Chương 159: Kế hoạch cứu người của bốn tiểu quỷ

Mười ngày sau, bên trong

Nhất Thưởng Tham Hoa.

Độc Cô Diễm mặc một bộ áo bào trắng, sắc mặt tái nhợt ngồi ở trong sân, bốn

tiểu tử bên cạnh hắn đang thao thao bất tuyệt nói chuyện với hắn.

Lão Đại: “Phụ thân, người đừng khó chịu vậy, nhũ mẫu nhất định sẽ không có

chuyện gì đâu, người còn có chúng con.”

Lão Nhị: “Đúng vậy, phụ thân, người trả lời chúng con đi, chúng con về sau nhất

định sẽ ngoan ngoãn.”

Lão Tam: “Phụ thân, nhũ mẫu là tiểu cường (con gián) đánh không chết, người cũng không cần lo lắng cho nhũ

mẫu.”

Lão Tứ: “Phụ thân, người nói chuyện đi, nhũ mẫu không nhớ người, không phải còn

có chúng con à, phụ thân, con có chuyện muốn nói với người, Thượng Quan yêu

nhân luôn khi dễ con, phụ thân, người nhanh hồi hồn đi, nếu không chúng con sẽ

bị nhân yêu thu thập hết đó, sau khi người tỉnh lại, đi đâu tìm con gái biết

điều như con.”

Thượng Quan Dạ đứng ở một bên đen mặt.

Hình như bị khi phụ là hắn mà? Hắn đường đường một mỹ nam lại vì một tiểu nữ oa

đình trệ đến nông nỗi phải c** q**n áo dùng đến sắc dụ, vậy mà tiểu nữ oa này

còn khinh thường ngoảnh lại nhìn, việc này nếu nói ra, hắn nhất định sẽ bị

người cười nhạo.

Thượng Quan Dạ rất là oán niệm trừng mắt nhìn Độc Cô Sương một cái, sau đó nhất

trí nói với bốn tiểu tử: “Canh giờ không còn sớm nữa, các con cũng lui xuống ăn

cơm đi, chuyện của Độc Cô Diễm, giao cho ta thôi.”

Kể từ mười ba ngày trước hắn nhận được tin tức, âm thầm lẻn vào phủ tướng quân,

thấy được Độc Cô Diễm nằm trên mặt đất, lúc ấy hắn dò xét hơi thở của hắn ta,

đúng là không còn thở, vì vậy hắn mang thi thể của Độc Cô Diễm về.

Nói cũng dọa người, Độc Cô Diễm ở hôm trở lại Nhất Thưởng Tham Hoan, nghe được

tiếng la khóc của bốn tiểu tử kia, lại tỉnh lại.

Dọa cho Thượng Quan Dạ sợ đến trợn tròn mắt, bất quá mặc dù Độc Cô Diễm tỉnh,

cũng không có bất kỳ ý thức nào, cả người giống như không có sinh khí, trừ còn

có thể hô hấp ra, Độc Cô Diễm căn bản không khác gì người chết.

Thượng Quan Dạ đoán có thể Hướng Tiểu Vãn mất tích đả kích Độc Cô Diễm quá

nhiều, vì vậy hắn vẫn không có tỉnh lại, nếu như có thể tìm được Hướng Tiểu

Vãn, có lẽ Độc Cô Diễm có thể hoàn toàn khôi phục như cũ.

Mười ngày nay bốn tiểu tử này, mỗi ngày đều dùng phương thức khác nhau cố gắng

gọi tỉnh ý thức ngủ say của Độc Cô Diễm, nhưng lần nào cũng thất bại.

Vì không để cho thân thể Độc Cô Diễm héo rút, mỗi ngày Thượng Quan Dạ đều mang

Độc Cô Diễm ra ngoài phơi nắng, mỗi một ngày đều dùng thuốc nhấn khớp xương

trên người Độc Cô Diễm.

Lúc này, bốn tiểu tử khổ sở liếc nhìn Độc Cô Diễm một cái, sau đó cũng xoay

người rời đi.

Rời đi tầm mắt của Thượng Quan Dạ, trên mặt bốn tiểu tử cũng thoáng qua thần

sắc kiên định.

Lão Đại lấy ra ngân lượng chuẩn bị xong trên người, chia ra cho ba tiểu quỷ

khác. “Ra ngoài, có bạc dễ làm việc.”

