Chương 64

Từ khi Thư tiểu Đường đem thất huyền cầm về nhà, mấy

ngày nay, Thư Tam Dịch cơm nước cũng không màng tới. Mặc dù Thư Đường nghi ngờ,

nhưng cũng chỉ biết giấu nỗi nghi ngờ này trong lòng mà không dám hỏi.

Thất Tịch đã qua, trời nóng thêm mấy ngày nữa rồi mát

dần.

Hôm nay, bầu trời âm u, phía Tây mây đen sà xuống cực

thấp. Trong con hẻm nhỏ Đường hoa ở thành Đông, tiếng gió vù vù thổi qua. Thư

Đường mở cửa sổ ló đầu ra xem, thấy trời dường như sắp mưa, vội vàng vào trong

viện gom áo quần đang phơi vô, lại mang chuồng thỏ trở vào phòng. Hai con thỏ

xám tro như bị đói, tụ lại trước cửa chuồng, giương mắt nhìn Thư tiểu Đường lom

lom. Thư Đường lại chạy đến phòng bếp mang cho bọn chúng chút rau củ.

Bận rộn như thế một lát đã qua giờ Ngọ, nồi cháo bát

bảo trong phòng bếp cũng đã chín sôi sùng sục.

Thư Đường múc cháo ra chén, đến gõ cửa phòng Thư Tam

Dịch, gọi lão dậy ăn. Nhưng gọi mãi mà Thư lão tiên sinh vẫn không lên tiếng trả

lời, Thư Đường đắn đo một hồi rồi tự đến phòng bếp ăn sáng, sau đó múc cháo bát

bảo và các món khác vào bát để dành lại cho phụ thân của nàng.

Thư tiểu Đường đang dọn dẹp lại phòng bếp, chợt nghe

trong viện có tiếng bước chân vang lên. Nàng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Vân

Trầm Nhã đang dựa vào cửa, tươi cười dịu dàng nhìn nàng.

Hắn giơ quạt lên chỉ chỉ vào cửa khách đ**m Thư gia

phía xa xa, nói: "Mới vừa rồi ta thấy tiểu nhị đang ngủ gà ngủ gật, cửa

nhỏ thông ra sau viện khép hờ nên trực tiếp vào đây."

Thư Đường cười rộ lên, gật đầu nói: "Vân quan

nhân, chàng đợi một chút."

Nàng rửa sạch chén bát, lắc lắc cho ráo nước, lại dùng

khăn lau khô đi rồi sắp vào trong tủ. Cởi xuống tạp dề treo trên vách phòng

bếp, Thư tiểu Đường hưng phấn chạy đến trước mặt Vân Trầm Nhã hỏi: "Vân

quan nhân, sao chàng lại đến đây?"

Tuy chỉ là một cô nương con nhà bình thường vừa thật

thà vừa ngớ ngẩn, nhưng khi nở nụ cười tươi rói lại giống như làn nước mùa thu

dưới ánh trăng, trong veo, tinh khiết đến rực rỡ.

Vân Trầm Nhã hơi híp mắt lại, vươn tay lau đi bọt nước

dính nơi khóe môi nàng, thản nhiên nói: "Đến thăm nàng." Nói xong,

hắn đứng thẳng dậy, nhìn xung quanh trong viện, kinh ngạc nói: "Sao không

thấy Thư lão tiên sinh?"

Thư Đường nghe vậy, ánh mắt lập tức ảm đạm hẳn đi. Nàng

gục đầu xuống, thấp giọng nói: "Đã nhiều ngày nay, phụ thân không vui, tự

nhốt mình trong phòng."

Vân Trầm Nhã sửng sốt, kinh ngạc nhíu mày "Sao?"

Lúc này, Thư Đường lại như nhớ ra chuyện gì đó, vỗ

mạnh lên trán, chạy đến trước bếp, mở nắp nồi ra, một làn hương thơm phức ngòn

ngọt mùi gạo lập tức bay ra. Thư Đường lấy chiếc muỗng khuấy khuấy nồi, quay

đầu lại hỏi: "Vân quan nhân, chàng ăn gì chưa?"

