Chương 26

Mấy ngày sau, lời đồn đãi về cha con nhà họ Thư truyền

khắp Kinh Hoa thành của Nam Tuấn quốc. Vốn chỉ an phận nằm trong một góc của

con ngõ nhỏ Đường Hoa, nay chịu nghìn nghìn người xăm xoi chỉ trích, khách đ**m

Thư gia phải tạm thời đóng cửa. Thư Đường ôn tồn khuyên cha nàng, nói chuyện

này chỉ là do người bên ngoài đã hiểu lầm, qua mấy ngày nữa thôi nhất định sẽ

yên tĩnh lại.

Không ngờ qua mấy ngày sau, sự tình lại càng ngày càng

nghiêm trọng hơn.

Lời đồn đơn giản chỉ nói Thư Đường là nữ nhi của Thư

Tam Dịch và Uyên Ương, nhưng vấn đề là ở chỗ cái tên Uyên Ương này.

Hai mươi năm về trước, trong Hồng Tước quán Kinh Hoa

thành có một cặp tỷ muội. Một người tên là Thủy Sắt, một người tên là Thủy

Tĩnh. Hai người cũng không phải là tỷ muội ruột thịt, chỉ là tỷ muội kết nghĩa,

nhưng tình nghĩa rất sâu đậm. Năm ấy, các cô nương trong Hồng Tước quán đều

thân mang tuyệt kỹ, bán nghệ chứ không bán thân, cho nên được người người kính

trọng. Sau đó, chính thê của Lục Vương gia qua đời, lão tích tụ buồn rầu, chợt

nảy sinh tình cảm với Thủy Sắt. Kể từ khi Thủy Sắt chuyển vào ở trong phủ của

Lục Vương gia, danh tiếng của Thủy Tĩnh ở Hồng Tước quán nổi bật lên, có một

không hai.

Cây to đón gió, năm đó Thủy Tĩnh bị một người tên là

Uyên Ương cô nương đố kỵ. Uyên Ương vốn là danh kỹ thanh lâu, vì giỏi ca múa

nên tự kiếm ngân lượng chuộc thân, sau đó gia nhập Hồng Tước quán. Thủy Tĩnh

vốn có ơn tri ngộ đối với Uyên Ương, nhưng không ngờ Uyên Ương ghen tị địa vị

của nàng, lén sử dụng độc kế, hại Thủy Tĩnh mất đi tính mạng.

Năm đó thanh danh của Thủy Tĩnh ở Kinh Hoa thành rất

tốt, sau lưng lại có chỗ dựa là Thủy Sắt và Lục Vương gia, khi tra ra cái chết

của nàng là do Uyên Ương hãm hại, Uyên Ương đều bị vạn người mắng chửi, cuối

cùng bị thi hành hoả hình – thiêu sống. Sau khi Uyên Ương chết, tất cả những gì

liên quan đến ả ta đều bị đốt cháy sạch không còn một mảnh.

Đây vốn là một chuyện rất cũ, sau nhiều năm, cảnh còn

người mất, nhưng phố phường vẫn còn nhiều người đem ra làm đề tài bàn cãi lúc

nhàn rỗi. Thư Tam Dịch thì ít bị đề cập đến, khổ là khổ cho tiểu Đường muội nhà

họ Thư. Tiếng đồn nói rằng nàng kế thừa lòng dạ của mẫu thân mình, còn nói nàng

giống mẫu thân nên lẳng lơ, thích trêu ghẹo nam nhân, thậm chí còn đem chuyện

nàng liên tục đi xem mắt vài ngày trước đó ra xuyên tạc.

Thư Đường vốn thanh giả tự thanh, không bị ảnh hưởng

nhiều. Nhưng mỗi lần nàng đi ra ngoài đều bị người ta chỉ trích chửi rủa, cứ

như thế sau vài lần, nàng đành phải ấm ức ở lại trong phòng, không có việc gì

quan trọng thì không đi ra ngoài. Thư Tam Dịch biết chuyện này nhất định khó

qua, nên cho đầu bếp và sai vặt trong khách đ**m một ít bạc vụn, bảo bọn họ tạm

thời rời đi, lão còn tính mang Thư Đường rời khỏi Kinh Hoa thành tránh đi một

thời gian.

Ai ngờ, cha con nhà họ Thư còn chưa kịp đi, tiểu ác bá

Hồ Thông của Kinh Hoa thành đã dẫn người tìm tới cửa. Hắn đề cập tới chuyện lúc

trước tòa phủ của mình bị cháy và chuyện hoa cỏ sau vườn của Lan Nghi cô nương

bị phá hoại. Hồ Thông biết người đứng đằng sau giả ma giả quỷ là Vân Trầm Nhã.

