Chương 53

Mùa hè năm nay gió lớn nắng ấm hơn mọi năm. Dân chúng

cũng hăng hái hơn, ngay cả tán gẫu cũng cực kỳ khí thế hơn. Đầu tháng Năm, Kinh

Hoa thành Nam Tuấn quốc truyền ra mấy tin đồn, nói lớn cũng không lớn, nói nhỏ

cũng không nhỏ. Đầu tiên là chuyện tiệm trà thành Đông lừng danh một thời đã bị

một xưởng trà nhỏ bé tí nuốt chửng. Nhưng không ai biết người đứng sau lưng

xưởng trà nhỏ đó là ai. Thứ hai là mỹ nam vang bóng một thời Vân Trầm Nhã công

tử đã trở lại. Sau khi hắn "trở về", đã gió êm sóng lặng tiếp nhận

công việc làm ăn buôn bán của Đường Tửu hiên từ tay "Vân Diệp". Thế

là hai cửa tiệm lớn nhất phố Lâm Giang đồng thời thay đổi chủ nhân cùng một

lúc.

Cái gọi là đồn thổi, nếu không thêm mắm dặm muối thì

làm gì có hương có vị mà bay xa. Tin tức Vân vĩ lang trở lại Nam Tuấn quốc vừa

truyền ra, mỹ nhân các loại trong Kinh Hoa thành đều bấn loạn, suốt ngày phe

phẩy khăn lụa, mang theo nha hoàn, cố ý làm ra vẻ vô tình thướt tha đi ngang

phố Lâm Giang, nghe hương rượu chợt thèm, đến Đường Tửu hiên thưởng thức một

chút. Kết quả là, công việc buôn bán của Đường Tửu hiên nhất thời nóng hổi như

nước sôi, bạc thu vào ầm ầm mỏi cả tay.

Nhưng lần này về lại Nam Tuấn quốc, phong cách Vân

Trầm Nhã đột nhiên lại trở nên vô cùng phách lối. Mặc cho các cô nương mỹ miều

sặc sỡ ngồi ngoài tiệm ngóng dài cả cổ, kêu la khàn cả họng, hắn vẫn làm tổ

trong Vân phủ như cũ, đến giờ ăn thì cứ ăn, đến giờ ngủ thì cứ ngủ. Một cây làm

chẳng nên non, mỹ nhân các loại hao hết tâm tư mà không được đền đáp, ngoại trừ

một số ít khăng khăng bảo thủ, các nhân sĩ còn lại đều rút lui.

Ánh nắng chói chang vào lúc đỉnh điểm của mùa hè vẫn

không thể gây trở ngại gì đến lòng hiếu kỳ tán gẫu của dân chúng. Lại nói về ba

năm trước, sau khi Vân Trầm Nhã và Thư Đường đính hôn, hắn đã bỏ đi không một

lời từ giã. Thế là chuyện hôn nhân giữa hai người cũng không thể giải quyết.

Sau đó, Thư tiểu Đường không hề đi xem mắt nữa, chỉ đi lại gần gũi với mỗi một

mình tiểu vương gia Nguyễn Phượng. Nguyễn Phượng tuy mang tiếng là nhận Thư

Đường làm nghĩa muội, nhưng mọi người ai nấy đều phỏng đoán ngờ vực mối quan hệ

giữa hai người.

Vốn theo cái đà này, cho dù một ngày nọ Nguyễn Phượng

có cưới Thư Đường làm phu nhân, cũng không phải là không có khả năng. Ai ngờ

đúng lúc này Vân Trầm Nhã lại trở về, tiếp nhận công việc làm ăn buôn bán của

Đường Tửu hiên, tất nhiên là để qua lại giao tiếp với Thư Đường, không biết

liệu hai người có tình cũ không rủ cũng tới hay không. Trong lúc nhất thời, mối

quan hệ giữa ba người trở nên lờ mờ lằng nhằng, trước chưa xong, sau đã tới,

chuyện này trở thành đề tài bàn tán nóng hổi nhất của những người nhàn rỗi ở

Kinh Hoa thành hiện nay.

Đầu tháng Năm, Vân vĩ lang vừa được câu châm ngôn ba

chữ mới, vốn muốn lập tức thử một lần cho biết. Nhưng sau mọi việc rối loạn cả

lên, hắn không rảnh lo đến, đành gác việc này lại. Bạch Quý an ủi sói, nói dời

lại việc ứng dụng câu châm ngôn ba chữ mới này của lão cũng có cái hay: thứ

nhất, sau khi bọn họ lộ thân phận thật, đầu đường cuối ngõ ai nấy đều bàn tán

náo nhiệt, lúc này không nên gây chú ý quá; thứ hai, Thư thỏ giờ còn đang nổi

nóng, nếu đợi tình hình tốt hơn một chút, thi hành kế sách này hiệu quả sẽ kỳ

diệu hơn.

