Chương 202: Ngoại truyện 18: Độc Cô Sương và Thượng Quan Dạ (16)

Thượng Quan Dạ bị nàng

không lưu loát hoàn toàn khơi dậy dục hỏa, hai tròng mắt trầm xuống, lưỡi càng

đốt nóng. Đầu lưỡi linh hoạt cuồng dã quấy trong miệng thơm, nhân lúc nàng than

nhẹ, chộp lấy hương vị ngọt ngào của nàng.

“Um...” nụ hôn quá đỗi kịch liệt, khi Độc Cô Sương cảm thấy mình sắp không thể

hô hấp, Thượng Quan Dạ buông nàng ra, nhưng lúc này nàng cũng đang bị nâng dục

hỏa lên, lại bị buông ra, trong lòng có chút thất vọng.

“Sương nhi, đừng nóng vội, vi phu chẳng qua là lấy hơi mà thôi.” Thanh âm tà

khí của Thượng Quan Dạ rơi xuống, lại hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi của

Độc Cô Sương.

Lần hôn này, thật dài mà nhẵn nhụi, không kịch liệt giống mới vừa rồi, nhưng

cũng có hương vị khác.

Độc Cô Sương hừ nhẹ một tiếng, rất ưa thích nụ hôn dài này, thần trí mù mịt

khiến cho nàng thuận theo khát vọng, hé mở miệng thơm, mặc hắn đưa đầu lưỡi

thăm dò vào.

Phản ứng của nàng làm Thượng Quan Dạ rất hài lòng, nếm đến ngọt ngào khiến cho

hắn thõa mãn rn r lên một tiếng, đầu lưỡi trêu chọc cái lưỡi, l**m khắp mỗi

một chỗ trong miệng nhỏ nhắn, quấy lên nước miếng hương vị ngọt ngào, cuối cùng

lại cuốn lấy thơm mềm, m*t vào, quấn lấy nhau.

Thân thể hai người cũng dần dần nóng lên, cách y phục, l**m nhau.

Thượng Quan Dạ có chút vội vã cởi y phục Độc Cô Sương ra, ngón tay khẽ v**t v*

da thịt nhẵn nhụi của nàng, theo đầu ngón tay ấm áp của hắn chạm vào, thân thể

Độc Cô Sương trở nên nhũn ra.

Nếu không phải Thượng Quan Dạ ôm, sợ rằng nàng cũng sẽ rơi xuống đất.

“Sương nhi...” Thượng Quan Dạ vừa khẽ v**t v* Độc Cô Sương, vừa nhẹ giọng gọi ở

bên tai nàng.

“Huh?” Độc Cô Sương * l**n tnh m, m*t loạn xạ.

“Mệt mỏi không?” Ngồi xe mấy ngày, nếu như Sương nhi thật mệt mỏi, vậy hắn đành

đi tắm nước lạnh thôi.

Độc Cô Sương đoán được ý định của Thượng Quan Dạ, ngón tay nhẹ nhàng mn trn

mặt của hắn, hơi thẹn thùng nói: “Không mệt, chúng ta bắt đầu đi.”

đã che giấu

“Um... Đừng làm rộn, chàng mau vào đi...” Độc Cô Sương tính nôn nóng chịu không

nổi tra tấn như vậy, nàng trực tiếp nói ra ý tưởng của mình, nếu phải làm, liền

làm thống khoái chút.

Hai tròng mắt Thượng Quan Dạ càng tối hơn, thanh âm khàn khàn nói: “Sương nhi,

như nàng mong muốn, vi phu nhất định sẽ làm cho nàng điên cuồng.”

Hết sức ôm chặt hai chân của nàng, đang muốn động thân vọt vào, cũng đúng lúc

này, tiếng gõ cửa giết phong cảnh vang lên.

“Tứ tỷ, Tứ tỷ phu, hai người khóa cửa ở bên trong làm gì đó, mau ra đây đi, đã

xảy ra chuyện lớn rồi.” Độc Cô Tuyết nói xong, dán mình vào trước cửa, lấy tay

đâm vào giấy Tuyên Thành trên cửa khắc hoa, muốn liếc trộm tình hình lửa nóng

bên trong.

