Chương 40

Người lạ đến Kinh Hoa thành mở cửa hiệu buôn rượu, chỉ

riêng việc tìm mặt bằng địa điểm thôi cũng phải đi quan hệ xã giao cả tháng

trời mới xong. Nhưng đoàn người Vân vĩ lang, ai nấy đều là nhân tài tinh hoa,

chỉ chưa đến mười ngày đã lo liệu xong tất cả mọi việc vặt vãnh đó. Mấy ngày

sau, Bạch Quý lại theo sói đến mấy con phố nhỏ, lấy giá cao làm mồi nhử thuyết

phục dân chúng ủ rượu bán cho bọn hắn để bọn hắn mua đi bán lại.

Làm như vậy là vì Vân vĩ lang cho rằng mua bán rượu

tuy chỉ để ngụy trang, nhưng nếu đã làm ăn thì cũng phải ra vẻ một thương nhân

chính cống, là phải mưu toan vì lợi lộc, thấy tiền là sáng mắt. Rượu Trầm Đường

mặc dù thơm ngon tuyệt vời, nhưng giá thành vốn liếng khá cao, ban đầu buôn bán

rất khó thu lợi. Nhưng dân thường con nhà nghèo ủ rượu khác hẳn, nhiều chủng

loại, nguyên liệu phí tổn thấp, hương vị thuần, thu mua vào rồi đổi lại bằng

danh hiệu riêng của cửa hiệu, đội giá cao lên, có thể kiếm chác nhiều hơn.

Vì bận những việc như thế, đảo mắt một cái đã hơn mười

ngày trôi qua. Khí hậu miền Nam ấm lên rất nhanh. Hôm nay mười sáu tháng Ba,

sắc xuân đã sớm tưng bừng, Thư Đường toàn thân một bộ xiêm y màu xanh nhạt đang

ngồi xổm dưới giàn nho đếm từng vò rượu.

Đếm xong, nàng ôm lấy một vò rượu nhỏ, vừa quay người

lại đã thấy Nguyễn Phượng đang đứng sau lưng.

Điệu bộ Nguyễn Phượng như đã đứng đó đợi nàng từ lâu

lắm rồi. Hắn thấy Thư Đường thu dọn xong xuôi, đeo một chiếc túi bằng vải bố

nhỏ lên vai, biết là nàng muốn ra ngoài. Nguyễn Phượng cười nói: "Trước

giờ bận việc quá, hôm nay mới rảnh đến thăm muội. Không ngờ lại không đúng lúc,

muội lại đang muốn đi ra ngoài."

Thư Đường thấy Nguyễn Phượng, trong lòng vui vẻ. Nàng

đặt mấy vò rượu nhỏ lên chiếc bàn đá bên cạnh, lấy mấy tấm ngân phiếu trong

chiếc túi bằng vải bố ra: "Nguyễn Phượng ca, đây là tiền kết sổ hai tháng

vừa rồi, ta gửi trả cho Tứ thúc và tiểu Côn bọn họ. Ca giúp ta chuyển cho bọn

họ nhé, được không?"

Tứ thúc, tiểu Côn là những người Nguyễn Phượng thuê ủ

rượu giúp Thư Đường.

Nguyễn Phượng liếc mắt nhìn bí phương ủ rượu, nhăn mày

lại nói: "Đã nói mấy lần rồi, bán rượu được bao nhiêu bạc, muội cứ giữ lại

đi. Còn bọn Tứ thúc đã có ta trợ cấp rồi."

Thư Đường nghiêm trang lắc lắc đầu: "Như vậy

không được. Nguyên liệu ủ rượu là do Nguyễn Phượng ca tìm giúp ta. Tào đại ca

mua rượu, cũng do ca giới thiệu cho ta. Ngay cả công ủ rượu, cũng do Tứ thúc

bọn họ giúp ta làm hết. Ta cùng lắm là chỉ chạy tới chạy lui giao rượu, không

nên cầm hết toàn bộ ngân lượng kiếm được."

Nguyễn Phượng biết là cãi không lại Thư Đường, đành

phải cầm lấy mấy tờ ngân phiếu. Ánh mắt hắn lại đảo qua trên người nàng, nói "Mới vừa rồi ta tới, không thấy hai con chó ngao đâu, còn hai con la nhỏ

thì đứng cạnh cửa, bộ muội tính đi đâu hay sao?"

Thư Đường đang khom người ôm vò rượu vào lòng, nghe

hắn nói mà trong lòng vui vẻ. Vừa đi cùng Nguyễn Phượng ra phòng ngoài vừa nói "Hôm nay cha ta đến miếu dâng hương, Măng Tây Cải Trắng đi theo rồi.