Thật ra sáng sớm hôm nay Vân vĩ lang đã ra ngoài, đi

vòng vòng trên đường một hồi lâu cảm thấy đói bụng nên đã đến tửu lâu dùng cơm

trưa. Nhưng nghe Thư tiểu Đường hỏi như vậy, lại bị hương gạo thơm ngọt khêu

gợi lòng hiếu kỳ, cũng đến trước bếp lò, thò đầu tới hỏi: "Nàng nấu gì

vậy? Cháo Bát bảo hả?"

Thư Đường lấy một chiếc muỗng nhỏ múc cháo trong nồi

ra, đưa đến trước mặt Vân vĩ lang, nói: "Vân quan nhân, chàng nếm thử

xem?"

Vân Trầm Nhã từ nhỏ đã sống an nhàn sung sướng, nhưng

chưa bao giờ có ai múc trực tiếp trong nồi ra đút đến bên miệng cho hắn. Hắn

sửng sốt một hồi lâu, khóe miệng nở nụ cười, chậm rãi nếm thử.

Thư Đường thấy hắn như vậy, trong lòng vô cùng vui vẻ.

Nàng vội ngồi xổm xuống, thụt ống bễ vài cái, vừa thêm chút củi lửa vừa nói "Vân quan nhân, chàng đợi một chút, cháo bát bảo hơi bị nguội, ta hâm nóng

lại cho chàng ăn."

Nhìn điệu bộ bận rộn của nàng, Vân vĩ lang thấy rất là

buồn cười. Hắn gấp quạt lại, vén vạt áo ngồi xổm bên cạnh Thư Đường, tò mò nhìn

ống bễ.

Xem một hồi, Vân vĩ lang bỗng cười hỏi: "Sao tự

nhiên giữa trưa lại ăn cháo thế?"

Hắn vốn chỉ lơ đãng hỏi, nhưng Thư Đường nghe xong, vẻ

mặt cứng đờ. Nàng vỗ vỗ vạt áo đứng dậy, xốc nắp nồi lên, nhẹ giọng nói "Vì gần đây phụ thân khẩu vị không tốt, chỉ có thể ăn món nào mềm mềm dễ

nuốt thôi."

Vân Trầm Nhã ngẩn ra một lát, đứng lên theo, kinh ngạc

hỏi: "Thư lão tiên sinh sao vậy?"

Thư Đường mím môi, nhìn lại nồi cháo, qua giây lát,

mới rầu rĩ nói: "Hôm bữa ta mang thanh thất huyền cầm về nhà, sau khi phụ

thân thấy thì đâm ra không vui. Đêm đó, ông uống rượu cả đêm đâm ra đau dạ dày,

mấy ngày nay đều tự nhốt mình trong phòng không ra."

Đồng tử trong mắt Vân Trầm Nhã co rút mạnh, hắn nhíu

mày liếc về phía cánh cửa phòng Thư Tam Dịch đang đóng chặt lại.

Trong bếp dần dần yên tĩnh lại, chỉ có tiếng sôi ùng

ục của nồi cháo, và tiếng củi lửa nổ tí tách trong bếp lò.

Thật lâu sau Vân Trầm Nhã mới giãn hàng chân mày ra,

trong đầu dần dần sáng tỏ. Hắn phất tay áo cười cười, nhẹ giọng an ủi "Tiểu Đường, đừng lo lắng."

Thư Đường vẫn rầu rĩ đứng đó, sau một lúc lâu mới gật

đầu thật mạnh.

Vân Trầm Nhã cười nhẹ, nói tiếp: "Thất Tịch vừa

qua, Thư lão tiên sinh...chắc là vì nhớ đến mẹ nàng, vài bữa nữa sẽ không sao

đâu."

Thư Đường mím môi, trong lòng vẫn buồn bã như cũ, nặng

nề gật đầu.