Hả, chuyện gì vậy ta?

Giống như đang động tới động lui, mẹ nó, chẳng lẽ Tứ tỷ và Tứ tỷ phu bỏ lại bọn

họ, thật đang làm chuyện tình dm đng đó?

Sai sai rồi, Tứ tỷ này cũng quá đói khát đi, còn có thân thể Tứ tỷ phu sao vặn

vẹo như vậy, nhìn thế nào cũng đều giống vẽ lên?

Vẽ lên? Ngất, không phải những tranh vẽ bn th tứ tỷ vẫn còn treo trên cửa

chứ?

Mẹ nó, khó trách nàng thấy hình ảnh không có cảm giác, nguyên lai là như vậy.

Đang lúc nháy mắt Độc Cô Tuyết duỗi đầu trở về, cửa phòng mở ra rồi.

Sắc mặt Thượng Quan Dạ chưa thỏa mãn dc vng đen đến dọa người, nhìn chằm chằm

cô em vợ, hận không thể đánh nàng ấy một chưởng. “Tuyết Nhi, nếu không có xảy

ra chuyện lớn gì, đừng trách Tứ tỷ phu sử dụng bạo lực với muội.”

Trời đánh, sao hắn xui xẻo như vậy, mỗi lần làm chuyện quan trọng đều bị quấy

rầy.

Lửa giận đầy bụng, cũng không phát tác được, bà nội nó, tiếp tục như vậy,

Thượng Quan Dạ hắn sẽ sớm biến thành một thành viên trong đại quân liệt dương.

Độc Cô Tuyết hậm hực cười một tiếng. “Ôi mẹ nó, Tứ tỷ phu huynh không biết thẹn

thùng à, lại sử dụng bạo lực với trẻ nhỏ, cơm hơn 30 năm nay của huynh, ăn uổng

công rồi.”

Nghe thấy câu này, Thượng Quan Dạ càng tức giận hơn, tay run run chỉ nàng nói “Cái gì hơn 30 năm, Tứ tỷ phu muội mới 28 tuổi thôi, 28 có hiểu hay không.”

Không biết hắn để ý nhất là cái này à, lại dám nói hắn già như vậy, hắn ghét

nhất người khác nói ra tuổi của hắn, cảm thấy như hắn chiếm đại tiện nghi của

Sương nhi.

Độc Cô Tuyết làm bộ như kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm gương mặt tuấn

tú cực hoàn mỹ của Thượng Quan Dạ hồi lâu, làm vẻ gào thét. “Cái gì, Tứ tỷ phu

huynh mới 28 à, không nhìn ra nha, muội còn tưởng huynh bằng tuổi với phụ thân

nữa, ôi mẹ nó, nhìn thế nào cũng cảm thấy huynh cỡ như phụ thân muội, muội đột

nhiên phát hiện, thì ra Tứ tỷ có luyến phụ tình kết (tình yêu với người như

cha),lại thích một người cấp bậc đại bá.”

Thượng Quan Dạ nghe xong, thiếu chút nữa giận đến hộc máu bất tỉnh.

Hài tử của Độc Cô gia, quả nhiên một người đáng sợ hơn một người, Độc Cô Tuyết

này, quả thực xứng với danh từ ác ma. Không, nàng ta chính là một ác ma không

hơn không kém.

“Mẹ nó, Tiểu Lục muội la bậy cái gì, muội mới có luyến phụ tình kết đó, cả nhà

muội đều có luyến phụ tình kết.” Độc Cô Sương mới vừa sửa sang lại xiêm áo xong

đi ra ngoài, vốn là cực kỳ khó chịu, nghe được lời nói của Độc Cô Tuyết càng

thêm khó chịu cực kỳ, lời mắng ra cũng bắt đầu vặn vẹo.

Mặt Độc Cô Tuyết buồn cười lại gần nàng ấy, con ngươi đen nhánh giảo hoạt lượn

quanh họ. “Tứ tỷ, muội biết rõ chúng ta là người một nhà, cho nên tỷ không cần

cố ý dùng chữ cả nhà đâu, muội sẽ nói cho tỷ phu nghe.”