Sói cũng nghĩ vậy. Thế cho nên đến giữa tháng Năm, sói

và thỏ vẫn sống an ổn không xảy ra chuyện gì đặc biệt. Thỏ cũng từng đến giao

rượu hai ba lần, thấy sói cư xử lễ độ, không gây ra thêm lỗi lầm gì, nên nàng

cũng miễn cưỡng nói với hắn vài câu.

Đến cuối tháng Năm, quan hệ giữa sói và thỏ dịu đi đôi

chút, lời đồn đãi nơi đầu đường xó chợ cũng đã lặng đi, Vân Trầm Nhã lại rục

rịch không yên lên.

Hôm nay, ánh nắng chan hòa, nơi nơi hoa cỏ xanh rì ấm

áp. Vân Trầm Nhã cùng Bạch Quý đi tới đi lui vài vòng sau hậu viện để cùng nhau

thương nghị đại kế. Hai người thầm thì cả nửa canh giờ, lại gọi Tư Không Hạnh

đến, chia sẻ mưu đồ cho hắn nghe. Tư Không Hạnh nghe xong, trong giây lát sầm

mặt lại, vốn muốn phủi mông bỏ chạy, nhưng ngại dâm uy của sói, đành ở lại mặc

người bày bố.

Không lâu sau, Bạch Quý sắc xong một chén thuốc đưa

cho Tư Không Hạnh, dặn: "Thuốc này không ảnh hưởng gì đến sức khỏe của

ngươi cả, chỉ là sau khi uống xong hai canh giờ sau sẽ mệt mỏi vô lực, trán

toát mồ hôi, sắc mặt tái nhợt, giống như bị cảm nắng vậy. Đến lúc đó, ta sẽ tìm

cớ bảo tiểu Tuyết đến hậu viện, đợi nàng ấy đến gần, Đại công tử sẽ bảo gã đưa

rượu trượt tay đánh rơi bình rượu. Nhiệm vụ của ngươi là gắng gượng chịu đựng

thân thể đang bị bệnh, lúc miếng miểng chai từ vò rượu bay đến trước mặt tiểu

Tuyết, ngươi phải che chắn giúp nàng, chịu bị thương một chút. Ngươi hiểu

chưa?"

Gân xanh nơi thái dương của Tư Không Hạnh gồ lên,

ngẩng đầu nhìn chim bay nơi chân trời, im lặng không nói gì.

Vân Trầm Nhã biết hắn không cam lòng, lấy từ trong túi

áo ra một vật, tung hứng lên xuống, cười hì hì nói: "Về mảnh miểng chai

kia, ngươi không cần phải lo lắng, đến khi bình rượu ngã, ta sẽ tìm đúng thời

cơ ném vật này ra. Ngươi võ nghệ trác tuyệt, dùng cánh tay chắn nó lại không

thành vấn đề."

Tư Không Hạnh sửng sốt, ánh mắt không khỏi dừng trên

vật mà Vân Trầm Nhã đang tung hứng, gân xanh trên thái dương lại lòi ra thêm

hai lằn. Vật đó không phải thứ gì khác, chính là hung khí mà sói đã sớm chuẩn

bị sẵn.

Không lâu sau, Tư Đồ Tuyết theo yêu cầu của Bạch Quý

tìm đến hậu viện.

Trong vườn hoa sau hậu viện, hoa Tử Vi đầu mùa nở rộ

như mây. Tư Đồ Tuyết toàn thân bạch y trắng như tuyết, nổi bật lên giữa đám hoa

màu hồng nhạt. Tư Không Hạnh đứng trong góc vườn nhìn thấy mà ngây cả người,

một hồi sau hắn mới tiến lên gọi: "Tư Đồ."

Tuổi của Tư Không Hạnh cũng xấp xỉ tuổi của Vân Trầm

Nhã. Sau khi thân phận mọi người bại lộ, hắn tháo xuống chiếc mặt nạ dịch dung

dữ tợn như hung thần ác sát, lộ ra gương mặt thật với ngũ quan đoan chính, hết

sức tuấn dật.

