Ngoại truyện: Sư phụ (4)
Thẩm Yến được toại nguyện chuyển thế thành Thẩm Hoành.
Kiếp này Thẩm Hoành chỉ có một mục tiêu duy nhất là A Uyển. Hắn làm tất cả cũng vì A Uyển, dù giang sơn gấm vóc đầy cám dỗ có bày ra trước mắt, thì Thẩm Hoành vẫn trước sau như một.
Khi Thẩm Hoành biết mình là Thái tử, hắn vừa vui mừng lại vừa lo lắng. Vui vì thân phận này có thể giúp mình dễ dàng hơn, lo vì trách nhiệm và trói buộc của thân phận này.
Lúc ấy Thẩm Hoành cũng không lo nghĩ nhiều, vì chuyện khẩn cấp trước mắt là tìm được chuyển thế của A Uyển, ít nhất cũng phải trước Tần Mộc Viễn.
Nhưng biển người mênh mông, muốn tìm một cô nương không thua gì mò kim đáy biển. Chỉ có điều mò kim đáy biển vẫn đỡ hơn mò trăng đáy nước, kim dù nhỏ, nhưng vẫn còn có hy vọng nhỏ nhoi.
Thẩm Hoành từ nhỏ đã bận nhiều việc, vội tìm A Uyển, vội bồi dưỡng Thẩm An, lại vội học võ. May mà Bắc triều trọng võ, khi Thẩm Hoành năm tuổi liền bị đưa đi bái sư học nghệ, sư phụ của Thái tử tất nhiên là võ công đứng đầu, vả lại Thẩm Hoành có trí nhớ võ học của kiếp trước, nên kiếp này có thể vừa học vừa suy diễn, dù học cái gì cũng nhanh hơn bạn cùng trang lứa rất nhiều.
Thẩm Hoành học võ rất nghiêm túc cẩn thận, hắn biết kiếp này có một tình địch không biết khi nào sẽ xông ra, chỉ có bản thân cường đại hơn, mới có thể bảo vệ tốt A Uyển.
...
Thẩm Hoành tìm suốt mười năm, trải qua mọi cách tìm kiếm và hỏi thăm, mới xác nhận được kiếp này Tạ Uyển đầu thai thành Tiêu Uyển Bình Nguyệt quận chúa Nam triều.
Năm nay Tiêu Uyển mới mười tuổi, đang là tuổi hồn nhiên ngây thơ.
Thẩm Hoành lên đường tới Kiến Khang Nam triều, Bắc triều cách Nam triều ngàn dặm, đi một chuyến cũng hơn nửa tháng, nhưng Thẩm Hoành vẫn vui vẻ chịu đựng. Khi đến Kiến Khang, Thẩm Hoành cũng không tính làm quen với Tiêu Uyển trước.
Thẩm Hoành biết A Uyển bây giờ có thể nói là một người khác.
Dù nàng hàng năm sẽ mơ thấy kiếp trước, nhưng tỉnh mộng, nàng sẽ là Tiêu Uyển, mà không phải Tạ Uyển. Kỳ thật đối với Thẩm Hoành, Tạ Uyển hay Tiêu Uyển cũng thế, đều là A Uyển, đều là mục tiêu kiếp này của hắn.
Hắn muốn được tái tục tiền duyên với A Uyển.
Trước đó, hắn phải đảm bảo A Uyển kiếp này cũng sẽ thích hắn như kiếp trước, nên Thẩm Hoành tính quan sát Tiêu Uyển một thời gian, rồi mới ra trận theo đuổi tâm nàng.
Thẩm Hoành ghé thăm Tây Lăng vương phủ vào ban đêm.
Tuy nói Thẩm Hoành cũng chỉ có mười tuổi, nhưng hắn đã luyện được một thân khinh công xuất thần nhập hóa. Vào Vương phủ cũng bình thường như đi dạo trong sân vắng. Thẩm Hoành nhảy từ cây này sang cây khác, hắn đứng thẳng người, nhìn ra phương xa, tìm kiếm chỗ ở của A Uyển.
Lúc này, Đào Chi và Lê Tâm đang đặt ngũ huyền cầm dưới tàng cây.
"... Quận chúa lại nước đến chân mới nhảy nữa rồi."
"Hôm nay Lê Tâm không nên mềm lòng để Quận chúa ra ngoài với Thế tử cả ngày. Ngày mai Minh Phương tiên sinh sẽ kiểm tra Quận chúa, Quận chúa mà không đàn được, cô nói ngày mai Quận chúa sẽ có kết quả thế nào đây?"
