Chương 47: Trời u ám

Độc Cô Sương vừa nhìn vừa

đi đến bên cạnh Hướng Tiểu Vãn, ánh mắt dừng lại ở cái trán sưng đỏ của nàng,

ánh mắt bé chợt lóe lên, giật giật cái miệng nhỏ nhắn, muốn nói gì đó nhưng

cuối cùng cũng không nói, xoay người rời đi.

Độc Cô Hoa nhàn nhạt nhìn về phía Hướng Tiểu Vãn, ánh mắt rất ngây thơ, sau đó

kêu lên một tiếng trong trẻo: “Nhũ mẫu, ta đói bụng, ta muốn bú sữa.”

Hướng Tiểu Vãn hoảng hốt nhìn Độc Cô Sương, cười dịu dàng với cậu bé: “Sữa bú

nhiều không tốt, con nên ăn cơm.”

Nói xong bị thị vệ dẫn đi ra ngoài, biến mất trước mặt bốn đứa trẻ.

Ánh mắt Độc Cô Hoa chớp chớp, nhìn lưng Hướng Tiểu Vãn vừa rời đi, như có điều

gì suy nghĩ.


Chuyện Độc Cô Ly bị trúng độc khiến cho toàn bộ phủ tướng quân bàng hoàng. Hơn

nữa, nhìn vẻ mặt đáng sợ của Độc Cô Diễm, cả phủ không ai dám nói chuyện lớn

tiếng, cả phủ trở nên yên tĩnh một cách kỳ lạ.

“Thật là biết mặt mà không biết lòng, bình thường mặc dù đại thiếu gia khoa trương

chút ít, tàn nhẫn chút ít với ta, nhưng rốt cuộc vẫn là một đứa nhỏ, làm sao mà

Hướng Tiểu Vãn lòng dạ hiểm độc lại có thể hạ độc thủ chứ?”

“Hừ, ta đã sớm nhìn ra được Hướng Tiểu Vãn không phải là người tốt rồi mà, nhìn

bộ dạng dịu dàng, yếu ớt đã biết chính là hồ ly tinh chuyên đi quyến rũ nam

nhân, theo ta nghĩ, chắc là do Hướng Tiểu Vãn lập kế hoạch dụ dỗ tướng quân

không được cho nên đem tức giận trút hết lên người đại thiếu gia, cho là thần

không biết quỷ không hay, không ngờ là bị tướng quân bắt được.”

“Nghe nói, loại độc này rất kỳ lạ, không dưới trăm đại phu đã đến rồi ngay cả

đại phu danh chấn thiên hạ “Dược Thủ Quan “ tướng quân cũng bắt về rồi nhưng

nhìn chung là không biết loại độc trên người đại thiếu gia, xem ra lai lịch của

Hướng Tiểu Vãn không nhỏ đâu.”

Một đám bà tám lén lút to nhỏ trong phủ không dứt.

“Câm miệng, các ngươi rất rảnh rỗi sao? để ta nghe được các ngươi lại to nhỏ

nữa, liền đuổi các ngươi đi!” Độc Cô Sương lạnh lùng liếc bọn bà tám, giọng nói

cực kỳ khinh thường.

“Dạ sau này chúng nô tỳ không dám.” Nói xong ai cũng nhanh chân chạy biến đi.

Độc Cô Sương đứng dưới bóng cây, khoanh hai tay nhỏ trước ngực, khẽ ngồi chồm

hổm xuống, ngẩng đầu, vẻ mặt rối rắm.

“Không phải ta rất chán ghét nhũ mẫu ngu đần này sao? Người ta bị bắt, hiển

nhiên là ta phải vui vẻ, sao lại phải khổ sở thế này?”

“Nhũ mẫu này vừa ngốc vừa khùng, chắc chắn không phải là người khiến người ta

thích thú, hơn nữa nữ nhân chết tiệt này lại hủy hoại quyển sách ta thích nhất,

ta phải hận người đó mới đúng, vì sao lại phải khổ sở?”

“Còn nữa, nhũ mẫu này dám hạ độc lão đại, thực sự rất quá đáng, tốt nhất nên bị

băm thành trăm mảnh, ngũ mã phanh thây, nhưng mà, vì sao ta vẫn tin rằng người

hạ độc không phải là nhũ mẫu?”

Độc Cô sương đứng lên, trên mặt rõ rõ rành rành, cuối cùng cắn răng xoay người

rời đi.

Địa lao của phủ tướng quân được đặt ở Tây viện, nơi này bảo hộ cực nghiêm,

phòng giam cũng được cấu tạo cực kỳ đặc biệt, cho dù là cao thủ cũng khó vào

được.

Phòng giam lớn như thế, lúc này trống rỗng, cảm giác như nghe được tiếng vọng

nhỏ giọt của nước, giống như ai oán, giống như tiếng rn r cầu xin giúp đỡ.

Tận cùng bên trong là một phòng giam phong kín, âm u, lạnh lẽo, ươn ướt, dường

như đã nhiều năm rồi không có ai đến, mạng nhện cùng rêu xanh phủ đầy.

Nhốt trong phòng giam này chính là Hướng Tiểu Vãn. Từ lúc vào đây đến giờ, nàng

vẫn cúi đầu, không nói một lời, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như vậy, cả người giống

như là chìm trong thế giới của chính mình, xung quanh nàng mơ hồ tỏa ra một

loại không khí rất bi thương.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.