Chương 3

(Vì một số lí do nên kể từ chương 3, mình xin chuyển ngôi kể

từ ngôi số một sang ngôi số 3 {tức là thay vì người dẫn chuyện này là Kim Thư

thì người dẫn chuyện bây giờ là tác giả}Mong các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ cho

truyện của mình J )

Chương III : Đại hội thể thao

Trong trường nó hôm

nay rất nhộn nhịp. Sáng nay , lại một sáng nó đi học trễ, nhưng nó lại không hề

mang dáng vẻ lấp ló như bao lần, lưng ưỡn thẳng, mặt nghênh ngang, bước chân sải

đều không hề mang dáng dấp gấp gáp. Lí do là vì hôm nay là chính là ngày tổ chức

đại hội thể thao lần thứ 14 tính từ lúc thành lập trường. Sân trường hôm nay cực

kì nhộn nhịp, các lớp học sinh bận bịu chuẩn bị nào là bày cửa hàng bán đồ ăn,

trang sức hay dựng lều để nghỉ ngơi lúc giữa trưa,vân vân và mây mây. Năm

ngoái, theo trí nhớ siêu hạn định của nó thì, hình như là nhà trường còn hào

phóng, mời cả diễn viên điện ảnh Lee Min Ho về chào mừng khai mạc nữa cơ mà.

Còn xém xíu làm tất cả nữ sinh trường Thượng Hiền ngất lên ngất xuống khi nghe

đến cái tên này. Chỉ tiếc là… hàng nhái làm sao qua mắt được đám cuồng oppa đây.Cái

giá phải trả cho việc đóng giả thần tượng thật sự rất thê thảm nha.Vừa lộ khuôn

mặt thật,  anh ta còn chưa kịp nhe răng

cười vì hành vi đùa quá lố của mình thì hàng trăm chiếc dép lào bay thẳng lên

sân khấu với tốc độ kinh người. Đáng sợ hơn nữa thì chính là biểu cảm của các bạn

học sinh nữ, thật không dám tưởng tượng. Và cũng chẳng biết chuyện gì xảy ra với

anh ta sau đó, nhưng chắc chắn là cực kì thê thảm rồi vì anh ta đã phải nằm viện

cả tháng trời với đôi chân bó thành cục bột mà… Tội nghiệt , tội nghiệt.

o

“- Tiểu thư xinh

đẹp, nàng vừa đến từ vì sao nào vậy, thật xinh đẹp.”

Hắn từ đâu xuất hiện, miệng vừa lảm nhảm mấy câu tâm tình sến

súa, tay vừa nhanh như chớp bắt lấy bàn tay mềm mại của nó, khẽ nâng niu rồi

hôn nhẹ lên như kiểu hoàng tử nâng niu hôn lấy bàn tay công chúa vậy. Nó giật

giật khóe miệng, nắm bàn tay còn lại thành quyền, nhắm thẳng vào bụng hắn mà đấm “- Thiên , chừa

chưa ?”

Nói rồi, nó bật cười khanh khách vì tự dưng nó thấy, nó giống

như một người mẹ đang dạy dỗ đứa con hư vậy.(đừng một ai dạy con theo kiểu của

nó nhé… đấm vào bụng thì thật là…)Hắn làm mặt phụng phịu, vẻ mặt không cam tâm

nhìn nó. Nó cũng nghênh ngang mà đón nhận ánh mắt của hắn, hơn nữa lại còn nhìn

hắn….nhiệt tình hơn. Công nhận hắn đẹp trai thật đấy,nó thầm nghĩ, lại còn là

dân thể thao nên cơ thể mới cường tráng thế kia kìa.Nó đưa tay xoa xoa chiếc cằm

nhẵn nhụi của mình, vẻ mặt như niệm ra một điều gì đó khiến hắn còn đang giả vờ

uất ức trông thấy mà tò mò. Mà điều nó niệm ra, thì chính là điều ai cũng biết-hèn

gì mấy đứa con gái lại mê hắn như điếu đổ. (T/G:muốn biết thêm thông tin chi tiết,

đợi tôi hứng tôi nói cho nghe :VVV ) Mà thôi , hắn đẹp hay không mặc xác hắn.

