Chương 41.

Chương 41.

Không nói chuyện tình cảm nữa, anh Bách, em cũng không thiếu bạn bè

---

Chúc Kinh Nho cố tình đứng đó vài phút, đến khi gió thổi khiến sắc mặt càng thêm tái nhợt thì y mới từ tốn gọi điện. Y đoán người kia chưa chắc đã nghe máy, bèn trực tiếp gửi tin nhắn.

Không cần được cho phép, y đi theo cầu thang lên trên.

Sáu chữ "càng gần quê càng hồi hộp" hiện lên trong đầu y. Trong chuyện tình cảm, câu này để nói về việc không dám đối mặt, không biết nên bắt đầu hay kết thúc như nào.

Thế nhưng trong từ điển của Chúc Kinh Nho không tồn tại câu này. Không có gì là y không dám, nếu sợ thì đã không phải là y.

Ánh sáng lọt qua khe hở của cửa an toàn, Chúc Kinh Nho không vội mở ngay. Y dựa lưng vào tường, gọi cho Bách Thanh Lâm, sau ba mươi giây thì lại cúp máy, tin nhắn nhanh chóng được gửi đi.

[ Lừa anh đấy, em đi rồi. ]

Quả nhiên nghe thấy tiếng cửa an toàn "lách cách" khép lại từ bên trong.

Chúc Kinh Nho hứng khởi tiếp tục nhắn tin: [ Cần em bấm chuông cửa không? ]

Không lâu sau cánh cửa được đẩy mạnh mở ra. Trên mặt Bách Thanh Lâm còn lấm tấm nước. Những giọt nước lăn dọc theo đường quai hàm sắc cạnh, rõ ràng vừa đi rửa mặt xong. Anh đứng bên cửa đợi mười mấy giây: "Vào đi."

Chúc Kinh Nho lúc này mới thò đầu ra: "Thật sự cho em vào sao?"

Bách Thanh Lâm không giỏi nói mấy lời bùi tai.

Chúc Kinh Nho lại thích vậy, thích đúng cái vẻ trầm mặc ít nói này. Khi bước vào nhà, Bách Thanh Lâm cúi người, đặt một đôi dép mới tinh lên trên nền đá, ra hiệu cho Chúc Kinh Nho thay vào. Đường lưng cong mạnh mẽ, mặt và cổ anh đều trắng, trên người không có chỗ nào không trắng.

Chúc Kinh Nho không hề chất vấn Bách Thanh Lâm vì sao lại xé ảnh vứt vào thùng rác. Y như thể xóa sạch những ngày không đến gần đây, tò mò hỏi: "Anh Bách, anh tắm nắng cũng không đen sao?"

"Ừ."

"Hôm đó ở Hải Khẩu em nằm có một lúc trên bãi biển mà phía trước đã không còn trắng như phía sau, bị cháy nắng luôn." Chúc Kinh Nho vào trong nhà là bắt đầu cởi quần áo. Hơi ấm tràn đầy, gương mặt nhanh chóng ửng hồng. Y cởi bỏ áo khoác, áo len cũng cởi luôn, chỉ muốn cởi cả quần cho Bách Thanh Lâm xác nhận.

Bách Thanh Lâm ngước mắt nhìn Chúc Kinh Nho: "Mặc vào."

Chúc Kinh Nho không chút sợ hãi, ngồi trên sofa như ở nhà mình: "Không, trong phòng nóng quá."

Tay Bách Thanh Lâm siết chặt ly thủy tinh.

Chúc Kinh Nho nghiêm túc nhìn anh, một lúc không nói năng gì.

Cảm giác xa cách chậm rãi tan chảy tựa như tuyết bên ngoài. Hơi ấm còn đọng lại trên thành cốc. Bách Thanh Lâm đưa khớp ngón tay đẩy ly thủy tinh, để nó gần người kia hơn, nhỏ giọng nói: "Người tới cùng cậu lúc sáng, cậu ta bảo cậu bị ốm."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.