Chương 5

Giữa mùa hạ, cỏ mọc, cây lớn.

Vân Trầm Nhã đang ở khu vực săn bắn với tiểu thế tử

của Nam Tuấn quốc, bắn liền năm phát trúng năm con gà bông, dẫn tới một tràng

tiếng trầm trồ khen ngợi.

Tiểu thế tử tên gọi Đỗ Tu, năm nay mười hai tuổi, mặc

dù bị gọi là "tiểu", nhưng dù sao hắn cũng là vị hoàng tử độc nhất

của Nam Tuấn quốc, tương lai nhất định được chọn làm thái tử. Đỗ Tu còn nhỏ,

ngũ quan ngây thơ trong sáng, nhưng khi vào cuộc săn thì lại rất nghiêm túc,

một thân bản lĩnh như vậy, phân nửa là do bẩm sinh, phân nửa là do học được từ

Vân Trầm Nhã.

Săn bắn xong, Vân vĩ lang ngồi chồm hổm trên mặt đất,

đối diện với một đám gà bông nửa chết nửa sống, tay trái bới bới, tay phải lật lật.

Đỗ Tu hồ nghi, sà lại gần hỏi: "Cảnh Hiên ca ca,

ngươi đang làm gì vậy?"

Vân Trầm Nhã giờ phút này điệu bộ hết sức chăm chú tập

trung, sau khi lật tới lật lui một lúc lâu, từ giữa đống gà lôi ra một con gà

béo ú. Con gà béo kêu lên quang quác, Vân vĩ lang hai mắt cong lên như trăng

rằm: "Ta muốn con gà này."

Nói xong, hắn lấy ra một cọng dây thừng bên cạnh,

thuần thục trói con gà lại, nói với Đỗ Tu "Ta có chuyện náo nhiệt muốn

xem, phải tranh thủ nhanh nhanh một tí. Còn lại đống gà bông này tùy ngươi xử

trí đi!"

Đỗ Tu càng hồ nghi, trong lòng nghĩ, rốt cuộc là đi

xem chuyện náo nhiệt gì mà phải mang theo con gà bông. Hết nhịn rồi nhẫn, hắn

cố không đem điều thắc mắc này ra hỏi, bước theo Vân Trầm Nhã hai bước, nhắc

tới chuyện chính sự: "Cảnh Hiên ca ca lần này đến Nam Tuấn quốc, có điều

tra ra được Đường nhị thiếu gia và Phương công tử đang ở chỗ nào chưa?"

Vân Trầm Nhã nghe vậy, cước bộ ngừng một chút, nâng

tay lên xoa xoa dọc theo chân mày, nhìn nhìn sắc trời: "Đường Ngọc làm

người chẳng quang minh chính đại một chút nào, nhưng bản lĩnh chạy trốn lại là

nhất hạng. Còn Phương Diệc Phi là một tên ngốc, đỡ hơn một chút." Nói

xong, đột nhiên hắn chuyển đề tài, quay đầu lại nheo mắt cười "Trong con

ngõ nhỏ Đường Hoa ở thành Đông có một khách đ**m nhà họ Thư, ngươi có biết

không?"

Đỗ Tu sửng sốt.

Vân Trầm Nhã lặp lại: "Đầu mùa xuân năm nay,

khách đ**m kia mới thuê một tên tiểu nhị chuyên mang nước nóng lên cho khách,

năng lực làm việc cũng không tệ. Dung mạo bề ngoài của hắn cũng không tệ."

Nói xong, Vân Trầm Nhã cười hì hì xách con gà bông

nhảy lên lưng ngựa, một đường chạy chầm chậm, lộp cộp lộp cộp đi mất.

Những ngày gần đây Vân vĩ lang có vô số những thú vui

nho nhỏ, nhưng thú vui to thì chỉ có một, đó là theo tiểu Đường muội của hắn đi

xem mắt.