Vân vĩ lang vui vẻ, hắn nhìn nồi cháo bát bảo bốc khói

sôi ùng ục, dùng cán quạt chỉ chỉ, chậm rãi nói: "Dường như chín rồi, nếu

không mời ta ăn sẽ khét mất."

Thư Đường nghe xong, giật mình trấn tĩnh lại tinh

thần, nàng "Ai nha" một tiếng, ngồi xuống tắt bếp, múc trong nồi ra

một chén cháo, bưng lên miệng thổi thổi, rồi đưa cho hắn: "Vân quan nhân,

cẩn thận kẻo nóng."

Vân Trầm Nhã tiếp lấy chén cháo, cầm muỗng lên múc mấy

muỗng ăn, hương vị ngọt ngào xông lên tận mũi.

Lại nghe đầu kia, Thư Đường vui rạo rực nói: "Vân

quan nhân, ta mang cho chàng chút rượu nhé? Trước đây ta có thử qua, thêm vài

quả nho đã lên men rượu vào cháo bát bảo ăn ngon hơn."

Vân Trầm Nhã giương mắt nhìn về phía Thư Đường rồi gật

đầu, đôi đồng tử thâm thúy thanh nhã gợn lên ý cười.

Thư tiểu Đường mừng rỡ, lập tức chạy ra khỏi phòng

bếp.

Ngoài phòng mưa đang tạnh, chỉ còn rải rác vài giọt,

bầu trời dần dần trong vắt. Vân Trầm Nhã nhìn theo bóng dáng Thư Đường chìm vào

ánh sáng rực rỡ của mùa hạ, ý cười trên mặt dần dần tắt hẳn.

Hắn hít sâu một hơi, đứng lặng đi trong chốc lát, cúi

đầu nhìn chén cháo bát bảo trong tay, khóe môi lại một lần nữa nở ra nụ cười yêu

chiều mà bất đắc dĩ. Vân Trầm Nhã buông bát xuống, đi theo ra cửa.

Hoa Hải Đường đã héo tàn, cành cây chỉ còn lại những

chiếc lá thật lớn. Thư Đường ngồi xổm dưới tàng cây Hải Đường, trong tay cầm

một hòn đá đào đào bới bới.

Vân vĩ lang thấy hồ nghi, đến gần hỏi: "Nàng

đang... tìm rượu?"

Thư Đường gật gật đầu, lại dời sang một phía khác dưới

gốc Hải Đường tiếp tục tìm kiếm: "Trong nhà có vài vò rượu trái cây, sợ

đặt trong hầm rượu sẽ bị hương rượu Trầm Đường át đi, bình thường đều cất ở

phòng bếp. Nhưng mấy bữa nay, vì không muốn phụ thân uống quá nhiều rượu nên ta

đã đem rượu trái cây đến chôn dưới tàng cây này."

Nói xong, nàng lại ngẩng đầu, mờ mịt nhìn xung quanh

trái phải một hồi: "Kỳ lạ, vò rượu nho đó chôn ở đâu cà?"

Vân Trầm Nhã trầm ngâm một hồi rồi hỏi: "Lúc nàng

chôn rượu xuống có làm ký hiệu gì lưu lại không?"

Thư Đường gật đầu liên tục, nói: "Rượu hoa Quế ta

buộc miệng vò bằng sợi dây thừng màu hồng. Rượu đào ta buộc dây màu xanh. Còn

rượu gạo ta buộc dây trắng. Nhưng ăn kèm với cháo bát bảo phải là rượu nho, ta

nhớ là ta buộc dây màu vàng mà."

Vân Trầm Nhã nghe vậy, đuôi lông mày nhẹ nhàng nhướng

lên. Tuy không mưa lớn, nhưng vì nhiều ngày nay bầu trời âm u, đất dưới tàng

cây vẫn rất ẩm ướt nên có màu vàng nhạt. Vân vĩ lang bỗng nhiên nhớ lại ba năm

trước, Thư Đường toàn thân mặc một bộ xiêm y vàng rực chói lòa như màu hoa

mướp, trong đầu chợt bừng tỉnh đại ngộ.