Vì Vân vĩ lang và Thư tiểu Đường kết nghĩa, hắn lại không thể trêu vào Vân Trầm

Nhã, bèn đem tội danh này đổ lên đầu Thư Đường, muốn mượn chuyện này khích Vân

vĩ lang ra mặt.

Hồ Thông ra lệnh cưỡng chế Thư Đường năm ngày sau phải

đến Tử Vi đường trong Kinh Hoa thành đối đáp với hắn. Tử Vi đường là một lễ

đường được xây nên vì dân chúng, nếu có người tranh cãi ở Tử Vi đường, tuy có

quan viên phân xử, nhưng kết quả cuối cùng lại quyết định bởi cuộc trưng cầu

dân ý dự thính. Năm đó Uyên Ương cũng chính là bị phán tội thiêu sống ở Tử Vi

đường này.

Ầm ĩ đến mức này, Thư Đường dù có trăm miệng cũng khó

lòng giải bày, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Thật ra đối với lời đồn đãi,

nàng một chút cũng không tin. Mặc dù Thư Đường không có ấn tượng gì đối với mẫu

thân của mình, nhưng mẫu thân của nàng để lại cho nàng chiếc tráp đựng nữ

trang, trên tráp có khắc hai đóa sen, loài hoa này ngoài thanh nhã, trong đạm

bạc, không mang theo một chút thái độ quyến rũ kiêu căng nào. Mẫu thân của nàng

sao có thể là người mà ai cũng có thể lấy làm trượng phu được?

Nhưng, cái gọi là lời đồn đãi, tất không phải là không

có nguyên nhân, cho dù là người thật thà như Thư Đường cũng không tránh được

phải suy nghĩ. Thư Tam Dịch đoán nhất định có người đứng sau lưng lời đồn thêm

mắm dặm muối này, nhưng lão chỉ là dân chúng bình thường, cũng không thể tra ra

được chuyện gì, đành phải suốt ngày chịu đựng chửi rủa, đi loanh quanh trên

đường mong có thể tìm ra manh mối.

Hôm nay, Thư Tam Dịch mới vừa vòng đến con hẻm sau

lưng khách đ**m Thư gia, chợt nghe bên cạnh có tiếng gió xẹt qua. Khi ngẩng đầu

lên, chỉ thấy một người mặc bộ y phục bằng vải bố đang đứng phía trước.

"Thư tiên sinh." Người trong bộ y phục bằng

vải bố chắp tay cười. Mặt của hắn đeo chiếc mặt nạ che lại nửa khuôn mặt, thân

hình cao ngất, thanh âm nghe không ra tuổi tác.

Thư Tam Dịch nhìn người nọ một cách đề phòng.

Người trong bộ y phục bằng vải bố cũng nghiêm túc, nói

thẳng: "Hôm nay tiểu sinh đến là vì muốn làm phiền Thư tiên sinh một

việc." Hắn cười "Ba ngày sau phân xử tại Tử Vi đường, xin Thư tiên

sinh thừa nhận Thư Đường là nữ nhi của ngươi và Uyên Ương."

Thư Tam Dịch sửng sốt, một lát sau, lão chỉ hỏi lại "Ngươi là ai?"

Người mặc bộ y phục bằng vải bố không đáp. Hắn trầm

mặc một lúc lâu, ngắn gọn vào vấn đề chính, nói: "Nếu Thư tiên sinh không

đáp ứng cũng được. Nhưng tiểu sinh phải nhắc nhở tiên sinh một câu, nay đã có

kẻ xấu nảy sinh nghi ngờ đối với thân phận của Thư Đường. Nếu tiên sinh dùng

cái tên Uyên Ương để ngụy trang, nhất thời sẽ có thể che giấu được thân phận

thật của Thư Đường. Nếu tiên sinh nói ra Thư Đường không phải nữ nhi thân sinh

của ngươi, tất sẽ có người truy đến cùng việc này. Đến lúc đó, đối phó với Thư

Đường sẽ không phải là những dân chúng bình thường này nữa, mà là..."

Người trong bộ y phục bằng vải bố không nói hết câu,

khóe môi cười lạnh, đợi Thư Tam Dịch lên tiếng trả lời.

Thư Tam Dịch tất nhiên hiểu được mối liên hệ lợi hại

trong đó. Lão trầm ngâm một hồi, nghiêm trang nói: "Vậy ngươi có bảo đảm

nàng không xảy ra vấn đề gì hay không?"

Người trong bộ y phục bằng vải bố sửng sốt.

