Chương50: Hả hê

Xe xịn, trai đẹp, gái

đẹp, chỉ cần hai trong số ba điều này phối hợp lại với nhau đã làm cho người ta

đặc biệt quan tâm. Vì vậy, khi Ngụy Sở dừng xe lại đã có không ít ánh mắt nhìn

về phía đó.

“Đúng là khí thế của đại

thần trong truyền thuyết.” Trần Nguyệt đi tới bên cạnh Lý Huyên Nhiễm, nghe

thấy Lý Huyên Nhiễm nói vậy, cười vô cùng bí hiểm: “Lát nữa sẽ để cậu nhìn thấy

khí thế của nữ vương.”

“Nữ vương nào cơ…” Lý

Huyên Nhiễm đột nhiên trợn tròn hai mắt, không dám tin, nhìn Ngụy Sở sau khi

xuống xe còn khom lưng mở cửa xe phía bên kia, trên ghế phụ lái có một người!

Còn là một cô gái!

Mọi người nhìn thấy một

bàn tay trắng nõn đặt vào lòng bàn tay Ngụy Sở, sau đó là một chiếc chân nhỏ

dài từ trên xe bước xuống, tiếp đó lại một chiếc chân khác, đôi chân này rất

đẹp, những khách nam ở đây bắt đầu suy đoán cô gái này có phải bạn gái Ngụy Sở

hay không.

“Tô Nhạc?!” Lý Huyên

Nhiễm ngạc nhiên nhìn thấy người được Ngụy Sở đỡ xuống xe chính là Tô Nhạc.

Đứng trước mặt Ngụy Sở, Tô Nhạc không bị làm nền cho anh, mà chói mắt đến mức

đủ để người ta thốt lên một câu Kim Đồng Ngọc Nữ, cô vô thức nhìn về phía Trang

Vệ, quả nhiên anh ta đang nhìn Ngụy Sở và Tô Nhạc, sắc mặt không thể nào coi là

dễ nhìn được.

Cô sờ sờ cằm rồi lại nhìn

mấy người vừa rồi bàn tán về Tô Nhạc, quả nhiên nét mặt cũng thật đặc sắc, đời

người như một vở kịch, vở kịch như một đời người, vở kịch này đúng là quá mức

đặc sắc.

Da Tô Nhạc rất trắng, mái

tóc đen vừa dài vừa dày gợn sóng, chiếc váy dài kiểu cổ điển bó ở thắt lưng rất

hợp với dáng người của cô. Ngụy Sở giơ tay nhấc chân đều có vẻ phối hợp với

động tác của Tô Nhạc, Tô Nhạc đi nhanh anh liền bước nhanh hơn một chút, Tô

Nhạc đi chậm anh liền cười mà bước chậm lại, giống như trong buổi tiệc đính hôn

này, Tô Nhạc mới là người duy nhất anh quan tâm đến, những thứ khác đều không

quan trọng.

“Tô Nhạc, sao có thể ở

bên Ngụy đại thần được?” Hà Lệ không dám tin nhìn đôi nam nữ rất thu hút ánh

mắt cách đó không xa. Rất nhiều nữ sinh trong trường từng thích Ngụy Sở, nhưng

không ai dám thật sự bày tỏ, trong lòng bọn họ, Ngụy Sở là đại thần, là người

chỉ có thể nhìn mà không thể với tới.

Một người xuất sắc như

vậy mà lại dùng ánh mắt dịu dàng thế kia để nhìn Tô Nhạc?

Thì ra đại thần cũng sẽ

giống những người đàn ông bình thường, vì làm đẹp lòng bạn gái mà săn sóc vô

cùng cẩn thận, đúng không?

Một số người trong giới

doanh nhân đều hạ giọng bàn luận về Tô Nhạc, có lẽ không ai nhận ra đây là

thiên kim của nhà nào, nhưng khí chất kia phối hợp với thanh niên tài tuấn như

Ngụy Sở cũng không thấy một thua kém chút nào.