Thị lực của hắn vô cùng tốt, nhìn nhìn khắp nơi, chợt

thấy có chỗ khác lạ dưới gốc Hải Đường. Vân vĩ lang đi qua, nắm sợi dây thừng,

khẽ dùng lực rút lên, ôm vò rượu trong tay, cười hỏi: "Có phải là vò này

không?"

Thư Đường sửng sốt, ngạc nhiên mừng rỡ nói: "Sao

chàng tìm ra được?"

Vân Trầm Nhã tay trái nâng vò rượu, tay phải cởi dây

thừng buộc miệng vò ra, cười nói: "Sợi dây này vốn màu vàng, ban đêm đẫm

sương, mấy ngày sẽ bị phai màu, nhìn giống hệt như màu của đất, phải để ý nhìn

kỹ mới thấy."

Thư Đường tươi cười rạng rỡ, lại ngồi xuống chỗ đã

chôn vò rượu nho, vừa dùng đá sạn lấp miệng hố vừa nói: "Vân quan nhân,

chàng đợi một chút, ta lấp lại rất nhanh."

Vân Trầm Nhã nhìn nàng bận rộn một hồi, lại ngẩng đầu

lên nhìn vào trong viện. Ánh mắt lướt qua xung quanh rồi dừng lại trước cửa

phòng Thư Tam Dịch. Trong lòng Vân vĩ lang chùng xuống, do dự một hồi, cuối

cùng chậm rãi hỏi: "Tiểu Đường, ta hỏi nàng mấy chuyện này được

không?"

Thư Đường vừa lấp đất vừa vui vẻ đáp: "Ừ, chàng

hỏi đi."

"Nàng...thật không biết gảy thất huyền cầm?"

Thư Đường thả nốt hòn đá cuối cùng xuống hố, phủi phủi

bùn trên tay xuống, đứng dậy: "Thật không biết."

"Vậy nàng có biết mẫu thân của nàng là ai không?

Lúc bà còn sống có từng thích gảy thất huyền cầm?"

Lúc Vân Trầm Nhã hỏi câu này, Thư Đường đang phủi bùn

dính trên vạt áo. Nàng vốn đang cười, nhưng nghe xong câu này, nụ cười cứng lại

nơi khóe miệng, động tác trên tay cũng ngừng lại.

Gió thổi qua làm vạt áo Vân Trầm Nhã tung bay, cũng

khiến lọn tóc mai của Thư Đường vương bên khóe môi.

Thư Đường mím môi, bỗng cúi đầu, tiếp tục phủi đi bùn

dính trên người, sau một lúc lâu mới thấp giọng đáp: "Bọn họ nói mẫu thân

của ta tên là Uyên Ương, nhưng phụ thân ta chưa bao giờ đề cập đến. Chuyện về

mẫu thân ta, cha ta một chút cũng chưa bao giờ kể cho ta nghe." Nói xong,

nàng lại thật cẩn thận ngẩng đầu nhìn Vân Trầm Nhã, ánh mắt lóe lên một tia uất

ức tủi thân, nhẹ nhàng thêm một câu: "Thật đó!"

Một câu "Thật đó" của nàng khiến trong lòng

Vân Trầm Nhã cảm thấy vô cùng đắng chát. Hắn sửng sốt một hồi, nhẹ giọng nói "Tiểu Đường, thật ra ta chỉ là..."

Nhưng Thư Đường không đợi hắn nói xong, nhận lấy vò

rượu trong tay hắn, cúi đầu, khòm lưng đi về phía phòng bếp.

Vân Trầm Nhã kinh ngạc nhìn theo nàng.

Mỗi lần nàng cảm thấy khổ sở đều như thế, điệu bộ

giống như một bà cụ non.

