Chương55: Người lớn rất hài lòng…

Kết quả của việc đi khắp

hang cùng ngõ hẻm chính là một số người quen biết Ngụy Sở đều tới gần bắt

chuyện, thuận tiện hỏi dăm ba câu, ai da, đây là bạn gái của cậu à? Sau đó lại

dùng ánh mắt xem triển lãm quan sát trên dưới Tô Nhạc một lượt.

Khi Ngụy Sở đưa Tô Nhạc

về tới nhà, Tô Nhạc có thể khẳng định, chưa tới một ngày nữa, tất cả mọi người

sống trong con phố này đều biết Ngụy Sở đã có bạn gái.

“Những hàng xóm này thật

nhiệt tình.” Xã hội hiện giờ tình người phai nhạt, hôm nay gặp được những người

nhiệt tình như thế, nhất thời Tô Nhạc có chút không được tự nhiên.

“Hầu hết bọn họ trước đây

đều từng tham gia chiến tranh, ngày trước, con phố này được người ta gọi là phố

trụ sở, hiện giờ ông nội anh đã về hưu nhưng hàng năm vẫn có nhiều người tới

chúc thọ ông, năm nay ông đại thọ tám mươi, khách khứa nhất định còn nhiều hơn

những năm trước.”

Tô Nhạc lắc đầu: “Mặt mũi

dễ nhìn, đầu óc thông minh, còn là quan nhị đại, thảo nào có những nam sinh

nhắc tới anh là lại nghiến răng nghiến lợi.”

“Một người đàn ông tốt

như vậy hiện giờ là của em, em nên tự hào mới đúng chứ.” Ngụy Sở cười ha ha,

nghiêng mặt tới gần cô.

“Anh có thể không biết

xấu hổ hơn nữa được không.” Tô Nhạc chán ghét đẩy anh sang một bên, chỉ trách

mình trước đây không nhận ra tên này là người thế nào.

Khi bọn họ về tới nơi thì

trong nhà đã vô cùng náo nhiệt, tiếng nói chuyện nhao nhao ồn ào, rất vui vẻ,

Tô Nhạc còn chưa kịp thích ứng đã nghe được một giọng nói quen thuộc.

“Tiểu Nhạc Nhạc.” Ngụy

Diêu đứng dưới tàng cây Mộc Lan, cực lực vẫy tay với Tô Nhạc, chồng cô nàng

đang dùng vẻ mặt căng thẳng nhìn cái bụng của cô nàng, Tô Nhạc phát hiện, cái

bụng kia đã tròn thành một trái cầu, nha đầu kia đã là mẹ trẻ con rồi? Thảo nào

gần đây ít xuất hiện trên diễn đàn như thế, thì ra là suy nghĩ cho sức khỏe của

đứa bé.

“Nha đầu chết tiệt kia,

có thai đừng cử động mạnh như vậy.” Nhìn thấy động tác dũng mãnh kia của Ngụy

Diêu, Tô Nhạc sợ hết hồn, bước mấy bước đến trước mặt cô nàng: “Mấy tháng rồi?”

Nhìn bụng của Tiểu Diêu cũng đã lớn, hẳn là bốn, năm tháng rồi.

“Hơn bốn tháng rồi, vừa

mới thành hình thôi.” Ngụy Diêu cười ha ha, nhưng thấy Tô Nhạc xuất hiện ở nhà

họ Ngụy, cô vẫn có chút bất ngờ và hiếu kỳ, cô nhìn xung quanh một lượt: “Cậu

cùng ông anh họ, em họ nào của tớ tới đây à?”

Tô Nhạc nhìn thấy vẻ kích

động cùng hiếu kỳ không chút che giấu trong mắt Ngụy Diêu, cô ho khan một

tiếng.

“Sau này chúng ta sẽ

thành người một nhà rồi, đây đúng là duyên phận.” Ngụy Diêu cảm thán, kéo tay

Tô Nhạc ngồi xuống chiếc bàn bên cạnh, chồng cô nàng ở bên cạnh bưng trà đưa

nước. Cô và Tô Nhạc là tác giả cùng một thời trên mạng, hai người ký hợp đồng

trong cùng một khoảng thời gian, trên diễn đàn lại thường xuyên qua lại, nói

chuyện phiếm, chậm rãi quen thuộc, cuối cùng thành bạn tốt trên mạng, nay lại

phát triển tới ngoài đời thực, không thể không cảm thán một câu duyên phận diệu

kỳ.

