Chương 1: Hình khiêu dâm 1

Cô giơ ly rượu lên

cao, nhẹ nhàng lắc lắc chất lỏng màu đỏ trong ly, ngón tay nhẹ nhàng đùa bỡn tóc của mình, cô đứng ở nơi cao nhất trong thành phố, để có thể

quan sát toàn bộ thành phố này.

3 năm, không dài, nhưng đủ để thay đổi một chuyện, một người, thậm chí là cả một đời.

Ba năm trước đây, tất cả mọi chuyện hiện lên rõ mồn một trước mắt, cô

giống như là một đóa hoa Độc Lang, lấy máu tươi để làm chất dinh dưỡng,

so với hoa Anh Túc chỉ có hơn chứ không kém.

Cô không đau, cũng không hận, nhưng cô lại độc.

Nhân Chi Sơ, tính bổn thiện, không có ai vừa sinh ra đã là như vậy, có một số việc là vì bị hoàn cảnh bắt buộc.

Những vết thương kia, những đau khổ kia, những thứ đau đớn kia, những thứ hối hận kia, những thứ oán hận kia, tất cả đều là một chất xúc tác.

Cô nhớ lại người phụ nữ nằm hôn mê bất tỉnh ở trên giường bệnh từ ngày đó đến giờ.

Cô hy vọng đến dường nào, ngay lúc này đây người phụ nữ đó đang đứng ở trước

mặt của cô, sau đó bá đạo lấy đi ly rượu của cô, bỉu môi nhìn cô.

Cô nhớ lại người thanh niên lớn lên cùng với cô.

Lúc cô sắp trở nên nghèo túng, anh lại chìa tay ra giúp đỡ cô;

Lúc cô mất hết ý chí chiến đấu, anh ấy cứ như vậy mà nghiêm khắc huấn luyện cô.

Lúc cô. . . . . . .

Mới đây đã ba năm, anh có khỏe không? Khẽ vuốt trái tim của mình, nơi đó

lại giống như có một vết thương rất nặng không ngừng nhói lên.

Lần này, cô tuyệt đối sẽ không bỏ chạy nữa.

"Tổng giám đốc, hội triển lãm sắp bắt đầu rồi !" Thư ký đi bên cạnh nhắc nhở hành trình của cô.

Cảnh Tô nâng ly rượu đỏ lên uống sạch sẽ chỉ trong một hơi, trong ánh mắt

thoáng qua một tia bén nhọn, bắt đầu, cô thật sự rất muốn nhìn xem màn

kịch vui này sẽ mở màn như thế nào .

—— lời dẫn

【Chính Văn 】

Ba năm trước.

Khi hừng đông, tiếng chim hót véo von thật tốt đẹp, khi mặt trời nghịch

ngợm nhô lên bên ngoài cửa đem những người đang chìm trong giấc ngủ đánh thức, chứng tỏ một ngày mới đã đến gần. Mỗi người lại nghênh đón một

cuộc sống hoàn toàn mới, nhưng cũng không phải cuộc sống của ai cũng đều tốt đẹp như vậy.

Bốp, bốp, ầm.

Trong phòng ăn là một mớ

đầy hỗn độn, khuôn mặt người con gái ngã trên mặt đất đỏ lên, năm ngón

tay in rất rõ ràng trên khuôn mặt của cô. Mà người ngồi ở bên bàn chính

là mẹ cùng với chị gái của cô cũng không hề nói câu gì, vẫn thong thả,

ung dung ăn bữa sáng, đáy mắt thậm chí còn có chút hả hê.

Ngồi ở vị trí chủ nhà chính là một người đàn ông tóc đen, sắc mặt cũng rất đen. Trong đôi mắt ấy hận không thể phun ra lửa.

"Ba!" Mắt của người con gái đầy nước mắt, trong mắt tràn đầy quật cường, cô

thật sự rất muốn hỏi người đàn ông mà cô gọi là ba này, rốt cuộc cô đã

làm sai điều gì?

"Đừng có gọi tao là ba! Tao không có đứa con gái không biết xấu hổ như mày!" Cảnh Thái Sinh quăng tờ báo vào trong mặt

của cô, làm cho nó rơi xuống mặt đất, tựa đề bài báo rất lớn đập vào

trong mắt của cô, hình khiêu dâm của nhị tiểu thư của nhà họ Cảnh cùng

với Ngưu Lang!

Mặt Cảnh Tô lập tức trở nên trắng bệch, nhìn xuống tờ báo, chỉ thấy một người phụ nữ tr*n tr**ng đang theo Ngưu Lang vào

trong hộp đêm làm chuyện bất chính, không có chút chừng mực.

"Không, ba, đây không phải là do con làm, con chưa từng làm!" Cảnh Tô quỳ trên

mặt đất nhìn cha đang tức giận, vội vàng giải thích. Cảnh Tô chính là

một đại tiểu thư trẻ người non dạ , làm gì có kinh nghiệm làm chuyện đó, nhưng cô cũng không phải là người dễ dàng bị người ta gây khó dễ,

chuyện này nhất định là có người hãm hại mình.

"Khóc, mày cũng

biết khóc! Mày đúng là một phế vật!" Nước mắt của cô chẳng những không

tìm được một sự đồng tình nào, mà ngược lại còn bị mắng chửi!

"Cảnh Linh, chuyện này giao cho con đi xử lý!"