“Muội...” Độc Cô Sương suy nghĩ mình nên trả lời thế nào, nhưng lại không thể

cải vã với tiểu muội mình, vì vậy, nàng quyết định đại nhân không chấp tiểu

nhân, không so đo với muội ấy.

Thả chậm thần sắc, quả nhiên là cao quý ưu nhã. “Tiểu Lục, mới vừa rồi không

phải muội nói là xảy ra chuyện lớn sao, rốt cuộc là chuyện gì?”

Nhìn bộ dáng giả bộ của Độc Cô Sương, Độc Cô Tuyết vô ý thức xoa xoa đôi bàn

tay trên cánh tay nổi da gà.

Ai ui, lúc nào thì Tứ tỷ trở nên ghê tởm như vậy kìa, chắc chắn là ngọn gió Tứ

tỷ phu quá lẳng lơ con mẹ nó dạy hư người, nàng thề về sau có gặp loại nam nhân

như Tứ tỷ phu, trước tiên chính là mau tránh ra, tránh cho ghê tởm đến nàng.

“Cũng không có chuyện lớn gì, chính là Tam tẩu có thêm người mẹ, Hắc đại thúc

thêm người vợ mà thôi.”

“Cái gì ——” Độc Cô Sương và Thượng Quan Dạ đồng thời kêu lên.

“Tuy nói chuyện này rất quỷ dị, nhưng phản ứng của hai người có phải quá làm bộ

rồi không?” Độc Cô Tuyết ôm tay, cau mày.

Quả nhiên là yêu nghiệt Tứ tỷ phu kia dạy hư Tứ tỷ vốn thô lỗ đáng yêu, vì hạnh

phúc sau này của Tứ tỷ, nàng quyết định trợ giúp Tứ tỷ thoát đi ma trảo. (ha

ha, chủ yếu là trong khoảng thời gian này nàng quá nhàm chán, người của cả phủ

Độc Cô thật không có gì vui, hơn nữa phụ thân và mẹ cả ngày cũng chỉ chú ý âu

yếm, căn bản không để ý nàng, khó được bọn Tứ tỷ trở lại, nàng không mượn cơ

hội chỉnh bọn họ, thật sự là có lỗi với phong hiệu tiểu ác ma này)

Phòng khách, Độc Cô Diễm và Hướng Tiểu Vãn ngồi ở vị chủ, theo thứ tự xuống là

Hắc Diệu, bên phải Hướng Tiểu Vãn là Bạch Tuyết, bốn người trầm mặc ngồi xuống,

bọn nha hoàn dâng trà lên, rồi lại im lặng lui xuống.

Hắc Diệu không đụng đến ly trà, ánh mắt vẫn phức tạp rơi vào trên người Bạch

Tuyết, mắt lạnh tĩnh mịch, không biết hắn đang nghĩ cái gì.

Trong lúc mọi người đang trầm mặc giằng co này, Thượng Quan Dạ, Độc Cô Sương,

Độc Cô Tuyết đi vào.

“Phụ thân, nhũ mẫu.” Độc Cô Sương thăm hỏi một tiếng với Độc Cô Diễm và Hướng

Tiểu Vãn, sau đó ánh mắt rơi vào giữa Hắc Diệu và Bạch Tuyết, khẽ cau mày.

“Tuyết công tử, ngươi...”

Lúc này, Thượng Quan Dạ kéo Độc Cô Sương đang muốn nói chuyện, cắt đứt thanh âm

của nàng.

Độc Cô Sương ngẩng đầu nhìn bộ dạng lắc đầu của Thượng Quan Dạ, nàng nghe lời

ngừng lại thanh âm.

Độc Cô Tuyết ở bên cạnh nhìn một màn này, lắc đầu. Mẹ nó, từ trước đến giờ Tứ

tỷ luôn trái với đạo lý, giờ lại trở nên nghe lời như vậy, thật là không thể

tưởng tượng mà.

