Chương 197: Ngoại truyện 13: Độc Cô Sương và Thượng Quan Dạ (11)

Trời đánh, nên thay

chưởng quỹ này.

Độc Cô Sương có chút mệt mỏi nói: “Chàng thật muốn tiếp tục?” Đáng chết, nếu

như lần này còn bị quấy rầy, về sau nàng sẽ không làm.

Thượng Quan Dạ chôn ở trong cơ thể Độc Cô Sương nhịn rất là thống khổ, hắn vội

vàng gật đầu, còn không đợi Độc Cô Sương đồng ý, liền điên cuồng động.

Ngoài cửa, thanh âm không thức thời của chưỡng quỹ lại vang lên.

“Ông chủ, người xem có muốn gặp người nọ hay không, đó là một nam nhân mang mặt

nạ.”

“Cút.” thanh âm giận dữ từ trong miệng Thượng Quan Dạ phát ra, nếu như chưởng

quỹ đó còn không rời đi, như vậy sẽ bị người mang thi thể rời đi.

Nghe thanh âm sát ý đằng đằng kia, chưỡng quỹ cho dù có mười lá gan cũng không

dám lên tiếng, sờ sờ lỗ mũi, lập tức run rẩy rời đi.

Lúc này hai người bên trong phòng mới yên một hồi, cửa phòng lại vang lên lần

nữa.

Cốc cốc ——

Thượng Quan Dạ vẫn còn đang chạy nước rút, hoàn toàn nổi giận, cả người giống

như một con sư tử nổi giận, cuồng bạo rống về phía cửa. “khốn kiếp, xem ra ông

ngại cuộc sống chán quá phải không.”

Nếu chưởng quỹ này một lòng muốn chết, vậy hắn sẽ thành toàn cho ông ta.

Nhưng, người gõ cửa không phải là chưởng quỹ nhát gan, mà là ——

“Ha ha ha ha, quả nhiên là Thượng Quan sư phụ, hả, không đúng, sao thanh âm của

Thượng Quan sư phụ nghe là lạ, không phải là bị bệnh chứ, đợi tại hạ đến giúp

ngươi xem một chút.” Nói chuyện, là một gã nam tử tuấn mỹ phi phàm, một bộ áo

đen nổi bật lên thân hình cao lớn của hắn.

Mặt tuấn mỹ vẫn còn mang theo chánh khí, mơ hồ còn mang theo vài phần thái dộ

đàng hoàng thành thật.

Người này, chính là Độc Cô Phi thật nhiều năm không thấy.

Thật ra thì hắn nghe sư phụ Hắc Diệu nói những khách đ**m và cửa tiệm có chữ Dạ

màu đỏ, đều là sản nghiệp của Thượng Quan Dạ, cho nên khi vừa đến khách đ**m

này với Hắc Diệu và Tiểu Anh Đào, sư phụ Hắc Diệu liền nhận ra đây là sản

nghiệp của Thượng Quan Dạ, mà từ trong miệng người hầu, bọn họ nghe được Thượng

Quan Dạ cũng ở khách đ**m này.

Vì vậy, liền có một màn chưỡng quỹ cầu kiến Thượng Quan Dạ.

Độc Cô Phi vốn ra ngoài đi ngoài, không khéo nghe được chưỡng quỹ mới vừa rời

đi lầm bầm lầu bầu, vì vậy liền tới điều tra một phen, không nghĩ tới người ở

bên trong thật sự là Thượng Quan Dạ.

Cái gì ——

Lại là lão Tam ngu ngốc kia.

Bên trong phòng, Độc Cô Sương nghe được thanh âm của lão Tam Độc Cô Phi, sững

sờ.

Tại sao lão Tam bn th lại ở chỗ này? Huynh ấy không phải là mười năm trước

đã theo Hắc Diệu quy ẩn rừng núi sao, đúng rồi, mới vừa rồi chưởng quỹ kia đã

nói, một nam nhân mặt nạ, người kia, nhất định là Hắc Diệu rồi.

Độc Cô Sương vừa nghĩ tới lão tam ngu ngốc kia muốn vào, lập tức dùng sức đẩy

Thượng Quan Dạ ra.

Đùa gì thế, hiện giờ nàng có bộ dáng này, tuyệt đối không thể để lão Tam ngu

ngốc kia thấy.

Thượng Quan Dạ bị đẩy ra, trên mặt tối tăm. Nội tâm tích tụ đến cơ hồ muốn tự

sát.

Mẹ nó, một buổi tối thậm chí bị quấy rầy bốn lần, nếu như hắn có triệu chứng

bất lực gì, hắn nhất định khiến ba tên khốn kiếp tối nay trả giá cao.

Tức giận, hắn không thể sủng ái Sương nhi, chỉ có thể phát tiết với Độc Cô Phi

ngoài cửa. “Đáng chết, không nên vào.”

Độc Cô Phi đang chuẩn bị đẩy cửa tiến vào, nghe thanh âm phức tạp khẩn trương

tức giận lại thê thảm của Thượng Quan Dạ, tay của hắn không khỏi ngừng lại.

Mày kiếm hơi nhíu, không hiểu hỏi: “Thượng Quan sư phụ, người có phải thật bị

bệnh hay không?” Chẳng những là thanh âm thay đổi, ngay cả ngữ điệu cũng biến

thành như vậy? Giống như mới vừa bị người hung hăng ngược đãi.

Đúng vậy a. Bị bệnh, đều là bọn đáng chết khốn kiếp các ngươi làm hại.

Thượng Quan Dạ bên trong phòng mặc quần áo tử tế, cũng cầm một bộ y phục của

mình đưa cho Độc Cô Sương, để cho nàng thay.

Y phục kia thật sự vừa dài vừa lớn, mặc ở trên người của Độc Cô Sương nhìn thế

nào cũng không hợp, nhưng hai người bọn họ cũng không để ý nhiều như vậy, mặc

còn hơn không mặc. Nàng cũng không thể chui ở trong chăn gặp người

Ngoài cửa, Độc Cô Phi thấy thật lâu không lên tiếng, không khỏi vội vàng đẩy

cửa đi vào.

Vừa vào bên trong, nhìn Độc Cô Sương và Thượng Quan Dạ ngồi ở trước giường, Độc

Cô Phi vui mừng kêu lên.”Ôi mẹ nó, lão Tứ muội cũng ở đây à, sao muội không nói

không rằng. Hả, lão Tứ, sao muội ăn mặc như vậy, sao y phục này giống Thượng

Quan sư phụ như vậy.”

“Ngu ngốc.” Độc Cô Sương trừng mắt liếc hắn một cái, mười năm không thấy, lão

Tam bn th này vẫn như cũ, một chút cũng không biết dùng đầu óc.

“Này, lão Tứ sao muội cứ nhằm vào tại hạ, nói thế nào thì đây cũng là lần đầu

tiên gặp mặt của chúng ta sau mười năm, muội không cảm động ch** n**c mắt coi

như xong, lại vẫn mắng tại hạ, lão Tứ, muội quả nhiên không thay đổi.” Độc Cô

Phi căn bản không phát hiện lúng túng của Thượng Quan Dạ và Độc Cô Sương, vẫn

nhiệt tình nói.

Độc Cô Sương thật lo lắng không dứt cho thê tử tương lai của huynh ấy. Người

này đầu óc trừ có chút tác dụng ở võ công, trong ngày thường căn bản là cọc gỗ

không hiểu phong tình, không biết tình thú, không biết được năm đó Tiểu Anh Đào

và huynh ấy rốt cuộc như thế nào?

Thượng Quan Dạ lúng túng ho một tiếng, lên tiếng đánh vỡ trầm mặc. “Độc Cô Phi,

sao huynh lại ở chỗ này?”

“Ta theo sư phụ tới, đúng rồi Thượng Quan Dạ sư phụ, sư phụ đang chờ người ở

phòng trước.”

Sư huynh cũng tới?

Hai tròng mắt Thượng Quan Dạ thoáng qua hồi ức, kể từ mười năm trước từ biệt,

hắn và sư huynh chưa từng gặp mặt lại, không biết sư huynh lâu nay sống như thế

nào? Mặt của huynh ấy đã được chữa khỏi hay chưa?

Phòng khách, lúc này bởi vì có Hắc Diệu, cho nên cũng không có đóng cửa.

Ngọn đèn leo lét chiếu vào trên khuôn mặt mang mặt nạ của Hắc Diệu, lóe ra vầng

sáng u lãnh. Ngón tay thon dài cầm ly rượu, ngửa đầu đang chuẩn bị uống rượu

vào, lại bị một bàn tay mảnh khảnh, trắng noãn ngăn cản.

Tiểu Anh Đào bất mãn nhìn chằm chằm Hắc Diệu một cái. “Phụ thân, rượu nhiều hại

thân, không cho uống nữa.”

Hắc Diệu nhìn ái nữ, khóe môi dưới mặt nạ nhu hòa cười một tiếng. “Được, được,

được, phụ thân không uống, Đào nhi, tính tình này của con, phụ thân thật lo

lắng thay Phi nhi, ngày sau nó cưới con, không bị con quản gắt gao mới là lạ.”

Hắc Diệu luôn luôn ít nói, nhưng ở trước mặt ái nữ của mình, cũng biến thành

lão già dài dòng. Mười năm này, hắn cực lực sủng ái nữ nhi, hắn muốn bù lại

toàn bộ mấy năm thiếu tình cha trong quá khứ.

Tiểu Anh Đào bị Hắc Diệu giễu cợt, trên mặt xinh đẹp không khỏi giận hồng. “Phụ

thân đáng ghét, ai muốn gả cho cọc gỗ kia.” Ngoài miệng nói không gả, nhưng

trong nội tâm lại ngọt. Vừa nghĩ tới gương mặt tuấn tú, thành thật, đàng hoàng

kia, lòng của nàng đều bay lên.

Nhìn nữ nhi thẹn thùng, Hắc Diệu cười cực kỳ vui vẻ. “Được được được, không lấy

chồng, phụ thân cũng không nỡ gả Đào nhi ra ngoài.”

“Cái gì, Tiểu Anh Đào phải gả đi ra ngoài? Khốn kiếp, tên trời đánh nào dám

cưới nàng, tại hạ đi giết hắn ngay lập tức.”

Độc Cô Phi mới vừa bước vào nghe được Hắc Diệu nói như vậy, lại nhìn khuôn mặt

thẹn thùng mỹ lệ của Tiểu Anh Đào, tức giận đằng đằng hô lên.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.