Chương 146: Ngươi có cái gì bất mãn

Hướng Tiểu Vãn nhận lấy

gương, mắt vừa nhìn vào.

Trong nháy mắt, phát ra một tiếng kêu kinh thiên. Kim công công không ngờ tới

Hướng Tiểu Vãn sẽ có phản ứng lớn như vậy, ông muốn ngăn cản đã không còn kịp

rồi.

Xa xa, cấm quân hoàng cung nghe được tiếng kêu này, lập tức có tiếng bước chân

hướng về bên này chạy tới.

Kim công công không vui nhíu mày. “Ta nói Hướng nha đầu, ngươi đối với dáng vẻ

lão phu giúp ngươi thay đổi, có gì bất mãn sao?”

Đại thúc, đâu chỉ là bất mãn, ta đơn giản là muốn giết ông, ông bn th, biến

ai không biến, ông lại đi biến ta thành Chung Ly Tuyệt tên bn th đó, gương

mặt bn th như vậy, tự ta nhìn còn ghê tởm, nếu để Tiểu Diễm Diễm nhà ta

thấy được, thế nào cũng phải hộc máu.

Nhưng lời này chỉ có thể nói ở trong lòng, nàng coi như có bất mãn cũng không

dám nói ra, nàng cũng không muốn lại bị dịch dung nữa, mới vừa rồi đau nhức kia

thực đáng sợ, đây quả thực là hành hạ phi nhân.

“Hắc hắc hắc, Kim gia gia ngài hiểu lầm, vãn bối ta phi thường hài lòng, đơn

giản... Hài lòng cực kỳ.” Cuối cùng, còn nặn ra một bộ khuôn mặt tươi cười hài

lòng so với khóc còn khó coi hơn.

“Như vậy còn kém không nhiều lắm, tốt lắm, Hướng nha đầu, không còn sớm nữa,

chúng ta đi thôi.”

Trước cửa Nam cung, Hướng Tiểu Vãn hóa thành bóng dáng Chung Ly Tuyệt chậm rãi

cất bước hướng cửa cung khép kín đi tới, phía sau nàng, Kim công công mặt a dua

theo sát.

Xa xa cấm quân trước cửa cung thấy có người tới, không khỏi lớn tiếng quát: “Ai

đó, cửa cung đã đóng, xin trở về đi.”

“Phi, thật là to gan, cả hoàng thượng mà ngươi cũng dám cản, chán sống sao.” Kim

công công cổ họng the thé, hướng về phía thị vệ trước cung lạnh lùng quát lên.

Thủ lĩnh cấm cung kia cả kinh, định mắt nhìn lại, trước mặt bóng dáng cao ngất

đó, không phải là hoàng thượng Chung Ly Tuyệt sao.

Mọi người run lên, vội vàng quỳ xuống. “Hoàng thượng vạn tuế.”

Thanh âm của Hướng Tiểu Vãn không thay đổi được, cho nên nàng không dám mở

miệng, mà Kim công công ở sau lưng nàng lạnh lùng nói: “Các ngươi nhanh chóng

mở cửa cung cho hoàng thượng, hoàng thượng muốn xuất cung một chuyến.”

“Dạ.”

Cửa cung sau khi mở ra, Kim công công cùng Hướng Tiểu Vãn nhìn nhau, hai người

quang minh rời đi hoàng cung.

Trên đường cái, Hướng Tiểu Vãn cùng Kim công công cũng đã ngừng lại.

“Hướng nha đầu, lão phu đưa ngươi tới đây thôi, tự giải quyết cho tốt, dịch dung

thuật trên người ngươi nửa giờ sau sẽ mất đi hiệu lực, đến khi đó ngươi liền

khôi phục bộ dáng như cũ, lão phu còn có việc, phải hồi cung một chuyến, cáo

từ.”