Nó ngoắc ngoắc ngón tay của mình, ý bảo hắn cúi đầu thấp xuống một tý(nó lùn

hơn hắn cả một cái đầu). Thiên vẻ mặt cảnh giác nhìn nó, nhưng rồi cái tò mò đè

bẹp cái lí trí, hắn khẽ cúi đầu thấp xuống ngay tầm chiếc miệng nhỏ nhắn của nó,

và chờ đợi.

“- Tớ thật đang rất

phân vân không biết có nên quay về nhà lấy đồ nghề lên để biến cậu thành thái

giám hay không đây?!”- Lời nó nói, nhẹ nhàng như lông vũ, nhưng với hắn, thì

chính là một quả tạ ngàn cân.

Mới nghe xong , hắn

hơi cau mày, lông mày khẽ cong cong, hàng mi rậm rạp khẽ rũ xuống vẻ uất ức.

Chu choa , trông tội chưa kìa, nhưng nó thì chả thèm có một chút thương tâm. Tôi

thề với các bạn luôn là chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt vừa rồi của hắn, ngoài nó

ra , không 1 ai có thể kiềm chế bản thân, có khi còn hạ mình làm trâu bò cho hắn

cũng nên. Nó gây ra án mạng xong, hí ha hí hửng chạy vào lớp , để hắn ở lại bơ

vơ, trông lại có chút cô đơn. Vừa vào đến lớp ,sắc mặt nó đau lại thấy rõ. Chả

qua là vì nó thấy nhỏ Mỹ Linh, người mà nó chúa ghét lại ngồi vào ghế của nó.

Xì, rắc rối lại sắp tới rồi. Đứng dựa lưng vào cửa lớp, nó đang đợi điều mà lớp

trưởng “yêu quý” muốn thông báo.

“- Lớp ta

bây giờ còn thiếu người ở khoản chạy 3000 mét nữ , tại sao lại không có ai chịu

chạy thế hả?”

Giọng Mỹ Linh vang

vọng khắp lớp, vẻ mặt rõ là đang nổi giận. Mấy bạn nữ trong lớp nhìn nhau.Ai

cũng nghĩ :”Gì chứ, bình thường thầy cho chạy chưa tới 500m là đã mệt đứt hơi rồi,

bây giờ 3000m, thân con gái có điên mới chịu đi thi”. Nghĩ là nghĩ thế nhưng

cũng chẳng ai dám cất thành lời hay tỏ thái độ gì. Vì sao hả ? Lớp trưởng lớp

nó, là cháu gái của hiệu trưởng, được ông ta hết mực cưng chiều, lại còn cả cái

thế lực của tập đoàn tiêu thị lớn thứ 5 cả nước chống lưng cô ta nữa chứ. Ỷ thế

mà cô ta chỉ biết làm càn bắt nạt mọi người mà thôi.Nó đã ghét cái cách cô ta

kênh kiệu nói chuyện với mọi người, rồi chẳng bao giờ để ai trong mắt mình, và

cả cái chuyện mà cô ta ưa hay không ưa một người. Chỉ cần là người mà cô ta

không ưa thì một là người đó sẽ bị cô ta làm mọi cách để đuổi khỏi trường học,

sổ học bạ rồi sẽ được ịn lên trên đó một vết nhơ. Còn không, chính là sẽ bị bắt

nạt cho đến khi phải tự động rời khỏi trường. Dù sao thì kết quả của người đó

cũng sẽ là cực kì thê thảm nha. Nó khẽ khinh bỉ trong lòng, vẫn đứng yên tại chỗ

đợi cô ta nói tiếp.

“- Kim Thư , bạn

thi đi , chẳng phải bạn chẳng đăng kí bất cứ khoản nào sao ? Nếu bạn không chấp

nhận thi , tôi sẽ….”

“- Tôi bảo tôi

không thi bao giờ ?”