Với địa vị hiện tại của

Ngụy Sở và gia thế của nhà họ Ngụy, Ngụy Sở không đến mức phải đặc biệt tới dự

lễ đính hôn của một kẻ buôn bán nửa vời như Trang Vệ, chẳng lẽ cậu ta có quan

hệ với nhà họ Tống, nhưng dường như chưa nghe nói nhà họ Tống từng hợp tác với

công ty của Ngụy Sở.

Những người có lỗ tai

linh hoạt rất nhanh đã biết lý do, thì ra người bạn gái này của Ngụy Sở là bạn

học đại học của con trai nhà họ Trang, xem ra lần này Ngụy Sở đặc biệt đi cùng

bạn gái nên mới tới đây.

Một số tiền bối sau khi

hiểu ra đều cười lớn, một thanh niên tài giỏi, lý trí đến đâu cũng sẽ vô cùng

ngoan ngoãn trước mặt cô gái trong lòng.

Vị hôn thê của Trang Vệ,

Tống Vi, cũng không ngờ Ngụy Sở sẽ tới, cô hơi ngạc nhiên đi đến, ánh mắt hướng

về phía cô gái đi bên cạnh Ngụy Sở: “Cô ấy là bạn anh à?”

Trang Vệ cố gắng duy trì

nụ cười khách sáo, dời ánh mắt khỏi Tô Nhạc: “Cô ấy là bạn học đại học của

anh.”

Tống Vi thật sự bất ngờ,

thì ra Ngụy Sở cũng sẽ để ý một cô gái như thế, thật sự làm cho người ta không

tưởng tượng được, cô luôn cho rằng một người đàn ông như vậy sẽ không tin vào

những thứ xa xỉ như tình yêu.

“Em cảm thấy rất nhiều cô

gái ở đây đang dùng ánh mắt lăng trì em.” Tô Nhạc kéo tay Ngụy Sở, cười cười hạ

giọng nói: “Anh nói xem số đào hoa của anh rốt cuộc phát đến lúc nào mới hết?”

“Ghen à?” Ngụy Sở cúi

đầu, nhẹ giọng nói bên tai Tô Nhạc: “Anh thấy ở đây cũng không ít đàn ông đang

nhìn em, thế mà anh có oán trách gì đâu.”

“Chẳng phải bọn họ muốn

nhìn xem bạn gái của tổng giám đốc Ngụy có dáng vẻ gì à?” Tô Nhạc nhíu mày,

thuận tiện lặng lẽ cấu lên tay Ngụy Sở: “Em đã nói là hẹn hò với anh rất thiệt

thòi mà.”

Dưới sự dạy dỗ đầy tình

yêu, Ngụy Sở cười vô cùng phong độ: “Ừ, sau này nhất định anh sẽ bồi thường cho

em xứng đáng.” Kết quả, bài học tình yêu này lại nặng hơn một chút.

“Hai người đang đả kích

mấy người độc thân như tôi đúng không?” Trần Nguyệt soi mói nhìn Tô Nhạc và

Ngụy Sở vừa đi còn vừa thì thầm thân mật: “Đúng là muốn làm mù mắt tôi rồi.”

Nhưng cô thấy trang phục hôm nay của Tô Nhạc rất đẹp, Ngụy đại thần có vẻ cũng

bảnh bao hơn mọi ngày, là cố gắng phối hợp với Tô Nhạc, hoặc chứng tỏ với Trang

Vệ lập trường của mình.

Người đàn ông vì tình yêu

mà hành động nghiêm túc, quả nhiên nhìn thế nào cũng thấy thuận mắt.

Thân phận của Ngụy Sở

đương nhiên không thể do một người chủ trì xa lạ tiếp đón mà phải do Trang Vệ

và Tống Vi cùng nhau tới chào hỏi.

“Chúc mừng hai người, hy

vọng hai người sớm thành người một nhà.” Ngụy Sở phong độ có thừa, mở miệng

chúc phúc, nét mặt có vẻ vô cùng chân thành.

“Chúc mừng.” Tô Nhạc gật

đầu với hai người, ánh mắt hướng về phía Tống Vi, vẻ ngoài không tệ, lễ phục

trên người cũng rất hợp với màu da của cô, nhưng nhìn nụ cười hài lòng trên mặt

cô, Tô Nhạc đoán có lẽ Tống Vi cũng có chút để ý tới Trang Vệ.

“Anh Ngụy giới thiệu cho

chúng tôi vị tiểu thư xinh đẹp này đi?” Phụ nữ luôn thích chú ý tới người phụ

nữ khác, Tống Vi cũng tỉ mỉ quan sát Tô Nhạc, nhìn gần cô gái được Ngụy Sở đặc

biệt quan tâm này, tuy bề ngoài không tính là vô cùng xinh đẹp, nhưng cũng rất

dễ nhìn, khí chất trên người cũng làm người ta yêu thích, chỉ là, cô phát hiện

ra dường như Trang Vệ ở bên cạnh biết cô gái này, cô kiềm chế sự nghi ngờ trong

lòng, cười vô cùng khéo léo.

“Cô ấy là bạn gái tôi, Tô

Nhạc, Tô Nhạc, vị này là thiên kim nhà họ Tống, Tống Vi.” Ngụy Sở biết vị tiểu

thư nhà họ Tống này nhìn có vẻ dịu dàng yếu đuối, thật ra lại là một người rất

có thủ đoạn trên thương trường: “Cô Tống đây là một cô gái thành công trong

giới doanh nhân.”

“Đâu có, tổng giám đốc

Ngụy khen nhầm rồi.” Tống Vi hơi buông lỏng sự đề phòng đối với Tô Nhạc, nếu đã

là bạn gái của Ngụy Sở thì dù trước đây Trang Vệ có ý định gì cũng không còn

khả năng, cô cười cười: “Tổng giám đốc Ngụy khen ngợi tôi như vậy, cẩn thận cô

Tô sẽ hiểu lầm, sau này sẽ không để ý tới anh nữa.”

“Sao có thể, Ngụy Sở chỉ

nói thật, tôi có muốn giận cũng không tìm được lý do.” Tô Nhạc nghe ra ý nhắc

nhở trong lời nói của Ngụy Sở, xem ra cô gái này cũng có chút ít mưu mẹo, hiển

nhiên vừa mở miệng đã chứng tỏ như vậy. Nếu cô ta biết chuyện trước kia của

mình và Trang vệ, không biết sẽ làm gì, cô cũng không muốn tự rước phiền toái

vào mình.

Tống Vi nghe xong lời này

quả nhiên vui vẻ nở nụ cười, lấy hai ly rượu từ trong khay của bồi bàn đưa cho

Ngụy Sở và Tô Nhạc: “Tổng giám đốc Ngụy và cô Tô đều khen ngợi tôi như thế thì

chúng ta nhất định phải chạm với nhau ly này, ngày mai tôi nhất định phải khoe

với bạn, có thể được tổng giám đốc Ngụy và cô Tô đây khen ngợi, không khoe

khoang một chút thì thật lãng phí.”

Thật là một cô gái thông

minh, Tô Nhạc than thầm trong lòng, ngay câu nói đầu tiên đã đề cao địa vị của

Ngụy Sở và cô, ngay cả cô là ai Tống Vi cũng không rõ ràng lắm, nhưng câu trước

câu sau đều đặt cô ở vị trí ngang hàng với Ngụy Sở, khó trách ngay cả Ngụy Sở

cũng khen ngợi cô ta.

“Cảm ơn hai người hôm nay

có thể tới tham dự lễ đính hôn của tôi và Vi Vi.” Trang Vệ miễn cưỡng nhấp một

ngụm rượu vang, ánh mắt không nhịn được mà lại hướng vào những động tác thân

mật của hai người: “Lễ đính hôn sắp bắt đầu, xin lỗi vì không thể tiếp đãi hai

vị.”

“Xin cứ tự nhiên.” Ngụy

Sở mỉm cười nói: “Tôi và Tô Nhạc tìm một vài bạn học cũ trò chuyện.”

Tống Vi nhìn Trang vệ,

rồi lại nhìn Tô Nhạc, gật đầu cười, sau đó khoác tay Trang Vệ, xoay người rời

đi.

Cái gọi là lễ đính hôn

cũng chỉ là chuyện hai nhà nóng lòng hợp tác, nhưng lại không tin tưởng lẫn

nhau nên đành ghép hậu bối hai nhà lại một chỗ để duy trì thế cân bằng, có bao

nhiêu tình cảm cũng không biết, nhưng nếu hai người thật lòng yêu nhau đã không

tổ chức một lễ đính hôn lớn như vậy mà sẽ dành tất cả cho hôn lễ.

Trao đổi nhẫn đính hôn,

cô dâu chú rể cùng nhau cắt bánh, sau đó là những nụ cười dối trá, thứ hạnh

phúc hư vô, Tô Nhạc đứng phía dưới nhìn đôi nam nữ trên sân khấu, tâm trạng

thật kỳ quái, không có một chút rung động.

Người đàn ông đang trao

nhẫn cho một cô gái khác mấy tháng trước vẫn còn là bạn trai của cô, cô dùng

hai năm của tuổi thanh xuân để ở bên anh ta, cũng đã từng nghĩ tới chuyện kết

hôn, sinh con, sau đó đi cùng nhau đến già. Nhưng số phận chính là kỳ quái như

thế, khi bạn cho rằng bước tiếp theo là hạnh phúc thì nó lại là một bước ngoặt.

Hiện giờ, đôi nam nữ trên

sân khấu đang hôn môi, bốn phía là tiếng vỗ tay, cô vươn tay, cũng làm theo

động tác của mọi người, trong lòng lại không một chút cảm xúc.

Không yêu, cũng không

hận.

“Choang!”

Là tiếng ly rượu đổ vỡ,

Tô Nhạc nghiêng đầu nhìn lại, thấy dưới chân bồi bàn là một vài chiếc ly vỡ

nát, rượu vang thấm ướt làn váy của Lâm Kỳ. Liếc mắt là có thể nhận ra Lâm Kỳ

đã đụng phải bồi bàn đang bê rượu.

Trong những hoàn cảnh vui

mừng này kỵ nhất là đổ vỡ, những bồi bàn này đều đã trải qua huấn luyện chuyên

nghiệp, sẽ không phạm phải loại sai lầm này.

Sắc mặt người lớn nhà họ

Tống và nhà họ Trang đều rất khó coi, nhưng người tới là khách, bọn họ không

tiện nói gì, chỉ bảo người quét dọn rồi cười gượng nói: “Rơi xuống đất hoa nở,

đại cát đại lợi.”

Nụ cười trên mặt Tống Vi

cũng trở nên mất tự nhiên, cô ta đến gần Lâm Kỳ, cười nói một cách giả dối: “Vị

tiểu thư này không cần để ý, quét dọn một chút là được.” Khi đối phương ngẩng

đầu lên, sắc mặt cô thoáng thay đổi.

Cô đã từng gặp Lâm Kỳ,

bạn gái cũ của Trang Vệ, hôm nay thấy đối phương có vẻ thảm hại, cô ngoài cười

nhưng trong không cười nói: “Thì ra là cô Lâm, tôi sẽ bảo người mang quần áo tới

để cô thay nhé.”

“Không cần.” Lâm Kỳ dùng

tay vỗ vỗ làn váy, mắt nhìn Trang Vệ đang đi tới phía sau Tống Vi, cô nhìn thấy

rõ ràng vẻ mất kiên nhẫn trong mắt Trang Vệ, cười trào phúng: “Trang Vệ, thật

ra anh còn đáng thương hơn tôi.”

Tống Vi nhíu mày: “Cô

Lâm, nếu cô còn tiếp tục nói lung tung, tôi sẽ phải mời cô ra ngoài.”

“Không cần cô mời, tự tôi

sẽ đi, tôi chỉ đến xem gã đàn ông khiến người ta chán ghét này diễn kịch thế

nào thôi.” Lâm Kỳ cười nhạt, vừa đúng lúc một bồi bàn bê đồ uống đi qua, cô ta

đưa tay chặn lấy một cốc nước chanh, hất thẳng lên mặt Trang Vệ, trên lễ phục

màu trắng của Trang Vệ nhuộm một mảng lớn màu vàng nhạt.

“Đối nhân xử thế buồn nôn

như thế, còn giả vờ làm hoàng tử bạch mã cái gì.” Lâm Kỳ lại liếc mắt nhìn Tống

Vi: “Lần trước cô Tống đây đã dùng tiền uy h**p tôi một lần, hôm nay coi như ở

trước mặt mọi người nói cho cô biết, gã đàn ông tên Trang Vệ này chỉ có cô thèm

muốn, ngày mai tôi đi rồi, không khiến cô dùng thế lực của nhà họ Tống các

người để uy h**p tôi!”

Lâm Kỳ nói xong những lời

này, sau đó xoay người nhìn Tô Nhạc đứng trong đám người, sau đó không quay đầu

lại, rời khỏi hội trường.

Tống Vi tức giận đến mức

mặt mày trắng bệch, cô thật sự không ngờ người phụ nữ này lại làm ra chuyện mất

mặt như thế, cô nhìn khách khứa xung quanh, lại nhìn nước chanh bắn lên váy, cố

gắng nói mấy câu: “Thật ngại quá, chúng tôi xin lỗi không tiếp đãi được một

lúc.”

Thì ra Lâm Kỳ cũng có một

mặt như vậy, không hiểu sao Tô Nhạc cảm thấy thích Lâm Kỳ hơn vài phần, hất

nước chanh vào mặt Trang Vệ thế này, cô cũng muốn làm, đáng tiếc chưa có cơ

hội, không ngờ Lâm Kỳ đã hoàn thành suy nghĩ của cô. Chỉ là, Tống Vi này vì sao

lại tìm Lâm Kỳ gây phiền phức, chiêu này đúng là làm người ta choáng váng.

Cô ta sẽ không tìm bạn

gái cũ của cũ của anh ta để gây phiền phức chứ?

“Đột nhiên tớ cảm thấy

nhìn Lâm Kỳ thuận mắt hơn nhiều.” Trần Nguyệt đứng trong một góc nhìn trò khôi

hài này, cảm khái nói: “Đối phó với loại đàn ông không biết xấu hổ như Trang Vệ

thì không cần khách khí làm gì.”

Lý Huyên Nhiễm gật đầu

đồng ý.

Hai nhà Trang Tống lần

này đã quá mất mặt, cũng may khách mời đều là những người thông minh, rất nhanh

đã rộ lên cười đùa, chỉ là, trong mắt vẫn còn chút ít hưng phấn vì đã được xem

kịch hay.

Quả nhiên phần lớn mọi

người đã thích xem náo nhiệt còn có chút hả hê, Tô Nhạc liếc nhìn khách khứa

đang bắt chuyện với nhau ở bốn phía, cô dám khẳng định, ngày mai, tất cả các

công ty đều sẽ biết chuyện xảy ra hôm nay. Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện

xấu truyền vạn dặm, đây chính là chân lý.

“Thật ra, anh nghĩ hất

rượu vang đỏ hiệu quả chắc sