Chương 53: Thả nàng

Trên đường tới đây, nàng

thật sắp phiền chết, nàng trước kia cũng đã được nghe nói sát chiêu lợi hại

nhất của Cửu Anh chính là dài dòng, bất kể cao thủ có lợi hại tới đâu, chỉ cần

bị nàng ta quấn lấy, không quá một ngày, sẽ bị giọng nói không dứt của nàng ấy

làm cho phiền chết, nghe nói năm đó Lãnh Băng Băng đệ nhất cao thủ danh chấn giang

hồ, chính là bị tiếng nói của Cửu Anh này làm cho phiền đến mổ bụng tự sát tại

chỗ, còn nghe nói, trong nháy mắt Lãnh Băng Băng chết, trên mặt chẳng những

không có thống khổ, ngược lại là vẻ mặt giải thoát...

Mới đầu nàng không tin, hôm nay tự thể nghiệm một phen, cũng không dám không

tin, Cửu Anh này, quả nhiên là một nhân tài, để cho nàng ta nói tiếp, nàng nhất

định cũng muốn mổ bụng tự sát.

Hướng Tiểu Vãn sáng lạn cười một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhất thời

sặc sỡ lóa mắt, nàng tiến sát vào Thu Hồng, hậm hực nói: “Thu Hồng, ngươi thả

ta ra, ta liền câm miệng.”

Thu Hồng nhíu mày, ánh mắt một phen do dự, cuối cùng cắn răng một cái, trầm

giọng nói: “Được, ta thả ngươi.” Nếu không thả người dài dòng này, người chết

sẽ là nàng.

Hướng Tiểu Vãn nghe thấy lời ấy, sợ run mấy giây.

Cứ như vậy? Nàng cứ như vậy được thả? Có phải quá dễ dàng hay không? Quả là

không có tính khiêu chiến chút nào?

Chuyện này tuyệt đối sẽ không đơn giản như vậy, trong đó tất có ẩn tình. Hướng

Tiểu Vãn suy nghĩ. Nhất thời đầu óc giống như nổ tung.

Trời ạ, không phải là Thu Hồng một đường phát hiện, nàng không có một chút giá

trị lợi dụng, cho nên tính toán lấy cớ thả nàng ra, sau đó lén lút diệt nàng

chứ?

Hướng Tiểu Vãn kinh hãi vạn phần, không được, nàng nhất định không thể cứ bị

giết như vậy.

Cho nên, một cái tay hướng vòng eo của Thu Hồng ôm thật chặt, giọng nói kích

động vạn phần hô một câu: “Mẹ, ta sai lầm rồi, ngài tha cho ta đi, đừng ném ta

xuống, mẹ...”

Thu Hồng bị ôm trợn tròn mắt, thân thể run rẩy, băng hàn thấu xương đánh tới,

ánh mắt nhìn Hướng Tiểu Vãn ẩn giấu mấy phần kinh hãi. “Cửu Anh đại nhân,

buông, buông tay...”

Trong đầu, hiện lên một đoạn chủ nhân đã nói.

Cửu Anh, người cũng như tên, trong cơ thể nàng ta có chín huyễn chín thể, cái

gọi là chín huyễn chín thể, thật ra thì chính là Cửu Anh luyện tập một loại ma

công, ma công này có chín tầng tâm pháp, chỉ cần luyện thành, liền có chín

mạng, nhưng ở trong quá trình luyện, tính cách hay thay đổi, tại trong mắt thế

nhân, Cửu Anh giống như kẻ điên, nhưng bọn hắn biết, đây là do chín huyễn chín

thể trong cơ thể của Cửu Anh.

Cửu Anh càng điên, thì nói rõ chín huyễn chín thể thần công nàng luyện tập càng

là tinh thâm.

Giờ phút này phản ứng của Hướng Tiểu Vãn ở trong mắt Thu Hồng, chính là chín

huyễn chín thể luyện tới cảnh giới xuất thần nhập hóa, như thế, nàng sao có thể

không sợ?

“Mẹ, đừng ném ta xuống, mẹ...”

“Cửu, Cửu Anh đại nhân thuộc hạ sai rồi, cầu người tha thuộc hạ đi.” Thu Hồng

thật sự bị dọa đến sợ hãi. Cuộc đời này nàng thề, chỉ cần chỗ nào có Cửu Anh,

nàng nhất định sẽ không xuất hiện, thật là đáng sợ.

Hướng Tiểu Vãn nhìn vẻ mặt Thu Hồng kinh sợ đến mức tận cùng, nàng giật mình,

thầm than, mẹ nó, Thu Hồng này, so sánh với nàng còn có thể diễn tốt hơn, vài

giây ngắn như vậy, thật không ngờ đã nhập diễn...

Lúc hai người đang hết sức diễn trò, từng đợt tiếng bước chân truyền đến, ngay

sau đó, quân đội xếp thành hàng bao vây các nàng lại, vô số cung tên, gắt gao

cài ở trên dây, chỉ cần các nàng hơi động một chút, sẽ gặp vạn tiễn xuyên tâm.

Mơ hồ, Hướng Tiểu Vãn nhìn trong đám người, Độc Cô Diễm một bộ hoa bào, lãnh

khốc cao quý đang cất bước đi tới, phía sau kiều dương như lửa, song người này,

cũng là giống như ánh trăng lạnh lẽo...

“Độc Cô Diễm...”Hướng Tiểu Vãn lẩm bẩm mà nói, khẽ nhíu mày, làm như đang suy

tư điều gì.

Độc Cô Diễm đến gần các nàng, ánh mắt lạnh như băng, khẽ quét qua, cuối cùng hạ

xuống trên người Độc Cô Sương trong ngực Hướng Tiểu Vãn, ánh sáng lạnh càng

sâu.

“Thu Hồng, bổn tướng bố trí đã lâu, hôm nay, chính là ngày chết của ngươi.” Nói

xong, ánh mắt từ trên người Độc Cô Sương rút về, lại nói: “Hướng Tiểu Vãn,

ngươi quả nhiên ác độc, thậm chí ngay cả Sương Nhi cũng không bỏ qua, Hướng

Tiểu Vãn, bổn tướng cho ngươi một cơ hội, thả Sương Nhi ra, bổn tướng tha cho

ngươi khỏi chết.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.