Ngụy Diêu lảm nhảm một

lúc lâu sau, đột nhiên nhớ tới vấn đề then chốt: “Đúng rồi, bạn trai của cậu rốt

cuộc là ai trong nhà tớ?” Hoặc là cô đã đoán sai, Tô Nhạc có thể là bạn gái của

một người khách nào đó chăng?

Phải chăng phụ nữ có thai

rồi nói cũng nhiều hơn? Tô Nhạc vội ho một tiếng: “Ừ, là anh họ nhà cậu.”

“Tớ có ba anh họ, người

cậu nói là…”

“Tiểu Nhạc, em có đói

bụng không, hiện giờ khách mời còn chưa tới đủ, phải một lát nữa mới có thể

khai tiệc, hay là em ăn chút đồ ăn vặt trước nhé.” Ngụy Sở từ phía sau đưa cho

Tô Nhạc một túi lạc rang muối, thuận tiện ngồi xuống bên cạnh Tô Nhạc, mỉm cười

nhìn em họ và em rể nhà mình: “Nói chuyện gì mà vui vẻ như vậy.”

“Anh.” Ngụy Diêu nhìn ông

anh họ mình kính nể nhất, rồi lại nhìn Tô Nhạc, nhất thời không nói được câu

nào, cô vẫn cho rằng trong ba người anh họ, người không có khả năng trở thành

bạn trai Tô Nhạc nhất chính là người này. Bởi vì tính cách Tô Nhạc rất mạnh mẽ,

mà ông anh họ này của cô cũng là một người vô cùng quyết đoán, hẳn là sẽ không

thích một cô gái có tính cách như Tô Nhạc, không ngờ hiện thực và tưởng tượng

lại khác nhau hoàn toàn.

“Ừ.” Ngụy Sở mỉm cười xoa

đầu Ngụy Diêu, Tô Nhạc không biết mình có nhìn nhầm hay không, cô cảm thấy

trong nháy mắt, Ngụy Diêu ngoan ngoãn hơn rất nhiều.

Sau đó, Ngụy Diêu ngoan

ngoãn lại thấy anh họ nhà mình vùi đầu bóc lạc rang cho Tô Nhạc, mà vẻ mặt Tô

Nhạc cũng thật thản nhiên, cô há hốc miệng, phát hiện ra ngôn ngữ của mình dạo

này đã thiếu hụt đi nhiều.

Ngụy Sở nhìn đồng hồ trên

cổ tay, bỏ lạc rang xuống: “Tiểu Nhạc, hiện giờ chắc ông nội anh đã chuẩn bị

xong, ra ngoài gặp mặt khách mời rồi, anh dẫn em đi chào hỏi ông trước nhé.”

Cạch một tiếng, Tô Nhạc

nhai nát viên lạc, trong lòng thấp thỏm bất an: “Thật sự phải đi sao?”

“Đi đi, đi đi, ông nội

rất hiền từ.” Ngụy Diêu ở bên cạnh gật đầu như gà mổ thóc, chỉ thiếu mỗi vẫy

khăn đưa tiễn.

Tô Nhạc thấp thỏm đi theo

Ngụy Sở, những chuyện như gặp người lớn này, đi tới là một đao, quay đầu cũng

là một đao, là chuyện sớm muộn gì cũng phải làm.

Toàn bộ tứ hợp viện đều

được trang trí theo kiểu truyền thống, nhưng không làm người ta cảm thấy cổ hủ

hay không theo kịp thời đại, mà là cảm giác trang nghiêm, sâu lắng. Càng đi vào

bên trong, Tô Nhạc càng cảm thấy nhà họ Ngụy không phải là một gia đình bình

thường, đi qua một cái sân và hai lần cửa, vào trong một khoảng sân nhỏ, Tô

Nhạc nghe có tiếng trò chuyện.