Nó cắt ngang luôn

lời Linh . Biết ngay mà,biết ngay mà. Cái khó là cô ta cứ dồn nó mà đẩy. Nó

cũng đã quen với cái kiểu bắt nạt của cô ta rồi. Ngay từ khi học lớp 10 đến

nay, cô ta luôn nhắm vào nó. Cũng là vì bên cạnh nó có Thiên, người mà cô ta vẫn

luôn yêu thầm nhưng khổ nỗi, người mà Thiên yêu lại là nó. Nó là người trong cuộc,

đương nhiên không sáng mắt được bằng người ngoài cuộc như cô ta. Cũng kể từ khi

cô ta nhận ra, Thiên yêu nó, thì cô ta ghét nó vô cùng. Và dù cho đến bây giờ

khi cô ta không còn yêu mến Thiên nữa, mũi nhọn của cô ta luôn chỉ về nó. Nhưng

nó là ai chứ, sao lại bị những trò bắt nạt ngu xuẩn của cô ta làm cho phải nghỉ

học đây. Nhưng mà, lần này thì thật làm khó nó nha.

“Ai da thật nhức đầu quá đi mà”-Nó buồn bực mà cau mày. Nó

trước đến nay tuy rất thích nghịch ngợm quậy phá, nhưng tuyệt đối không thích

chạy. Sức khỏe nó không phải không tốt, mặc dù là sinh non nhưng trông luôn khỏe

khoắn nhưng những người bình thường. Thế nhưng không hiểu vì sao, ngay từ khi

còn nhỏ, chỉ cần mỗi lần nó chạy nhảy hay vận động quá sức, trong người nó sẽ

ngay lập tức mà dâng lên một cảm giác khó chịu, rồi môi nó bắt đầu tím tái, nặng

nhất là, nó sẽ ngất xỉu. Nhưng người nhà nó thì đâu một ai biết đến việc này

đâu vì nó giỏi che giấu lắm, có sắp xỉu thì cũng phải lết vào tới phòng của nó

cơ. (Kim Thư: cười). Thôi, trở về vấn đề chính. Nó sắp phải đi thi chạy

kìa,là 3000m, không đùa đâu nha. Có khi thi xong cuộc thi này, nó sẽ được gặp tổ

tiên của nó mất. Nó vò đầu bứt tóc, cố gắng nghĩ ra một cái gì đó.

Ting !

Ah! Nghĩ ra rồi. Nó nhảy cẫng lên, chạy một mạch vào nhà vệ

sinh , móc điện thoại ra gọi cho con bạn chí cốt “- Lão

Nương đang bận , cuốn gói !”

Điện thoại vừa được kết nối, ngay tức khắc lại nghe được tiếng

“Tút…Tút…Tút”. Tức , tức chết nó mà.Nó giậm chân xuống đất một cái rõ mạnh. Nói

thêm một lời với nó thì con nha đầu kia chết ngay chắc. Nhả được sáu chữ rồi tắt

điện thoại của nó?. Được . Nó nhoẻn miệng. “Tao không lôi được mày tới , tao thề

không mang họ Trần”. Lại một cuộc gọi , nhưng nó cũng không có điên mà lại gọi

cho con nha đầu thối kia, nó vẫn còn muốn nghe nhiều về âm thanh của thế giới

này.

“- Alo , chị Anna,

chị có gì căn dặn?”

Hà.. Lần này dễ nghe

hơn rồi. Mặt nó hơi dãn ra, một lúc sau thì khẽ hắng giọng “- Em lôi con nhỏ

Uyên Nhi đến trường cho chị. Nó đang say , tốt nhất là nên tạt cho nó một chậu

nước lạnh vào mặt rồi đem đến đây, tránh việc nó náo động toàn trường.”

Đầu dây bên kia nghe xong thì cúp máy ngay. Thực thi nhiệm vụ.

Nó đứng trước gương ở nhà vệ sinh, vén vén vài cọng tóc mai mới mọc, cười hí ha

hí hửng, xem ra lần này cũng vậy,nó vẫn chưa phải đổi họ rồi. Thật ra thì…có

thua nó cũng không đổi.