Lại nói đến hôm nọ, sau khi hắn dẫn dắt lừa gạt giành

được lòng tin của Thư Đường xong, Thư tiểu Đường thật thà vơ vét đồng tiền cuối

cùng mua một quả đào chín đỏ cho hắn. Quả đào siết ở trong tay, ăn cũng không

được, mà không ăn cũng không được.

Đợi về nhà, hắn lập tức đem quả đào đưa cho nha hoàn,

lột vỏ xé nhỏ, đút cho hai con chó ngao con của hắn ăn. Đút được một nửa, tận

đáy lòng không nỡ, bỗng moi hột đào trong miệng con chó ngao ra, ném cho quản

gia, bảo lão chôn trong góc sân sau viện.

Hạt đào được chôn xuống, không ai tưới nước, không ai

bón phân. Kể từ đó Vân Trầm Nhã cũng chẳng quan tâm, lại qua thêm mấy ngày nữa,

hắn cùng Thư tiểu Đường đi xem mắt, xòe quạt ra ngồi một bên, khẽ cười nhẹ,

cũng có khi mở miệng chào hỏi, nhưng không bao giờ nói lâu quá một nén nhang,

đối tượng xem mắt của Thư Đường đều bị phong thái phong lưu phóng khoáng của

Vân công tử đả kích mà bỏ chạy mất.

Sau đó Thư Đường liên tiếp từ chối ba người đến xem

mắt. Trong ba người đã có hết hai người, khi xem mắt, không đủ sức nói nên lời,

nghiền ngẫm từng chữ một lắp bắp nói không ra, cuối cùng cũng không thuộc diện

ngoại lệ, đều thảm bại rút lui. Người còn lại có khác hơn một chút, khi xem

mắt, trước nói chuyện với Thư tiểu Đường, sau đó khi Vân vĩ lang tiếp cận chào

hỏi, càng nói càng hưng phấn, càng nói càng quên mình, cuối cùng đến lúc ra về,

còn kéo tay Vân Trầm Nhã hỏi: "Vân công tử, không biết ngươi có thân muội

muội nào có dung mạo giống hệt như ngươi không?"

Thư tiểu Đường không biết mấy công tử này bị dung mạo

và phong độ đoan chính của Vân vĩ lang đả kích mà bỏ đi. Sau khi sự việc cuối

cùng xảy ra, nàng thật cảm thấy hổ thẹn, nghĩ Vân Trầm Nhã bị mình lây cái xui

nên mới bị tiểu nhân trêu ghẹo như vậy.

Phản ứng của Vân vĩ lang đối với chuyện này tất nhiên

là vô cùng rộng lượng. Hắn sâu sắc tự kiểm điểm lại thái độ bản thân mình trong

mấy cuộc xem mắt đã qua, nói chuyện thiếu suy nghĩ, lập trường không đủ kiên

định, sau đó tự thề là cuộc xem mắt tiếp theo, không những hắn sẽ không làm bầu

không khí vốn đã khẩn trương càng trầm trọng áp lực thêm, mà còn nhất định im

lặng ngồi một bên không tùy tiện đến gần, chỉ tận lực đóng vai trò là một vật

biểu tượng tị hung xu cát, để Thư tiểu Đường thuận lợi chiếm được hoa đào.

Một ngày nọ, buổi sáng giông gió, buổi chiều có ánh

mặt trời.

Thư Đường ngồi ngay ngắn trên Phi Nhứ lâu, nghe vị hán

tử thật thà trước mắt kể lể ước mơ làm giàu từ nghề trồng trọt, thầm cảm thấy

rất hài lòng. Hán tử thật thà nọ họ Phùng tên Dũng, vẻ mặt cười ngây ngô, vừa

kiên định vừa thực tế.

Hai người chậm rãi trò chuyện, chuyện tốt sắp đến gần,

chợt thấy dưới thang lầu có bóng người xuất hiện, ghé mắt nhìn lên, đúng là Vân

vĩ lang một thân trường bào xanh nhạt, trong tay xách theo con gà bông. Vân

Trầm Nhã lững thững đi đến, nói cười nhã nhặn. Sau khi ngồi xuống, mới hướng Thư

Đường và Phùng Dũng cười, chào hỏi một tiếng: "Đã đến muộn, tiểu Đường

muội xin đừng trách."