Thư Tam Dịch biết người này nhất định có ý đồ gì đó

đối với thân phận của Thư Đường, lão tiến lên từng bước nói ra điều kiện "Ta không hỏi ngươi là ai, đến lúc đó ta thừa nhận tiểu Đường là nữ nhi

thân sinh của ta và Uyên Ương cũng được, nhưng nếu dân chúng muốn định tội tiểu

Đường, ngươi có bảo đảm nàng không xảy ra chuyện gì hay không?"

Dưới mặt nạ, người trong bộ y phục bằng vải bố nhướng

đuôi lông mày lên. Một lát sau, hắn lại cười rộ lên, nụ cười của hắn ít đi vài

phần lạnh lùng, hơn vài phần trêu chọc. "Nếu ta không đáp ứng, Thư tiên sinh

ngươi cũng chỉ có một con đường này là có thể đi mà thôi. Chẳng lẽ bằng vào

năng lực của ngươi, còn có thể cùng ta liều mạng cá chết lưới rách hay

sao?"

Nghe được lời này, sắc mặt Thư Tam Dịch trong phút

chốc trắng bệch ra.

Không ngờ người trong bộ y phục bằng vải bố kia ngừng

trong chốc lát, đột nhiên nói: "Bảo đảm nàng không xảy ra bất kỳ vấn đề gì

thì quá khó khăn. Nhưng ta có thể đáp ứng ngươi, tạm thời bảo vệ mạng sống của

nàng. Dù sao – phải đến tình hình lúc đó mới biết được, người muốn lấy mạng của

nàng cũng không phải là ta."

Người trong bộ y phục bằng vải bố dứt lời liền lắc

mình bỏ đi ngay. Chỉ còn Thư Tam Dịch đứng tại chỗ, gương mặt trắng bệch, không

biết phải làm sao.

Có đôi khi, tình đời ấm lạnh, chớ quá ưu tư.

Khách đ**m Thư gia gặp chuyện, đến cả những nhà kế bên

nay thấy Thư Tam Dịch cũng đi đường vòng mà tránh mặt. Thời gian này, rất ít

người đến thăm hỏi khách đ**m. Vị hôn phu tương lai của Thư Đường - Tô Bạch,

cũng mai danh ẩn tích như những người khác. Thu Đa Hỉ xưa nay vốn gan dạ như

một vị anh hùng, nghe nói đến việc này, liền luôn luôn lui tới thăm hỏi. Lần

nào đến, chỉ cần nàng thấy những người tụm lại xung quanh khách đ**m chửi rủa,

đều vung nắm đấm lên đuổi bọn họ đi.

Thu Đa Hỉ vốn có bệnh nói nhiều. Vì Thư Đường ở trong

phòng đâm ra buồn chán, nên cũng rảnh rỗi vui vẻ tán gẫu với nàng ta. Hai người

tính tình đều trẻ con, một người nói, một người nghe, mỗi khi đến chỗ cao hứng

thì cùng nhau cười đùa ngất trời, giống như những chuyện phiền phức gần đây

chưa bao giờ xảy ra.

Ngoài Thu Đa Hỉ, người đến thăm chỉ có Nguyễn Phượng.

Mỗi khi Nguyễn Phượng đến, cũng không nói nhiều. Chỉ gặp Thư Đường, khuyên nhủ

nàng bớt buồn phiền, thanh giả tự thanh là được rồi. Thư Đường buồn bực nói,

thanh giả tự thanh trong lòng tự biết là một chuyện, nhưng lo âu thắc thỏm...

lại là chuyện khác.

Ngày ấy sau khi từ biệt Vân Trầm Nhã trên phố gần Hồng

Nho lâu, hai người không có gặp lại. Nay ầm ĩ ra chuyện như vầy, không biết Vân

Trầm Nhã có biết hay không. Nếu biết, hắn có tin nàng hay không. Thư Đường nghĩ,

nàng chẳng sợ người trong cả thiên hạ đều không tin nàng, nhưng Vân quan nhân

của nàng, tất nhiên sẽ đứng về phía nàng.

Vào ngày trước khi xảy ra cuộc phân xử tại Tử Vi

đường, Tư Không Hạnh đến bẩm báo về tình hình chiến sự của Anh Triêu quốc tại

Bắc Hoang.

Lúc đó Vân vĩ lang đang trồng đào tại vườn hoa. Mấy

ngày trước, không biết hắn ở đâu kiếm được vài hạt đào cũ nát, giao cho lão

quản gia giữ, tính đợi thời tiết tốt lên sẽ gieo trồng ở hậu viện.

