Chương 11.
Chương11.
Đúng giờ nhấp rượu
---
Bình thường toàn là Đông Ngâm đi giao cà phê cho quán bên nhưng hôm nay đến giờ đó cô lại có việc gấp phải đi. Nghĩ tới chuyện Bách Thanh Lâm chưa từng đặt chân qua đó, cô bèn tận tình chỉ đường: "Anh đi qua đường cái rồi rẽ, sẽ thấy một khu vườn nhỏ trồng đầy hoa. Cứ đẩy cửa kính là vào được, sau khi vào thì đi thang máy lên thẳng tầng ba."
Bách Thanh Lâm đang cúi người mày mò máy ghi âm và điện thoại cố định: "Ừ."
"Đúng rồi, chủ quán. Nhỡ có ai bắt chuyện thì anh không được nhận thuốc lá hay rượu người ta đưa đâu đấy."
Bách Thanh Lâm siết chặt anten, sau đó cởi chiếc tạp dề dáng dài màu nâu.
Đông Ngâm nói tiếp: "Làm vậy đồng nghĩa với việc bằng lòng đi cùng người ta, tình một đêm không trốn được đâu."
Bách Thanh Lâm rửa tay lại hai lần rồi mới đưa mặt nhìn ly sữa đã được đóng gói hoàn chỉnh đặt trên mặt bàn.
.
Đến khi thật sự bước chân vào quán bar "Perfumum", Bách Thanh Lâm cảm thấy có phần khó thích ứng. Nơi đây quá ồn ào, quá hỗn loạn. Đang từ một không gian cực kỳ yên tĩnh đột nhiên chuyển sang nơi đám đông cuồng loạn, anh bỗng chợt phải đối mặt với hai chục con người.
"Chào buổi tối, anh đẹp trai." Một "nữ" nhân viên phục vụ tóc dài tiến lại, vừa cất tiếng đã nghe thấy chất giọng khá thô ráp.
"Xin chào, tới giao đồ." Bách Thanh Lâm không dừng lại, đi thẳng lên tầng.
Tầng một của quán bar được trang trí theo phong cách retro cổ điển độc đáo, bốn mặt tường lung linh lấp lánh treo đầy những món đồ trang trí độc lạ. Dưới ánh đèn vàng mờ, khung cảnh nơi đây mang cảm giác dèjá vu như trong một thước phim xưa cũ. Đám nhạc cụ đặt ở sàn nhảy chính giữa cũng vô cùng lạ kỳ.
(dèjá vu: hiện tượng cảm thấy như đã từng trải qua tình huống, hoàn cảnh này trong quá khứ)
Bách Thanh Lâm đi lên tầng ba, đập vào mắt là hai cánh cửa gỗ. Anh không rõ nên chọn bên trái hay bên phải, mãi tới khi nghe thấy tiếng ho loáng thoáng.
Anh vừa nhấc tay lên gõ cửa, động tác rất nhẹ nhưng cánh cửa vốn không đóng, "cạch" một tiếng là mở toang.
Người bên trong đang đứng cởi áo, nửa thân trên lộ ra bên ngoài. Cổ y vươn nhẹ thành một đường xinh đẹp, cơ bắp phân bổ cân đối, ở vị trí xương bướm**[1]** có vài vết sẹo nhưng cũng không hề làm giảm bớt vẻ đẹp.
Chiếc quần bò rộng ôm quanh vòng eo gọn gàng của y, có thể thấy rõ hai hõm nhỏ**[2]** sau lưng. Cánh tay đang kéo ống tay áo hơi căng ra, đường gân xanh nổi rõ, hình xăm đỏ sẫm quanh cổ tay dường như sống dậy dưới ánh đèn.
Đến khi cởi xong chiếc áo len xám, Chúc Kinh Nho hơi ngẩng đầu, khẽ thở hắt, lồng ngực nhấp nhô. Sau đó, y chợt khựng lại.
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