Tư Đồ Tuyết thấy Tư Không Hạnh, gật đầu bước lên đón,

lại nói: "Bạch lão tiên sinh gọi ta đến hậu viện, bảo là có rượu mới giao

đến, nhờ ta kiểm tra số lượng giúp, đã tới đây nãy giờ rồi mà sao không thấy ai

cả."

Tư Không Hạnh nhẩm lại lời dặn dò của Bạch Quý trong đầu

một lần nữa rồi nói: "Ta đến trước, thấy Đại công tử có việc tìm lão tiên

sinh, có lẽ lão tiên sinh đến trễ. Chút nữa rượu sẽ được giao tới ngay thôi, ta

với ngươi ở lại đây chờ, ngươi không cần lo, chỉ cần để ý ghi chép vào sổ sách

là được rồi."

Tư Đồ Tuyết nghe xong thì an tâm hơn. Nàng đợi một

hồi, chợt thấy Tư Không Hạnh bên cạnh th* d*c một cách khó nhọc, nhất thời khả

nghi, quay đầu nhìn lại thì thấy sắc mặt Tư Không tái nhợt, thái dương rịn mồ

hôi như bị cảm nắng. Tư Đồ Tuyết thầm lo lắng trong lòng, nhịn không được nói "Ngươi..."

Lúc này, chỗ kho hàng trong vườn vang lên tiếng động.

Giây lát sau, gã sai vặt giao rượu đã đến.

Tư Không Hạnh cười, nói với Tư Đồ Tuyết: "Rượu

đến rồi." Nói xong, hắn liền tiến lên phía trước.

Tư Đồ Tuyết nhìn theo bóng dáng của hắn, ánh mắt dao

động, vội vã đi theo.

Có hơn mười gã sai vặt chuyển rượu, mỗi người nâng một

vò, vì đường đi trong hậu viện quanh co, cây lại mọc lung tung nên mọi người

đều đi hết sức cẩn thận. Tư Đồ Tuyết vừa đếm vừa ghi chép, cũng không nhận thấy

điều gì khác thường. Người Vân vĩ lang xếp vào đi cuối cùng, người này thấy Tư

Đồ Tuyết không chú ý, bước chân làm ra vẻ tập tễnh, "Ai da" một

tiếng, bình rượu liền rơi ầm ầm xuống đất.

Mắt thấy mảnh miểng chai bay tới, Tư Đồ Tuyết chưa kịp

trốn tránh thì Tư Không Hạnh đã lắc mình đến bảo vệ trước mặt nàng. Tư Đồ Tuyết

sửng sốt, trong đầu dường như thoáng hiện gương mặt đang tái nhợt của Tư Không.

Nói thì chậm, mọi việc diễn ra lại rất nhanh, nàng mạnh mẽ giơ tay ra túm lấy

hắn, nghiêng người chắn phía trước, mảnh miểng chai sắc bén kia cắm thẳng vào

cổ tay nàng.

Tư Không Hạnh thân hình cường tráng, bị Tư Đồ túm như

vậy khiến cả hai người đều mất thăng bằng ngã xuống đất. Tất cả đều diễn tiến

hết sức bất ngờ, Tư Không Hạnh vừa ngã xuống đất lập tức đẩy Tư Đồ phía sau

lên, tránh cho thân hình nàng khỏi ngã xuống, duy chỉ còn đầu gối hắn vẫn còn

bò lê trên đất, mắt cá chân như bị đụng phải vật gì đó, hừ lên một tiếng.

Cả hai người cùng ngã như thế thật khác một trời một

vực so với kế hoạch ban đầu. Vân Trầm Nhã ở trong vườn nhìn thấy, khẽ nhăn mày

lại, đang muốn vọt ra xem thương thế của Tư Không, lại bị Bạch Quý giữ chặt

lại. Ánh mắt Bạch Quý đảo qua dò xét chỗ Tư Không, nói: "Đại công tử,

ngươi nhìn xem!"

Tuy trong lòng Tư Không biết đây là mưu kế, nhưng thấy

cánh tay Tư Đồ Tuyết vì vậy mà bị thương, trong lòng hổ thẹn, đang tính mang

nàng đi rịt thuốc, không ngờ Tư Đồ cản hắn lại, lẳng lặng rút ra một chiếc bình

bạch ngọc nhỏ từ bên hông đặt bên cạnh.

Tư Đồ Tuyết vừa lấy con đao nhỏ cắt ống tay áo để lộ ra

miệng vết thương vừa nói: "Năm đó khi ta làm ảnh vệ, giao đấu, chết sống,

bị thương là chuyện bình thường, lâu ngày thành thói quen mang theo thuốc tùy

thân."