“Cám ơn Kim gia gia, sau này gặp lại, hắc hắc.” Hướng Tiểu Vãn hướng về phía

Kim công công khom lưng gật đầu, đáy lòng nàng đối với Kim công công rất là cảm

kích, nếu không có Kim công công trợ giúp, nàng không thể nào nhanh như vậy có

thể rời đi hoàng cung đâu.

Kim công công trong nháy mắt nhảy lên, đột nhiên dừng ở giữa không trung đối

với Hướng Tiểu Vãn cười nói: “Hướng nha đầu, nghị lực của ngươi không tệ, tư

chất cũng coi như thượng giai, suy tàn súc, cốt tễ nhục công của lão phu cũng

chưa có truyền nhân, không bằng ngươi bái lão phu làm sư, lão phu đem tuyệt kỹ

này dạy cho ngươi như thế nào?” Đây chính là tuyệt kỹ biết bao người trong

giang hồ nằm mộng cũng muốn học, ông luôn luôn sẽ không dễ dàng truyền ra

ngoài, thật sự là nha đầu này đối với ông rất hợp khẩu vị, ông mới phá lệ muốn

thu nàng làm đồ đệ.

Hướng Tiểu Vãn vừa nghe, nét mặt cổ quái vội vàng lắc đầu. “Hắc hắc, Kim gia

gia thật là tốt ý vãn bối tâm lĩnh, thật sự là vãn bối quá ngu ngốc, nhất định

học không được, hơn nữa, con vốn đã có sư phụ rồi, không thể lại gia nhập vào

sư môn khác, cho nên Kim gia gia thật xin lỗi ý tốt của ông.”

Đùa gì thế, dịch một cái liền đau đến nửa cái mạng, nàng lại không ngốc, làm gì

có chuyện tự làm khổ mình như thế.

Kim công công không ngờ tới Hướng Tiểu Vãn sẽ cự tuyệt, trên mặt tức giận hừ

một tiếng, bất quá rất nhanh lại tiêu tan, Hướng Tiểu Vãn nói không sai, luyện

súc cốt tễ nhục công này, tuyệt không phải người bình thường có thể học được,

tỷ như nói mình nhân tài tuyệt đỉnh như vậy, cũng luyệt hết gân năm mươi năm

mới có thành tựu hôm nay, Hướng nha đầu này tuy nói không tệ, nhưng so với

mình, còn kém xa lắm.

Nghĩ như thế, Kim công công tâm tình liền thật tốt lên. “Nếu Hướng nha đầu

ngươi không học, vậy coi như xong, tốt lắm, Kim gia gia đi, sau này gặp lại.”

Nhìn Kim công công rời đi, Hướng Tiểu Vãn rất lớn thở phào nhẹ nhõm, nàng sợ

nhất Kim công công này cứng rắn bắt nàng học, cứ như thế để nàng rời đi, mới

hợp ý nàng.

Nhìn về phía phương hướng Kim công công rời đi cười cười, Hướng Tiểu Vãn cất

bước đi về phía phủ tướng quân.

Bên trong phủ tướng quân, Độc Cô Diễm từ sau Thanh Thủy cư trở lại phòng, vẫn

không ngủ.

Hắn ngồi trước cửa sổ, thần sắc chán nản uống rượu, vừa uống, khóe miệng vừa

thấp giọng lẩm bẩm: “Vãn nhi, Hồng Nhan Lệ trong cơ thể ta xem ra đã nhanh

chóng được hóa giải, nói vậy Hắc Diệu kia nhất định không biết, hắn mượn Hồng Nhan

Lệ muốn khiến ta tổn thương nàng, cũng không biết ta lại nhờ có nàng mà hóa

giải độc Hồng Nhan Lệ kia.”

Lầm bầm lầu bầu xong, Độc Cô Diễm cầm bầu rượu lên, lại uống một ngụm lớn, rượu

cay xuống bụng, hắn thế nhưng không có chút men say nào.

Ngay lúc này, phía dưới cửa sổ vang lên một đạo tiếng bước chân nhè nhẹ.

