Chương 3

Thư Đường lần đầu được đề thân, tay không mà về, không

khỏi chán chường suy sụp nhiều ngày.

Ngoài phòng hoa đỗ quyên mới nở, trong nắng xuân, cánh

hoa đỏ rực như tươm máu.

Đã nhiều ngày nay, Thư Đường ôm một đống việc bề bộn

linh tinh làm để quên đi phiền muộn, lúc này hơi rảnh rang nhàn hạ, liền ngắm

nhìn hoa Đỗ quyên, thỉnh thoảng giúp Thang tiểu nhị biên chép sổ sách.

Khách đ**m của nhà họ Thư quy mô khá nhỏ, chỉ cho nghỉ

trọ mà không cho ở trọ. Ngoại trừ Thang tiểu nhị, còn có hai tên chạy việc vặt

và hai đầu bếp, chưởng quỹ không cần mỗi ngày túc trực ở khách đ**m. Thế là Thư

Tam Dịch Thư lão tiên sinh hễ rảnh rỗi liền ra ngoài hóng hớt.

Nghe nói dạo gần đây, tiểu ác bá của Kinh Hoa thành –

Hồ Thông vung tiền như rác, muốn ngủ với cô nương đầu bảng của Phù Sinh đường –

Lan Nghi cô nương. Hai người làm việc ấy đến bước cuối cùng thì Lan Nghi cô nương

lại thôi, nói nguyệt sự đến, không chịu làm tiếp.

Hồ Thông tự cho là nam tử hán đại trượng phu, cũng

không muốn so đo nhiều, đành ngậm bồ hòn làm ngọt, chỉ nói là ngày khác sẽ ngủ

tiếp.

Ai ngờ sang hôm sau, Lan Nghi cô nương cầm bạc của

hắn, mua một tượng phật bằng ngọc thật lớn, sai người đem tặng cho Vân Trầm Nhã

ở Vân phủ, còn kèm theo một bức thư tình, chữ chữ như châu như ngọc, thâm tình

miên man.

Tiểu ác bá Hồ Thông vô tình biết được chuyện này, tức

đến xanh mặt, xắn tay áo lên muốn tìm Vân Trầm Nhã tính sổ.

Đến nơi, ai ngờ thấy cổng lớn Vân phủ rộng mở, bốn gia

đinh nghênh đón ở cửa.

Vân Trầm Nhã biết mục đích đến của Hồ Thông, tức thì

nhiệt tình đón hắn vào phủ, không những đem tượng phật bằng ngọc và lá thư tình

chuyển tặng cho hắn, mà còn tặng kèm hắn vài món đồ chơi nhỏ mang đến từ Anh

Triêu quốc.

Hồ Thông bị thái độ của Vân đại công tử làm cho hồ đồ,

liền trở nên ôn hòa nhã nhặn mang tâm tình phát tài trở về. Đi được nửa đường,

cảm thấy có chút không đúng, ngẫm nghĩ lại mới phát giác Vân Trầm Nhã đang làm

nhục hắn.

Hồ Thông quay trở lại Vân phủ lần thứ hai, nhưng cửa

đóng sầm trước mặt không cho hắn vào. Hắn nhảy loi choi chửi mắng trước cửa Vân

phủ một lúc lâu mà vẫn chưa hả giận, khiến một đám đông tò mò vây quanh đến ba

tầng đứng xem.

Hắn còn xắn tay áo lên đem pho tượng phật bằng ngọc

kia ném xuống đất bể tan tành.

Một lát sau, một cánh cửa của Vân phủ mở rộng, Vân

Trầm Nhã giũ giũ áo choàng, ung dung bước ra.

Đến trước đống ngọc vụn, Vân đại công tử lựa lựa chọn

chọn một hồi, tuyển ra một khối lớn nhất còn lành lặn, kêu gia đinh cầm đem ra

tiệm mài thành một chiếc vòng ngọc, sau đó lại giũ giũ áo choàng, ung dung quay

vào trong phủ.

Thư Đường đang giặt quần áo trong sân nhà như thường

lệ, nghe cha kể lại câu chuyện này, cũng chạy ra kỹ viện, dựng thẳng đứng hai

lỗ tai lên hóng hớt.

Hồng Nữu nhà họ Thư mặt ủ mày chau đã nhiều ngày, nay

khó lắm mới thấy nàng hứng chí lại như vậy. Thư Tam Dịch vui vẻ, lại mượn gió

vượt sóng nhân tiện kể thêm vài câu chuyện hành tỏi ngoài lề.