Ba người chia ra nhận lấy ngân phiếu, không hỏi quá nhiều liền tỉ mỉ cất xong.

“Lão Đại, muội đã vẽ đường xong, huynh xem một chút.” Lão Tứ am hiểu vẽ tranh

phân chia bản đồ cầm trong tay cho mọi người, sau đó mở ra chỉ vào một vòng đỏ

nhỏ giọng nói: “Theo ý tứ mấy ngày nay ta dò được từ chỗ Thượng Quan yêu nhân,

chỗ này tám chín phần mười chính là vị trí Vô Sinh cốc, nhũ mẫu nhất định là ở

chỗ đó.”

Ba người kia cũng cẩn thận nhìn bản đồ trong tay, nhớ kỹ địa phương đó. Kể từ

Thượng Quan Dạ nói phụ thân bọn chúng rất có thể phải nhìn thấy nhũ mẫu mới có

thể khỏe lại thì bọn chúng liền âm thầm chuẩn bị rời đi Nhất Thưởng Tham Hoan,

đi tìm nhũ mẫu.

Chừng mười ngày này, bọn chúng giả trang rất khéo léo, khiến Thượng Quan Dạ

buông lỏng cảnh giác đối với bọn chúng, vừa âm thầm chuẩn bị tất cả.

Lão Đại đặc biệt phụ trách ngân lượng cần thiết trên đường, lão Nhị phụ trách

nghiên cứu chế tạo tất cả độc dược phòng thân, đoạn thời gian trước lão Nhị đã

len lén đi theo Thượng Quan Dạ học rất nhiều bản lãnh dùng độc, Thượng Quan Dạ

cũng không biết thiên phú đối với độc của hài tử mới chừng tám tuổi này lại cao

đến dọa người, chuyện lão Nhị nghiên cứu chế tạo độc dược nếu như Thượng Quan

Dạ thấy, nhất định sẽ cả kinh, cả người ngu đi. Những độc chất kia cho dù là

bây giờ hắn chế luyện, cũng phải cần mấy ngày, hơn nữa còn không làm được hoàn

mỹ như vậy đâu. Lão Tam nha, liền phụ trách thu thập động tĩnh mới nhất trên

giang hồ, đối với việc này, lão Tam thật là thích, độ chuẩn xác của tình báo

bắt được không kém bất kỳ tổ chức nào trên giang hồ, đừng thấy lão Tam bình

thường hồ đồ, làm lên chuyện, cũng rất giống một đại hiệp.

Về phần nhiệm vụ của lão Tứ, chính là ‘sắc dụ’ Thượng Quan Dạ, nếu Thượng Quan

Dạ là người của Vô Sinh cốc, từ trong miệng hắn dọ thám sẽ biết tất cả về Vô

Sinh cốc, chính xác không sai, vì vậy lão Tứ uất ức cầu toàn hy sinh nhan sắc

nho nhỏ của mình, thái độ đối với Thượng Quan Dạ cực độ khinh bỉ sẽ tốt hơn nhiều.

Đối với việc này, Thượng Quan Dạ cao hứng nhất, đầu óc cũng biến thành đơn giản

rất nhiều, bất tri bất giác, lại bị Độc Cô Sương moi ra rất nhiều chuyện lại

hoàn toàn không biết.

Lão Nhị cất xong bản đồ, từ trên người lấy ra vài bình chia cho mọi người.

“Những thứ này là độc dược ta bào chế ra trong mười ngày nay, những độc chất

này cũng không lấy mạng người, nhưng đối với chúng ta vậy là đủ rồi, phía trên

đều có ghi lại độc tính và phương pháp sử dụng, mọi người xem xong phải đốt

sách đi, miễn cho bị người ta nhìn thấy.”

Lão Tam liếc mấy bình có nhiều màu sắc khác nhau, đặt toàn bộ ở trong quần áo,

vỗ ngực nói: “Lão... Nhị ca huynh yên tâm, chúng ta đều hiểu. A, đúng rồi, gần

đây tại hạ hỏi thăm được, một môn phái tên là Vô Hoàn cốc, lại công khai làm ầm

ĩ với Vô Sinh cốc, nghe nói Vô Sinh cốc đoạt một đệ tử đức cao vọng trọng trong

Vô Hoàn cốc.”

Lão Tứ vừa nghe, chen vào nói: “Vô Hoàn cốc này là môn phái gì? Sao trước giờ

chưa từng nghe nói?”

