Chương 17

Trong Kinh Hoa thành ở Nam Tuấn quốc, đương thời nếu

nói về hàng ngũ công tử thảnh thơi nhất, Đường nhị thiếu gia tất sẽ là sự lựa

chọn hàng đầu. Phương Diệc Phi phú quý thì có phú quý thật, tao nhã thì có tao

nhã thật, nhưng trọng trách trên vai gánh vác quá lớn, quá nặng. Mà về phương

diện này, cơ nghiệp của Đường gia toàn do Đường đại thiếu gia và hai vị thúc

thúc gánh vác, hơn nữa Đường lão phu phụ vô cùng cưng chiều tiểu nhi tử, cho dù

Đường Ngọc có ngày ngày muốn gối đầu trên vàng ngủ trên bạc, bọn họ cũng thấy

không có gì quá đáng.

Nói đến cũng lạ, thường người ta đều nói con cưng quá

sẽ đâm ra bất hiếu, nhưng Đường Ngọc lại là một người rất hiền lành. Từ nhỏ đến

lớn, hắn chưa từng lớn tiếng với hạ nhân lần nào, cũng chưa từng chọc ghẹo qua

một cô nương, bên đường hễ gặp ăn xin liền bố thí cho họ cả thỏi bạc.

Đường Ngọc cứ xuôi chèo mát mái sống như thế cho đến

khi được mười bảy tuổi – độ tuổi kết hôn. Nhưng đầu của hắn kín mít như quả

dưa, từ đầu đến cuối không tìm thấy một lỗ hổng nào, gặp cô nương nhà người ta,

chả mảy may xúc động hay có chút xíu tình cảm nào. Các vị trưởng bối của Đường

gia vô cùng sốt ruột, tụ họp lại một chỗ cân nhắc, quyết định sẽ tìm cho hắn

một vị tiểu mỹ nhân để làm hồng nhan tri kỷ, thân thế trong sạch, diện mạo động

lòng người là được rồi, không cần có nhiều của cải, quan trọng là có thể làm

cho Đường Ngọc động lòng.

Thật ra năm đó cũng không phải xa xưa gì lắm. Thuở ấy

Phương công tử còn tự do nhàn nhã dạo bước nơi hồng trần, không màng danh lợi giao

du mật thiết với hoa khôi khắp nơi, rơi vào danh sách "Tình lang lý tưởng

nhất" của Kinh Hoa thành. Còn Thu tiểu thư thì đang lưỡng lự không ngừng

đấu tranh tư tưởng chọn lựa giữa mối tình cũ và mới, cuối cùng quyết định buông

tha cho Nhị hoàng tử, gả cho Phương công tử, từ nay về sau cử án tề mi. Vào

thời điểm đó cũng có một cô nàng họ Thư xuất hiện.

Lúc đó cô nàng mới vừa qua độ tuổi mười sáu, tính sang

năm xuất giá, thế nên nàng muốn đến một nhà giàu có nào đó làm nha hoàn, gom

góp chút tiền làm của hồi môn.

Đi mười tám dặm đường chọn mười tám nhà, duy chỉ có

Đường gia ở Lâm Nam là trả thù lao cao nhất. Thật ra Đường gia tuyển nha hoàn

chỉ để ngụy trang, ý đồ chân chính là muốn tụ tập một viện đầy những tiểu mỹ

nhân, để Nhị thiếu gia nhà bọn họ tuyển tú. Thư tiểu Đường không hiểu được

chuyện này, ngây ngốc bắt chước một đám cô nương như bông như hoa thẳng tiến

vào Đường phủ.

Thế là Đường Ngọc chấm trúng Thư tiểu Đường.

Thật ra Đường Ngọc phải lòng Thư tiểu đường, chuyện

này có chút nhân quả. Nhưng kể nữa thì dài lê thê, nên lúc này tạm thời không

nhắc tới. Nói tóm lại, sau đó, Đường Ngọc liền mặt dày mày dạn theo đuổi Thư

Đường hơn một năm nay, mà Thư tiểu Đường cũng trảm đinh tiệt thiết khinh bỉ hắn

cả năm nay.

Khi Đường Ngọc thừa nhận tâm tư của bản thân mình, đột

nhiên Vân vĩ lang nở nụ cười.

Đường Ngọc tuy là một người hiền lành, gặp phải Vân

Trầm Nhã dù làm cách nào cũng không thể bình tĩnh được. Hắn thấy Vân vĩ lang

cười đến hai vai dựng thẳng đứng, cực lực nén giận, bực mình cả nửa ngày mới

không chịu nổi hỏi một câu: "Ngươi cười vậy là ý gì?"