Nói xong, nàng lại một tay cầm lấy chiếc bình bạch

ngọc, dùng miệng cắn mở nắp bình, trét thuốc bột lên miệng vết thương.

Tư Không Hạnh cúi đầu nhìn xuống, thở ra : "Cũng

may là vết thương không sâu." Thấy Tư Đồ muốn rút ra mảnh miểng chai, hắn

giữ tay nàng lại, nhẹ giọng nói: "Để ta." Nói xong, cầm lấy bình

thuốc, điểm huyệt đạo cầm máu cho nàng rồi nhanh chóng rút mảnh miểng chai ra,

lại trét thêm thuốc bột vào chỗ bị thương.

Một loạt động tác diễn ra lưu loát sinh động như mây

bay nước chảy, quyết đoán kiên định. Tư Đồ Tuyết trong lòng rung động, kềm

không được ngẩng đầu nhìn vào mắt Tư Không Hạnh.

Tư Không vừa xé tay áo của mình băng bó cho Tư Đồ vừa

lắng nghe nàng nói: "Lúc trước ta làm ảnh vệ, thực khinh thường hộ vệ bọn

ngươi. Hễ có chuyện ám sát nguy hiểm toàn do bọn ta đảm trách, còn hộ vệ bọn

ngươi bất quá chỉ khi nào các vương tôn công tử gặp nạn mới ra tay, đa số thời

gian còn lại đều là ngồi mát ăn bát vàng."

Tư Không Hạnh nghe vậy, gật đầu nói: "Sự thật là

như thế, ngươi nghĩ như vậy cũng không gì đáng trách."

Tư Đồ Tuyết nhìn sâu vào hai mắt của hắn, giây lát

sau, thong thả chậm rãi lắc lắc đầu "Nhưng lần này ta đi theo các người,

Đại công tử gánh vác giang sơn, lấy chuyện thiên hạ làm nhiệm vụ của mình. Bạch

lão tiên sinh túc trí đa mưu, thông kim bác cổ. Còn ngươi..." Nàng ngừng

một chút, mím môi, nói: "Còn ngươi lại tận trung, có trách nhiệm, lòng dạ

nhân hậu, làm việc nhanh nhẹn lưu loát, quả quyết lý trí."

"Nay ta mới biết, người nào việc đó. Mỗi người

đều có trách nhiệm gánh vác trên vai, không sung sướng thoải mái như ta đã

nghĩ." Nói xong, bỗng nhiên Tư Đồ Tuyết quỳ gối xuống, hai tay ôm quyền,

cúi đầu nói: "Tư Không, trước đây Tư Đồ thiếu kiến thức, nói năng mạo phạm

thất lễ với ngươi, hôm nay nghĩ lại thật hối hận không thôi. Mong rằng... mong

rằng ngươi bỏ qua cho, sau này Tư Đồ nhất định sẽ sửa lại."

Làn gió nhẹ thổi mái tóc nàng bay phất qua hai má

trắng như tuyết. Hàng mi dài cong vút như cánh bướm không ngừng lay động.

Tư Không Hạnh giật mình ngẩn người ra nhìn, đầu tiên

là tim đập lỡ mấy nhịp, sau đó tim lại đập nhanh hơn bình thường mấy nhịp, mãi

một lúc lâu mà vẫn không nói nên lời. Cho đến khi trên cây truyền lại một tiếng

chim thanh thúy kêu lên, hắn mới giật mình hoàn hồn, đỡ Tư Đồ Tuyết dậy, cũng

không dám nhìn thẳng nàng, nói: "Không, không có gì. Ta chưa từng bao

giờ...để ý qua."

Hai người trầm mặc một hồi, Tư Đồ Tuyết cất bình thuốc

đi, bỗng thấy trán Tư Không vã mồ hôi, bèn nói: "Trông ngươi như vậy hình

như là bị cảm nắng, chi bằng về tiền viện tìm Bạch lão tiên sinh, nhờ lão xem

bệnh giúp."

Tư Không lại sửng sốt, vội vàng ừ một tiếng, đang muốn

đứng dậy, đột nhiên chỗ cẳng chân cảm thấy đau nhói. Hắn lảo đảo đỡ lấy cây đại

thụ kế bên mới may mắn đứng vững lại được.