Nguyễn Phượng ca, hôm bữa ta có một khách hàng mới, có một vị công tử muốn mua

rượu Trầm Đường, hôm nay ta đi ký kết giao dịch với hắn."

Nói xong, hai người đã ra khỏi khách đ**m Thư gia. Thư

Đường đóng cửa khách đ**m lại, đặt vò rượu cẩn thận lên xe. Nàng cầm chiếc roi

ngựa nhỏ, nói với Nguyễn Phượng: "Nguyễn Phượng ca muốn về Vương phủ sao,

ta thuận đường đưa ca một đoạn."

Thân phận Nguyễn Phượng hôm nay đâu còn như xưa. Hai

năm trước, sau khi Tam đại thế gia Phương Đường Thu tan rã, Lục Vương gia, tức

là cha ruột của Nguyễn Phượng, lấy danh nghĩa "nghĩa tử" mà rước hắn

trở về Vương phủ. Trong vụ khiến cho Tam đại gia tộc tan rã, không thể không kể

đến công lao của Nguyễn Phượng, từ đó về sau, quốc vương của Nam Tuấn quốc liền

phong cho Nguyễn Phượng làm Tiểu vương gia.

Chiếc xe lừa này của Thư Đường là nàng bỏ tiền mua để

chạy tới chạy lui buôn bán. Mặc dù xe lừa không quá nhỏ, nhưng hình dáng trong

ngoài gì cũng không thể xứng với thân phận vàng rực chói lóa của một tiểu vương

gia như Nguyễn Phượng.

Thế nhưng Nguyễn Phượng không hề ngại, cười đáp một

tiếng "Được", cuốn vạt áo lên ngồi vào bên cạnh Thư Đường.

Tiếng roi vang lên thanh thúy, hai con la nhỏ lập tức

lộp cộp lộp cộp lao đi. Con phố dài sầm uất đầy sắc xuân khiến Thư Đường hứng

thú hết nhìn Đông rồi lại nhìn Tây. Nguyễn Phượng lại bận suy nghĩ về chuyện

kinh doanh.

Không ngờ loại rượu Trầm Đường làm từ lúa mì Thanh

Khoa phía Bắc giá thành cao như vậy cũng có người muốn mua đi bán lại.

Nguyễn Phượng nhăn mày lại hỏi: "A Đường, mới vừa

rồi muội nói có khách hàng mới muốn mua rượu, đó là ai vậy?"

Động tác trong tay Thư Đường ngưng lại một chút, qua

một lát sau, nàng đáp: "Là một... một vị công tử họ Vân. Hắn tên là Vân

Diệp, là người vừa mới đến Kinh Hoa thành."

"Họ Vân?" Hàng lông mày của Nguyễn Phượng

càng nhăn hơn. Suy nghĩ một hồi, hắn nói với Thư Đường: "A Đường, đơn hàng

này có ký hay chưa cũng không cần thực hiện nữa. Chi bằng hôm nay muội từ chối

hắn đi. Sau này nếu muốn bán thêm rượu, ta sẽ thương lượng lại với Tào

Thăng."

Thư Đường nghe xong giật cả mình. Nàng quay đầu lại

nhìn Nguyễn Phượng một hồi, rồi quay mặt sang chỗ khác nhìn con la. "Không

được, ta không thể cứ dựa dẫm vào sự giúp đỡ của Nguyễn Phượng ca. Ta phải cố

gắng bán rượu. Về sau có thêm bạc cũng tốt, ... Ta sẽ dẫn cha đi du ngoạn xung

quanh, xem chỗ này chỗ kia một chút để mở mang kiến thức."

"Nhưng muội chỉ là một cô nương..."

"Vân công tử kia rất tốt." Thư Đường nói

"Lúc Tào đại ca nói với hắn đây là lần đầu ta buôn bán với người lạ, hắn

liền nói, sau này hắn thu mua rượu Trầm Đường, dù có bán được hay không hắn

cũng sẽ ứng bạc trả trước cho ta."

Nói đến đây thì xe đã đến chỗ rẽ vào cổng Lương vương

phủ, Nguyễn Phượng xuống xe, suy nghĩ một hồi rồi dặn dò nàng: "Nếu đã

vậy, muội muốn thực hiện chuyến giao dịch này thì cứ làm. Nhưng lúc ký hợp đồng

phải cẩn thận, không nên quá dễ dãi bán rẻ, phải chờ đối phương ra giá

trước."

Thư tiểu Đường gật gật đầu.

Nguyễn Phượng lại trầm ngâm một hồi rồi nói tiếp "Nếu bàn chuyện làm ăn, vì là chuyện của chính mình nên có người đi theo

không tiện."

Thư tiểu Đường lại gật gật đầu.

