Chương 45

Thư Đường ngồi trên xe ngựa, cúi đầu ngẩn người nhìn

đóa hải đường được thêu khéo léo trên váy. Hai con thỏ dường như bất an, chạy

lại gần, cách song sắt l**m tay nàng. Thư Đường hơi sửng sốt, quay đầu nhìn về

phía hai con thỏ xám tro béo nung núc, không khỏi nở nụ cười. Nàng thò tay vào

chuồng, vỗ vỗ lên đầu chúng nó.

Người thật thà rất dễ bị người khác nhìn ra tâm sự.

Nguyễn Phượng nhìn cảnh tượng trước mắt, hiểu được

trong lòng nàng có tâm sự, hơn nữa hắn cũng hiểu được tâm sự đó là gì.

"Đang nghĩ về Vân Trầm Nhã?" Nguyễn Phượng

hỏi.

Động tác Thư Đường ngừng lại, ngẩng đầu lên liếc mắt

nhìn Nguyễn Phượng, cn m** d**, im lặng không nói gì.

Một hồi sau, Nguyễn Phượng lại nói: "A Đường,

muội nghĩ sao về Vân Diệp Vân công tử kia?"

Thư Đường nghe vậy, không khỏi ngẩn người ra nói "Ý của Nguyễn Phượng ca là gì?"

Cho dù trên đời này có thuật dịch dung hết sức tuyệt

diệu, nhưng thân phận thật của một người không phải do diện mạo của hắn quyết

định. Những thói quen nhỏ từ xưa đến nay, những biểu hiện khi lơ đãng lộ ra

tình cảm với những người có quan hệ thân thuộc với hắn. Cho dù Vân Trầm Nhã

lòng dạ thâm sâu cỡ nào, hắn có thể dịch dung thay đổi diện mạo, thay đổi tính

tình, nhưng không có cách nào che giấu đi phong thái và khí độ của hắn, và cũng

không thể trốn tránh những tình cảm được chôn giấu sâu tận trong lòng của bản

thân hắn.

Nguyễn Phượng nhớ lại bản lĩnh kinh thế hãi tục của Tư

Không Hạnh và Tư Đồ Tuyết mới vừa rồi, nhớ lại ánh mắt Vân Trầm Nhã nhìn Thư

Đường mới vừa rồi, khóe môi luôn mỉm cười, đuôi mắt như có chút bi thương, bỗng

dưng hiểu được vì sao một người ngây ngốc như Thư Đường lại ôm chuồng thỏ nhảy

xuống xe, liên tiếp truy vấn xem hắn có phải là người năm xưa hay không.

Thì ra Anh Cảnh Hiên vốn luôn cẩn thận như vậy, lại

cũng có lúc yếu lòng lộ ra sơ hở.

Nguyễn Phượng khẽ nhếch môi lên nói: "Tiểu Đường,

muội có cảm thấy Vân Diệp này hơi giống một người hay không?"

Nghe xong, Thư Đường liền hiểu ý Nguyễn Phượng đang

muốn nói gì. Nàng hỏi: "Nguyễn Phượng ca, có phải ca hoài nghi Vân công tử

là Vân quan nhân hay không?"

Nguyễn Phượng nhìn nàng mà không nói gì.

Cẩn thận suy nghĩ một lúc, Thư Đường lắc đầu, thành

thành thật thật nói: "Không phải. Lúc trước ta cũng nghĩ hắn chính là Vân

quan nhân, nhưng sau đó ta hỏi lại hắn, ngay cả Măng Tây Cải Trắng hắn cũng

không biết." Nói xong ngừng lại một lát, nàng rũ mắt xuống, thanh âm càng

ngày càng nhỏ lại, như có chút khổ sở "Nếu quả thật là Vân quan nhân trở

lại, tại sao hắn lại không chịu nhận ta? Tình cảm bọn ta trước đây tốt như

thế."

Khi Nguyễn Phượng trở lại vương phủ, bóng tối đã bao

phủ khắp nơi.

Lục Vương phủ mô phỏng theo vườn ngự uyển của Hoàng

gia Anh Triêu quốc nhưng điểm xuyết chút phong tình của phương Nam. Xuyên qua

những dòng nước uốn khúc, hoa cỏ xanh biếc là căn nhà thủy tạ mới được xây.

Trong nhà thuỷ tạ, có một người mặc một bộ y phục màu

trắng đang ngồi đánh đàn. Nguyễn Phượng đứng xa xa nghe một hồi, đến gần chắp

tay thưa: "Phụ vương."

