Chương 19

Vân vĩ lang xấu xa thì xấu xa, nhưng làm người vô cùng

chịu khó. Nếu hắn bận việc thì ngủ trễ dậy sớm, nếu không có việc gì thì ngủ

sớm dậy sớm. Lúc nào công việc ngập đầu, hắn sẽ tập trung vào công việc, còn

khi nhàn rỗi, sẽ đi làm chút chuyện xấu chơi.

Nhưng ngày hôm nay, mặt trời lên cao đã ba sào rồi, Tư

Không Hạnh ở ngoài phòng đợi cả canh giờ mới thấy Vân vĩ lang ngái ngủ mở cửa

ra, vừa thắt lại đai lưng, vừa cất giọng gọi Măng Tây Cải Trắng.

Ló đầu ra thấy Tư Không Hạnh, Vân Trầm Nhã miễn cưỡng

hỏi thăm một tiếng. Tư Không Hạnh kính cẩn bẩm báo chính sự, còn chưa lui ra,

lão quản gia đã vội vã đến từ tiền sảnh.

Quản gia đến là để bẩm báo một chuyện, nói Đường Ngọc

Đường công tử sáng sớm hôm nay đã thu thập hành lý đi rồi, nói là phải rời khỏi

dăm ba bữa, bảo lão nhắn lại với Vân đại công tử.

Vân vĩ lang nghe xong, trong lòng vui vẻ, nhưng ngoài

mặt lại tỏ ra hoang mang: "Sao? Đây là vì chuyện gì?"

Lão quản gia trả lời: "Đường công tử nói, ngoại ô

thành Đông có một vị công tử họ Diệp, tám phần mười là quen biết với hắn, hắn

đến xem thử." Nói tới đây, lão quản gia lại bối rối "Ta cũng lấy làm

kỳ, họ Diệp này ở Nam Tuấn quốc ít có. Ngoại ô thành Đông, ngoại trừ đứa con

điên của mụ Diệp, chẳng lẽ còn có nhà nào họ Diệp nữa sao?"

Khóe miệng Tư Không Hạnh co rút. Vân Trầm Nhã cười

cười, vân đạm phong khinh đổi đề tài: "Chỉ có chuyện này thôi sao?"

Lão quản gia vỗ mạnh lên trán một cái, lại lấy một vật

gì đó từ ống tay áo ra đưa cho Vân Trầm Nhã: "Sáng nay có hạ nhân tìm được

cái này trong vườn hoa, chắc là của Đại công tử ngài đánh rơi?"

Vật kia không phải cái gì xa lạ, chính là cây sáo ngọc

nhỏ mà Thư Đường trả lại ngày hôm qua.

Vân Trầm Nhã thoáng nhìn qua cây sáo, nụ cười trên mặt

lập tức biến mất. Hắn giơ tay ra tiếp lấy, ngón tay tùy tiện xoay quanh cây

sáo. Một lát sau, chỉ nghe "Lạch cạch" một tiếng, cây sáo đã bị Vân

vĩ lang bẻ gẫy thành hai đoạn.

Lão quản gia bị hành động bất thình lình này của hắn

làm hết hồn, ngẩn người đứng tại chỗ.

Vân Trầm Nhã tùy tiện ném hai đoạn sáo gẫy đi, ngoài

cười nhưng trong không cười nói: "Không có chuyện của ngươi, lui ra

đi."

Đợi người trước mắt nhanh như chớp lui ra sạch sẽ, Tư

Không Hạnh lúc này mới tiến lên, thấp giọng nói: "Đại công tử, phía bên

Đường Ngọc kia, thuộc hạ đã phái người theo dõi."

Vân Trầm Nhã gật gật đầu: "Phái vài tên tay chân

lanh lẹ chút." Hắn trầm ngâm trong chốc lát, lại thêm một câu "Ừm,

rút hết những người mai phục ở khách đ**m Thư gia đi, cũng không cần thêm người

mới."

Tư Không Hạnh sửng sốt.

Vân vĩ lang làm như không có việc gì, khi nói những

lời này, không chút để ý đi về phía thư phòng, còn nói: "Đưa đồ ăn sáng

trực tiếp đến Mai trai."

Nói một hồi mà không có tiếng đáp lại, Vân Trầm Nhã

ngừng chân, xoay người lại.

Tư Không Hạnh đang trố mắt nhìn hai đoạn sáo ngọc bị

đứt lìa. Cảm thấy Lang chủ tử đang nhìn hắn, Tư Không Hạnh vội vàng thu hồi ánh

mắt, chắp tay nói: "Vậy bên phía khách đ**m Thư gia..."

"Sau này không cần để ý đến nữa." Một câu

nhẹ nhàng bật ra, như không có việc gì cả.

