Chương 127: Thân phận của Đệ Nhất Công Tử

Bàn tay xinh đẹp của Đệ

Nhất Công Tử rốt cuộc bắt được Độc Cô Sương.

Đang lúc hắn muốn lôi kéo Độc Cô Sương rời đi, một đạo thanh âm lãnh khốc tức

thì vang lên: “Buông nó ra.” Thanh âm chưa dứt, bóng dáng lãnh lệ ở trước mặt

Độc Cô Sương rơi vào mắt Đệ Nhất Công Tử, ánh mắt thâm thúy, gắt gao nhìn chằm

chằm Đệ Nhất Công Tử.

Lúc liếc thấy cái khăn che mặt của hắn rơi xuống, hé ra khuôn mặt so với nữ

nhân còn yêu nghiệt vô song hơn, Độc Cô Diễm cũng đều hơi kinh ngạc một cái,

không nghĩ tới Đệ Nhất Công Tử này lại là người như vậy, tin đồn, quả nhiên

không giả.

Kinh ngạc chỉ là một cái thoáng vẻ mặt lạnh như băng, song khi hắn chú ý tới Đệ

Nhất Công Tử cả người máu chó thì chân mày nhẹ nhăn lại.

“Sương nhi, đây là chuyện gì xảy ra?” Trong tối tăm hắn cảm thấy chuyện cũng

không giống như hắn tưởng tượng đơn giản như vậy, Đệ Nhất Công Tử này võ công

sâu không lường được, đặc biệt là mới vừa rồi đôi mắt của hắn toát ra cỗ khí

tức câu nhân, ngay cả hắn đều phải vận công để ngăn cản, nhưng trước mắt Đệ

Nhất Công Tử này lại bị chỉnh chật vật như vậy, trong lúc đó rốt cuộc phát sinh

chuyện gì, làm hắn cũng chấn kinh vạn phần như vậy.

Độc Cô Sương thấy phụ thân mình xuất hiện, trên khí thế hơi có thay đổi, bất

quá bị tay Đệ Nhất Công Tử bắt được, bé cũng là không ngừng được run rẩy. “Phụ

thân, Đệ, Đệ Nhất Công Tử ông ta nói muốn dẫn con đi.”

Nghe nói lời ấy, đáy mắt Độc Cô Diễm trầm xuống không thể nhận ra. Thân hình

nhảy một cái, hướng về phía Đệ Nhất Công Tử liền triển khai chiêu thức bén

nhọn.

Đệ Nhất Công Tử tựa hồ sợ thương tổn đến Độc Cô Sương, lúc Độc Cô Diễm tung

người phóng qua tới trong nháy mắt, Đệ Nhất Công Tử ôm Độc Cô Sương nho nhỏ,

phong tư nhẹ nhàng né tránh thế công của Độc Cô Diễm.

Hắn hạ xuống một bên cạnh, mặt ôn nhu cười, đưa tay nhẹ nhàng an ủi Độc Cô

Sương mặt tái nhợt trong ngực. “Đừng sợ, có ta ở đây, ta sẽ không làm thương

tổn nàng.” Thanh âm ôn nhu kia, nỉ non giống như thâm tình giữa tình nhân, thế

gian bất kỳ một nữ nhân nào nghe được thanh âm ôn nhu như thế của Đệ Nhất Công

Tử, tuyệt đối sẽ cảm động phải khóc rống lưu nước mắt.

Độc Cô Sương lúc này chính là khóc rống lưu nước mắt, bất quá bé không phải là

bị cảm động, mà là bị sợ. “Công, công tử, ta sai lầm rồi, van cầu ngài đừng làm

ta sợ có được hay không?” Bé chẳng qua là một hài tử.

Đệ Nhất Công Tử thấy bộ dáng kia của Độc Cô Sương, chân mày nhẹ nhíu, nhất thời

hắn phong hoa tuyệt đại, vươn tay, nhẹ nhàng vì Độc Cô Sương lau nước mắt cùng

nước mũi, động tác ôn nhu, không chút nào có ý vị ghét bỏ.

“Đừng khóc, nghe lời.” Thanh âm dễ nghe, giống như mang theo ma lực, Độc Cô

Sương nhìn nhìn khuôn mặt đẹp đến nhân thần công phẫn, dĩ nhiên thật ngừng

khóc.

Một màn này, rơi vào trong mắt Độc Cô Diễm, hắn vốn lạnh như băng trấn định

nhấc lên trận trận kinh hãi.

Ánh mắt của hắn không có nhìn lầm chứ? Ánh mắt kia của Đệ Nhất Công Tử... Rõ

ràng... Rõ ràng chính là ánh mắt thâm tình giống như tình nhân, hắn ta...

Ba tiểu quỷ trốn đi ngay khi Độc Cô Diễm xuất hiện trong nháy mắt, cũng chạy

ra, bọn chúng nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Độc Cô Diễm, không khỏi nhất nhất

đem chuyện mới vừa rồi nói ra.

Lão Đại: “Phụ thân, Đệ Nhất Công Tử này điên rồi.”

Lão Nhị: “Phụ thân, Đệ Nhất Công Tử này bị chúng ta... chỉnh xong, chính là cái

bộ dáng này, ông ta vẫn đuổi theo lão Tứ nói muốn mang muội ấy về nhà.”

Lão Tam: “Còn có, Đệ Nhất Công Tử này dĩ nhiên ôn nhu cười đối với lão Tứ, phụ

thân người không biết, Đệ Nhất Công Tử kia cười thật là khủng khiếp, so ác quỷ

còn kinh khủng, phụ thân, người phải đem lão Tứ từ trong ma trảo cứu ra.”