Thư Đường không trách, giới thiệu hai người Phùng -

Vân với nhau, vẫn bình tĩnh tự nhiên tiếp tục xem mắt.

Chỉ chốc lát sau, trong lâu vang lên một tràng tiếng gáy,

Vân vĩ lang mới cười một tiếng, đem con gà bông đặt lên bàn, nói với Phùng

Dũng: "Có thể làm phiền công tử trông chừng giùm Vân mỗ hay không, Vân mỗ

đi một chút sẽ trở lại."

Phùng Dũng đáp lời. Vì thế, một con gà tách hai người

đang xem mắt nhau ra, mắt to trừng mắt nhỏ, thoáng chốc bầu không khí bị nguội

lạnh nửa chừng.

Qua một lúc, Vân vĩ lang trở lại, cầm trong tay một

hộp thuốc trị thương và một cuộn băng vải, đặt con gà lên bàn, điệu bộ như tính

bôi thuốc cho nó. Thư tiểu Đường cảm thấy tò mò, sà lại gần hỏi: "Vân quan

nhân nuôi gà sao?"

Vân Trầm Nhã thần sắc vô cùng chăm chú, làm như không

nghe thấy.

Thư Đường nuốt nuốt nước miếng, lại vươn tay ra, sờ sờ

lên lông gà, nói: "Vân quan nhân đẹp đẽ như vậy hèn chi nuôi gà cũng đẹp

khác thường."

Con gà bông kia bị Thư tiểu Đường sờ, nhất thời kêu to

một tiếng, móng vuốt giơ lên nhào tới muốn cào muốn mổ người. Thư Đường kinh

hãi, còn chưa kịp trở tay, đã nghe Vân vĩ lang hô to "cẩn thận", sau

đó thò tay ra che chắn lại giùm nàng.

Bàn tay thon dài như ngọc bị mổ bầm tím, Thư Đường

nhìn thấy mà ghê người, trong lòng sinh ra áy náy.

Không ngờ Vân vĩ lang điệu bộ vẫn bình tĩnh, ung dung

bôi thuốc cho con gà xong, băng bó đã đời rồi mới ngẩng đầu lên cười nói với

Thư tiểu Đường: "Con gà này là gà bông, là một giống trân quý. Hôm nay ta

trên đường đến đây, thấy nó dường như bị tên bắn phải, thật đáng thương, nên

nhặt nó về đây để trị thương, vì thế mà đến trễ một chút."

Hắn cười như vầng trăng tỏa sáng, Thư Đường thấy nụ

cười nhoáng qua của hắn mà không khỏi sửng sốt. Đợi đến khi hoàn hồn lại, Vân

vĩ lang đã lại chăm chú nhìn ra ngoài song cửa sổ, tay chống cằm, sắm vai vật

biểu tượng may mắn.

Thư Đường hồi phục lại tinh thần, không muốn nói gì dù

chỉ nửa câu, ánh mắt của nàng lướt qua vệt xanh tím trên mu bàn tay của Vân

Trầm Nhã. Kể từ đó trở đi, ngay cả Phùng Dũng ngồi đối diện hỏi những gì, nàng

cũng trả lời không được. Thư tiểu Đường cũng hiểu cứ như vậy tiếp tục cũng

không phải cách hay, trong lòng nàng cân nhắc một hồi, rồi nói với Phùng Dũng "Phùng tướng công, ta cảm thấy hiện giờ ta có chút phân tâm, hay là chúng

ta tiếp tục vào ngày khác đi?"

Phùng Dũng sửng sốt, không khỏi liếc mắt nhìn Vân Trầm

Nhã một cái. Lúc này Vân vĩ lang cũng tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Thư Đường ngượng ngùng cười hai tiếng, lại nói "Phùng tướng công, ta thấy ngươi rất tốt, ngươi thấy ta thế nào?"

