Chương 20.

Chương20.

Y không muốn nghìn bài một điệu. Y chỉ muốn độc nhất vô nhị.

---

Cơn tuyết đầu mùa của thành phố Nam Hải rơi khắp đêm. Mặt đất phủ một màu trắng xóa, khói bốc lên từ ống khói cũng trở nên hư vô.

Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chiếu lên mặt Chúc Kinh Nho, hàng lông mi rung lên không ngừng. Bị ánh sáng đánh thức, y nhìn chằm chằm trần nhà xa lạ một lúc lâu vẫn chưa tỉnh táo.

Mãi tới khi cánh cửa đột nhiên mở ra, Đường Trầm vào xem Chúc Kinh Nho còn sống hay đã chết. Nghe Hoàng Sâm thêm mắm thêm muối kể lại, tên này đã có tuổi còn chơi trò ngây thơ, đắp người tuyết còn chịu lạnh mấy tiếng đồng hồ, chỉ để được mặc áo người khác một lần, quả đúng là rất "có tiền đồ".

Chúc Kinh Nho nằm vắt ngang người bất động trên sofa, nghiêng đầu bốn mắt nhìn nhau với Đường Trầm: "Chào buổi sáng."

"Mày ngủ không đóng cửa à?" Đường Trầm cũng kinh ngạc khi thấy bản thân có thể đẩy cửa vào dễ dàng như vậy.

Chúc Kinh Nho gật đầu. Tối qua chuyển nhà quá mệt mỏi, hành lý chẳng có bao, chỉ mấy trăm bộ quần áo giày dép mà thôi. Dọn xong thì y lăn quay ra ngủ, quên đóng cửa.

"..." Đường Trầm nhìn cẳng chân treo lơ lửng ở cuối ghế sofa, lại nhìn khuôn mặt điển trai nhưng vô cùng ngứa đòn của Chúc Kinh Nho, đột nhiên nhận ra điều gì đó: "Mày cố tình khỏa thân đấy à???"

"Phải. Làm sao?" Chúc Kinh Nho từ từ ngồi dậy.

Đường Trầm nuốt xuống trăm câu chửi thề, vội vàng quay đầu đi: "Làm ơn mặc đồ vào đi."

Tấm chăn trượt xuống, phía dưới Chúc Kinh Nho mặc một chiếc quần đùi rộng thùng thình, cánh tay thon dài cùng đường nét mượt mà, một sợi dây đỏ mảnh quấn quanh eo, trên hông có vết hằn rất nhỏ, toát lên vẻ gợi tình khó tả.

Y bình thản đi đánh răng rửa mặt, đợi tới khi chỉnh đốn xong xuôi ra dáng vẻ con người mới bước ra ngoài.

Đường Trầm quét mắt nhìn chỗ ở mới của Chúc Kinh Nho, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn phải có phòng thay đồ. Phòng khách sạch sẽ tới mức chỉ có TV, bàn trà và ghế sofa, tấm rèm trắng tinh che kín chiếc cửa sổ sát đất, ánh sáng tốt. Ngoài ra không còn thứ gì khác, chứng tỏ không định ở dài lâu.

"Chỗ này rất gần quán bar của chúng ta."

"Ừ." Chúc Kinh Nho mặc áo len màu nâu, hai chiếc khuyên bạc trên dái tai khẽ rung. Y cúi đầu nhìn điện thoại, đối phương vẫn chưa trả lời.

Bách Thanh Lâm quá khó tiếp cận, không thể gặp mặt thì gần như không còn cách nào khác để tiếp xúc sâu hơn.

Chúc Kinh Nho trầm ngâm nhìn chằm chằm tấm hình bóng lưng trên màn hình khóa, rõ ràng lại đang tính toán cách "tiếp xúc".

Cảm giác thất bại quá đỗi mới mẻ đối với y, thế nhưng muốn trở thành kẻ chiến thắng thì càng thất bại lại càng phải dũng cảm.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.