Phố phường đồn đãi toàn là những chuyện si nam oán nữ

miên hoa túc liễu. Thư Đường càng nghe càng ủ rũ, nàng cảm thấy mấy chuyện ngâm

gió ngợi trăng này đều rất xa xôi đối với mình, bản thân nàng là người thật

thà, thích hợp với cuộc sống nam cày ruộng nữ dệt vải, sáng dậy ăn cháo trắng

thôi.

Những ngày gần đây, chuyện về Vân Trầm Nhã càng ngày

càng nhiều. Thư lão tiên sinh kể chuyện, trong mười chuyện đã có tám là nhắc

đến hắn. Nam Tuấn quốc dân tình cởi mở, Vân công tử vừa mỹ mạo mà tính tình lại

vui vẻ, hình dáng tựa thần tiên, chỉ cần dạo một vòng trên đường cái, lập tức

có nữ tử tuyên bố không phải hắn sẽ không thèm gả.

Thư Đường nghe một hồi, trong lòng có chút tư vị khó

chịu, lau lau tay vào tạp dề, vừa đi vừa nói với Thư Tam Dịch là nàng thèm đậu

hủ dồn thịt, nên ra ngoài đi dạo rồi mua ăn luôn.

Thư Tam Dịch không thể gọi nàng lại, đành kêu một gã

sai vặt đang nghiêng ngả lảo đảo chạy từ cửa khách đ**m vào chặn nàng lại.

Gã sai vặt lộ vẻ kinh hãi, bước chân xiêu vẹo, đầu

lưỡi run rẩy, lắp bắp nói “Đường muội tử, có...có...người đến...”

Thư Đường nghệt mặt ra, ngẫm lại lời nói của hắn, kinh

hoảng nói “Chúng ta đâu có hạ độc vô thức ăn a!”

Thư Tam Dịch run lên, bước ba bước thành hai bước,

tiến lên hỏi: "Người nào đến? Có phải là nha môn không?"

Gã sai vặt lắc đầu, lưỡi co rúm lại

“Vân...Vân...Vân...”, sau một lúc lâu cũng không thốt ra được “vân” gì cả.

Thư Tam Dịch sốt ruột, đẩy hắn ra, sải bước chạy ra

ngoài cửa khách đ**m.

Phố Đường Hoa là một con ngõ nhỏ, Thư gia mở khách

đ**m ở chỗ này, ngày thường ngoại trừ Đường nhị thiếu gia ra, chỉ có người bình

dân áo vải tầm thường ra vào chỗ này.

Thế mà lúc này lại có một vị công tử mặc cẩm bào, mặt

mày nghiêm nghị đứng trong khách sảnh, thật giống như hạc giữa bầy gà.

Thư Tam Dịch kinh sợ cúi đầu thấp xuống, tiến lên hỏi

“Vị khách quan này, không biết muốn chỉ giáo gì đối với tệ khách đ**m?"

Cẩm y công tử sửng sốt, chắp tay lại, đang muốn lên

tiếng chào hỏi, không ngờ Thư Tam Dịch lại nhanh nhẩu nói: "Nếu khách quan

cảm thấy tệ khách đ**m khó coi, muốn đập bàn ném ghế, lật ngói dỡ phòng gì đó,

tất cả đều không thành vấn đề." Nói xong, lão nuốt một ngụm nước miếng,

cười xòa thêm một câu hữu nghị: "Nhưng xin đừng đả thương người."

Khóe miệng cẩm y công tử giật giật vài cái, chuyển mắt

nhìn một nữ tử đang chạy từ sau viện tới. Người tới đúng là Thư Đường, vừa vào

khách sảnh, hai mắt hết nhìn đông rồi tới nhìn tây. Cẩm y công tử thở phào nhẹ

nhõm, tiến lên hai bước nói: "Thư cô nương, đã lâu không gặp, không biết

có còn nhớ tại hạ chăng?"

Thư Đường sửng sốt, ngẩng đầu lên, lúc này mới nhận ra

người trước mắt là người đã theo hầu bên cạnh Vân Trầm Nhã ngày ấy - Tư Không

Hạnh.

Tư Không Hạnh đến đây là vì có chuyện nghiêm túc quan

trọng để bàn.

Hắn nói, Vân Trầm Nhã làm ăn buôn bán tại Nam Tuấn

quốc, quan hệ rộng rãi khắp nơi, trước đó vài ngày tiêu không ít bạc mời khách

uống rượu, nhưng yêu cầu về chất lượng rượu càng ngày càng cao, hiện đang có

nhu cầu cấp bách muốn tìm một lão bản chuyên mua bán rượu làm đầu mối cung cấp

riêng.