Độc Cô Diễm nhất nhất nghe xong ba tiểu quỷ giải thích, kết hợp với chỗ mình đã

thấy hết thảy, ngay cả hắn đều không thể tin tưởng tất cả trước mắt.

Đệ Nhất Công Tử thấy Độc Cô Sương ngừng khóc, hắn ngẩng đầu nhìn về Độc Cô Diễm

kinh chấn, lại cười nói: “Tướng quân, ta có thể không muốn kim tàm hộ thể thần

y của ngài, có thể giúp cho phu nhân ngài giải độc, nhưng, ta muốn nàng ấy.”

Đệ Nhất Công Tử chỉ vào Độc Cô Sương nhàn nhạt nói.

Độc Cô Diễm thu hồi khiếp sợ, mơ hồ đoán được cái gì, nhưng hắn lại hoàn toàn

vô pháp tin vào, Đệ Nhất Công Tử này dĩ nhiên đối với Sương nhi...

Điều này, điều này sao có thể.

Đè xuống trái tim đầy kinh ngạc, Độc Cô Diễm lạnh lùng mở miệng.”Không được, nó

là nữ nhi duy nhất của bản tướng, cùng thê tử của bản tướng đều trọng yếu, há

có thể để cho ngươi mang đi.”

Độc Cô Sương vừa nghe, thầm thở phào nhẹ nhõm. Phụ thân, người quả nhiên là cha

ruột. Con yêu người.

Đệ Nhất Công Tử thần sắc lạnh lùng, uy h**p nói: “Độc Cô Diễm, ngài đừng không

biết phân biệt, hôm nay là ngày trúng độc thứ tư của phu nhân ngài. Hắc hắc...

chỉ cần đến ngày thứ năm, đừng nói là giải dược, coi như là thần tiên tới cũng

khó cứu, ngài chờ phu nhân ngài cả đời làm hoạt tử nhân đi.”

Độc Cô Diễm hận hận cắn răng, siết chặt quả đấm răng rắc vang dội.

“Ngươi uy h**p ta.” Thanh âm lạnh như băng, không mang theo bất cứ tia cảm tình

nào.

Cả đại sảnh, không khí tức thì âm lãnh, tràn đầy xơ xác tiêu điều.

Đệ Nhất Công Tử câu môi cười một tiếng, yêu mỵ mọc lan tràn. “Này h**p ngài thì

thế nào, Độc Cô Diễm, nói vậy ngài cũng biết chuyện không đơn giản chứ, đối với

thân phận của ta, ta muốn lấy tài trí của ngài, sợ cũng đoán ra thất thất bát

bát, chỉ cần ngài chịu đem Sương nhi cho ta, ta liền giúp ngài. Như thế nào?”

Một màn này thay đổi đến quá nhanh, cho tới Độc Cô Diễm tỉnh táo cũng trầm tư

không dứt.

Thân phận của Đệ Nhất Công Tử hắn là có suy đoán, từ khoảnh khắc hắn ta xuất

hiện, hắn liền từ hơi thở trên người của hắn ta đoán được một chút, nhưng không

dám hoàn toàn xác nhận, hôm nay nghe Đệ Nhất Công Tử đáp lời chắc chắn như thế,

hắn hoàn toàn xác định y chính là người của Vô Sinh cốc, mà hắn ta ở Vô Sinh

cốc, địa vị tôn quý, tuyệt không phải Bạch Linh Nhi cùng Tây Môn Thiên Tuyết

kia có thể so sánh được.

Độc Cô Diễm trầm tư hồi lâu, nhàn nhạt lên tiếng. “Nữ nhi của Độc Cô Diễm ta

không dùng để giao dịch.”

Đệ Nhất Công Tử vừa nghe, không những không giận, ngược lại vui mừng bật cười,

giọng nói lại khách sáo mấy phần. “Độc Cô tướng quân yên tâm, coi như ngài muốn

bắt Sương nhi tới làm giao dịch ta còn không đồng ý. Ngài nếu có thể đoán ra

thân phận của ta, nói vậy cũng đối với Vô Sinh cốc có chút hiểu rõ, sinh là

người của Vô Sinh cốc đối với chuyện có thể nói là trung kiên không dời, cả đời

chỉ biết yêu một người. Độc Cô tướng quân ngài yên tâm, Sương nhi mặc dù chỉ là

một hài tử, nhưng nàng cùng ta số mạng có rối rắm không nói được. Gia sư trước

khi chết, từng vì ta bói qua một quẻ, ta trọn đời đều ở trong một quẻ hiện ra,

đó là nữ nhân trọng yếu trong cuộc đời ta. Sư phụ trước khi chết cũng nói cho

ta biết như thế nào tìm đến nàng, giờ phút này ta đối với ngài muốn Sương nhi,

ngài đã hiểu chưa?”

Độc Cô Diễm nghe lời của Đệ Nhất Công Tử, trong lòng kinh chấn càng sâu. Hắn là

biết được một chút chuyện bí mật của Vô Sinh cốc, những chuyện này cũng là năm

đó vợ trước là Tĩnh Hương nói cho hắn biết. Vô Sinh cốc mỗi một tộc nhân có

thân phận đều sẽ được tiên tri trước để biết được mệnh số của mình, để có khả

năng sữa chữa vận mạng.

Hắn trước nghe được Đệ Nhất Công Tử nói muốn Sương nhi, hắn cho là Sương nhi là

một kiếp số trong số mệnh của Đệ Nhất Công Tử mà thôi, Đệ Nhất Công Tử muốn

mang đi, chỉ vì hóa đi kiếp này, lại không nghĩ rằng, Sương nhi lại là...

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.