Phùng Dũng sửng sốt tiếp, lại liếc mắt nhìn Vân Trầm

Nhã một cái nữa. Lúc này Vân vĩ lang vẫn bày ra sắc mặt kinh ngạc, nhưng trong

kinh ngạc có ẩn chứa vài phần ẩn nhẫn ưu thương.

Phùng Dũng rốt cuộc nhịn không nổi nữa. Hắn chỉ chỉ

Vân Trầm Nhã, nuốt nuốt nước miếng, hỏi: "Ta nói, hai ngươi rốt cuộc có

quan hệ gì?"

Thư Đường còn chưa trả lời, Vân vĩ lang đã vội vàng

giải thích: "Tại hạ cùng tiểu Đường là huynh muội kết nghĩa, không phải như

công tử tưởng tượng đâu."

Phùng Dũng hồ nghi nhìn Vân vĩ lang, một lúc lâu sau

phun ra hai chữ: "Không tin." Ngừng một chút, Phùng Dũng lại nói

"Vậy vì sao ta và nàng xem mắt, ngươi cứ nhất định phải theo sát bên cạnh

vừa đâm chọt vừa tính kế?"

Vân vĩ lang nói: "Nào dám lừa gạt. Tiểu Đường

thời vận không tốt, tại hạ theo nàng đến đây chỉ để tị hung xu cát. Tại hạ

nghĩ, nếu có Vân mỗ ngồi ở chỗ này, tiểu Đường sẽ có thể tìm được trượng phu

hiền lương, Vân mỗ tiện nên thường đến, có sao đâu?"

Lời vừa dứt, Thư Đường giật mình, một lúc lâu mới thốt

nên lời: "Vân quan nhân, ngươi đối với ta thật tốt."

Đầu kia "ầm" một tiếng, Phùng Dũng đập bàn

đứng dậy, cả giận nói với Thư Đường "Theo ta, cuộc xem mắt này cũng chả có

tác dụng gì. Ta thấy hắn đối với ngươi rất tốt." Nói xong, hắn đưa tay cầm

lấy tấm bái thiếp màu hồng quẳng đi trước mặt Vân Trầm Nhã, lập tức bước ra

khỏi Phi Nhứ lâu.

Xa xa trên bầu trời, vầng thái dương từ từ chìm xuống

núi, một lần xem mắt lại bị thất bại một lần nữa.

Vân vĩ lang điệu bộ như vô cùng đau đớn, cùng Thư

Đường một đường đi thẳng ra khỏi Phi Nhứ lâu. Hai người vẫn trò chuyện như cũ,

Vân vĩ lang thầm cảm thấy đây là lỗi của mình, tự trách bản thân mình không nên

nổi lòng nhân từ mà bắt gà, lại càng không nên tùy ý trước mặt người ngoài ra

vẻ quan tâm đối với tiểu Đường khiến người khác hiểu lầm như vậy. Hắn cam đoan

lần sau nhất định sẽ thận trọng từ lời nói đến việc làm, hơn nữa sẽ đổi mà ngồi

bàn kế bên, từ nay về sau sẽ làm một vật biểu tượng tị hung xu cát ở cự ly xa.

Thư tiểu Đường tất nhiên là không biết dưới vẻ mặt

lương thiện của Vân vĩ lang là cái gì, lương tâm của hắn đã sớm bị chó ăn mất

từ lâu. Nàng gần đây nhiều lần xem mắt thất bại nên trở nên bình tĩnh, lúc này

tâm bình khí hòa, ngược lại còn an ủi Vân vĩ lang. Một lát sau, nàng lại xem

xét vết bầm tím trên mu bàn tay của Vân Trầm Nhã, đang muốn hỏi thăm vài câu,

không ngờ ở đầu con phố dài bên kia đột nhiên lòi ra một đám đầu trâu mặt ngựa

điệu bộ dữ dằn.

