Chương 161: Nhũ mẫu, ta dẫn ngươi rời đi

Hướng Tiểu Vãn nghe xong

cau mày, không biết tại sao, trong tiềm thức của nàng lại bài xích lời nói của

Hắc Diệu, nàng cũng không hiểu tại sao như vậy, nhưng nghe được Hắc Diệu ô nhục

Độc Cô Diễm nàng liền sinh ra nồng đậm hận ý từ đáy lòng, làm như muốn giết Hắc

Diệu.

Cảm giác như thế Hướng Tiểu Vãn chưa từng có, vào giờ phút này, cả người nàng

đều bị cảm giác nồng đậm chấn đến ngây dại.

Hắc Diệu liếc thấy dáng vẻ ngơ ngác của Hướng Tiểu Vãn, cho là nàng tin lời của

mình nên có bộ dáng phù hợp đó, lập tức không khỏi giương môi nói tiếp: “Tiểu

Vãn, nàng mất trí nhớ chính là do một chưởng của Độc Cô Diểm đánh vào người

nàng làm hại, hắn ta...”

“Người nói lung tung.” Một thanh âm trẻ con chát chúa tức giận cắt đứt lời nói

của Hắc Diệu.

Hướng Tiểu Vãn ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một bé trai dáng dấp cực kỳ yêu

nghiệt, nhìn bộ dáng chỉ có ba bốn tuổi, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ kia,

đã hoàn mỹ tới mức như thế, nếu như trưởng thành chắc chắn là cực phẩm yêu

nghiệt đây.

Khi Hướng Tiểu Vãn nhìn chằm chằm Độc Cô Hoa, Độc Cô Hoa đồng thời cũng nhíu

lông mày nhìn nàng. Cái miệng nhỏ nhắn hơi mím, đối với chuyện Hướng Tiểu Vãn

mất đi trí nhớ, Độc Cô Hoa thật là khổ sở trong lòng, nhũ mẫu chẳng những không

nhớ được bọn họ, thậm chí ngay cả phụ thân cũng quên, tất cả, đều là sư phụ làm

hại.

Nghĩ đi nghĩ lại, Độc Cô Hoa hận hận nhìn chằm chằm Hắc Diệu. “Đều là người, vì

báo thù, chuyện gì cũng làm ra được, báo thù thật sự quan trọng như vậy sao,

chẳng lẽ người báo hết thù rồi, người thân chết đi sẽ sống lại à, con chán ghét

người, chán ghét người.”

Trên mặt hoàn toàn thay đổi của Hắc Diệu thoáng qua bi thống, hắn ngồi xổm

người xuống, muôn ôm Độc Cô Hoa, lại bị Độc Cô Hoa tránh ra, hai tay thất bại,

đau đớn trong đôi mắt Hắc Diệu càng sâu hơn.

“Hoa nhi, phụ thân sống là người Hắc gia, nếu không báo thù, sẽ phụ tánh mạng

của 372 mạng người đã chết đi, Hoa nhi, con còn nhỏ, không hiểu đâu.” Nếu không

phải vì trả thù, Hắc Diệu hắn đã sớm chết từ mấy chục năm trước rồi.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Độc Cô Hoa, lẳng lặng nhìn Hắc Diệu. Đối với

nam tử bị hủy dung mạo trước mắt, Độc Cô Hoa vẫn luôn kính nể, mặc dù Hắc Diệu

luôn đối phó Độc Cô Diễm, nhưng đối với cậu lại thật là tốt, rất tốt.

“Sư phụ, chúng ta đừng báo thù nữa có được hay không?” Tròng mắt nho nhỏ, tràn

đầy hi vọng nhìn Hắc Diệu.

Hắc Diệu đứng lên, khôi phục thần thái lạnh như băng vô tình. “Hoa nhi, đừng

nói nữa, Hắc Diệu ta sống tạm đến giờ, chính là vì báo thù, không, Độc Cô Diễm

và Chung Ly Tuyệt, Hắc Diệu ta tuyệt không dừng tay.” Ý thức được vẻ mặt mình

quá đáng sát phạt, Hắc Diệu không khỏi nhỏ giọng nói: “Hoa nhi, con trở về

phòng đi.”

“Không, không muốn, con không muốn trở về phòng.” Độc Cô Hoa đột nhiên kích

động, cậu đi tới trước mặt Hướng Tiểu Vãn, kéo tay Hướng Tiểu Vãn. “Nhũ mẫu,

phụ thân Độc Cô Diễm mới là phu quân của người, hài tử trong bụng người cũng là

của phụ thân, không phải là sư phụ, sư phụ biết phụ thân rất thích người, muốn

mượn người tới đả kích phụ thân thôi, sư phụ đang gạt người đó”

Hướng Tiểu Vãn nghe lời Độc Cô Hoa nói, kinh ngạc sững sờ không dứt.

Nhũ mẫu?

Bé trai yêu nghiệt khả ái trước mắt này biết mình, hơn nữa Độc Cô Diễm theo lời

của cậu ta cũng là cha cậu, mà Độc Cô Diễm là phu quân của mình, vậy chẳng lẽ

tiểu quỷ này cũng là con của mình hay sao?

Đối với bé trai trước mắt, Hướng Tiểu Vãn chỉ cảm thấy có cảm giác quen thuộc

trước nay chưa từng có, mơ hồ còn bí mật mang theo tình mẹ nồng đậm, nàng nghĩ,

bé trai trước mắt này nhất định là con của mình, nếu không sao lại có cảm giác

đó.