Hai tròng mắt Độc Cô Diễm lạnh lẽo, cầm bầu rượu đứng lên, ánh mắt giống như

lợi kiếm bắn về bóng dáng dưới cửa sổ đó.

Một mạt bóng dáng này không phải ai khác, chính là Hướng Tiểu Vãn dịch dung

thành Chung Ly Tuyệt, nàng không đi vào từ cửa chính, mà là vận dụng thần công

kỹ năng leo tường mới vừa học được tiến vào, nàng muốn cho Độc Cô Diễm một kinh

hỉ.

Nàng lén lén lút lút ở phía dưới cửa sổ ngẩng đầu lên, gạt ra mặt quỷ, đang

muốn hướng về phía gian phòng phát ra tiếng khóc kinh khủng, nhưng đang trong

nháy mắt nàng đứng dậy, thân thể lạnh như băng của Độc Cô Diễm liền tiến đến

gần, bàn tay mạnh mà có lực đưa đến cổ Hướng Tiểu Vãn, thật chặt đem nàng bóp.

“Ặc...ặc...” Hướng Tiểu Vãn bị bóp đến thiếu chút nữa hít thở không thông, ánh

mắt oán niệm nhìn chằm chằm Độc Cô Diễm.

Mẹ nó, thiên sát Độc Cô Diễm này đang làm gì thế, nàng thật vất vả trở lại, hắn

lại đối với nàng như vậy?

Độc Cô Diễm nhìn gương mặt Hướng Tiểu Vãn, rõ ràng sửng sốt. “Chung Ly Tuyệt,

ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Chung Ly Tuyệt? Là đang nói mình sao?

Đột nhiên, Hướng Tiểu Vãn mới hiểu rõ được, khó trách Độc Cô Diễm đối với nàng

như thế, dáng vẻ nàng hiện giờ căn bản là Chung Ly Tuyệt. Tự nhiên quên mất

chuyện mới vừa rồi dịch dung.

Độc Cô Diễm sửng sốt, lực độ ngón tay bóp buông lỏng mấy phần, Hướng Tiểu Vãn

thừa dịp khe hở này, khàn giọng nói: “Độc, Độc, Độc Cô Diễm, là ta, ta, Hướng

Tiểu Vãn thê tử của chàng.”

Độc Cô Diễm vừa nghe đến thanh âm của Hướng Tiểu Vãn, hai tròng mắt vui mừng

chợt lóe, tay kia vội vàng buông ra Hướng Tiểu Vãn, không để ý đến bóng dáng

Hướng Tiểu Vãn còn là Chung Ly Tuyệt, một tay kéo lấy nàng. “Vãn nhi, thật sự

là nàng, thật tốt quá, nàng rốt cục trở lại.”

Hướng Tiểu Vãn bị ôm chặt, thiếu chút nữa bị Độc Cô Diễm ôm đến biến hình. Nàng

hiện tại mang thân hình này, cũng không thể tùy tiện dùng sức đè ép, nếu không

sẽ rất đau.

Cắn răng, Hướng Tiểu Vãn yếu ớt lên tiếng. “Độc, Độc Cô Diễm, chàng có thể

trước buông ta ra hay không?” Không buông ra, ta sẽ đau chết.

Độc Cô Diễm kinh ngạc, sau đó nhẹ nhàng buông ra Hướng Tiểu Vãn, mặt không thể

tin cùng kích động hỏi: “Vãn nhi, nàng làm sao biến thành như vậy?” Không chỉ

dáng vẻ cùng Chung Ly Tuyệt giống nhau như đúc, ngay cả thân cao cũng giống

nhau như đúc, nếu không phải là hắn quen thuộc mùi thơm cơ thể của Hướng Tiểu

Vãn, còn có nàng mở miệng giọng nói không giống, hắn sẽ hoàn toàn cho là Chung

Ly Tuyệt đang đứng trước mặt hắn.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.