Tư Không Hạnh nói một hơi, sau đó ra giá cũng không

thấp. Còn nói Vân Trầm Nhã lúc này đang chờ ở Tân Nguyệt lâu ngoài phố Tam

Điều, nếu Thư lão tiên sinh thích, mời đến đó ký kết thỏa thuận.

Cuộc mua bán này đối với Thư Tam Dịch mà nói là một

món hời. Tiền tài tự dưng từ trên trời rơi xuống khiến lão choáng váng cả đầu.

Cũng không nghĩ nhiều rằng trên đời này làm gì có bữa cơm nào ăn mà không phải

trả tiền, lập tức lôi nữ nhi đi theo Tư Không Hạnh về phía Tân Nguyệt lâu.

Trong lâu, thực khách chỉ có hai ba người, còn lại đa

số là các cô nương như hoa như ngọc đang gãi đầu cắn móng, ao ước được người

nào đó để ý đến. Vân Trầm Nhã ngồi sau tấm bình phong hoa lá cành, thấy cha con

nhà họ Thư đến bèn đứng lên tiếp đón, nói: "Là tiểu Đường à, đến đây, đến

đây!" Bộ dáng khá giống chó vẫy đuôi khi thấy chủ.

Hắn bình tĩnh, nàng ung dung, nhưng các cô nương xung

quanh đều kinh ngạc đến ngây người.

Thư Tam Dịch vui tươi hớn hở kéo Thư Đường qua, nói

hươu nói vượn vài ba câu về chuyện làm ăn. Tư Không Hạnh đứng bên cạnh như một

khúc gỗ. Đàm luận chuyện chính sự xong, Vân Trầm Nhã lại tán gẫu với Thư Tam

Dịch, chủ yếu là lắng nghe, nói tràng giang đại hải một hồi khiến Thư Tam Dịch

bị hắn lừa, cứ tưởng hắn là người tốt.

Không bao lâu sau, lại có tiểu nhị của khách đ**m Thư

gia đến tìm, nói là có khách quan muốn đặt rượu, bảo Thư Tam Dịch phải trở về.

Thư Tam Dịch về khách đ**m trước, để nữ nhi ở lại. Hắn

nói như thế này: "Vân công tử kiến thức quảng bác, ngươi quen biết hắn, đó

là duyên phận. Ngươi ở lại đây nghe hắn đàm đạo, nhất định là rất thú vị!"

Tiểu Đường Đường nhà Thư gia gật gật đầu, hùa theo nói

“Ta cũng thấy Vân quan nhân là người có tài!”

Đầu bên này, Vân Trầm Nhã tươi hơn hớn phe phẩy cây

quạt; đầu bên kia, Tư Không Hạnh mặt mày cứng ngắc như khúc gỗ, chỉ giơ tay lên

ấn ấn xoa xoa lằn gân xanh hai bên thái dương. Cũng khó trách Tư Không Hạnh đã

phản ứng như thế. Thư Đường là một người thành thật, còn Vân Trầm Nhã như vật

trong ao, nếu Thư Đường theo hắn, chắc chắn sẽ bị ăn đến mảnh xương vụn cũng

không còn.

Nghĩ vậy, hắn không kềm nổi liếc mắt nhìn Thư Đường

một cái nữa.

Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường, ngoài cuộc tỉnh

táo trong cuộc u mê. Tiểu Thư Đường đang ở Lư Sơn, nhìn không rõ dưới lớp da dê

của Vân đại công tử là một con sói thành tinh có ba cái đuôi to, chỉ trong chốc

lát, nàng đã ngốc nghếch liều lĩnh hòa mình vào câu chuyện của Vân vĩ lang. (Vân

vĩ lang: Vân đuôi sói, ý bảo anh Vân mình dê mà lộ ra đuôi sói)

Thư Đường hỏi: "Vân quan nhân, ngươi mua bán cái

gì?"

Vân vĩ lang thực khiêm tốn: "Chuyện gì cũng làm

một chút nhưng cũng không đặc biệt chuyên sâu vào thứ gì cả, biết tính toán sổ

sách nên thu nhập cũng tạm ổn."

Hai người đang nói chuyện, không ngờ vài nữ tử gần đó

nhào lại gần, trang phục diễm lệ, mặt mày đưa tình ẩn tình, đi đầu là một cô

nương mặc áo lam trông có vẻ nhanh nhẹn, hoạt bát.