Nguyễn Phượng còn muốn nói gì đó tiếp, nhưng Thư Đường

đã nhanh hơn một bước, cắt ngang nói: "Nguyễn Phượng ca, ca yên tâm đi. Ta

đi Vọng Quy lâu bàn bạc chuyện làm ăn với Vân công tử, có Tào đại ca ở đó, nếu

gặp chuyện khó xử, ta sẽ tìm hắn nhờ giúp mà."

Nguyễn Phượng nghe xong mới yên tâm được một chút. Thư

Đường vừa vỗ con la rời khỏi, Nguyễn Phượng lại ở phía sau nhắn thêm "Hiện giờ ta đang có chút việc trong người, đợi xong xuôi rồi, ta sẽ đến

Vọng Quy lâu xem sao."

Nhưng nói chưa xong thì hai con la đã chạy được một

đoạn, nên Thư Đường cũng không có nghe rõ lắm.

Vân Trầm Nhã chọn một căn phòng nhỏ trên lầu hai, kế

bên cửa sổ, có thể nhìn toàn cảnh con phố bên dưới. Hắn đến sớm nửa canh giờ,

không có việc gì làm, dõi mắt ra cửa sổ nhìn đông nhìn tây một hồi. Trên con

phố có một nhành liễu mới mọc. Sói nghĩ thầm trong bụng, nhành liễu này trông

cũng được nhưng chẳng có chút khí phách nào, xa như Bắc Hoang, gần như Nam Tuấn

quốc, ở đâu cũng có loại cây liễu như thế này, tùy tiện là có thể tìm thấy hàng

đống. Cũng không hiểu tại sao tức phụ nhi của hắn, thật ra là tức phụ nhi của

đệ đệ hắn - Thẩm Mi - lại cố tình thích cái loại cây không có khí phách như thế

này.

Vân vĩ lang nghĩ đến đây, trong lòng không khỏi cảm

thán, trên thực tế, Thư tiểu Đường thích dây hoa mướp, so ra cũng đâu có khá

hơn Thẩm Mi này bao nhiêu.

Thói đời thật đúng là khiến người ta tan nát cõi lòng

a!

Một tràng tiếng vó lừa lộp cộp khiến Vân Trầm Nhã bừng

tỉnh trong suy tư. Vân vĩ lang duỗi tay ra chống lên tường, ló đầu ra ngoài cửa

sổ nhìn xem. Đầu đường xuất hiện một chiếc xe lừa nhỏ. Xe đến gần, một vị cô

nương nhảy xuống.

Cô nương này dung mạo rất mỹ lệ, mặc một bộ xiêm y

xanh biếc như nước hồ, trên vai đeo một chiếc túi nhỏ may bằng vải bố dài đến

thắt lưng, khiến nàng trông càng động lòng người hơn.

Vị cô nương này chính là Thư Đường - Thư thỏ. Sói ngắm

nhìn mà hôn mê choáng váng, đôi đồng tử lóe lóe lên, cặp mắt cong lên như trăng

rằm.

Rót sẵn hai tách trà nóng hầm hập, ngoài phòng liền

vang lên tiếng gõ cửa. Sói ba đuôi ngồi nghiêm chỉnh, mời thỏ vào nhà, mời thỏ

ngồi xuống, nghiêm trang bàn chuyện làm ăn với thỏ.

Thỏ nói: "Vân công tử, ngài ra giá là bao

nhiêu?" Sói hỏi: "Rượu Trầm Đường bán cho Vọng Quy lâu với giá bao

nhiêu?" Thỏ nói: "Năm lượng ba mươi mốt đồng." Vì thế sói nói "Vậy ta trả bảy lượng đi." Thỏ vô cùng sửng sốt kinh ngạc.

Một lát sau, thỏ nói: "Vân công tử, ngài muốn mua

số lượng bao nhiêu vò?" Sói cười hỏi: "Mỗi tháng rượu Trầm Đường bán

cho Vọng Quy lâu bao nhiêu vò?" Thỏ trả lời: "Trước kia hai mươi bảy

vò, nay ba mươi bốn vò." Vẻ mặt sói thoải mái nói: "Vậy đặt năm mươi

vò đi." Thỏ vô cùng sợ hãi.

Thư Đường do dự, nhất thời không biết phải mở miệng

như thế nào. Vân Trầm Nhã thấy mặt nàng lộ vẻ khó xử, bèn nói: "Năm mươi

vò, nếu ngươi cảm thấy ít, ta có thể tăng thêm chút nữa."

Lúc này dĩ nhiên là hắn đã đem đạo lý "Thân là

thương nhân chân chính, cần phải lấy lợi lộc làm trọng, thấy tiền là sáng

mắt" quên sạch sẽ hết.

