô Diễm cảm động: “Vãn nhi...” càng ôm chặt lấy nàng.

Ngay lúc này hai người cũng không nghĩ rằng câu nói kia, tương lai không lâu

sau ứng nghiệm thật, mà tâm cũng như lời của Hướng Tiểu Vãn, nàng không bao giờ

thay đổi.


Bóng đêm chậm rãi tràn về, một vầng trăng biến mất trong đám mây, một màu trắng

nhạt rơi cả vào bóng tối, sự yên lặng lạnh lẽo bao trùm phủ tướng quân uy

nghiêm.

Ở trước hòn non bộ (núi

giả),một bóng đen bước ra.

“Chủ tử, ngài đã tới.” một hạ nhân mặc áo đen trong phủ tướng quân đối với bóng

đen phía trước cung kính lên tiếng.

Ánh trăng hiện trên người bóng đen, một ít thân mình lộ ra trong bóng đêm lạnh

thấu xương, làm cho lòng người phát run. Ánh mắt dưới tấm mặt nạ liếc qua Người

đàn ông trung niên mặt bộ đồ đen kia.

“Phát hiện được gì?” Bốn chữ đơn giản, nhưng lại khiến người ta cảm thấy rét

lạnh.

Thân thể Người đàn ông trung niên áo đen không khỏi cứng đờ, sau đó cố gắng

trấn tĩnh trở lại trả lời: “Chủ tử, không ngờ nhũ mẫu kia lại là truyền nhân

của Đao Đao Suất, tuyệt học thất truyền trăm năm trước “nhất chiêu định thử” bị

nàng học thành, hơn nữa thuộc hạ còn nghe nói, nhũ mẫu bị hãm hại, hôm nay Độc

Cô Diễm đang chữa thương cho nàng ta.”

Người áo đen nghe được lời này, đôi mắt ẩn dưới tấm mặt nạ bằng đồng chợt lóe

lên: “Có chuyện như vậy sao?”

Người đàn ông trung niên mặt bộ đồ đen đổ mồ hôi lạnh, nhưng ông vẫn dùng âm

thanh khẳng định để trả lời: “Chủ tử, chuyện này chính tai thuộc hạ nghe được

do con trai thứ ba của Độc Cô Diễm nói cùng với nhũ mẫu, mà thuộc hạ còn tận

mắt chứng kiến nhũ mẫu sử dụng chiêu thức kia, chiêu thức kia quả thực rất

giống như trong truyền thuyết miêu tả: “nhất chiêu định thử”, cho nên thuộc hạ

xác định chuyện này tuyệt đối không phải là giả.”

Người áo đen nghe xong, chỉ cười, song khi Người đàn ông trung niên nghe giọng

cười lạnh như băng kia, toàn thân run rẩy.

Cửu Anh, không ngờ rằng ngươi là truyền nhân của Đao Đao Suất, vốn bản tôn định

sẽ lấy mạng của ngươi, nhưng mà bây giờ, bản tôn sẽ không giết ngươi, bản tôn

vẫn còn cần ngươi.

Người áo đen không hề nói gì nữa, tung người, cả bóng dáng biến mất ở phủ tướng

quân.

Người đàn ông trung niên kia sau khi thấy người áo đen rời đi, cả người thở

phào nhẹ nhõm, nhưng mà ông có cảm giác, dường như chủ nhân biết nhũ mẫu kia.

Lắc đầu, Người đàn ông trung niên thầm cười. Lấy thân phận cao quý của chủ

nhân, nhũ mẫu kia làm sao có thề quen biết với chủ nhân được, là ông suy nghĩ

nhiều quá thôi.

Bóng dáng Người đàn ông trung niên kia cũng lóe lên, biến mất trong bóng đêm.

Hoàng cung, Chiến Hồn điện.

Vẻ mặt không nhẫn nại được của Chung Ly Tuyệt nhìn trừng trừng người đang quỳ

phía dưới, lửa giận ngút trời: “Vô Danh, không phải ngươi nói ngươi là cao thủ

đệ nhất thiên hạ sao? Ngay cả thiên hạ đệ nhất cao thủ như ngươi cũng không vào

được phủ tướng quân, hay sao?”

Vô Danh quỳ trên mặt đất, vẻ mặt khó chịu, nhưng không dám phát tác: “Hoàng

thượng, chuyện này không đơn giản như ngài nghĩ, mặc dù thuộc hạ không thể vào

được bên trong phủ tướng quân, nhưng đối với động tĩnh trong phủ tướng quân

cũng biết chút ít. Trong phủ tướng quân, sát khí bao trùm, đồng thời ẩn giấu ba

thế lực, hoàng thượng, ngài cho là những thế lực này thật sự đơn giản hay sao?