Cô nương áo lam mỗi bước chân như nở hoa sen, đi tới

gọi một tiếng: "Vân công tử, thật trùng hợp." Nói xong, những cô

nương khác đều ùa lên, ngươi một lời, ta một lời, líu ríu ầm ĩ không ngừng, đẩy

Thư Đường ra phía sau.

Vân vĩ lang thấy cảnh này, đầu tiên là kinh ngạc sửng

sốt, sau đó chỉ tươi cười. Vừa đong đưa cây quạt tiếp đón các cô nương, vừa lén

thông qua khe hở giữa đám người nhìn Thư tiểu Đường phía xa xa. Tiểu Đường vốn

đang ngồi, sau thấy mấy vị cô nương ùa tới, liền bưng nguyên băng ghế chuyển ra

phía sau. Ai ngờ mấy cô nương kia vẫn không cam lòng, còn muốn chen chúc xô đẩy

nàng ra tận đằng sau, nàng chỉ hiền lành trừng mắt lên nhìn, dứt khoát nhường

luôn cho băng ghế, chạy tới đứng phía sau Vân Trầm Nhã, còn Tư Không Hạnh vẫn

đứng hầu bên cạnh.

Thì ra vị cô nương áo lam kia là người đã tặng pho

tượng phật bằng ngọc cho Vân Trầm Nhã vài ngày trước đây – cô nương đứng đầu

bảng của Phù Sinh đường – Lan Nghi cô nương.

Phù Sinh đường vốn là một gánh hát, từ sau khi ca kỹ

đầu bảng bán mình vì gánh hát lụn bại, Phù Sinh đường này chẳng khác gì thanh

lâu. Điểm khác nhau duy nhất chính là các cô nương trong đường đều là tự do,

ban ngày muốn làm gì thì làm, ban đêm muốn bán mình thì bán, tất cả đều là cam

lòng tự nguyện.

Mấy vị cô nương này nói chuyện thật rôm rả, tiểu Đường

nhà họ Thư liền dựng thẳng đứng lỗ tai lên lắng nghe, biết được nhiều tin đồn

mới mẻ thú vị, bản thân nàng cũng vui vẻ hẳn lên.

Mấy vị cô nương này tính tình vốn đều buông thả, trong

chốc lát có hai người vì chiếc vòng, cây trâm mà tranh cãi ầm ĩ cả lên. Lan

Nghi cô nương thấy mấy ả kia mất thể thống như vậy, tất nhiên là không thèm

khuyên can, chỉ ngồi một bên chế giễu.

Thư Đường nhìn nhìn Vân Trầm Nhã, thấy hắn vẫn ung

dung nhàn rỗi ngồi uống trà như cũ; lại nhìn nhìn Tư Không Hạnh, thấy hắn vẫn bày

gương mặt cứng ngắc như khúc gỗ ra như cũ. Nghĩ nghĩ một hồi liền tiến lên,

tính khuyên giải một đôi câu. Vân Trầm Nhã thấy nàng có động tĩnh, cặp mắt hắn

chăm chú quan sát một cách đầy hứng thú.

Hai vị cô nương đang cãi nhau đến lúc hăng hái nhất,

Thư Đường còn chưa kịp khuyên can, một cô nương đã cầm lấy bầu rượu đập lên

bàn.

Sức lực hơi quá tay, bầu rượu kia thẳng tắp nện trước

mặt Vân Trầm Nhã. Rượu văng ra lênh láng bốn phía, nhưng không làm ướt trang

phục của Vân đại công tử. Nguyên nhân là vì Thư Đường đã vượt lên trước một

bước, nhào đến trước người che chắn giúp hắn.

Vân vĩ lang ngừng động tác phe phẩy quạt lại, tâm tư

xem náo nhiệt không còn một mảnh.

Mọi người xung quanh đều choáng váng. Duy chỉ có mình

Thư Đường vẫn xem như không có chuyện gì, đứng lên, dùng tay áo của mình chùi

chùi lên trang phục của Vân sắc lang, lau từng giọt rượu tí hon giúp hắn, thấy

lau mãi mà cũng không xong, bèn nói: "Ta cảm thấy bộ trang phục này của

ngươi nên đem giặt đi."

Nói xong, nàng lại vui vẻ đứng lên, thối lui đến đứng

một bên, tiếp tục dựng thẳng đứng hai lỗ tai lên hóng hớt.

Lúc này mọi người quanh bàn đều bình tĩnh lại, ai nấy

nhìn nhau, thần sắc mỗi người một vẻ.