Lão Tam lại đắc ý giải thích: “Hừ hừ, nói đến Vô Hoàn cốc, các ngươi nhất định

nghe nói Suất Suất môn chứ? Vô Hoàn cốc, thật ra chính là danh xưng bên ngoài

của Suất Suất môn, cốc chủ đầu tiên của Vô Hoàn cốc, chính là Đao Đao Suất -

cao nhân một đời. Đúng rồi, nhũ mẫu trước đây cũng từng học Nhất Chiêu Định Thử,

không chừng đệ tử của Vô Hoàn cốc này, chính là nhũ mẫu chúng ta đó.” Vừa nhắc

tới sự kiện lớn trên giang hồ, đầu dưa của lão Tam liền lóe sáng, phân tích đạo

lý rõ ràng.

Lão Đại nhíu lông mày, lúc này cậu đã trưởng thành không ít rồi, tính tình

không được tự nhiên so với lúc mới gặp gỡ Hướng Tiểu Vãn đã thay đổi rất nhiều.

Cậu hướng về phía ba đệ muội nói: “Bất kể đệ tử Vô Hoàn cốc này có phải nhũ mẫu

hay không, chúng ta nhất định đi Vô Sinh cốc, cho dù nhũ mẫu không có ở Vô Sinh

cốc, chúng ta cũng muốn đi tìm Tiểu Ngũ.”

Từ khi bọn chúng biết thân thế tiểu Ngũ từ trong miệng Thượng Quan Dạ, đối với

việc Tiểu Ngũ không phải là con ruột của phụ thân, bọn chúng chẳng qua là hơi

khó chấp nhận một lát thay tiểu Ngũ thôi, nhưng rất nhanh liền coi thường chuyện

này, đối với bọn chúng mà nói, Tiểu Ngũ vĩnh viễn cũng là Tiểu Ngũ của bọn

chúng, bất kể có liên hệ máu mủ hay không, cả đời bọn chúng đều nhận đệ đệ này.

Lão Nhị: “Không sai, cho dù nhũ mẫu không có ở Vô Sinh cốc, chúng ta cũng phải

đi mang Tiểu Ngũ về”

Lão Tam: “Đúng, chúng ta không chỉ phải cứu Tiểu Ngũ, còn phải cho Vô Sinh cốc

chút sắc mặt, hừ, dám đả thương phụ thân chúng ta, cướp nhũ mẫu của chúng ta,

quả thực là tìm cứt.”

Lão Tứ: “Không phải là tìm cứt, bọn họ là một đám thiếu bạo, nghe nói Vô Sinh

cốc mỹ nam vô hạn, lần này ta muốn vẽ đủ, lên đường đi.”

Bên trong Nhất Thưởng Tham Hoan không có ai phát hiện, bốn bóng dáng nho nhỏ

đang từ chuồng chó viện bên lặng lẽ rời đi.

Trong Vô Sinh cốc, Hắc Diệu (Bạch Mộ Ngôn) một bộ áo trắng, ánh mắt lạnh như

băng nhìn Hướng Tiểu Vãn nằm trên giường, ngón tay thon dài, lạnh như băng mơn

trớn gương mặt nhẵn nhụi trắng như tuyết của Hướng Tiểu Vãn, sâu trong nội tâm,

Hắc Diệu có một cỗ tâm tình phức tạp không nói ra được.

Hắn hận hận thu tay lại, sờ sờ gương mặt bị hủy của mình, trong lòng thoáng qua

một đạo oán khí, hắn thề nhất định phải phá hủy gương mặt của Hướng Tiểu Vãn,

nhưng khi hắn nhìn gương mặt giống hệt Tĩnh Hương của Hướng Tiểu Vãn, hắn lại

không nỡ ra tay.

“Ai...” Hắc Diệu thở dài một tiếng, tính toán xoay người rời đi.

Ở khoảnh khắc này, Hướng Tiểu Vãn tỉnh lại, lông mi dài chớp động, con ngươi

sáng ngời khi nhìn thấy gương mặt hoàn toàn bị biến đổi của Hắc Diệu thì nàng

bị sợ giật mình, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt.

“Quỷ...?” Lời nói ra, liếc thấy nét mặt muốn nuốt sống nàng của Hắc Diệu, Hướng

Tiểu Vãn bị dọa đến rất không có cốt khí vâng vâng dạ dạ nói: “Vị công tử này,

ách, thật ra thì ta không có ý gì khác, ta chỉ là rất ưa thích bộ dáng của

ngài, nhất thời buồn cười, cho nên phát ra tiếng hoan hô kinh người vậy thôi,

công tử ngài đừng để ý.”