Tư Không Hạnh không dám nhìn sắc mặt của Vân Trầm Nhã.

Hắn thở hắt ra, đang tính lui xuống, bỗng nhiên lại nghe phía trước, Vân vĩ

lang vừa đi vừa lầm bầm "Bùn loãng không trét được tường, hạt đào giống

xấu làm sao có thể nở hoa, trên đời này, Măng Tây chỉ có thể xứng với Cải

Trắng, dây mướp chỉ hợp với dưa leo, tiểu nha đầu ngốc thành gia lập thất cũng

chỉ nên tìm một tên ngốc nào đó, dòng dõi hoàng gia ngàn năm truyền lại vốn chỉ

thích xem náo nhiệt mà thôi..."

Thế là bao nhiêu nghi ngờ chợt như nước xối lên đầu,

bỗng nhiên Tư Không Hạnh hiểu được tại sao hôm nay Vân vĩ lang dậy trễ như vậy.

Có lẽ hôm qua Thư tiểu Đường đến, đã nói gì đó với Vân Trầm Nhã, chọc sói ta

không thoải mái, đến nửa đêm mà vẫn không ngủ được.

Bộ xiêm y vàng tươi ngâm trong nước ba ngày quả thật

phai đi thành màu vàng nhạt. Thư Đường mặc vào bộ xiêm y mới, đóa hoa mướp trên

đầu bỗng nhiên trông rất có phong cách riêng, như dệt hoa trên gấm.

Qua mấy ngày sau, cái nóng mùa hè lại giảm đi một ít,

Thư Đường mặc bộ xiêm y mới đi xem mắt.

Lúc này đi xem mắt vô cùng thuận lợi, trên đường cũng

chưa xảy ra sự cố gì. Công tử con nhà đàng hoàng tử tế gặp cũng không ít, Thư

Đường mỗi người gặp một lần, không thể nói là tốt, cũng không thể nói là không

tốt, không biết tại sao, nàng không đặc biệt xem trúng ai cả. Có lẽ là đã quen

nhìn diện mạo đẹp đẽ của Vân Trầm Nhã rồi, những mặt hàng phàm tục khác đều

không lọt được vào mắt.

Kết quả là sau mấy lần xem mắt, Thư Đường không những

không cảm thấy hăng hái mà ngược lại, còn có chút mệt mỏi chán chường. Mới đầu

nàng không nghĩ đây là vấn đề của bản thân mình, chỉ cho là đối tượng xem mắt

chỉ tạm xem được mà thôi, mãi đến khi nàng gặp Nguyễn Phượng, mới bừng tỉnh đại

ngộ.

Trước khi Vân Trầm Nhã đến Nam Tuấn quốc, Nguyễn

Phượng từng là Kinh Hoa thành Đệ nhất mỹ nam. Mặc dù dung mạo không thể so sánh

với “Thần tiên ca ca” của Thư tiểu Đường, nhưng cũng đã là lan chi ngọc thụ,

phong lưu văn nhã. Trong mấy cuộc xem mắt sau này, chỉ có lần gặp Nguyễn Phượng

này mới là lần đầu tiên Thư Đường nổi lên hứng chí bắt chuyện.

Sau đó, tiểu Đường Đường trở về nhà nghĩ lại. Người ta

thường nói, thường được ăn ngon sẽ khiến mồm miệng trở nên kén cá chọn canh,

quả nhiên, mỹ nam nhìn riết sẽ khiến cặp mắt cũng trở nên kén chọn. Cảm thấy

bản thân mình càng ngày càng trông mặt mà bắt hình dong, Thư Đường lập tức sửa

chữa sai lầm, tự nhắc nhở bản thân mình phải lấy tiêu chuẩn thật thà trung hậu

làm mục tiêu, lấy nhân phẩm đối phương làm nguyên tắc xem mắt.

Quả nhiên, chưa đầy ba ngày kế tiếp, Thư Đường đã gặp

được một người vừa mắt. Người này tên là Tô Bạch, tổ tiên ba đời đều làm quan,

hắn làm người thật dĩ hòa vi quý, hiện nay đang làm chức biên tu ở Hàn Lâm

viện. (biên tu: biên soạn sử sách)

Hệ thống quan chức ở Nam Tuấn quốc cũng khá giống Anh

Triêu quốc, chức biên tu này nếu ở Thần Châu, sẽ là cục thịt mỡ treo lủng lẳng.