Trong tích tắc, Vân Trầm Nhã xếp cây quạt lại vỗ một

cái chát vào lòng bàn tay, tươi cười nói: "Các vị cô nương có ầm ĩ cũng đã

ầm ĩ rồi, xin bớt giận đi!" Nói xong, hắn lại móc ra một cái vòng tay từ

trong tay áo, thả xuống trước mặt hai vị cô nương kia, "Nói đi nói lại,

hai vị cô nương đây cũng chỉ vì một câu nói của Vân mỗ mà tranh cãi, chiếc vòng

tay này xem như chút tâm ý của tại hạ."

Vòng tay trên bàn trắng óng ánh trong suốt. Lan Nghi

cô nương nhìn thấy, trong khoảnh khắc sắc mặt trắng bệch. Nàng khó tin nhìn Vân

Trầm Nhã, nói: "Cái này, vòng tay này quả thực..." Nhận ra lai lịch

chiếc vòng tay, Lan Nghi tức giận dậm chân cái đùng rồi xoay người bước đi.

Vòng tay trên bàn đúng là làm từ mảnh ngọc vỡ còn rơi

rớt lại của pho tượng phật bằng ngọc mà Lan Nghi cô nương đã tặng cho Vân Trầm

Nhã.

Mấy cô nương kia cũng đoán được lai lịch của chiếc vòng

tay, trong lòng ngũ vị tạp trần, như đứng trong đống lửa, như ngồi trong đống

than, sau một lát ai nấy đều tìm cớ bỏ đi mất, chỉ còn lại chiếc vòng tay bạch

ngọc lấp lánh nằm trơ trọi trên bàn.

Vân Trầm Nhã ngoài cười nhưng trong không cười, phe

phẩy cây quạt, nói xong câu "tạm biệt", liền tự châm rượu tự uống một

mình.

Thư Đường thấy ai nấy đều đi hết, lại chạy về băng ghế

mình ngồi lúc đầu, hai mắt mê mẩn nhìn chiếc vòng tay kia, chốc chốc nàng lại

sờ sờ. Chậc chậc, chất ngọc mát lạnh tới tận phổi, sờ tới đâu nghe sướng tới

đó.

Vân Trầm Nhã thấy điệu bộ nàng như vậy, động tác uống

rượu không khỏi chậm lại, ánh mắt lưu chuyển nhìn nhìn nàng.

Thư tiểu Đường mím môi, mặt dày nói: "Vân quan

nhân, các nàng ấy đều thấy chiếc vòng tay này chướng mắt, nhưng ta lại thấy nó

rất đẹp. Cho ta đi, có được không?"

Động tác uống rượu của Vân Trầm Nhã ngưng lại, nhưng

vẫn không lên tiếng.

Thư Đường lại vội vàng thêm một câu: "Nguyên gần

đây có người đề thân với ta, lần đầu tiên đã không thành, thật là xui xẻo. Ta

nghe nói vòng ngọc có thể xua đi điềm xấu mang lại may mắn, cho nên muốn có một

cái để đeo khi đi xem mắt, sau này không chừng có thể gặp được một tướng công

thật thà phúc hậu."

Vân Trầm Nhã nghe vậy, xoay xoay chén rượu trong tay,

cúi đầu nhìn rượu trong chén.

Mặt rượu long lanh phản chiếu nụ cười thâm sâu khó

lường trên gương mặt hắn: "Mới vừa rồi khi rượu văng tung tóe, sao ngươi

lại muốn che chắn giúp ta?"

Thư Đường sửng sốt, đột nhiên cười hắc hắc hai tiếng,

nói: "Nguyên ta không nghĩ là sẽ giúp ngươi che chắn, lúc đó, ta thấy y

phục của ngươi quá quý giá, nếu bị dơ thì thật đáng tiếc, nên mới giúp ngươi

che chắn." Nói xong, nàng lại giơ tay ra sờ sờ chiếc vòng tay trên bàn,

lm lm môi nuốt nước miếng, muốn cầm lấy đeo thử.

Không ngờ đột nhiên Vân Trầm Nhã thò tay ra chặn lại,

đoạt lấy chiếc vòng tay kia đi, thản nhiên nói: "Vật này không thể cho

ngươi."

Thư Đường ngẩn ngơ, lại "A" một tiếng, vừa

mới lộ ra vẻ thất vọng, ai ngờ Vân Trầm Nhã lại thêm một câu "Nếu ngươi

thật muốn đeo vòng may mắn, vậy để ngày mai ta tặng cho ngươi một chiếc vòng

khác."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.