Chương 6: Tình huống thế nào

“Suỵt.” Hải Nhi nháy mắt,

cũng học theo động tác của Hướng Tiểu Vãn, sau đó hạ thấp giọng nói nhỏ: “Tiểu

Vãn tỷ tỷ, muội thấy tỷ trở nên là lạ?”

Hướng Tiểu Vãn ngượng ngùng cười một tiếng. “Hắc hắc, lạ chỗ nào?” Không phải

là phát hiện nàng là giả mạo chứ? Trời mới biết, nàng tuyệt không muốn giả mạo

người khác.

“Tiểu Vãn tỷ tỷ sao tỷ có thể không biết Hải Nhi, hơn nữa, hơn nữa Tiểu Vãn tỷ

cười thật thô lỗ.”

Thô lỗ? Nàng có sao? Nàng cười chân thành cơ mà.

“Hải Nhi, thật ra là như vầy, mới vừa rồi tỷ đang ngủ thì tỉnh giấc, phát hiện

đầu thật là đau, toàn thân trở nên thật kỳ quái, sau đó mở mắt, liền không nhớ

gì cả.” Hướng Tiểu Vãn quyết định cho một lời nói dối để che dấu mình, Hải Nhi

này thoạt nhìn tâm tư rất đơn thuần, không khó lừa gạt.

Quả nhiên, Hải Nhi vừa nghe, không chỉ là tin, mà còn xuất ra một bộ dạng lo

lắng không yên. “Tiểu Vãn tỷ tỷ, đầu tỷ bây giờ còn đau không? Vậy bây giờ tỷ

có nhớ gì không?”

“Không đau, bất quá tất cả mọi chuyện đều quên hết rồi.” Hướng Tiểu Vãn giả bộ

bộ dạng mê mang, cổ nhân chính là dễ gạt.

Hải Nhi thấy vậy, vội vàng lên tiếng. “Tiểu Vãn tỷ tỷ không nhớ ra cũng đừng

miễn cưỡng, Hải Nhi sẽ đem chuyện mình biết nói cho Tiểu Vãn tỷ tỷ.”

“Hắc hắc, Hải Nhi, muội thật tốt.” Hướng Tiểu Vãn nháy mắt, đáy mắt đều là nụ

cười giảo hoạt khả ái

Kế tiếp, Hướng Tiểu Vãn nghe Hải Nhi kể, đối với tất cả chuyện của mình đã có

hiểu biết nhất định.

Chủ nhân thân thể này cũng gọi là Hướng Tiểu Vãn, năm nay mười tám tuổi, vốn là

tiểu thư nhà giàu, nhưng vì gia cảnh sa sút, bất đắc dĩ bán mình vào phủ tướng

quân làm nhũ mẫu. Nói là nhũ mẫu nhưng cũng không cần đút sữa, mà chỉ cần chiếu

cố tất cả cuộc sống hằng ngày của Độc Cô Hoa mới ba tuổi rưỡi.

Triều đại này hoàn toàn không có trong lịch sử, gọi là Ngân Nguyệt vương triều,

nghe nói tình cảm của đương kim hoàng thượng và Đại tướng quân Độc Cô Diễm hết

sức tốt, hai người so với huynh đệ còn thân hơn. Đại tướng quân Độc Cô Diễm năm

nay ba mươi lăm, thành thân năm 20 tuổi, thê tử chính là biểu muội của mình,

sinh được bốn nam một nữ, nghe nói Độc Cô Diễm sủng ái đối với thê tử có thừa,

vậy mà tiệc vui chóng tàn, thê tử Lãnh Tĩnh Hương vừa mới hạ sinh Độc Cô Hoa

liền qua đời, từ đó về sau, Độc Cô Diễm liền thề không lấy vợ nữa.

Hải Nhi cũng nói qua tình huống năm tiểu quỷ của Độc Cô Diễm, con lớn nhất Độc

Cô Ly, năm nay mười tuổi. Con thứ hai Độc Cô Khuynh, năm nay tám tuổi. Con thứ

ba Độc Cô Phi, năm nay cũng tám tuổi, là sinh đôi với Độc Cô Khuynh. Thứ tư là

nữ nhi Độc Cô Sương năm nay năm tuổi, Ngũ nhi nhỏ nhất Độc Cô Hoa năm nay ba

tuổi rưỡi.

Tuy năm tiểu quỷ còn nhỏ, nhưng bản lãnh chỉnh người lại không nhỏ, đặc biệt là

Độc Cô Hoa nhỏ nhất. Trước mặt Độc Cô Diễm đặc biệt giả bộ khả ái, vậy mà một

khi ở chỗ không người nào thì liền nghĩ đủ biện pháp chỉnh Hướng Tiểu Vãn và

Hải Nhi.

Hướng Tiểu Vãn nghe Hải Nhi kể xong, trong lòng lại sinh ra một cỗ quyết tâm,

nếu nàng xuyên qua tới địa phương này làm nhũ mẫu như vậy nàng sẽ phải phát huy

sở trường của nàng rồi, năm tiểu quỷ thích chỉnh người phải không? Hừ hừ, Hướng

Tiểu Vãn nàng nhất định phải chỉnh bọn chúng ngoan ngoãn nghe lời, để cho bọn

chúng làm đứa trẻ ngoan.

Giờ lên đèn, màn đêm dần dần buông xuống

Lúc này, vừa lúc là thời khắc ăn cơm tối của toàn phủ tướng quân, trên bàn tròn

gỗ đỏ tinh xảo, bày đầy thức ăn đầy đủ sắc hương vị, chỉ ngửi thôi cũng khiến

người ta phải thèm thuồng, vậy mà năm đôi đũa trên bàn cơm lại không có chút

hứng thú nào chọn tới chọn lui.

Độc Cô Diễm đưa ra chiếc đũa, nhất nhất đánh rớt năm đôi đũa này. “Ăn cơm cho

tử tế đi, chọn tới chọn lui còn ra thể thống gì.” Thanh âm sẵng giọng, nhất

thời khiến cho thân thể mọi người ở đây cũng run rẩy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.