Lúc này Bạch Tuyết ngẩng đầu, mỉm cười gật đầu với Thượng Quan Dạ và Độc Cô

Sương. “Trước đó vài ngày khiến hai người hiểu lầm, ta thật ra không gọi Bạch

Tuyết, giả nam tử đến gần Thượng Quan Dạ cũng là bởi vì...” Câu nói kế tiếp

không nói nữa, mà ánh mắt chuyển đến trên người Hắc Diệu.

Dừng một lát sau, Bạch Tuyết nói tiếp: “Ta vốn gọi Nguyệt Noãn, là một nữ tử

phong trần.” Nguyệt Noãn bắt đầu kể ra tất cả.

Từ lúc nàng bắt đầu phải vào Nhất Thưởng Tham Hoan, lại làm sao quen biết Hắc

Diệu, cuộc sống làm bạn giữa hai người, cùng với lúc sinh ra Tiểu Anh Đào, rồi

đến sau đó nàng cản một kiếm thay Hắc Diệu, được Kim Vô Lương sư phụ của Kim

công công cứu.

Đại sảnh rất an tĩnh, chỉ có thanh âm dịu dàng của Nguyệt Noãn nhẹ nhàng vang

lên.

Sau khi nàng lên tiếng, ánh mắt của Hắc Diệu vẫn không rời đi mặt của nàng,

gương mặt này hắn hoàn toàn xa lạ, hắn không nhìn ra chút dấu vết dịch dung

nào.

Sau khi Nguyệt Noãn nói xong, bỏ mặt nạ da người trên mặt ra, gương mặt thanh

lệ dịu dàng lộ ra, lại giống như cùng một khuôn mẫu với Tiểu Anh Đào, nếu không

phải nghe xong Nguyệt Noãn kể, mọi người nhất định sẽ cho rằng nàng là tỷ tỷ

sinh đôi của Tiểu Anh Đào, chứ không phải mẹ của Tiểu Anh Đào.

Hắc Diệu bỗng chốc đứng lên, ánh mắt phức tạp nhìn ở trên mặt Nguyệt Noãn, khóe

môi lẩm bẩm kêu một tiếng.

“Nguyệt Noãn...”

Nghe nam tử yêu quý khẽ gọi, hai tròng mắt Nguyệt Noãn chợt lóe nước mắt. Nàng

vội vàng nhìn lại Hắc Diệu, hai người bốn mắt nhìn nhau, có quá nhiều thâm tình

chôn ở trong đó, nhất thời cũng không nói gì.

“Diệu...”

Mọi người lúc này nhìn nhau, rối rít lui ra ngoài, lưu lại đầy đủ không gian

cho bọn họ, vào giờ phút này, bọn họ nhất định có nhiều lời muốn nói...

Hậu viện, Thanh Thủy cư.

Tiểu Anh Đào chạy trốn một đường, bất tri bất giác đến nơi này, viện này, là

chỗ ở của bọn người Độc Cô Phi và mẹ chồng năm đó, sau đó mẹ chồng gả cho cha

chồng rồi, nơi này liền chỉ có năm người bọn họ ở, về sau bọn họ chia tay phủ

Độc Cô, nơi này liền để trống.

Tiểu Anh Đào nhìn viện an tĩnh, tâm càng thêm chua chát đau đớn.

Trong đầu, nhớ lại từng chút thời gian khi còn ở chung với mẹ lúc nhỏ. Khi đó

mặc dù nàng còn nhỏ, nhưng có trí nhớ sâu sắc, thương yêu của mẹ đối với nàng,

mỗi một câu mẹ nói với nàng, nàng đều nhớ rõ ràng.

Vẫn nghĩ rằng mẹ đã chết, không ngờ nhiều năm sau lại đột nhiên xuất hiện, nói

cho nàng biết tất cả lúc trước đều là giả, mẹ không có chết, ngay cả sủng ái

với nàng cũng là giả.

Nếu vậy, nàng thà cho là mẹ đã chết rồi, ít nhất như vậy, trong lòng nàng mẹ

vẫn sủng ái nàng, mà không phải là...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.