Chương 23.
Chương23.
Đêm khuya nơi hơi rượu và hương thuốc lá va vào nhau
---
Rạng sáng, Chúc Kinh Nho khoác áo lên người chuẩn bị lái xe về ngủ, chưa đi được bao lâu thì đã bị Đường Trầm gọi quay lại. Hai người ngồi quanh chiếc bàn trong vườn hoa. Tuyết không biết đã ngừng rơi từ lúc nào. Đêm khuya gió lớn, cửa kính đã đóng nên cũng ấm áp.
Chúc Kinh Nho tựa lưng ra sau như không có xương, dáng ngồi vẫn ngang ngược như cũ, tay phải buông thõng trên tay vịn.
"Đã chạm tay chưa?"
"Chưa."
"Ôm, ít nhất cũng phải ôm rồi chứ."
"Chưa."
Đường Trầm thốt lên vài câu chửi thề: "Với tính cách xấu xa của mày thì chắc chắn đã cưỡng hôn người ta rồi."
Chúc Kinh Nho bật cười: "Sao có thể càn rỡ như vậy được."
"Mày không càn rỡ thì còn ai càn rỡ? Còn nhớ năm đó mày come-out, để chứng minh cho bố về xu hướng tính dục của bản thân, mày đã dẫn ông ấy tới nước gì đó xem đàn ông biểu diễn thoát y ba ngày ba đêm, video đó tao còn lưu đấy."
Chúc Kinh Nho nhìn Đường Trầm cười mà không nói.
Đường Trầm vội bảo: "Nghe tao nói này. Dưa ép chín không ngọt, có điều mày ép thì chắc chắn sẽ ngọt."
Chúc Kinh Nho cầm điện thoại chụp đại một tấm hình, phía sau là những đóa hoa nở rộ, người chỉ lộ nửa khuôn mặt, bầu không khí mơ màng, ánh sáng cũng không tệ, đã đủ rồi.
Sau khi gửi ảnh đi không xuất hiện dấu chấm than đỏ.
Chúc Kinh Nho lập tức như được vuốt lông từ xa. Thành công thoát khỏi danh sách bị chặn, y vui vẻ gửi thêm một tin nhắn: [ Không thể uống miễn phí cốc trà gừng đó, một đóa hồng chưa đủ đền đáp. Anh Bách, ngày khác tới chỗ em uống trà được không? ]
Đường Trầm lén nhìn nội dung trên màn hình. Giỏi lắm, toàn màu xanh lá: "Anh ta chưa từng một lần trả lời tin nhắn mày gửi, điều này chứng minh một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Chứng minh ông chủ Bách biết mày khó đối phó, cố tình nhắm vào mày."
"..."
Lúc này, chuông báo tin nhắn đến trên điện thoại Chúc Kinh Nho vang lên inh tai.
Tảng băng lớn: [ Không cần. ]
Chúc Kinh Nho đứng dậy choàng áo khoác lên người, mỉm cười rạng rỡ. Rõ ràng bị từ chối nhưng dáng đi của y vẫn rất phòng khoảng, phất tay không thèm quay đầu lại, còn huênh hoang hơn cả con công xòe đuôi.
Đường Trầm nghẹn lời. Được rồi, nhắm vào cái gì chứ, không ai có thể chống lại sự lừa gạt của chim công xòe đuôi.
.
Bách Thanh Lâm mất ngủ nghiêm trọng, sau khi trở về phòng ngủ phát hiện cơn nghiện thuốc lại bắt đầu trỗi dậy. Nguyên nhân khiến anh mất kiểm soát đều do một người.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
