Chương 209: Ngoại truyện 25: Độc Cô Sương và Thượng Quan Dạ (cuối)

Thượng Quan Dạ cả kinh

thất sắc, vội vàng đẩy Độc Cô Sương ra, tránh cho pháo kia đả thương làn da mịn

màng của nàng.

Độc Cô Sương bị đẩy ra không có chuyện gì, nhưng hắn thì thảm.

Pháo đặc biệt lớn kia oanh nổ tung trong nháy mắt hắn đẩy Độc Cô Sương ra.

“A...” Thống khổ thét chói tai, vang dội cả phủ Độc Cô.

Lúc này Độc Cô Sương phản ứng kịp, vội vàng chạy đến trước mặt Thượng Quan Dạ,

cúi đầu mà xem xét, sắc mặt cũng thay đổi. “Dạ, chàng, chàng không sao chứ?”

Trời ạ, nơi đó sao có thể có nhiều máu như vậy, không phải là... Đứt chứ?

Thượng Quan Dạ nhịn đau khổ, gương mặt tuấn tú hết sức vặn vẹo, nhưng vì không

muốn cho Độc Cô Sương lo lắng, hắn cố gắng cắn răng bình tĩnh nói: “Không có,

không có sao...”

Hai chân kẹp chặt, trời đánh, đau chết hắn a a a a a...

Độc Cô Tuyết bên ngoài cũng có chút bị hù sợ, trời ạ, làm cho kinh khủng như

vậy, không phải xảy ra án mạng chứ?

Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Không được, 36 kế, chạy là thượng sách, vội

vàng chạy trối chết.

Độc Cô Tuyết nháy mắt đã không thấy tăm hơi, nàng phải thừa dịp phụ thân chưa

biết, trở về phòng thu dọn vội vàng chạy nạn.

“Dạ, sao chàng không có chuyện gì được, chàng chảy thật nhiều máu?” Độc Cô

Sương không để ý người mình tr*n tr**ng, chuẩn bị mở cửa kêu người. “Người

đâu...”

Thượng Quan Dạ vội vã vươn một tay kéo nàng trở lại. Đáng chết, hắn làm sao có

thể để cho Sương nhi bị người ngoài nhìn như vậy, hơn nữa, hắn thật không sao.

“Sương nhi, ta không sao, đây không phải là máu của ta.” Đây là thứ có ở trên

pháo, Độc Cô Tuyết này, lại dám chơi chiêu này với hắn.

“À?” Không phải máu của chàng ấy, vậy là cái gì?

“Sương nhi nàng xem...” Thượng Quan Dạ nói xong, liền dùng áo lau sạch sẽ nơi

đó, quả nhiên hoàn hảo không tổn hao gì.

“Vậy chàng...” Sao la khoa trương dữ vậy, hại nàng còn tưởng bị đứt nữa.

Thượng Quan Dạ giảo hoạt cười. “Sương nhi, ta không kêu la như vậy, kế tiếp có

thể nào an tâm theo sát nàng lm tnh, ác ma Tuyết Nhi nhà các nàng, đoán chừng

sẽ chịu giày vò cả buổi tối.”

“Chàng...” Độc Cô Sương nghe nhất thời nói không ra lời, nàng rốt cuộc hiểu rõ,

cái gì gọi là đạo cao một thước, ma cao một trượng rồi, bội phục.

“Sương nhi, chúng ta tiếp tục.”

Vì vậy, cả tân phòng, lại vang lên tiếng mắc cỡ yêu kiều và tiếng th* d*c.

Tiền viện, mọi người đang tụ chung một chỗ tự nhiên cũng đã nghe đến tiếng kêu

này, gương mặt mọi người đều kinh ngạc, sau đó là hiểu rõ cười to.

Thượng Quan Dạ này, cũng quá...

Trong đầu mọi người, đều thoáng qua hình ảnh không thuần khiết.

Độc Cô Tuyết căn bản không có đoán được mình bị Thượng Quan Dạ cho vào bẫy,

đang bán mạng dọn dẹp, chuẩn bị rời đi phủ Độc Cô tị nạn, thân thể nho nhỏ ôm

một ít y phục và ngân lượng, tính toán từ cửa sau đi ra ngoài, nhưng mới ra

khỏi cửa phòng, một bóng dáng cao lớn chặn lại đường đi của nàng, nàng ngẩng

đầu, nhìn chằm chằm người tới, bộ mặt kinh ngạc.

“Tam, Tam hoàng tử, sao ngươi ở chỗ này?” Trời ạ, sát tinh đáng chết này, sớm

không tới, muộn không tới, cố tình tới vào lúc này, thật là đáng ghét.

Tam hoàng tử anh tuấn khẽ mỉm cười. “Bổn hoàng tử tới thăm nàng, Tiểu Tuyết

Nhi, đi theo ta, phụ hoàng cũng đã đên đây rồi, muốn nàng ra ngoài gặp người

đấy.”

Không đợi Độc Cô Tuyết lên tiếng, Tam hoàng tử liền lôi kéo nàng đi tới tiền

viện.

Độc Cô Tuyết thống khổ gào khóc trong lòng. Tam hoàng tử trời đánh, ngươi tuyệt

đối là khắc tinh của Độc Cô Tuyết ta mà.

HOÀN - HẾT.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.