Chương 40: OOXX đại gia ngươi

Song, bàn tay mãnh khảnh

kia cũng chỉ dịu dàng vuốt mặt nàng, lòng bàn tay mang theo một chút ý nghĩ,

đơn thuần, lành lạnh, làm cho tâm hồn bé nhỏ của bé có chút mơ hồ, xúc động.

Độc Cô Sương ngây ngẩn cả người, ánh mắt mê mang khó hiểu nhìn Hướng Tiểu Vãn.

Hướng Tiểu Vãn mỉm cười với bé, ngón tay vòng qua mặt bé, nhẹ nhàng giúp Độc Cô

sương vuốt mất sợi tóc lõa xõa rối bời: “Lần sau ra ngoài nhớ chải đầu, nếu

không với bộ dạng tóc tai bù xù này, người ta còn tưởng là thấy quỷ đấy.”

Động tác kia dịu dàng, nụ cười uyển chuyển, phảng phất một gợn sóng, khiến cho

tâm hồn nho nhỏ của Độc Cô Sương lâng lâng.

Độc Cô Sương cứ kinh ngạc đứng nhìn Hướng Tiểu Vãn, nhất thời không biết nói

gì.

Bên ngoài, Độc Cô Diễm cũng nhìn Hướng Tiểu Vãn, tim đập mạnh và cũng xuất

thần. Song giây lát sau, lông mày hắn nhăn lại, tim chợt nhói đau. Hắn kinh

ngạc, trong cơ thể cuồn cuộn huyết khí, thiếu chút nữa muốn phun ra máu, cũng

may hắn cố đè xuống.

Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

Trong cơ thể hắn, thậm chí có một lực lượng kỳ dị cắn n**t t*nh thần của hắn.

Mới vừa nãy, hắn nhìn Hướng Tiểu Vãn đến mức xuất thần, nghĩ đến thê tử của

mình. Đúng ngay tại lúc này, lượng khí quỷ dị đó lại kéo tới. Tuy rằng nội lực

hắn thâm hậu, nhưng vẫn không thể chống lại được.

Độc Cô Diễm vận công ngưng khí, liếc bên trong phòng một cái, sau đó lặng lẽ

rời đi.

“Ngươi, ngươi không đánh ta?” Độc Cô Sương sững sờ lên tiếng, đôi mắt sáng ngời

kia từng lộ ra vẻ giảo hoạt, nay lại chỉ còn sự nghi hoặc.

“Vì sao ta phải đánh con?” Hướng Tiểu Vãn nhìn đứa nhỏ trước mắt, nhất thời hai

mắt sáng ngời: “Sương nhi, chẳng lẽ con có khuynh hướng thích bị ngược đãi nên

tính cách mới trở nên vô sỉ như vậy, làm cho người ta nhìn thấy liền muốn đánh

con?”

Hướng Tiểu Vãn càng nói càng đắc ý, ha ha, nàng thật quá thông minh. Đúng, nhất

định là như vậy, rõ ràng Độc Cô Sương chính là thích bị ngược đãi, hằng ngày

luôn bày bộ dáng muốn cho người ta đánh đi ra ngoài, nhất định là muốn làm cho

người khác đánh bé.

Giống như lúc nãy, nàng

chỉ giả bộ như muốn đánh Độc Cô Sương. Lúc ấy, Độc Cô Sương dường như vừa vui

mừng, vừa kinh sợ. Nàng có chút không giải thích được, nhưng hôm nay, cuối cùng

thì cũng có đáp án, chính là thích bị ngược đãi.

Vốn là Độc Cô Sương còn đang cảm động, nhất thời choáng váng.

Hả, nhũ mẫu này, rõ ràng là người ngu ngốc mà.

Thật đáng giận, nàng quát: “Nhũ mẫu ngu xuẩn kia, ngươi mới có khuynh hướng

thích bị ngược đãi đó, cả nhà ngươi đều có khuynh hướng thích bị ngược đãi!”

Chẳng lẽ nàng đoán sai? Độc Cô Sương không có khuynh hướng thích bị ngược đãi?

Hay là cô bé cố ý che giấu, làm mình lẫn lộn?

Hướng Tiểu Vãn ngượng ngùng cười một cái, ghé sát vào nháy mắt với Độc Cô

Sương: “Sương nhi, con yên tâm, nhũ mẫu sẽ không vì vậy mà xem thường con đâu,

nhũ mẫu biết con cũng không dễ chịu gì, có khuynh hướng thích bị ngược đãi

không phải là lỗi của con, nhưng mà, Sương nhi, con che che giấu giấu như vậy,

chính là con không đúng.”

Độc Cô Sương vừa nghe, nội tâm đều muốn hộc máu, đỏ mặt lên, tức giận gào ngược

lại:” Ta OOXX đại gia ngươi, tiểu gia ta không có thích bị ngược đãi, ngươi là

nữ nhân ngu xuẩn, có nghe hay không, tiểu gia ta rất bình thường, vô cùng bình

thường!!!!!!”

Những lời này sao nghe quen tai vậy? Nhất thời đầu óc Hướng Tiểu Vãn bị một

trận oanh tạc, nàng dùng con mắt không thể tin được nhìn chằm chằm Độc Cô

Sương, ánh mắt kia càng ngày càng hưng phấn, giống như ánh mắt háo sắc của sói

già.

Độc Cô Sương bị nhìn tới mức da đầu tê dại, ánh mắt nhũ mẫu này sao lại khiến

người ta nổi hết gai ốc vậy chứ, thật là giống như muốn nuốt chửng bé.

Bước chân không tự chủ được mà dịch về phía sau một bước, một bước nữa, một

bước nữa nữa nữa, cho đến cuối cùng, cả người Độc Cô Sương cũng dựa sát vào

tường rồi, trước mặt là ánh mắt của nhũ mẫu nhìn chằm chằm vào bé, phát ra một

tia sáng xanh.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.