Vẫn còn trừng nàng? Có lầm không, đại ca, dáng dấp ngươi vốn là đủ kinh hãi

rồi, ngươi có thể đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta không, khiến người xem sợ trong

lòng, thật là rất làm người ta ghét.

Hắc Diệu không nhúc nhích nhìn chằm chằm vào Hướng Tiểu Vãn, con ngươi sâu

không thấy đáy khẽ thoáng qua ngạc nhiên. Nàng, lại không nhận ra mình?

Hướng Tiểu Vãn thấy Hắc Diệu vẫn không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm vào mình,

ánh mắt kia còn muốn dọa người hơn hồi nãy nữa, nàng không khỏi thối lui cổ, cố

gắng để cho mình cười nở rộ như hoa. “Hắc hắc he he, vị đại ca này, ngươi nhìn

chằm chằm ta như vậy không mệt mỏi sao? Không bằng như vậy đi, ngươi nghỉ ngơi

một chút?”

Còn chưa động, vẫn còn nhìn chằm chằm nàng. Mẹ nó, có người nhìn chằm chằm

người khác như vậy sao, xem ra không cho hắn chút màu sắc xem, người này lại

cho nàng dễ khi dễ.

Vì vậy, Hướng Tiểu Vãn lui về phía sau mấy bước, từ trên xuống dưới trái trái

phải phải mà nhìn chằm chằm vào Hắc Diệu, cau mày nói: “Không sai, là tài liệu

tốt.”

Hắc Diệu bị ánh mắt giống như xem thịt heo của Hướng Tiểu Vãn nhìn chăm chú

không khỏi nhíu chặt chân mày, hồi lâu, hắn nhàn nhạt nói ra: “Ngươi không nhớ

ta?”

囧, ngươi là ai, tại sao ta phải nhớ ngươi?

Trời ạ, chẳng lẽ người này và chủ nhân thân thể này có gian tình? Lúc này nàng

mới vừa xuyên qua tới thôi, không cần cho nàng gian tình kinh người vậy có được

hay không, nói gì cũng phải là một mỹ nam chứ, vị trước mắt này, ách, không dám

tiết độc.

Lúc này, trí nhớ của Hướng Tiểu Vãn hoàn toàn dừng lại trước khi xuyên qua,

nàng đang cho tất cả trước mắt là vừa xuyên qua.

Hắc Diệu nhíu mày lại sâu hơn. Nàng quả nhiên không nhớ rõ. Như thế... Cũng

tốt.

Hắc Diệu lạnh lùng cười một tiếng, trong nháy mắt kia, Hướng Tiểu Vãn thế nhưng

cảm thấy Hắc Diệu là một mỹ nam, tuyệt thế chỉ vì nụ cười phong hoa này, coi

như là mặt bị hủy không ra gì đều không cách nào ngăn cản.

Hắn nâng con ngươi lạnh lùng lên, tà mị nói với Hướng Tiểu Vãn: “Ta tên Bạch Mộ

Ngôn, ngươi có thể gọi ta Bạch sư thúc, bắt đầu từ hôm nay, tất cả cuộc sống

hàng ngày của ta, đều do ngươi phụ trách.”

Bạch Mộ Ngôn? Bạch sư thúc? Thật không có gian tình?

Ha ha ha ha, như thế nàng an tâm rồi.

Hướng Tiểu Vãn cười đến mặt mày cong cong, nặng nề gật đầu. “Bạch sư thúc người

yên tâm, có ta ở đây bảo vệ, cuộc sống sẽ tựa như heo, không đúng, còn hơn cả

heo, cũng không đúng, là vua của loài heo.” Giống như nói đi nói lại, cũng là

heo, ha ha ha.

Hắc Diệu nghe không hiểu ý định làm chuyện xấu nho nhỏ của Hướng Tiểu Vãn, thế

nhưng hắn lại không để ý chút nào, nụ cười tà mị trên mặt vẫn như cũ, hắn ghé

sát khuôn mặt tươi cười vào Hướng Tiểu Vãn, thấp thấp trầm trầm nói: “Tiểu Vãn

nhi, giúp sư thúc thay quần áo tắm rửa thôi.”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.