Cháo bát bảo thêm chút nho đã lên men rượu càng thanh

mát say lòng người, nhưng Vân Trầm Nhã ăn lại thấy nhạt như nước ốc. Lúc hắn ăn

cháo, Thư tiểu Đường chuyển sang ngồi trên băng ghế trước cửa phòng bếp, nhìn

hoa Hải Đường trong viện, nhìn cụm mây nơi chân trời, điệu bộ vô cùng ngơ ngác.

Nhưng điệu bộ ngây ngốc cố không lộ ra nỗi bi thương

trong lòng này của nàng lại làm cho Vân Trầm Nhã càng khổ sở hơn.

Trời sẫm tối, Vân Trầm Nhã đứng lên, Thư tiểu Đường

chạy tới trước cửa viện, cầm ô đưa cho hắn, thấp giọng nói: "Đừng quên ô

của chàng!"

Vân Trầm Nhã nhìn chiếc ô, ráng gượng cười, nói "Đúng rồi, hôm nay lúc ta đến trong thành vẫn mưa, nhưng đến thành Đông

rồi lại không thấy một chút mưa nào nữa."

Thư Đường cúi đầu "Ừ" một tiếng.

Trong lòng Vân Trầm Nhã vừa đắng chát vừa buồn bã,

cũng cúi đầu nói: "Tiểu Đường, theo tiễn ta thêm một đoạn đường nữa, được

không?"

Trong con hẻm nhỏ Đường Hoa thật vắng lặng, cuối mùa

hạ, cành cây vươn ra ngoài tường đã rụng hết hoa. Gió cuốn những đóa hoa rơi

trên mặt đất mang theo hơi nước trong không khí phả vào mặt mát lạnh.

Thư Đường theo tiễn Vân Trầm Nhã một đoạn đường, ngẩng

đầu lên thấy bóng dáng hắn thon dài như ngọc thụ lâm phong, không giống người

trần trên thế gian.

Nhưng vì là người tao nhã tựa tiên nhân như vậy, cho

nên có đôi khi khiến cho người ta cảm thấy không có thật, không thể gần gũi.

Thư Đường ngừng bước ở đầu ngõ, nhẹ nhàng giữ chặt ống tay áo Vân Trầm Nhã, kêu

lên: "Vân quan nhân."

Vân Trầm Nhã cũng ngừng bước lại, hắn nhẹ nhàng

"Ừ" một tiếng, xoay người lại.

Thư Đường cúi đầu, hỏi: "Vân quan nhân, có phải

chàng không tin ta hay không?"

Vân Trầm Nhã nhìn nàng, lắc lắc đầu, nghiêm túc nói "Không phải."

Thư Đường mím môi lại, sắc môi dần dần trở nên trắng

bệch. Vân Trầm Nhã nhìn xem mà trong lòng ê ẩm, vươn tay xoa lên gương mặt

nàng, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua bờ môi nàng.

Thư Đường trầm mặc một lúc lâu, lại nói: "Vân

quan nhân, chuyện thanh thất huyền cầm kia, ta thật không biết một chút

nào."

Vân Trầm Nhã cười chua xót, cúi đầu thấy nàng siết

chặt ống tay áo của hắn, ngón tay trắng bệch run nhè nhẹ. Ánh mắt hắn ngưng

lại, giây lát sau, Vân Trầm Nhã bắt lấy cổ tay nàng gỡ từng ngón tay ra.

Thư Đường cảm thấy trong lòng bàn tay không còn gì,

trong lòng cũng trống rỗng, nàng ngẩng đầu lên, giật mình ngẩn ra nhìn Vân Trầm

Nhã.

Chỉ thấy hắn cười đến vô cùng tha thiết quyến luyến,

dịu dàng nhu hòa như ngọc, bàn tay vòng qua eo nàng kéo lại, Thư Đường liền rơi

vào trong một cái ôm vô cùng ấm áp.

Vân Trầm Nhã cúi đầu hôn lên tóc nàng, nhẹ giọng nói "Không phải ta không tin nàng. Sau này, bất cứ tiểu Đường nói cái gì, ta

đều tin hết."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.