Hôm nay đúng là ngày trời xanh mây trắng, Măng Tây Cải

Trắng ân cần giúp Lang chủ tử đào hố, Vân Trầm Nhã gieo mỗi hạt đào vào một hố,

rồi đi tìm một cái gàu nhỏ múc nước, điệu bộ vô cùng thích thú. Lão quản gia

đứng một bên nhìn mà kinh tâm động phách, mỗi lần thấy Vân vĩ lang múc một gàu

nước, lão liền cuống quít ngăn lại, nói: "Đủ rồi, đủ rồi, Đại công tử, nếu

tưới nữa, hạt đào sẽ bị chết đuối mất thôi."

Vân Trầm Nhã thân phận tôn quý, làm sao mà biết trồng

cây. Nghe lão quản gia nói thế, hắn liền buông tay, gật gù nói: "Ừ, có đạo

lý, cũng như nuông chiều quá sẽ sinh hư, vốn cũng là một chuyện xấu. Gần đây ta

không thích làm chuyện xấu, chỉ thích làm chuyện tốt thôi."

Thấy Vân Trầm Nhã gieo hạt đào xong, lão quản gia mới

an tâm rời đi.

Vườn hoa to như vậy, chỉ có một sói hai chó nhiệt tình

ngồi xổm lục lọi ngắm nghía xung quanh nhúm đất.

Tư Không Hạnh thấy cảnh này mà không biết nói làm sao.

Hắn vừa day day sợi gân xanh bên thái dương vừa bước đến gần, đem tình hình

chiến sự Bắc Hoang bẩm báo xong, vẫn đứng lại tại chỗ mà không đi.

Vân vĩ lang đang hăng say bận bịu việc trồng cây, thấy

Tư Không Hạnh vẫn còn đứng sau lưng, hắn "Ồ?" một tiếng, quay lại

hỏi: "Còn việc gì nữa?"

Khóe môi Tư Không Hạnh co rút. Chuyện của Thư tiểu

Đường, hắn đã sớm bẩm báo qua vài lần trước đây, không ngờ Vân Trầm Nhã lại

ngoảnh mặt làm ngơ, ăn vẫn ăn, uống vẫn uống, vui sướng khoái hoạt như thần

tiên.

"Đại công tử, ngày mai...ngày mai tiểu Đường cô

nương phải đến Tử Vi đường tranh cãi với người ta." Tư Không Hạnh buồn bã

nói.

Vân Trầm Nhã vỗ vỗ lên đầu của Măng Tây. Măng Tây hiểu

ý, tha đến một cái xẻng nhỏ, điệu bộ như muốn đưa cho Tư Không Hạnh, quẫy đuôi

quấn vòng vòng quanh chân hắn.

Khóe miệng Tư Không Hạnh lại co rút, sau một lúc lâu

không kềm được, lại nói: "Chi bằng đêm nay, thuộc hạ theo Đại công tử đến

thăm tiểu Đường cô nương đi?"

Nói xong, như hắn đã đoán trước, không có tiếng trả

lời. Trong lòng thầm thở dài, Tư Không Hạnh đang muốn chắp tay cáo lui, chợt

nghe Vân Trầm Nhã nói: "Không có lửa làm sao có khói, vô duyên vô cớ gây

ra chuyện như vầy, ngươi cho là nhằm vào tiểu Đường sao?"

Tư Không Hạnh trầm giọng: "Không, là nhằm vào Đại

công tử."

"Có thế chứ." Vân Trầm Nhã nói, "Có

người bày mưu muốn ta ra mặt, ta không thể tự chui đầu vào rọ. Chẳng những

không chui, mà còn muốn nhân chuyện này tìm ra manh mối và tra ra người đứng

phía sau."

Tư Không Hạnh cũng biết đạo lý này, nhưng nghĩ đến

tình cảnh cha con nhà họ Thư, hắn nhịn không được nói: "Nhưng mà ngày mai

tiểu Đường cô nương đã phải đến Tử Vi đường. Nàng đơn thuần thành thật như vậy,

xưa nay lại vô cùng tin tưởng Đại công tử, nếu hôm nay Đại công tử có thể đi

thăm nàng, trong lòng nàng cũng sẽ dễ chịu hơn một chút."

Vân Trầm Nhã nghe xong, chậm rãi đứng lên, cổ tay áo

màu tím hồng bị dính bùn. Hắn tùy tiện giũ giũ, cười nhạt nói: "Ta không

đi."

Ánh mắt Tư Không Hạnh chợt buồn bã hẳn đi.

Nhưng sau đó, Vân vĩ lang nói tiếp: "Bảo Đường

Ngọc và Thu Đa Hỉ đi thăm nàng đi, giúp ta nhắn một câu cho nàng là được

rồi." Trầm mặc một hồi, hắn nói: "Nói với nàng... Ngày mai ta cũng sẽ

đến Tử Vi đường."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.