Bọn họ là...”

“Đủ rồi.” Chung Ly Tuyệt bỗng đứng lên, lạnh lùng cắt đứt lời Vô Danh. Ánh mắt

lạnh lùng nhìn Vô Danh: “Ít tìm lý do cho trẫm, không vào được phủ tướng quân,

chứng minh thiên hạ đệ nhất cao thủ như ngươi là phế vật vô dụng, trẫm không nuôi

loại người như ngươi, nể tình ngươi đã từng cứu trẫm một mạng, cút đi.”

Chung Ly Tyệt giận Vô Danh đến cực điểm, hắn vốn cho là võ công của Vô Danh cực

kỳ cao, lẻn vào phủ tướng quân không thành vấn đề, nhưng không ngờ mấy ngày đã

qua, Vô Danh lại không vào được phủ tướng quân, điều này làm cho kế hoạch của

hắn bị phá sản. Nếu không biết về phủ tướng quân, căn bản không có cách nào thi

triển được, cho dù hắn có bản lãnh bắt đi Hướng Tiểu Vãn, nhưng hắn không muốn

cùng Độc Cô Diễm giáp mặt chính diện, đối với Độc Cô Diễm, hắn vẫn còn e sợ,

trong tay Độc Cô Diễm có binh quyền. Cho dù trong giang hồ hắn có âm thầm điều

khiển một tổ chức, nhưng cũng không dám đem ngôi vị hoàng đế này ra mạo hiểm.

Sắc mặt Vô Danh rất khó nhìn, ông là cao thủ đệ nhất thiên hạ, được người đời

kính trọng, khi nào lại phải chịu loại sỉ nhục này. Dưới sự phẫn nộ, ông đứng

lên, lạnh lùng nhìn Chung Ly Tuyệt, một tia giễu cợt hiện lên trên khóe môi.

“Hừ, Chung Ly tuyệt, ngươi cho rằng ngươi có tài cán để đứng lên ngôi vị hoàng

đế này sao? Nếu không phải vì cha ngươi, lão tử ta sẽ không làm thuộc hạ cho

ngươi đâu, lão tử vì ngươi liều chết đi sống lại còn chưa tính, tên tiểu tử

ngươi lại không biết phân biệt, ngươi không biết trong phủ tướng quân kia ẩn

giấu những loại người nào đâu, bọn họ...”

Đang trong lúc Vô Danh sắp sửa nói ra thân phận của những người đó, một ánh

sáng lạnh nhanh như tia chớp băng qua, đánh thẳng vào lồng ngực của Vô Danh,

ngay trước ánh sáng lạnh đó, cao thủ đệ nhất thiên hạ cũng không có cơ hội kêu

một tiếng, máu đen từ trong miệng phun ra, mang theo vẻ không cam lòng cùng sợ

hãi, Vô Danh bỏ mạng tại chỗ.

Chung Ly Tuyệt hoảng sợ, kinh hãi, lui về phía sau mấy bước liên tiếp. Mới vừa

rồi, ánh sáng lạnh kia trực tiếp lướt qua tai hắn, lực quá lớn khiến khí huyết

hắn cuồn cuộn, nếu như không phải hắn mạnh mẽ vận nội công, chỉ sợ rằng đã sớm

bị thương.

“Là ai? Ngươi từ đâu đến?” Chung Ly Tuyệt run rẩy nhìn xung quanh phía bên trái

diện trong ánh nến sáng rực.

“Hoàng thượng không cần sợ, bản tôn là đến để giúp ngươi.” Âm thanh hài hước

vang lên phía sau, một bóng đen từ trong ánh nến bước ra ngoài.

Thân mình Chung Ly Tuyệt chấn động mạnh: “Là ngươi...” Ngày đó người áo đen kia

nói giúp hắn, nhưng hắn cũng không tin tưởng người áo đen kia có thực lực này,

cho nên tất cả lời nói của người áo đen, hắn không làm theo. Nhưng ngay khi

nghe những lời người áo đen kia nói lần thứ hai, hắn hoàn toàn hoảng sợ, không

cần xuất hiện, một chiêu g**t ch*t cao thủ đệ nhất thiên hạ, người áo đen kia,

là người sao?

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.