“Ông nội, bác cả, bố, chú

ba.” Ngụy Sở đứng ngoài cửa chào hỏi một lượt, Tô Nhạc chợt nghe thấy trong

phòng truyền ra một giọng nói già nua nhưng đầy sức sống: “Tiểu Sở đã về phải

không, mau vào đi?”

Ngụy Sở xoay người cười

với Tô Nhạc, nắm bàn tay bắt đầu mướt mồ hôi của cô đi vào phòng. Tô Nhạc nhìn

thấy trên chiếc sô pha chính giữa có một ông lão tóc bạc, bên cạnh có ba người

đàn ông khoảng trên dưới sáu mươi tuổi.

“Chào ông nội, chào các

bác.” Tô Nhạc cố gắng cười thật tự nhiên, nhưng sự căng thẳng trong lòng không

cách nào biến mất được.

“Ông nội, đây là bạn gái

của cháu, Tô Nhạc.” Ngụy Sở kéo Tô Nhạc đến gần ông lão tóc trắng: “Hôm nay là

ngày mừng thọ ông, cháu đưa cô ấy về cùng chúc thọ ông.”

Ông nội Ngụy Sở cười tủm

tỉm nhìn Tô Nhạc, vẻ mặt hòa ái: “Một cô bé thật lễ phép, Tiểu Sở, cháu phải

chăm sóc bạn cẩn thận nhé, bảo bạn gái cháu ngồi xuống đi, đứng mãi làm gì.”

Ngụy Sở ngồi xuống một

bên, Tô Nhạc cũng ngồi thật quy củ bên cạnh. Ở bên Ngụy Sở, cô thật giống một

cô con dâu mới về nhà chồng.

“Đừng căng thẳng, đừng

căng thẳng.” Cụ Ngụy cười ha ha nhìn bố Ngụy Sở ngồi bên cạnh: “Thằng hai, Tiểu

Sở nhà con đã không đưa bạn gái về thì thôi, vừa đưa về đã đưa về ngay một cô

bé ngoan ngoãn như thế này, rất tốt.”

Tô Nhạc nghe vậy, gương

mặt bắt đầu ửng hồng.

“Bố.” Ông Ngụy thấy gương

mặt Tô Nhạc đỏ bừng, biết con gái nhà người ta xấu hổ, đành phải nói: “Tô Nhạc,

cháu đừng lo lắng, đây là vì ông nội thích cháu đấy thôi.”

“Cháu không lo lắng ạ, ha

ha.” Tô Nhạc cười khan một tiếng, cảm giác căng thẳng trong lòng cũng vì tiếng

cười hòa ái của ông cụ mà giảm đi không ít.

Trò chuyện một lúc, ông

nội Ngụy Sở nói: “Thanh niên các cháu cứ ra ngoài chơi đi, ông cũng phải đi gặp

mấy ông bạn già đã.” Nói xong, ông cụ vung tay lên, để hai đứa trẻ ra ngoài.

“Phù.” Tô Nhạc cảm thấy

mình nên thở phào một hơi.

“Rất căng thẳng sao?”

Ngụy Sở cười hỏi: “Sau này gặp người nhà em, anh nhất định cũng sẽ rất căng

thẳng.”

Cứ thử rồi biết, Tô Nhạc

chỉ đáp lại bằng một cái liếc mắt, trong lòng bắt đầu nghĩ, khi đưa Ngụy Sở đi

gặp người nhà có nên chọn một ngày cũng đông người thế này hay không? Đương

nhiên, ý tưởng này đã trực tiếp nhảy qua bước có nên đưa Ngụy Sở tới gặp người

nhà hay không.

Bữa tiệc buổi trưa cũng

vô cùng sôi nổi, Tô Nhạc nghe Ngụy Sở giới thiệu người này là cô ba, người kia

là em trai đằng ngoại, đằng đó là cháu họ, náo nhiệt không kể xiết.