Nói thực ra, ban đầu Đường Ngọc cũng có nghĩ đến khả

năng Vân Trầm Nhã thích Thư Đường, sớm đã chuẩn bị tốt tư tưởng chiến đấu.

Nhưng lúc này, thấy Vân vĩ lang nghe xong tâm ý của hắn rồi cười, trên mặt cũng

không có chút ghen tuông nào. Mặc dù Đường Ngọc vẫn còn tức giận, nhưng trong

lòng cũng hơi yên tâm một chút.

Vân vĩ lang dùng cán quạt gõ gõ lên tách trà của hắn,

Đường Ngọc bưng lên uống một ngụm, bên kia, Vân Trầm Nhã đổi đề tài.

Hắn hỏi: "Mấy ngày nay, ngươi ở lại Vân phủ làm

cái gì?"

Đường Ngọc sửng sốt "Hả?" một tiếng.

Vân vĩ lang lại cười rộ lên, đổi cách nói một cách dễ

hiểu hơn: "Phương Đường hai nhà hiềm khích đã lâu. Cùng lắm Đường gia các

ngươi chỉ là nhiều tiền đông người, nhưng so với thế lực của Phương gia lại kém

hơn nhiều. Sao rồi, được bài học như ngày hôm nay, ngươi còn tin tưởng Phương

Diệc Phi nữa không?"

Nghe xong những lời này, sắc mặt Đường Ngọc trong giây

lát trắng bệch.

Đúng vậy, ở Nam Tuấn quốc dân gian có câu "Lâm

Nam phú thứ, Mục Đông thịnh thế", ý tứ chính là Đường gia tài phú có thể

sánh bằng thiên hạ, nhưng chỉ có ở Mục Đông mới có thể có thịnh thế phồn hoa.

Chỉ ngắn gọn tám chữ nhưng đã phân cao thấp rõ ràng.

Còn nữa, lần này hai người đều trốn đi, thật ra cũng

là một mưu kế đã được thương lượng trước. Đáng lý ra Phương Diệc Phi phải đến

khách đ**m Thư gia tiếp ứng Đường Ngọc. Nhưng Đường Ngọc đợi mãi, đợi mãi, đợi

đến cuối cùng thì Vân vĩ lang đến ra tay chém giết. Nay nghĩ lại, hắn dịch dung

thành Thang Quy lánh mình tại khách đ**m Thư gia, dường như là...suýt chút nữa

chết thay cho Phương Diệc Phi.

Vân Trầm Nhã nhanh chóng nắm bắt phản ứng của Đường

Ngọc, thấy hắn suy tư xong, lại chậm rãi nói: "Nam Tuấn quốc, nhìn như có

vẻ hoà thuận vui vẻ, nhưng thế cục thiên hạ chia làm ba, ngay cả ta là người

ngoài mà còn thấy rõ."

"Đường gia ngươi không có dã tâm, không có nghĩa

là người khác cũng vậy. Kể ra, dựa vào thế lực của Phương gia, thêm vào Liên

Binh phù, một ngày nào đó Phương Diệc Phi muốn lên làm hoàng đế cũng là chuyện

dư sức mà thôi."

Vân vĩ lang nói xong, lại làm ra vẻ như chuyện chẳng

liên quan gì đến mình, nhàn nhã thổi thổi trà trong tách: "Bất quá nếu đổi

ngược lại là ta, mục tiêu đầu tiên là phải bắt tay vào làm cho người Lâm Nam sa

cơ thất thế, gom góp chút vàng bạc làm quân lương cũng tốt."

Đường Ngọc nghe được câu cuối, ngón tay run lên, nước

trà bắn tung tóe ra. "Ngươi, ngươi nói bậy!" Hắn hướng về phía Vân

Trầm Nhã quát lớn một câu.

Vân vĩ lang cũng không ngại, nhìn phản ứng của hắn,

chỉ cười cười, lấy một phong thơ trong lòng ra đặt lên bàn, rồi mở cửa bước ra

ngoài đi dạo.

Đường Ngọc ngẩn người ngồi tại chỗ trong phòng, nhịn

một hồi lâu, mới cắn chặt răng, thò tay ra mở lá thư.

Trong thư phòng có đốt trầm hương, bên ngoài hoàng hôn

đã tắt. Vân Trầm Nhã thích ý cầm cuốn sách trong tay giở từng trang một, ánh

mắt vụt sáng vụt sáng. Gian ngoài có người gõ cửa ba tiếng, đó là Tư Không

Hạnh.

Đang muốn mở miệng bẩm báo, ánh mắt Tư Không Hạnh vô

tình dừng trên bàn, khóe miệng đột nhiên co rút ba cái. Mở ra trước mặt Vân vĩ

lang rõ ràng là một bộ Đông Cung đồ vô cùng hoạt sắc sinh hương.