"Này... Này..." Lê Tâm mếu máo, nói: "Nhưng dù không mềm lòng, Quận chúa cũng sẽ không nghe lời tôi. Đào Chi cũng không thể bảo tôi lén mách Vương phi chứ? Như vậy rất không có nghĩa khí! Hơn nữa, dù hôm nay Quận chúa không đi chơi, thì người ở trong phòng cũng sẽ không tĩnh tâm luyện cầm được."
Đào Chi thở dài.
Lê Tâm cũng thở dài.
Hai người cùng nghĩ: Ngày mai Quận chúa chắc chắn lại bị Minh Phương tiên sinh quở trách cho xem.
Thẩm Hoành nghe thấy hai tiểu nha hoàn nói chuyện, hắn dõi theo hướng các nàng biến mất, cũng nhảy theo tới. Mắt thấy hai tiểu nha hoàn vào một cái sân, Thẩm Hoành chợt thấy tim trong lồng ngực đập nhanh hơn không ít.
Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy Tiêu Uyển. Hắn không biết kiếp này mình có thể thích diện mạo của A Uyển hay không.
Bỗng nhiên, một tiếng đàn chói tai từ trong viện truyền ra. Thẩm Hoành ghé đầu vào tường nhìn. Một cô bé mặc áo màu hồng phấn đang ngồi trước bàn cầm, khuôn mặt nhỏ nhắn phấn điêu ngọc mài to cỡ bàn tay, đôi mắt đen láy trong veo như nước, trông rất xinh đẹp.
Cứ việc là lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Uyển, nhưng Thẩm Hoành lại có thể liếc mắt một cái liền khẳng định Tiêu Uyển chính là Tạ Uyển.
Thẩm Hoành thấy A Uyển, đó là càng xem càng thích, thậm chí cảm thấy thế gian này sao có thể có cô bé xinh đẹp như vậy, đôi mắt kia cái mũi kia cái miệng nhỏ nhắn kia, hoàn mỹ như được chạm trổ tỉ mỉ.
Tiêu Uyển tức giận bĩu môi vứt cầm phổ xuống, "Không đàn không đàn nữa, cha mẹ ép ta học cầm hoài!"
Thẩm Hoành nhìn Tiêu Uyển không chớp mắt, nghĩ thầm, cả lúc tức giận cũng đẹp nữa.
Lê Tâm vội khuyên nhủ: "Ôi, Quận chúa ơi, đừng tức giận đừng tức giận nữa."
Đào Chi cũng nói: "Vương gia và Vương phi cũng chỉ muốn tốt cho Quận chúa thôi, Quận chúa ngẫm lại xem, quý nữ trong Kiến Khang ai mà không đánh đàn chứ? Haiz, không phải lần trước Quận chúa còn nói Vương phi đàn dễ nghe à? Quận chúa lại cố gắng học thêm chút nữa là có thể đàn như Vương phi ạ."
Tiêu Uyển chống cằm nói: "Ta thích nghe cầm, nhưng đâu bảo sẽ thích đánh đàn đâu."
Nghe cầm...
Thẩm Hoành yên lặng nhớ kỹ, kiếp này A Uyển thích nghe cầm.
Sau khi Thẩm Hoành về Bắc triều, chuyện đầu tiên hắn làm là tìm nhạc công. Kiếp trước hắn chưa bao giờ học cầm, nhưng kiếp này hắn nguyện ý học vì A Uyển, mà còn phải đàn đến không ai sánh bằng.
May mắn thiên phú học đàn của Thẩm Hoành rất cao, hắn còn chăm chỉ khổ luyện nên xuất sư rất nhanh.
Thẩm Hoành lại tới Kiến Khang Nam triều.
Lần này hắn tỉ mỉ sắp đặt một ván, hắn nghe tin hai ngày sau Tiêu Uyển sẽ đi Nam Sơn Tự ngắm hoa, đến lúc đó hắn sẽ cho người dẫn Tiêu Uyển tới đây, hắn sẽ đàn một khúc trong đình nghỉ mát, chờ Tiêu Uyển tới, bọn họ sẽ bắt đầu quen biết nhau.
Chẳng qua người tính không bằng trời tính.