( 5 phút sau )

Một chiếc BWN trắng đậu trước cổng trường Thượng Hiền . Thượng

Hiền là một ngôi trường công, không nổi trội gì, nên khi xuất hiện một chiếc xe

hạng sang như thế. Học sinh cả thảy đều nhức mắt. (T/G: thầy hiệu trưởng của

trường , tức là ông nội của Linh lớp trưởng, ông ta mở ra ngôi trường này cốt

chỉ để không phải cô đơn một mình lúc tuổi già , ông ta tuy tâm địa không xấu

nhưng lại rất thương cháu và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để cháu mình vui. Còn

lí do Linh lớp trưởng lại học ở ngôi trường này là vì cô ta biết rằng Thiên sẽ

theo nó mà chuyển vào nơi này học.)

Từ trên xe bước

xuống hai người đàn ông mặc đồ đen , trông cao to mà lực lưỡng phát sợ, lại còn

đeo kính đen che trông rất chuyên nghiệp nữa chứ. Người đàn ông mặc đồ đen bên

trái vươn tay mở cửa. Và người bước xuống lại là một … cậu nhóc.

Vẫn còn một người nữa.

Cô ta bước xuống, đứng kế cậu nhóc xinh đẹp nhưng không hề thua kém. Cô ta mặc

bộ đồ màu đen ôm sát cơ thể trông cực cá tính . Đôi bốt đen được tô điểm bởi một

sợi dây xích mỏng kéo dài đến đầu gối thể hiện cá tính khá mạnh. Mái tóc đen

xõa dài thướt tha mềm mại, đôi mắt được che lấp bởi một cặp kính đen thuộc nhãn

hiệu MZI, nhãn hiệu mắt kính này vô cùng uy tín nha. Con người cô ta toát lên vẻ

bí ẩn , sang trọng và khó gần. Đôi chân mày hơi đanh lại, hai tay khoăn trước

ngực,có phần ngạo nghễ. Dáng vẻ này…có lẽ nào là đang giận. Mọi người thi nhau

mà thêu dệt lên thân phận của những người bí ẩn này.

Trong khi mọi người

đang dè dặt nhìn nha đầu thối của nó thì nó lại cười rõ gian. Nó nhìn cậu nhóc

tóc xoăn, nháy mắt với cậu ta rồi cười thật tươi , để lộ 2 lúm đồng tiền xinh xắn.

Bước đến bên nhỏ , nó vén vài cọng tóc đang bay trước mặt nhỏ ra sau, nhanh tay

nhéo lấy đôi má vẫn còn đỏ hồng do còn hơi say kia “- Sáng sớm ,

được tắm mát thế lại còn mặt nhăn mày cau với tao, hử. Vào đây với tao, nhanh.”

Cô bạn khó tính của nó, thoáng cái bị nó lôi lệch xệch vào

phòng thay đồ. Rồi sau đó lại bị nó quay như chong chóng. Một lúc sau, nó ngồi

phệch xuống đất, khoanh chân rồi chỉ vào Uyên Nhi đang đứng trước mặt nó, khẽ

nhếch mép “- Úi chà , giờ

thì có đến “hai” Trần Kim Thư đấy!”

Uyên Nhi nhìn nó, nhìn lại mình, khẽ gật gù , rồi lập tức ngồi

xổm xuống, đè nó nằm xuống sàn, ngón tay mảnh khảnh đặt nhẹ lên đôi môi đỏ hồng,

kéo một đường trông rất quyến rũ “- Mày trả công

tao thế nào đây?”

Nó híp mắt, cười khanh khách, đưa hai tay lên gối đầu , vẻ mặt

tinh nghịch, đáng yêu “- Một mỹ nam nhé

? Thấy thế nào ?”

“- Duyệt!”

Thế là hai đứa chúng nó ôm nhau cười ha hả trong phòng thay

đồ. Mỗi đứa thi nhau đuổi theo những suy nghĩ gian tà của mình. Trông chúng nó,

tuy là mỗi người mang một cá tính và ý nghĩ khá trưởng thành(T/G: cái này thì

chưa chắc chắn à),song vẫn không thể nào che dấu đi được sự hồn nhiên của một

thiếu nữ tuổi 17 vốn có của mình.

( Mong các bạn ủng hộ Min J

)

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.