Thấy chủ tử nhà mình đang xem Đông Cung, Tư Không Hạnh

đi cũng không được, mà ở lại cũng không xong, gọi một tiếng: "Đại công

tử..." nhất thời ngưng tại chỗ. Vân vĩ lang mặt dày chẳng biết xấu hổ,

thấy phản ứng này của hắn, chỉ nâng tay gõ gõ trên Đông cung đồ vài cái, cười

hì hì nói: "Quyển này cũng không tệ, hay là ngày mai ngươi cũng mượn xem

đi."

Tư Không Hạnh đưa mắt nhìn hắn kiểu “xin tha giùm”.

Lúc này Vân Trầm Nhã mới đứng đắn lại, hỏi: "Đọc

thư chưa?"

Tư Không Hạnh gật gật đầu, chắp tay nói: "Đường

Ngọc đã đọc thư rồi. Thuộc hạ chỉ sợ... hắn không tin bức thư kia là do chính

tay Phương Diệc Phi viết."

"Không cần hắn tin." Vân Trầm Nhã dựa vào

lưng ghế phía sau, mười ngón tay giao nhau, thản nhiên nở nụ cười "Chỉ cần

những gì trong thư nói là thật, Đường Ngọc đã có đủ lý do hoài nghi Phương Diệc

Phi."

Tư Không Hạnh nghe xong những lời này, nhăn mày lại

nói: "Nhưng thuộc hạ nghĩ, Đại công tử giả mạo phong thư này để ly gián

quan hệ giữa hai nhà Lâm Nam – Mục Đông, tuy là hành động sáng suốt, nhưng lại

quá mạo hiểm. Một khi, một khi hai nhà phát hiện xuất xứ bức thư này là từ Đại

công tử, bọn họ tất sẽ liên hợp lại để đối phó với Đại công tử ngươi, Phương

Đường hai nhà mà đoàn kết lại, còn thêm Liên Binh phù..."

"Ngươi nói không phải là không có lý." Vân

Trầm Nhã nói "Nhưng mà, thứ nhất, Phương Diệc Phi vẫn không đến tiếp ứng

Đường Ngọc như đã ước định, tự bản thân hắn đã gây nên hiềm khích, mà ta chỉ

bất quá chỉ làm hiềm khích này lớn hơn mà thôi."

"Thứ hai, cách bảo quản Liên Binh phù trước nay

ít có người biết. Thế mà giờ cách này lại xuất hiện trong bức thư bút tích của

Phương Diệc Phi, mặc dù không lừa được Đường Ngọc cả đời, nhưng cũng có thể gạt

được hắn một lúc."

"Thứ ba, trên đời này, người mưu quyền đoạt lợi,

binh biến nổi loạn, hễ làm chuyện gì cũng phải chịu phiêu lưu một chút. Nếu vì

hai chữ mạo hiểm mà sợ cái này sợ cái nọ, vậy thì cứ về nhà cưới thê tử trồng

trọt cho xong."

Tư Không Hạnh nghe xong, thật cảm thấy hổ thẹn. Hắn phất

vạt áo qua một bên, quỳ một gối xuống: "Thuộc hạ thật lấy làm hổ thẹn.

Thuộc hạ đi theo Đại công tử đã lâu, nhưng mọi chuyện lúc nào cũng không có khả

năng suy nghĩ thấu đáo được như vậy, đa phần chỉ gánh vác được một chút mà

thôi."

"Chát" một tiếng, Vân Trầm Nhã rút ra cây

quạt bên hông đặt lên bàn, cười nói: "Ngươi mới chỉ theo ta được hai năm

nay, nếu lúc nào cũng có thể nghĩ thấu đáo hơn ta, vậy tánh mạng của ngươi...

sợ cũng khó mà còn."

Tư Không Hạnh nghe thấy, nhất thời hết cả hồn. Cũng

không đợi hắn bình tĩnh lại, Vân vĩ lang nói tiếp: "Như vậy, ngươi đã hiểu

được vì sao ta phải ly gián mối quan hệ giữa hai nhà này rồi hay chưa?"

Tư Không Hạnh hít sâu một hơi, nói: "Nếu Phương

Đường hai nhà nổi lên phân tranh, Đại công tử sẽ thừa dịp rối loạn mà dò xét

chỗ cất giấu Liên Binh phù."