Tiêu Uyển đúng là đã tới đình nghỉ mát như Thẩm Hoành đã lường trước, chẳng qua tiếng đàn của Thẩm Hoành còn chưa vang lên, đã nghe thấy giọng Tiêu Uyển kinh hỉ, "A, Đào Chi Lê Tâm, mùi thơm này quen quá à!"
"Quận chúa, là thuý bì tô[1] ạ."
"Có cả hạt dẻ rang đường nữa."
[1] Thuý bì tô: loại bánh có lớp ngoài xốp giòn, nhân bên trong mềm mịn.
Lê Tâm cười nói: "Quận chúa, người thích ăn đồ ngọt ghê."
Tiêu Uyển cười vui vẻ nói: "Ừ, bản Quận chúa thích đồ ngọt, chỉ cần ngon là ta thích hết."
Thẩm Hoành nhìn cổ cầm trên bàn đá, lại nhìn dáng vẻ thỏa mãn khi ăn của Tiêu Uyển, hắn chợt thấy mình chỉ biết đàn thôi còn chưa đủ, hắn lại yên lặng nhớ kỹ lời Tiêu Uyển nói —— Chỉ cần ngon là ta thích hết.
Muốn có được tim của ai đó, trước phải bắt được dạ dày.
Sau khi Thẩm Hoành về Bắc triều, hắn bắt đầu thỉnh giáo trù nghệ của Ngự trù trong cung, mọi người đều không hiểu nổi hành động của Thái tử điện hạ, nhưng nghĩ lại, năm đó Thái tử điện hạ chưa đến bảy tuổi đã có thể làm mọi người ngạc nhiên, có lẽ lần này lại có ý tưởng mới đây.
Thẩm Hoành biết Tiêu Uyển thích ăn ngọt, mà người Bắc triều lại thích ăn nhạt.
Sau khi Thẩm Hoành học xong mấy món cơ bản nhất, hắn mời đầu bếp nổi tiếng nhất Nam triều về. Trù nghệ của đầu bếp đó rất cao, nhưng không người nối nghiệp, không ngờ lại gặp được người hiếu học mà thiên phú cũng không thấp, đầu bếp tự nhiên cao hứng dốc lòng truyền thụ.
Sau khi Thẩm Hoành xuất sư, hắn lại đi Kiến Khang Nam triều. Lần này hắn mua được đầu bếp nữ trong Tây Lăng vương phủ, chuẩn bị làm vài món ngon cho Tiêu Uyển ăn. Lần này Thẩm Hoành không tính lộ diện, hắn chỉ muốn nhìn thử A Uyển có thích món hắn làm hay không.
Thẩm Hoành ở trên nóc nhà nhìn lén Tiêu Uyển.
Tiêu Uyển ăn thấy ngon, nói với Đào Chi: "Hôm nay đầu bếp nữ nấu ngon hơn hẳn, lát nữa ta phải khen nàng mới được."
Thẩm Hoành bỗng nhiên thấy thoả mãn, vất vả mấy ngày nay đều đáng giá.
Tiêu Uyển khen trù nghệ của Thẩm Hoành, nên Thẩm Hoành chuẩn bị sáng tạo một cơ hội làm quen với Tiêu Uyển thật hoàn mỹ. Chẳng qua lần này lại xảy ra sơ suất, Thẩm Hoành mới vô tình biết được một chuyện ——
A Uyển vô tâm.
Người vô tâm sẽ không yêu ai cả, Thẩm Hoành hiểu điều này rất rõ.
Nên dù hắn làm cái gì, A Uyển cũng sẽ không vì vậy mà thích hắn.
Thẩm Hoành quyết định đẩy kế hoạch ra sau, việc này cần phải tính kỹ hơn. Kiếp trước hắn vô tâm vì luyện Bích Lạc Hoàng Tuyền, mà kiếp này sao A Uyển lại vô tâm? Hắn cần phải điều tra rõ.
Rất nhanh, Thẩm Hoành đã tra được nguyên nhân.
Hắn đã biết kiếp này A Uyển thiếu một hồn vía, mà vía kia cũng không biết ở đâu. Thẩm Hoành hoài nghi Tần Mộc Viễn gây cản trở, lén chuyển một vía của A Uyển đi.
Hắn tin tưởng lấy tính cách của Tần Mộc Viễn thì hắn có thể làm được chuyện này.
Nhưng hiện tại Thẩm Hoành cũng không biết Tần Mộc Viễn đang ở đâu, hắn đành phải tạm thời từ bỏ.