Nhưng Nam Tuấn quốc là một nước nhỏ, quyền hành đã sớm rơi vào tay triều thần

quan lại cấp trên, chức biên tu này đây cũng chỉ là công việc hiệu chỉnh lại

sách sử mà thôi. Nếu thật sự có túng thiếu, mạo danh viết chút tiểu thuyết

thoại bản, cũng có thể phát tài. (thoại bản: một

hình thức tiểu thuyết Bạch thoại phát triển từ thời Tống, chủ yếu kể chuyện

lịch sử và đời sống xã hội đương thời, thường dùng làm cốt truyện cho các nghệ

nhân sau này)

Thư tiểu Đường biết được chức quan của Tô Bạch, cảm

thấy có chút thân thiết, dù sao Thư lão tiên sinh cha nàng vẫn là một văn nhân

chính cống. Còn nữa, Tô Bạch từ dáng người đến diện mạo, từ nhân phẩm đến cá

tính, đều trầm ổn bình tĩnh. Một người qua đường giáp mà có khí chất như thế

cũng đã phù hợp với cuộc sống tầm thường trong tương lai như mong muốn của Thư

Đường rồi.

Thư Đường và Tô Bạch vài lần tương giao, tâm tư cơ bản

của hai người đã xác định. Sau đó, Thư Đường cũng không xem mắt nữa, chỉ năm ba

ngày lại đi ra ngoài gặp mặt Tô Bạch, nói vài câu thăm hỏi không mặn không

nhạt, bàn luận một hồi, không có gì thú vị cả.

Mấy ngày nay, Thư Đường vẫn chưa đi thăm Vân Trầm Nhã.

Không biết vì sao, nàng cảm thấy trước khi thành thân, bản thân mình vẫn là nên

ít gặp vị Thần tiên ca ca này. Việc này cũng không thể trách nàng. Hiện nay,

Thư Đường đã bỏ được tật xấu trông mặt mà bắt hình dong. Nếu lại gặp Vân vĩ

lang vài lần nữa, nàng sẽ sinh ra soi mói về tướng mạo của người qua đường giáp

  • Tô Bạch mất, thế là cuộc hôn nhân này sẽ thất bại ngay.

Vì thế, Thư tiểu Đường cảm thấy rất có lỗi với thần

tiên ca ca. Bất quá trong thời gian này, Vân vĩ lang cũng không có tới khách

đ**m Thư gia.

Trở lại chuyện của Nguyễn Phượng.

Nguyễn Phượng và Thư tiểu Đường đề thân không thành,

nhưng hai người vẫn thường xuyên qua lại, cũng xem như là bằng hữu. Thân phận

Nguyễn Phượng cũng khá tôn quý, cậu ruột là Lục Vương gia, cha mở ra tửu lâu

lớn nhất Kinh Hoa thành.

Vì lúc trước đã gặp qua một nhân vật như Vân vĩ lang,

nên lúc này quen Nguyễn Phượng, Thư Đường rất là bình tĩnh.

Hôm nay, Nguyễn Phượng mời Thư Đường đến Phi Nhứ lâu

uống trà đàm đạo. Thư tiểu Đường theo hẹn mà đến. Vài ngày trước đó nàng lại

mua một khúc vải dệt màu xanh biếc, may thành một bộ xiêm y, theo thường lệ

ngâm ba ngày trong nước. Xiêm y xuống màu trở thành màu xanh nhạt, trên đầu Thư

Đường cài một dây mướp nhỏ. Thoạt nhìn, thực có vài phần phong vị tự nhiên

thanh tao riêng biệt.

Thư Đường bước vào Phi Nhứ lâu, Nguyễn Phượng đã ngồi

ở vị trí thượng hạng cạnh cửa sổ đợi một hồi.

Vừa ngồi xuống, hai người hàn huyên một lúc lâu,

Nguyễn Phượng cười nói: "Thật ra hôm nay Nguyễn mỗ mời tiểu Đường cô nương

đến đây, là vì muốn nhắn lời giúp một người."

Thư tiểu Đường chớp mắt mấy cái, hỏi: "Người nào

a?"

Nguyễn Phượng cười rộ lên: "Không biết tiểu Đường

cô nương có còn nhớ rõ Thu Đa Hỉ Thu cô nương hay không?"

Sau khi Thu Đa Hỉ đụng phải Đường Ngọc ở khách đ**m

Thư gia, đã kể rõ thân phận mình với Thư Đường. Khi đó, Thu Đa Hỉ tức giận nói

không rõ, chỉ nói là hoãn lại chuyện đi tìm hôn phu, ngày khác lại đến thăm Thư

Đường. Ai ngờ Thư Đường thành thành thật thật đợi nàng mấy ngày, cũng không

trông thấy bóng dáng của nàng nữa.

Gần đây Thư Đường đang buồn bực chuyện này, nghe

Nguyễn Phượng nhắc tới, vội vã gật đầu: "Nhớ, nhớ, ngươi nói với nàng ấy,

cái bàn vị trí tốt nhất của nàng ấy, từ đầu tới cuối ta vẫn để dành riêng cho

nàng ấy thôi."