Tư Đồ Tuyết thấy thế, nhớ tới lúc vừa rồi hai người té

ngã, Tư Không dường như hừ lên một tiếng, nàng bèn bước lên phía trước, vén vạt

áo của hắn lên xem thương thế. Mùa hè áo quần mỏng manh, đầu ngón tay Tư Đồ

Tuyết nhẹ nhàng chạm lên cẳng chân của Tư Không, dù là cách một lớp vải, nhưng

trong lòng Tư Không cũng không khỏi run rẩy, một cảm giác khác thường lan

truyền ra.

Mặt của hắn trong thoáng chốc đỏ hồng lan đến tận cổ,

rút chân lại, lắp bắp nói: "Không, không sao đâu, chỉ là trật gân, bị

thương không nặng."

Tư Đồ Tuyết sửng sốt, thấy mặt mày Tư Không Hạnh xấu

hổ, đột nhiên cũng cảm thấy xấu hổ lây, hai gò má khẽ ửng đỏ lên. Nàng ngừng

một lát, đỡ Tư Không đứng dậy: "Cũng phải, ta là nữ tử, không tiện xem vết

thương giùm ngươi, để ta đỡ ngươi về phòng, tìm Bạch lão tiên sinh đến xem giúp

ngươi."

Dưới bóng hoa cỏ xanh rì, một trắng một lam hai thân

ảnh dần dần đi xa. Thật lâu sau, sau gốc cây chợt có người "chậc

chậc" hai tiếng.

Câu châm ngôn ba chữ lần này của Bạch Quý chính là khổ

nhục kế. Theo như hôm nay mà xem, kế sách này tuy rằng có chút chuyện ngoài ý

muốn xảy ra, nhưng cũng có thể hóa hiểm thành an. Lúc này, ánh mắt Vân Trầm Nhã

lóe lóe lên, giống như đang cân nhắc một chuyện khác. Bạch Quý thấy thế, cũng

không dám quấy rầy, đợi một lát sau, chợt nghe sói hít sâu vào một hơi, nói với

lão: "Chân của Tư Không mặc dù bị thương không nặng, nhưng ngươi vẫn đi

xem giúp hắn một chút đi."

Bạch Quý lên tiếng vâng dạ xong, chần chờ một lát,

hỏi: "Đại công tử, vậy tiểu Đường cô nương..."

Vân Trầm Nhã rũ mắt xuống, nhẹ giọng nói: "Có lẽ

là trước đây ta...ừm, chuyện này ta phải cẩn thận suy nghĩ lại."

Bạch Quý nghe xong, đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại

vui mừng cười không ngớt.

Mấy ngày gần đây Thư tiểu Đường bận rộn nên ít đến Vân

phủ cũ. Giữa tháng Năm đến xem, những đóa hoa đào rực rỡ ban đầu giờ đã rơi vùi

trong bùn đất, thay vào đó là những quả đào còn xanh mới nhú. Lão quản gia nói

với nàng, đợi những quả đào này lớn thêm tí nữa là có thể ăn được, tuy hương vị

không thơm ngọt như loại đào chuyên canh, nhưng cũng khá ngon miệng.

Hôm nay Thư Đường thừa dịp rảnh rỗi, sau khi chăm sóc

Thư Tam Dịch xong liền vội vàng đánh xe lừa đến Vân phủ cũ.

Trên con phố dài khá yên tĩnh, bên đường những dây leo

hoa mùa hè đã tràn ra đầy bờ tường. Thư Đường cột chiếc xe lừa dưới gốc cây, gõ

cửa hai tiếng. Lão quản gia ra mở cửa, thấy Thư tiểu Đường, không khỏi vui vẻ

cười nói: "Thư cô nương cũng đến sao? Hôm nay thật là náo nhiệt."

Thư Đường đoán trong phủ có khách, nhìn nhìn thăm dò,

chỉ thấy dưới gốc liễu rũ xanh mướt trước đình có một thân ảnh đang đứng.

Người nọ thấy Thư Đường không khỏi cũng sửng sốt. Hắn

tiến lên trước hai bước, gật đầu chào: "Cô nương, lại gặp nhau nữa rồi!"

Thư Đường "A" một tiếng, lập tức nhận ra

người này đúng là vị thanh y công tử trong xe ngựa đêm đó, vội vàng thi lễ tiếp

đón, lại hỏi: "Vị...vị quan nhân này, sao lại đến đây?"

Thanh

y công tử thấy nàng không biết phải xưng hô với mình như thế nào, cười nhẹ nói "Tại hạ họ Mục, không phải là quan nhân, cô nương gọi một tiếng công tử là

được rồi."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.