"Chính xác, thừa dịp hỗn loạn thăm dò chỗ cất

giấu Liên Binh phù. Mà cho dù không thể tìm ra, phàm hai nhà Phương Đường bắt

đầu phân tranh, Nam Tuấn quốc nhất định lâm vào cảnh dầu sôi lửa bỏng, tin rằng

ít ra với binh lực của Nam Tuấn quốc hiện thời, cũng sẽ không thể tạo thành uy

h**p đối với Đại Anh Triêu quốc chúng ta." Vân Trầm Nhã nói xong, cười

cười "Còn nữa, nếu hai nhà nổi lên hiềm khích, Phương gia thế lực mạnh

hơn, Đường gia sẽ phải tìm chỗ dựa. Cho nên, Đường Ngọc sẽ ngoan ngoãn thành

thật ở lại trong Vân phủ của ta ra sức mà làm việc."

Mặc dù Tư Không Hạnh không rõ tại sao Vân Trầm Nhã

nhất định phải lưu lại Đường Ngọc, nhưng tốt nhất là không nên hỏi nhiều, chỉ

chắp tay vâng dạ: "Đại công tử thật cao minh."

Vân vĩ lang lại nhìn thấu tâm tư của Tư Không Hạnh.

Hắn đứng lên, chậm rì rì đến bên cạnh Tư Không Hạnh, vỗ vỗ vai hắn nói "Cũng không có gì. Hôm nay Đường Ngọc nói một câu làm ta cảm thấy rất

không thoải mái, ta phải ép hắn ở lại đây, thật đắc tội, thật đắc tội!"

Nói xong, hắn vuốt lại ống tay áo, chầm chậm bước ra ngoài.

Mấy ngày gần đây, người ở khách đ**m không thấy Vân vĩ

lang và Đa Hỉ cô nương đến quấy rầy, Thư tiểu Đường khá là thanh tĩnh. Nàng

thừa dịp rảnh rỗi, luyện thổi sáo mấy ngày nay. Chờ thu đến, nàng liền lấy ra

chút bạc vụn, mua một khối vải màu vàng tươi may một bộ đồ mới.

Bộ đồ mới này được may rất khéo, thiếp hồng của bà mối

họ Lưu cũng đã đưa tới, theo thường lệ một hàng đối tượng xem mắt được sắp xếp

từ trên xuống dưới đâu vào đó. Thư Đường hết sức vui vẻ lật lật danh sách ra

xem. Tiếng tăm con người thật khó lường, ngay cả Kinh Hoa thành Đệ nhất mỹ nam

là Nguyễn Phượng công tử cũng đề tên trong danh sách.

Thư Đường thiên ân vạn tạ bà mối họ Lưu một hồi rồi

quay về phòng, mừng rỡ không ngồi yên được, lại đem bộ đồ mới may ra, mặc vào

cho phụ thân của nàng xem. Thư Tam Dịch thấy điệu bộ của khuê nữ nhà mình như

thế, đầu tiên là sửng sốt, sau lại cả kinh, sà lại gần cẩn thận hỏi: "Hồng

nha đầu, ngươi làm gì đến nỗi đầu óc luẩn quẩn như vậy a?"

Thư Đường "Hả?" một tiếng.

Thư Tam Dịch chỉ chỉ từ cao xuống thấp toàn thân nàng,

nói: "Ngươi nói xem, ngươi làm gì mà mặc toàn thân vàng tươi như vậy, nếu

trên đầu cài thêm một vòng hoa mướp, sẽ không khác gì một cục vàng trong bảo

khố nha."

Thư Kim Bảo nghe xong, cũng không giận, chỉ thành thật

giải thích: "Ta thấy mùa thu đến, may một bộ xiêm y vàng rực rỡ như vầy,

màu sắc tươi vui tất sẽ may mắn, không chừng khi đi xem mắt sẽ được hên lây, có

thể gặp được một tướng công tốt."

Nói xong, nàng lại kéo kéo tà áo, vuốt thẳng lại nếp y

phục, vui rạo rực nói: "Đúng lúc hôm nay ta muốn đi tìm Vân quan nhân trả

lại cây sáo, ta mặc bộ xiêm y này cho hắn coi, nhất định hắn sẽ khen ta."

Nói xong, không đợi Thư Tam Dịch trả lời, nàng cao hứng phấn chấn chạy về phòng,

cầm theo cây sáo ngọc của Vân vĩ lang.

Thư lão tiên sinh đứng tại chỗ buồn bực: "Khuê nữ

này của ta, gần đây hễ động tới là Vân quan nhân này Vân quan nhân nọ? Không

phải là chấm trúng tên tiểu tử gian xảo có nuôi hai con chó đáng ghét đó chứ?!”

Hắn đang tự hỏi, lại nghe Thư tiểu Đường trong phòng gân cổ la lên "Cha..., người ra bờ tường ở hậu viện hái giùm nữ nhi một dây hoa mướp

đi...”

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.