Nguyễn Phượng ôn hòa cười: "Tiểu Đường cô nương

tâm địa thật tốt."

Nói xong, hắn lại bất động thanh sắc bưng ấm trà rót

thêm cho Thư Đường, nói: "Chỉ là hôm bữa kể từ khi Thu cô nương về phủ

liền bị cấm không cho ra ngoài. Hôm qua tại hạ ghé qua quý phủ thăm, nàng ấy

ngoại trừ nhờ ta chuyển giúp lời này, còn bảo ta hỏi giùm một câu."

"Ngươi hỏi đi, ngươi hỏi đi?"

Nguyễn Phượng đặt ấm trà lên bàn, giơ tay làm tư thế

"mời", nói: "Không biết Đường Ngọc Đường công tử tạm trú nơi Vân

phủ, gần đây ra sao rồi?"

Thư Đường nghe xong, trong lòng không khỏi buồn bực.

Nếu muốn biết tình hình gần đây của Đường Ngọc, cứ đến phủ của Vân Trầm Nhã mà

xem. Tại sao lại quấn lấy nàng mà hỏi?

Thư Đường đang muốn đáp, góc mắt đảo qua người trên

đường, chợt ngẩn người.

Phi Nhứ lâu là thánh địa xem mắt nổi danh của Kinh Hoa

thành. Hôm nay Vân vĩ lang nhàn rỗi không yên, gọi Tư Không Hạnh cùng đi theo

một đường đến đây, tính phá hoại mấy cuộc nhân duyên chơi, hòng an ủi tâm hồn

tĩnh mịch của hắn mấy ngày hôm nay.

Vân Trầm Nhã rảo một vòng nhỏ trên lầu một, sau khi

thấy nhiều cô nương tâm thần không yên, hắn hài lòng tiến lên lầu hai.

Có một câu tục ngữ rất ứng trên người Vân vĩ lang,

chân chân thị bách thí bất sảng – đi đêm có ngày gặp ma.

Vân Trầm Nhã lên tới lầu hai, còn chưa mê hoặc được

nửa cô nương nào, chính hắn đã hôn mê choáng váng sụp ngã xuống trước.

Ngồi cạnh cửa sổ, không phải tiểu Đường ngốc nhà họ

Thư thì còn ai?

Lại chăm chú nhìn về phía đối diện với nàng, à, người

này địa vị cũng không nhỏ, chính là Kinh Hoa thành Đệ nhất mỹ nam Nguyễn Phượng

công tử.

Lúc này, Nguyễn Phượng và Thư Đường cũng nhìn thấy Vân

vĩ lang, hai người đồng loạt đứng dậy tiếp đón. Thư Đường gọi một câu "Vân

quan nhân", vừa kinh ngạc vừa vui mừng, vừa thẹn thùng vừa ngọt ngào.

Vân Trầm Nhã ngừng tại chỗ, không biết phản ứng làm

sao. Tư Không Hạnh thấy thế, tính thay Lang chủ tử tìm đại một cái cớ rút lui.

Ai ngờ còn chưa tìm được cái cớ nào, đã nghe Vân vĩ lang "bạch" một

tiếng, xếp cán quạt lại gõ gõ trong lòng bàn tay, hai mắt cong lên "Nguyễn công tử, tiểu Đường muội, thật khéo, thật khéo."

Nói xong, hắn không nhanh không chậm bước lên phía

trước. Đến trước bàn, cũng không khách khí chút nào mà ngồi xuống, tiện thể còn

kêu Tư Không Hạnh đang đứng đực ra cách đó không xa đến ngồi xuống.

Nhất thời, cái bàn đã bị lấp đầy bốn phương tám hướng.

Bốn người đều mắt to trừng mắt nhỏ.

Tư Không Hạnh xấu hổ, Nguyễn Phượng mệt mỏi. Vân vĩ

lang vẻ mặt xem thường, tựa như cảnh xuân tươi đẹp, tình chàng ý thiếp nơi này,

nửa điểm hắn cũng chẳng thèm để vào lòng. Duy chỉ có mỗi Thư tiểu Đường rất vui

vẻ a, nàng giơ tay châm một chén trà cho Vân vĩ lang, hỏi: "Vân quan nhân,

sao lại tới chỗ này?"

Vân Trầm Nhã hung tợn nhìn về tên thư sinh cả gan kế

bên. Hắn nâng mí mắt lên, lạnh lùng liếc Nguyễn Phượng một cái. Khi quay đầu

lại nhìn Thư Đường, trong mắt đâu đâu cũng tràn đầy ý cười: "Ta à, ta đến

xem mắt."

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.