Cùng lúc đó, Thẩm Hoành phát hiện dã tâm của Tây Lăng vương, phụ thân của A Uyển muốn làm phản. Hắn suy xét mấy ngày, quyết định biết thời biết thế. Trước khiến toàn bộ người nhà A Uyển đứng bên phía hắn, để ngừa A Uyển đến tuổi cập kê sẽ bị Trình Giảo Kim chạy ra cướp mất.
Kết quả là, Thẩm Hoành bày trận để người ta lan truyền y đức và thanh danh của mình. Chờ Tây Lăng vương tìm được Thẩm Hoành, hắn lại vô ý lộ ra thân phận của mình, và biểu đạt tình cảm dành cho Tiêu Uyển với Tây Lăng vương.
Nửa tháng sau, hai người đạt thành hiệp nghị.
Thẩm Hoành sẽ vào Tây Lăng vương phủ với thân phận là sư phụ của Tiêu Uyển, cũng trợ giúp Tây Lăng vương mưu phản. Thẩm Hoành nghĩ sâu tính kỹ, Nam Bắc triều nước sông không phạm nước giếng, cuối cùng cũng sẽ có ngày xảy ra chiến tranh, đến lúc đó A Uyển là người Nam triều, cha lại từng là Tướng quân, lỡ có chiến tranh, thân phận của A Uyển sẽ bị khó xử.
Nếu đã như vậy, chẳng thà Tây Lăng vương lên ngôi, hai triều quan hệ thân thiết, có A Uyển ở, Tây Lăng vương ít nhiều cũng sẽ băn khoăn một ít.
Tháng Ba hoa đào nở, Thẩm Hoành cuối cùng cũng lần đầu tiên chính thức vào thành Kiến Khang.
Vốn Thẩm Hoành tính vào thẳng Vương phủ, nhưng trước khi vào Vương phủ, hắn lại gặp được Dịch Phong.
Lần đầu tiên Thẩm Hoành nhìn thấy Dịch Phong, đã cảm giác được trên người Dịch Phong có hơi thở của Tạ Uyển, còn dày đặc hơn trên người Tiêu Uyển nữa. Hắn bình tĩnh ở chung với Dịch Phong mấy ngày, càng chắc chắn một vía kia của Tiêu Uyển đang ở trên người Dịch Phong.
Nói chuyện với Dịch Phong cũng khá thú vị, hai người đều yêu cầm, nói chuyện cũng hợp.
Chẳng qua Thẩm Hoành không ngờ sẽ gặp Tiêu Uyển dưới tình huống này, tuy hắn đưa lưng về phía nàng, nhưng khi Tiêu Uyển đẩy cửa vào, nói ra câu đầu tiên, hắn đã nhận ra giọng của nàng.
Hắn vô cùng hồi hộp, sắc mặt cũng hơi cứng ngắc, năm ngón tay hơi cong lên.
Ngay sau đó hắn lại bắt đầu lo lắng Tiêu Uyển sẽ hiểu lầm hắn.
Dù sao đây cũng là Nam Phong Quán, chỉ có người thích nam phong mới ở trong này. Thẩm Hoành đang nghĩ phải giải thích với Tiêu Uyển thế nào, Tiêu Uyển đã vội vàng rời khỏi.
Dịch Phong cười nói với hắn: "Ngươi không cần sợ Quận chúa, thật ra Quận chúa là người tốt, chỉ là..." Hơi vô tâm vô phế thôi.
Thẩm Hoành cười cười.
"Ta cũng nên cáo từ rồi."
Thẩm Hoành đặc biệt đi thay xiêm y, hắn biết A Uyển thích nam tử mặc trường bào màu trắng. Sau khi Thẩm Hoành chuẩn bị ổn thỏa, liền vào Tây Lăng vương phủ. Tất cả mọi thứ đều giống như suy tính ban đầu của hắn.
Hắn xuất hiện trước mặt nàng với ngoại hình đẹp nhất, giống lúc nàng bái sư ở kiếp trước.
Chẳng qua không giống lúc trước là, khi đó Tạ Uyển kinh diễm, còn lần này tuy trong mắt Tiêu Uyển có kinh diễm, nhưng càng nhiều là cảm tình xa lạ. Nhưng Thẩm Hoành vẫn rất hài lòng, hắn tốn mười năm mới tìm được A Uyển, tốn sáu năm mới được đường đường chính chính đứng trước mặt nàng.
"Thảo dân Thẩm Hoành tham kiến Quận chúa."
Bạn thích truyện này?
Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!