"Dạ, ba!" Cảnh Linh ở một bên ngoan ngoãn đồng ý. Cảnh Thái Sinh rút cái

chân đang bị Cảnh Tô ôm về, lúc gần rút ra còn không quên đá vào ngực cô một cái, cô không kịp phản ứng, lập tức bị đá ngã xuống đất, đau đớn từ trên ngực lan ra toàn cơ thể, mất hết hơi sức.

Nhìn chị hai đến

gần, thân thể của cô co rụt lại, đôi giày cao gót bén nhọn của Cảnh Linh đạp vào tay của cô một cái, nó nhỏ và dài, đâm xuyên qua da của cô. Máu đỏ từ kẻ tay chảy ra, chảy xuống sàn nhà.

Cô đem hy vọng duy

nhất gửi vào người mẹ mình, thế nhưng, khi cô tiếp xúc với ánh mắt lạnh

lùng, vô tình của bà thì không khỏi tự giễu mình một tiếng, người mẹ

lúc nào cũng không hoan nghênh sự hiện diện của mình, thì làm sao có thể giúp đở mình đây? Đều nói, hổ dữ không ăn thịt con, vậy mà người cô gọi là mẹ trong suốt hai mươi mốt năm, lại rất câm hận cô. Cô tìm cách thân thiện với chị, ai cũng đều nói mẹ kế thì rất độc ác, nhưng tại sao mẹ

kế của một gia tộc trung lưu lại không như vậy, đối tốt với con gái lớn

của chồng suốt mấy chục năm qua, Cảnh Tô nở nụ cười u tối, tại sao mình

lại không phải là con kế? Như vậy trong lòng của cô còn có thể dễ chịu

hơn một chút chứ?

"Dì Chu, dọn bửa sáng xuống đi!" Giọng nói dịu dàng của bà vang lên, ngay sau đó lập tức đi lên lầu trở về phòng của mình.

"Dạ, phu nhân!" Dì Chu nhìn Cảnh Tô đang ngồi trên mặt đất, không đành lòng, liền đở cô lên ghế, đút cho cô vài muỗng sữa tươi, phục hồi lại sức

lực, bình thường nhị tiểu thư rất tốt với bà, nhưng bà cũng chỉ có thể

ghi nhớ ở trong lòng mà thôi.

"Cám ơn dì, dì Chu!"

"Nhị

tiểu thư, cô đi ra ngoài tránh nạn đi!" Dì Chu luôn nhìn thấy được, nhị

tiểu thư không được cưng chiều, cha ruột không đau, mẹ ruột không

thương, chị gái thì lại không thân!

Cảnh Tô trầm mặc, dì Chu thấy cô không nói lời nào liền quay đi dọn dẹp.

Thật ra thì Cảnh Tô đang chìm trong suy tư của mình, người trong bức hình

khiêu dâm đó không phải là mình, chắc chắn là có người hãm hại mình, rốt cuộc là ai muốn hãm hại mình? Người đó có thể kiếm được lợi ích gì? Dì

Chu nói rất đúng, cô thật sự đang muốn đi ra ngoài tránh nạn đây, dựa

vào cú đá của ba, cũng đủ làm cô phải nghĩ dưỡng sức mấy ngày.

"Nha Nha, tới nhà đón mình đi! Ừ, được, lát nữa gặp ~" không biết cô phải

mất bao nhiêu nhiệt tình mới kể xong tất cả việc này . Cô che ngực, mồ

hôi trên trán không ngừng toát ra ngoài, cha của cô quả thật không nể

tình chút nào.

Két, một tiếng thắng xe dồn dập kéo đến, một chiếc xe Bentley màu đỏ dừng lại trước cửa nhà họ Cảnh, chẳng được bao lâu

liền thấy một cô gái hấp tấp xông vào.

"Tô Tô, " Chưa kịp thấy người đã nghe thấy tiếng, chẳng phải là Giang Phỉ Á sao, người duy nhất có thể giúp đở cô lúc này sao?

Khi thấy cô ngồi trên bàn ăn, sắc mặt trắng bệch, một cái tay che ngực, một cái tay rũ xuống, trên mu bàn tay còn có máu tươi đã ngừng chảy. Nước

mắt của Giang Phỉ Á liền rơi xuống, đây đã là lần thứ mấy rồi, cô phải

vì Cảnh Tô mà dọn dẹp cục diện rối rắm này. Cho nên vừa nhận được điện

thoại của cô ấy, cô liền lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới nhà họ Cảnh.

Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, nhất định là chị cô ấy đã đạp rất mạnh.

Nhưng vừa nghĩ tới tời báo sáng sớm ngày hôm nay, cô vẫn có chút lo lắng nhìn người con gái trước mặt này, Cảnh Tô luôn luôn ngoan ngoãn, chưa từng

đi hộp đêm lần nào, có đánh chết cô cũng không tin người kia chính là

Cảnh Tô. Cũng không biết chị gái của cô ấy, đã phải tốn bao nhiêu công

sức vào chuyện này nữa rồi.

Còn chưa hết trầm tư , thì Giang Phỉ Á đã đỡ Cảnh Tô dậy, thật ra thì giữa các cô cũng không cần phải nói

nhiều lời, có một số việc chỉ cần một ánh mắt thì đã có thể nhận ra

ngay. Cảnh Tô ngoan ngoãn để Giảng Phỉ Á đỡ lên xe.

Mà ở trên ban công lầu hai, Thẩm Xuân Linh nhếch miệng lên mỉm cười một cái, cầm điện thoại lên, thoáng qua một tia âm hiểm.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.