Tên đầu lĩnh toàn thân mặc lam bào, cầm cây thiết bổng

gõ gõ trong lòng bàn tay, chặn lại từ đằng xa, hừ hừ cười nói: "Vân Trầm

Nhã, có nghe qua câu này chưa? Ác giả ác báo, đi đêm có ngày gặp quỷ!"

Người tới không ai khác ngoài Hồ Thông – đối thủ một

mất một còn của Vân Trầm Nhã ở Kinh Hoa thành.

Hồ Thông này nguyên cũng không muốn đối nghịch cùng

Vân Trầm Nhã, nhưng vì Vân vĩ lang đã nhiều lần làm nhục hắn, hôm nay Lan Nghi

cô nương – hoa khôi đầu bảng của "Phù Sinh đường" lại tìm hắn oán

giận. Khí phách nam nhi của hắn bị kch thch, Hồ Thông quá xúc động, liền hùng

hùng hổ hổ khí thế bừng bừng mang theo một bầy đầu trâu mặt ngựa đến đầu đường

ngăn chặn Vân Trầm Nhã, muốn dạy dỗ hắn một trận.

Vân vĩ lang gặp tình huống này, đôi mắt lóng lánh,

trong lòng cười thầm, ngoài mặt lại làm ra vẻ kinh hoàng. Hắn tiến lên từng bước

chặn trước mặt Thư tiểu Đường, nói: "Ngươi đi mau đi, mặc ta."

Thư Đường tức thì choáng váng. Nàng nghĩ, Vân Trầm Nhã

xưa nay điệu bộ ôn nhã, dung mạo lại giống thần tiên ca ca, nhìn sao cũng không

giống người có công phu. Nghĩ thế, Thư Đường nhanh chân vòng từ sau lưng hắn

chạy ra trước mặt, xắn tay áo lên nói: "Vân quan nhân, ngươi chớ sợ!

Ta...ta...ta biết một chút công phu, để ta!"

Lời này vừa thốt ra, Vân vĩ lang nhịn không nổi té

nhào về phía trước, hắn dồn sức hít mấy ngụm không khí, kiên quyết cắn chặt môi

dưới mới có thể nuốt xuống ý cười đang mãnh liệt dâng trào nơi khóe miệng.

Trong lòng Thư Đường cũng khá lo lắng. Thấy điệu bộ

hắn như vậy, lại nghĩ là tại vì hắn quá mức sợ hãi. Nàng khôi phục lại dũng

khí, bước từng bước về phía trước, chắn trước người Vân vĩ lang, vừa trợn tròn

cặp mắt lên vừa nuốt nuốt nước miếng: "Vân quan nhân, ngươi đẹp đẽ như

vậy, bị đánh sưng mặt lên thì rất đáng tiếc. Ngươi...ngươi đi mau đi,

ta...ta... ta ngăn lại!"

Hai bên giương cung bạt kiếm trên đường. Mọi người thấy

cảnh này đều tản ra tứ phía.

Đầu phố bên kia, Hồ Thông phất tay một cái, dắt theo

đám đầu trâu mặt ngựa xông lên. Thư tiểu Đường ngẩn ngơ, toàn thân liên tục run

rẩy.

Vân vĩ lang nghẹn cười đến mức đau bụng. Đuôi lông mày

hắn nhíu lại, khom người thủ sẵn mười ba viên đá nhỏ trong tay áo. Khi bọn tay

chân nhào lên nhặng xị, hắn động ngón tay, ba viên đá mượn lực bn r. Cùng lúc

đó, hắn kéo tay Thư Đường, hô to một tiếng: "Chạy mau!"

Thư Đường mặt mày kinh hoảng, như con thỏ chạy vội

theo con sói. Nhưng mà nàng lại không biết, cho dù phía sau có người la hét đòi

đánh, cho dù bên tai có hơi gió mạnh xẹt qua, nhưng người nắm tay mình – tên

lang sói đang chạy phía trước, trên mặt hắn đầy thảnh thơi vui vẻ, từ đuôi mắt

đến khóe miệng tràn đầy âm mưu xấu xa.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.