Trong lúc đó, Ngụy Sở

cũng giới thiệu cô biết trưởng khoa này, cục trưởng kia, đồn trưởng này nọ, Tô

Nhạc yên lặng nhìn những trưởng phòng ban này đối đãi với Ngụy Sở vô cùng khách

khí và nhã nhặn, trong lòng lại hạ kết luận lần nữa, quyền thế nhà họ Ngụy đúng

là không nhỏ. Chẳng trách Ngụy Sở mở công ty khi còn trẻ mà không có ai làm

phiền toái, quả nhiên năng lực và chỗ dựa là tổ hợp hoàn mỹ nhất trên thế giới.

Cơm nước xong, Tô Nhạc và

Ngụy Sở phải ở lại một đêm mới được đi, vì vậy buổi chiều cô có nhiều thời gian

trò chuyện với Ngụy Diêu, còn Ngụy Sở và bố mẹ cũng có thời gian tiễn khách.

“Thật không ngờ cậu với

anh Sở nhà tớ lại thành một đôi.” Ngụy Diêu vừa cắn hạt dưa vừa cảm thán: “Tớ

nhớ trước đây có rất nhiều cô gái theo đuổi anh ấy, nhưng anh Sở vẫn không hề

đáp lại, lên đại học xong vẫn chưa từng đưa bạn gái về, đến khi anh ấy tốt

nghiệp, mỗi ngày bác hai nhà tớ đều mong ngóng anh ấy đưa bạn gái về.”

Tô Nhạc không nói gì, lẽ

nào bà Ngụy còn lo kiểu đàn ông kim cương như Ngụy Sở không tìm được bạn gái

sao?

“Ngày tớ kết hôn, tớ thật

sự không nghĩ cậu và anh họ có chuyện gì, tớ nghĩ hai người chỉ có quan hệ bạn

học đơn thuần thôi.” Hiện giờ nghĩ lại, Ngụy Diêu cảm thấy mình quá ngây thơ,

cô nhìn Tô Nhạc, nghiêm túc nói: “Tiểu Nhạc, mặc dù anh ấy vừa đẹp trai vừa có

tiền, nhưng lại là một người đàn ông rất truyền thống, nếu hai người thật sự ở

bên nhau, cậu nhất định sẽ rất hạnh phúc.”

Bàn tay bóc hạt dưa của

Tô Nhạc dừng lại một chút: “Cảm ơn cậu.”

“Cậu đừng nghĩ rằng tớ

nói tốt cho anh họ, anh ấy thật sự là một người đàn ông tốt, đôi khi tớ nghĩ

không biết người con gái thế nào mới xứng đôi với anh ấy, nhưng sau khi thấy

cậu và anh ấy ở bên nhau, tớ cảm thấy hai người không thể hòa hợp hơn được

nữa.”

“Cảm ơn lời khen của

cậu.” Tô Nhạc thản nhiên nói: “Cậu không biết tớ ở bên anh ấy, có bao nhiêu

người bất bình đâu.”

“Mấy cô nàng đó bất bình

là chuyện của bọn họ, dù sao người khiến anh họ tớ rung động là cậu, chẳng có

liên quan gì tới bọn họ cả, nếu cậu gặp mấy cô nàng như thế, tốt nhất là không

thèm nhìn tới bọn họ.” Ngụy Diêu cầm tay Tô Nhạc: “Chúng ta là bạn bè, đương

nhiên tớ hy vọng cậu sống thật tốt.”

Im lặng một lúc sau, Tô

Nhạc nở nụ cười: “Cảm ơn cậu.” Câu cảm ơn này rất thật lòng.

Ngụy Sở trở lại trong

viện, thấy Tô Nhạc và Ngụy Diêu trò chuyện rất vui vẻ, anh dừng bước, xoay

người đi về một hướng khác, đúng lúc gặp được ông Ngụy.

“Cô bé đó là một cô gái

không tệ, con nghiêm túc chứ?”

“Đương nhiên là nghiêm

túc chứ ạ, con bố thích cô ấy đã nhiều năm rồi.”

“Nếu đã vậy thì phải đối

xử với người ta cho tốt.” Ông Ngụy gật đầu thỏa mãn, nên là một lòng một dạ,

tên nhóc này, không hổ là con ông. Ông Ngụy bị vợ quản nghiêm đã nghĩ vậy.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.