“Hoa nhi, đủ rồi.” Hắc Diệu liếc thấy mặt Hướng Tiểu Vãn kinh ngạc sững sờ, chỉ

sợ nàng nhớ lại chuyện gì làm hư kế hoạch của hắn, không khỏi tức giận quát Độc

Cô Hoa. “Lập tức trở về phòng cho cha.”

Là cha? 囧, đây lại là chuyện gì, là chuyện gì?

Vào giờ phút này, đầu óc Hướng Tiểu Vãn hoàn toàn bị đối thoại của một lớn một

nhỏ này làm rối loạn, đây là quan hệ gì, sao lộn xộn lung tung như thế.

Trời ạ! Chẳng lẽ chủ nhân thân thể này lúc trước là một nữ hai chồng? Cho nên

mới có quan hệ lộn xộn này?

Mẹ kiếp cái chủ nhân thân thể này, ta nói ngươi nha, ngươi muốn làm loạn cũng

đừng hại ta chứ, giờ thì tốt rồi, ngươi phủi mông một cái đi mất, chừa lại một

cục diện rối rắm bảo ta làm sao dọn dẹp đây.

Độc Cô Hoa nắm chặt Hướng Tiểu Vãn, không chịu rời đi.

Cậu tuyệt đối không cho phép sư phụ làm ra bất cứ chuyện gì thương tổn nhũ mẫu,

tuyệt đối không cho phép sư phụ lấy kế hoạch ác độc này tới đả kích phụ thân.

Hướng Tiểu Vãn cúi đầu nhìn thần sắc bảo vệ kiên định trên mặt Độc Cô Hoa, tay

bị Độc Cô Hoa nắm thật chặt, mang theo nhàn nhạt khẩn trương truyền tới, nàng

biết lúc này Độc Cô Hoa đang khẩn trương vì nàng.

Tay, không khỏi cầm ngược lại bàn tay nho nhỏ kia, nàng nhỏ giọng trấn an nói “Con tên là Hoa nhi đúng không? Ta sẽ không có chuyện gì đâu, con trở về phòng

ngủ trước đi.”

Độc Cô Hoa ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Hướng Tiểu Vãn, trên mặt nho nhỏ tràn

đầy bi thương, thật lâu sau cậu chu miệng nói: “Nhũ mẫu, con tên là Độc Cô Hoa,

nhũ mẫu người yên tâm, con không mệt, con nhất định sẽ bảo vệ người thay phụ

thân.” Đây cũng là chuyện cuối cùng cậu có thể làm vì phụ thân và nhũ mẫu, cậu

biết Hắc Diệu là cha đẻ của mình, tuyệt đối sẽ không thương tổn tới mình, mượn

điểm này, cậu có thể bảo vệ nhũ mẫu an toàn, tuyệt đối không thể để cho sư phụ

đụng vào nhũ mẫu.

Hướng Tiểu Vãn nhìn chằm chằm thân thể nhỏ nhỏ như bắp đùi trước mặt đang nói

muốn bảo vệ mình, lần này trong lòng của nàng, cảm động không nói ra được. Đối

với đứa bé còn nhỏ mà đã sớm thành thục hiểu chuyện này, Hướng Tiểu Vãn biết

cậu nhất định đã chịu nhiều khổ sở, tâm trí mới có thể thành thục như vậy.

Nàng không khỏi ngồi xổm xuống, ôm lấy Độc Cô Hoa thật chặt.” Hoa nhi thật là

một đứa trẻ ngoan, cha con nhất định sẽ rất yêu... rất yêu con.”

Thân thể nho nhỏ được ôm lấy của Độc Cô Hoa chấn động, hốc mắt đỏ đỏ chảy ra

nước mắt. Phụ thân coi như thích cậu đi nữa, nhưng cậu dù sao cũng không phải

là ruột thịt của phụ thân, về sau cậu sợ rằng sẽ không còn được gặp lại phụ

thân nữa, không có cách nào cùng điên khùng, cùng náo loạn với bốn huynh đệ

giống như trước nữa.

Hắc Diệu lẳng lặng nhìn một màn này, trong lòng tràn đầy đau đớn nói không ra.

Những năm gần đây, hắn thật có lỗi với đứa bé Hoa nhi này.

Hắc Diệu giương môi, đang muốn nói gì đó, cũng đúng lúc này, một bóng dáng đen

chạy vội vào, quỳ gối trước mặt Hắc Diệu, nói: “Cốc chủ, không xong rồi, người

của Vô Hoàn cốc xông vào, người của chúng ta không đỡ được, mắt thấy bọn họ

đã...”

“Một đám phế vật.” Hắc Diệu cắt đứt lời run rẩy của người áo đen kia, lạnh lùng

liếc mắt Hướng Tiểu Vãn và Độc Cô Hoa một cái, sau đó xoay người rời đi.

Người áo đen kia cũng đi theo ra ngoài, cả phòng, cũng chỉ có Hướng Tiểu Vãn và

Độc Cô Hoa.

Độc Cô Hoa liếc mắt bốn phía một cái, sau đó nhỏ giọng ghé vào bên tai Hướng

Tiểu Vãn nói: “Nhũ mẫu, nhân cơ hội này, con dẫn người rời đi Vô Sinh cốc.”

Hướng Tiểu Vãn đứng lên, gật đầu với Độc Cô Hoa. Chỗ này khắp nơi lộ ra quỷ dị,

nàng vẫn nên rời đi thì tốt hơn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.