Người áo trắng chính là Lục Vương gia Đỗ Lương. Mặc dù

thân phận của Đỗ Lương cao quý, nhưng hai năm nay cách ly triều chính, an phận

thủ thường. Thật ra từ trước đến nay các đời Vương gia đều như thế, nếu không

cam chịu cúi đầu vui thú điền viên, tất sẽ nổi sóng to gió dữ.

Hai năm trước sau khi Đỗ Lương hỗ trợ Nam Tuấn vương

diệt trừ Tam đại gia tộc, đã có xu hướng công cao chấn chủ, nếu lại lập công

nữa, sẽ giống như tự dẫn lửa thiêu thân. Nên hai năm nay, lão cáo bệnh nằm nhà,

không tham gia chính sự.

Tiếng đàn trong nhà thuỷ tạ ngừng lại. Đỗ Lương tùy ý

phất nhẹ lên đàn, nói với Nguyễn Phượng: "Đã lâu không đánh đàn, giờ có

chút không quen tay."

Nguyễn Phượng nhìn thoáng qua cây thất huyền cầm, nói "Phụ vương đang nhớ đến mẫu thân?"

Đỗ Lương hít vào một hơi: "Hôm nay đến thăm nhưng

không được gặp nàng, chỉ thấy gốc hải đường ngoài viện đang đúng lúc nở

hoa."

Nguyễn Phượng thấy mặt Đỗ Lương lộ sắc thái suy sụp,

nửa ngồi nửa quỳ bên trường án, châm một tách trà cho lão: "Hoa Hải Đường

là loài hoa Thủy Tĩnh di yêu thích nhất. Sau khi Thủy Tĩnh di qua đời, mẫu thân

trồng Hải Đường để tưởng niệm mối tình tỷ muội ngày xưa với người."

Đỗ Lương nhấp vài ngụm trà, lại buông tách trà lên

bàn. Hắn vỗ vỗ tay gọi nha hoàn mang rượu đến.

Rượu được đem ra nhưng Đỗ Lương cũng không uống. Dường

như sực nhớ tới chuyện gì đó, lão đột nhiên hỏi Nguyễn Phượng: "Đúng rồi,

vài ngày trước ngươi đi thăm Sắt nhi, cây thất huyền cầm kia nàng còn giữ lại

trong phủ không?"

Nguyễn Phượng sửng sốt, nhớ đến cây thất huyền cầm mà

Đỗ Lương vừa nhắc tới, chính là cây thất huyền cầm mà năm đó lão nhờ người

thỉnh nhạc công tận Vĩnh Kinh thành của Anh Triêu quốc chế tạo. Thân đàn làm từ

gỗ cây bào đồng trăm năm, sợi đàn làm từ băng tàm ti, là vật chí phẩm trong các

loại đàn.

Năm đó Thủy Tĩnh cũng có một cây đàn như thế, bà

truyền lại cầm kỹ và cả cây thất huyền cầm của mình cho Thủy Sắt. Sau này, Đỗ

Lương và Thủy Sắt phát sinh tình cảm, lão không ngại đường xa vạn dặm, vì nàng

tìm một cây danh cầm giống như thế. Nhưng khi đó Thủy Tĩnh đã qua đời, Thủy Sắt

và Đỗ Lương cũng bởi vì thế mà chia tay.

Nguyễn Phượng nói: "Dù hài nhi chưa thấy mẫu thân

đánh đàn, nhưng mẫu thân giữ gìn cây đàn kia rất cẩn thận, không nhiễm một hạt

bụi nào."

Đỗ Lương nghe xong, cười nhẹ: "Cho đến giờ nàng

vẫn thế."

Nguyễn Phượng gật gật đầu: "Mẫu thân tính tình

cương liệt, hay suy nghĩ vì người khác, không giống người thường. Thủy Tĩnh di

là ân nhân cứu mạng của mẫu thân, có ân tái tạo, nhưng lại vì mẫu thân mà qua

đời, bởi vậy đã nhiều năm nay dù người không quên tình cảm với phụ vương, nhưng

cũng không chịu hoàn toàn tha thứ cho bản thân mình."

Cổ họng Đỗ Lương giật giật, châm một chén rượu muốn

uống, nhưng khi nhìn ánh rượu sóng sánh trong chén như trước mắt hiện lên má

lúm đồng tiền của ai kia, lại buông chén xuống. Giây lát sau, lão hỏi "Vậy gần đây nàng có kể chuyện thú vị gì cho ngươi nghe hay không?"

Nguyễn Phượng trầm ngâm một lát, nói: "Chuyện thú

vị thì không có, chỉ có một chuyện này làm hài nhi vẫn cảm thấy vô cùng cảm

khái."

Trong nhà thuỷ tạ tràn ngập hương rượu dìu dịu, bóng

trăng phản chiếu dưới hồ, lung linh lấp lánh.

"Mẫu thân bảo hài nhi vài bữa nữa dẫn người đi

thăm A Đường. Người muốn nhìn A Đường một lần."

Lời vừa dứt, Đỗ Lương đột nhiên nhìn thẳng Nguyễn

Phượng, hỏi: "Nàng...còn muốn gặp Thư Đường sao ?!"

Nguyễn Phượng gật gật đầu: "Có lẽ là vì nhiều năm

trôi qua rồi nên mẫu thân cũng đã thông suốt. Thay vì bản thân cảm thấy có lỗi,

áy náy nên không dám đối mặt với nữ nhi của Thủy Tĩnh di, chi bằng dùng quãng

đời sau này bù đắp, đối xử với nàng tốt một chút."

Nguyễn Phượng nói đến đây, không khỏi cúi đầu cười "Trước đây hài nhi nghe mẫu thân đề cập đến Thủy Tĩnh di, thật không thể

tin được trên đời này làm gì có người nào đơn thuần thật thà như vậy. Mãi mấy

năm gần đây quen biết với A Đường, mới biết mẫu thân không hề khuếch đại một

chút nào, mẹ nào con nấy, tính tình của A Đường quả thật thuần khiết y như Thủy

Tĩnh di."

Đỗ Lương nhớ tới Thư Đường, lại thập phần cảm khái.

Nếu nói năm đó Thủy Tĩnh là vì lão và Thủy Sắt mà hương tiêu ngọc vẫn, vậy lão

và Thủy Sắt cũng chính là vì Thủy Tĩnh mà cách biệt cả đời, không thể sum vầy

với nhau.

Cuộc đời như một chiếc bánh xe quay vòng vòng. Đỗ

Lương hít vào một hơi: "Thư Đường..." Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Nguyễn

Phượng: "Có phải nữ nhi Thư Đường của Thủy Tĩnh là nguyên nhân ngươi trì

hoãn không chịu cưới thê tử hay không?"

Nguyễn Phượng ngẩn ra. Giây lát sau, hắn cũng lộ ra

một nụ cười mong manh mang chút khổ sở.

"Không phải." Hắn nói "Sao lại có thể

như thế được? Hài nhi và A Đường sao có thể được, dù dốc hết quốc lực của Nam

Tuấn quốc, hài nhi cũng không dám có tham vọng đó."

Vì thân phận của Thủy Tĩnh quá cao quý, nếu một ngày

nào đó, người ta biết được Thư Đường là nữ nhi của Thủy Tĩnh, với năng lực của

bản thân hắn, làm sao có thể bảo hộ nổi Thư Đường.

Nguyễn Phượng nghĩ, có lẽ Thư Đường gặp được Vân Trầm

Nhã mới thật là một chuyện vô cùng may mắn. Tính tình cô nương này thích hợp

sống một cuộc sống bình dân tầm thường, nhưng thân thế của nàng lại có thể

khiến số mệnh của nàng đi ngược lại với ý nguyện của nàng. Trên đời này, chỉ sợ

có mỗi một người duy nhất có thể có năng lực, bản lĩnh bảo hộ một người đơn

thuần thật thà như nàng sống một cuộc sống đơn giản bình dị đến hết đời mà

thôi.

Ngày hôm sau Tào Thăng dẫn theo lão bà nhà hắn đến

khách đ**m Thư gia tạ lỗi. Lương Hữu tuy là một tên ương ngạnh hống hách nhưng

xưa nay bề ngoài hắn lại giả dạng như một vị công tử con nhà đàng hoàng tử tế.

Tào thị chỉ nghĩ hắn còn trẻ không hiểu chuyện, cưới một nương tử về uốn nắn

lại hắn là được rồi, lại nghĩ Thư Đường là người bị ruồng rẫy, tìm được người

có thân thế trong sạch cũng không dễ dàng, nên cũng không nghĩ nhiều, ra sức

tác hợp mối nhân duyên này. Ai ngờ Lương Hữu lại bị Hồ Thông xúi giục, náo loạn

đến nông nỗi này.

Bản thân Thư Đường không bị hao tổn gì, lại nghe lời

giải thích hợp tình hợp lý, nên hoàn toàn không trách móc, còn tặng phu thê Tào

Thăng hai vò rượu Trầm Đường.

Còn Vân vĩ lang, đã nhiều ngày nay rảnh rỗi buồn chán,

đến Nam Tuấn quốc đã lâu vẫn chỉ loanh quanh làm chút việc vặt, ngoại trừ trêu

chọc Tư Không Tư Đồ hai người, không có niềm

vui nào khác. Nay hắn đắc tội một gã Lương Hữu, Hồ Thông lại tự mình nạp mạng

đến cửa, sói hứng chí bừng bừng, tinh thần toả sáng.

Vốn Lương Hữu chỉ bị phế đi một cánh tay trái, nhưng

chẳng đầy mấy ngày, đầu đường cuối ngõ phố Lâm Giang, tiếng đồn đãi nổi lên

khắp nơi. Lời đồn rất đơn giản, chỉ hơi lệch khỏi quỹ đạo một chút, đổi tay

trái thành cội nguồn gốc rễ sinh tôn tử, nói phía dưới chỗ đó của Lương Hữu bị

người ta đánh gãy gân, từ nay về sau, không lên được.

Lại còn nói sâu nói xa, nói hươu nói vượn, nói mặc dù

gân chỗ đó của Lương Hữu bị đánh gãy, nhưng không tổn thương gì đến huyết mạch,

cũng không ảnh hưởng gì đến khả năng nối dõi tông đường, nhưng ngày sau chỉ sợ

là không hưởng thụ được thú vui khuê phòng.

Tuy lời đồn đãi này có chút dâm loạn, nhưng dân chúng

lại rất thích truyền tụng, bàn đi bàn lại cũng chỉ mỗi chuyện đó. Huống chi

ngày ấy có không ít người thấy Lương Hữu toàn thân máu me, khóc đến trời sầu

đất thảm bị người ta áp giải về khách đ**m Lâm Giang, chưa hết ngày, lời đồn

này đã trở thành đề tài nóng hổi nhất trong giới ngồi lê đôi mách của phố Lâm

Giang.

Lời đồn truyền lâu, ai nấy đều tin. Dân chúng trăm

miệng một lời nhất trí, cho dù là đương sự cũng hết đường chối cãi. Lương Hữu

vô cùng tức giận, nhưng sợ người ta chỉ trỏ nên không dám ra khỏi cửa, phái

người ra ngoài tìm hiểu, biết được nguồn gốc những lời đồn đãi này đều xuất

phát từ Vân vĩ lang, liền hung hãn tuyên bố, bắt đầu từ nay, tiệm trà Đông môn

và Đường Tửu hiên trên phố Lâm Giang này sẽ một mất một còn, có sói không có

hắn, có hắn không có sói.

Khi lời này rơi vào tai Vân Trầm Nhã, sói đang tính

toán xem làm sao làm sập tiệm của Lương Hữu. Gã sai vặt vừa học chuyện lại với

hắn, Vân vĩ lang liền "xì" một tiếng, vui mừng hớn hở hẳn lên.

Lúc này, Bạch Quý đang ngồi đối diện với Vân Trầm Nhã,

thấy điệu bộ vui vẻ của sói, biết chắc chắn là sẽ có thiên tai nhân họa. Thế

nên, lão lại vùi đầu vào gảy bàn tính, ra vẻ không màng thế sự, sợ bị liên lụy.

Vân Trầm Nhã gõ gõ ngón tay lên mặt bàn, hỏi: "Tính đủ chưa?"

Bạch Quý ra vẻ khổ sở, nói: "Đại công tử, tính

toán ba cái sổ sách này thật là nhức cả đầu. Đường Tửu hiên mới mở chưa được

một tháng, lợi nhuận cũng chỉ hơn một trăm lượng bạc. Dựa vào tài lực của chúng

ta, cần gì phải chấp nhất ba đồng tiền lẻ bé như con muỗi này, nếu Đại công tử

ngươi muốn tiệm trà Đông môn của hắn đóng cửa, chỉ cần thời gian một nén nhang

thôi là đủ rồi."

Vân vĩ lang "chậc chậc" hai tiếng: "Một

nén nhang đã làm hắn sập tiệm, như vậy không có ý nghĩa mấy."

Nhất thời Bạch Quý nghẹn lời.

Vân vĩ lang lại nói: "Hễ làm việc gì cũng phải có

thú vui riêng, cắt thịt bằng đao cùn sao cho đau đớn nhất mới là cách hay

nhất."

Bạch Quý im lặng không nói gì.

Vân vĩ lang lại vui vẻ hẳn lên: "Hơn nữa xúc phạm

người ta cũng phải có nguyên tắc. Nguyên tắc này, ngươi có muốn nghe hay

không?"

Bạch Quý bị ép, đành trả lời: "Rất muốn

nghe."

Sói hứng chí bừng bừng nói: "Xúc phạm người ta,

kiêng kị nhất là bỏ dở nửa chừng. Một khi đã xúc phạm người ta thì nhất định

phải xúc phạm hắn triệt để từ trên xuống dưới một cách sạch sẽ."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.