Chương 3: Ai câu dẫn ngươi

Nàng đứng dậy, vẻ mặt

nghiêm nghị chỉ vào nam nhân kia nói: “Ai câu dẫn ngươi? Ta bị ngươi nhìn thấy

hết không tìm ngươi tính sổ thì thôi, tên nam nhân tự đại như ngươi lại còn dám

nói ta câu dẫn ngươi, xin hỏi ngươi toàn thân trên dưới, điểm nào đáng giá để

ta câu dẫn, còn nữa, cái gọi là phủ tướng quân của ngươi, bổn tiểu thư không

hiếm lạ, không cần ngươi đuổi, bổn tiểu thư tự có chân, sẽ tự rời đi.”

Hướng Tiểu Vãn oanh oanh liệt liêt nói một hồi, làm cho tất cả mọi người trong

phòng kinh hãi.

Hai thị vệ nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn như là thấy quỷ, nữ nhân này, cũng dám

nói chuyện với tướng quân như vậy? Trời ạ, nàng ta là ngại mệnh quá dài sao?

Độc Cô Diễm nghe Hướng Tiểu Vãn rống to, sắc mặt xanh mét trước nay chưa từng

có, quanh thân tản ra khí lạnh như băng, cơ hồ làm cho người ta cảm thấy đang ở

trận Tu La.

Không thấy hắn ra tay như thế nào, trong chớp mắt Hướng Tiểu Vãn liền bị hắn

nắm vào trong tay, cánh tay cường mà có lực, nổi lên gân xanh, tựa hồ hận muốn

bóp nát Hướng Tiểu Vãn ngay lập tức.

Hướng Tiểu Vãn chỉ cảm thấy xương tay truyền đến từng trận đau đớn, nhưng nàng

quật cường tuyệt đối sẽ không làm cho mình kêu đau ra tiếng.

Hướng Tiểu Vãn nàng cái gì cũng không có, chỉ có duy nhất chính là một thân cốt

khí, ở hiện đại nàng chịu nhiều khổ sở như vậy, cũng chưa từng làm nàng cúi

đầu, bức bách của nam nhân này coi là gì.

Hướng Tiểu Vãn cắn răng, cau mày, nhưng không chịu cầu xin tha thứ.

Độc Cô Diễm nguyên bản tính hung hăng khiển trách Hướng Tiểu Vãn, nhưng khi hắn

cúi đầu nhìn đến khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ quật cường của Hướng Tiểu Vãn thì

đáy mắt lạnh như băng của hắn hiện lên vài tia rung động không thể nhận ra.

Khuôn mặt nhỏ nhắn quật cường này, thật rất giống ái thê đã qua đời của mình,

thân hình phập phồng, hơi hơi chấn động.

Độc Cô Diễm nhìn chằm chằm Hướng Tiểu Vãn, ánh mắt phẫn nộ ban đầu biến thành

hoảng hốt, lực đạo trong tay cũng dần dần trở nên mềm nhẹ.

Hướng Tiểu Vãn thấy lực đạo trong tay buông lỏng, nàng lập tức giãy, cũng không

thèm nhìn tới nam nhân ở trước mắt một cái, xoay người rời đi.

“Đứng lại.” Thanh âm lạnh lùng của Độc Cô Diễm vang lên, hai thị vệ liền tiến

lên ngăn lại Hướng Tiểu Vãn.

Hắn ôm tiểu nhi tử Độc Cô Hoa, trên cao nhìn xuống Hướng Tiểu Vãn, khuôn mặt

tuấn tú bình tĩnh lãnh khốc, nhìn không ra một tia biểu tình.

Độc Cô Hoa trong lòng hắn, nháy ánh mắt đáng yêu, một tia giảo hoạt từ đáy mắt

cậu nhóc hiện lên. Nhũ mẫu trước mắt này, cũng dám chống đối phụ thân, thật có

bản lĩnh, xem ra, những ngày về sau này cậu sẽ không nhàm chán.

Ánh mắt linh động đáng yêu nháy mắt, Độc Cô Hoa thu lại giảo hoạt ở đáy mắt,

ngẩng đầu nói với Độc Cô Diễm đang trầm mặc: “Phụ thân, sao lại muốn đuổi Nhũ

mẫu ra khỏi phủ, Hoa Nhi muốn Nhũ mẫu, phụ thân...”Nói xong, mắt nổi lên lệ

quang, bộ dáng muốn khóc lại nhịn xuống không khóc, người xem cực kỳ không đành

lòng.

Độc Cô Diễm thấy vẻ mặt tiểu nhi tử như thế, nghĩ lầm Độc Cô Hoa thật sự sinh

ra loại tình cảm không muốn xa rời với Hướng Tiểu Vãn, hắn xoa nhẹ đầu tiểu nhi

tử, lại lạnh nhạt nói với Hướng Tiểu Vãn: “Nể tình Hoa Nhi, hôm nay bản tướng

tạm tha cho ngươi, từ giờ trở đi, ngươi ở lại Nghị Hoa Cư, không thể rời đi nửa

bước, trái lệnh, trừng phạt theo gia pháp.”

Lạnh lùng liếc Hướng Tiểu Vãn một cái, Độc Cô Diễm ôm tiểu nhi tử Độc Cô Hoa

rời đi.

Khi hắn xoay người thì Hướng Tiểu Vãn lại nhìn thấy Độc Cô Hoa ghé vào bả vai

Độc Cô Diễm nháy mắt đối với mình...

Nàng sửng sốt, cậu ta...

Hướng Tiểu Vãn mở trừng hai mắt lại nhìn qua, Độc Cô Hoa nho nhỏ nhu thuận đáng

yêu vô cùng, làm sao lại có bộ dáng tà khí như vừa rồi.

Hướng Tiểu Vãn thu hồi ánh mắt, thầm nghĩ nhất định là mình hoa mắt, đứa trẻ

lúc này mới có ba tuổi, làm sao có thể có tà khí.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.