Thư Đường vội nói: "Không phải vậy đâu, Vân công

tử." Nói xong, nàng lại thấp giọng nói tiếp: "Ta thấy, năm mươi vò

hơi bị nhiều quá."

Vân Trầm Nhã sửng sốt.

Thư Đường giải thích: "Rượu Trầm Đường này là do

ta và vài tiểu nhị khác cùng ủ. Nhân lực và nguyên liệu đều có giới hạn, nhất

thời, nhất thời không thể làm ra nhiều như vậy."

Vân Trầm Nhã vui vẻ cười rộ lên, hắn lại rót trà vào

tách cho cả hai người "Vậy Thư cô nương cảm thấy bao nhiêu vò là thích hợp

thì cứ bán cho ta bấy nhiêu vò đi."

Thư Đường nói: "Chuyện này ta phải trở về tính

lại."

Vân Trầm Nhã ngước mắt liếc nhìn nàng một cái, thản

nhiên cười nói: "Không vội."

Thư Đường chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn khá quen thuộc.

Ngẩn người, nàng không kềm được nói: "Vân công tử, cám ơn ngươi. Lúc trước

ta cũng có quen một vị công tử họ Vân, cách nói chuyện của hắn cũng giống như

ngươi vậy."

Lời vừa dứt, bàn tay cầm ấm trà của Vân Trầm Nhã khẽ

run lên. Ngoài cửa sổ có trận gió thổi vào, mang theo chút cảm giác mát mẻ,

nhưng ánh mặt trời mùa xuân vẫn chói chang như trước. Vân vĩ lang trầm mặc

trong chốc lát, bỗng nhiên quay đầu lại nhìn nàng, hỏi: "Rượu này tên là

Trầm Đường, là vì nguyên nhân gì?"

Thư Đường ngẩn ra, cúi đầu xuống. Không bao lâu sau,

nàng ngập ngừng nói: "Vân công tử, chuyện này...ta có thể không trả lời,

có được không?"

Trong lòng bỗng dưng căng thẳng, Vân Trầm Nhã há mồm,

chỉ hô lên được một chữ: "Ngươi..." có thể đoán ra lời còn chưa nói,

ngừng một lát, hắn lại bày ra vẻ mặt vân đạm phong khinh cười nói: "Được,

không cần trả lời ta."

Thư Đường vẫn gục đầu xuống, dường như có chút xấu hổ.

Một hồi sau lấy lại tinh thần, nàng ngẩng đầu lên hỏi: "Vân công tử đến từ

Thần Châu Anh Triêu quốc, là người ở phương nào?"

Vân Trầm Nhã cười nói: "Tại hạ là người ở Vĩnh

kinh."

Thư Đường mím môi, trầm mặc một lúc lâu, nàng lại hỏi "Vậy Vân công tử có từng đi qua Giang Nam chưa?"

Vân Trầm Nhã ngẩn ra, yết hầu giật giật, ngưng thần

nhìn nàng mà không trả lời.

Thư Đường chỉ nghĩ là hắn không kịp phản ứng, lại

cuống quít khoa tay múa chân, nói: "Giang Nam có thể chèo thuyền du ngoạn

trên sông, mui thuyền thấp, lắc lư bềnh bồng, bên trong có ngọn nến mờ ảo, có thể

ẩm rượu, có thể ngủ."

..."Thật ra phong cảnh nơi này nhìn

thật giống Giang Nam, chèo thuyền du ngoạn trên sông, mui thuyền thấp, lắc lư

bềnh bồng, bên trong có ngọn nến mờ ảo, có thể ẩm rượu, có thể ngủ."...

..."Giang Nam? Là quê hương của Vân

quan nhân sao?"...

..."Vân quan nhân, sau này ta sẽ

dành dụm kiếm tiền, đủ bạc rồi ta sẽ đi Giang Nam thăm chàng."...

Đó là những lời hắn đã nói với nàng lúc trước. Hai năm

nay, một chữ nàng vẫn nhớ kỹ không quên.

Ngửa đầu uống một ngụm trà, rõ ràng là trà đã nguội,

nhưng uống vào lại nghe nóng như bỏng cả tim phổi. Ngực đột nhiên đau nhói lên,

nụ cười trên mặt Vân Trầm Nhã sắp không thể giữ nổi: "Tại sao...lại hỏi

như vậy?"

Thư

Đường ngẩn người, nghiêng đầu nhìn xem cảnh náo nhiệt ngoài cửa sổ. Giây lát

sau, nàng vẫn cười, sâu tận đáy đôi mắt trong suốt lấp lánh ươn ướt như mặt

nước hồ thu: "Vân công tử, ngươi kể cho ta nghe một chút chuyện về Giang

Nam đi. Ta vẫn muốn đi thăm nơi đó một chút, nhưng vẫn chưa thể đi

được..."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.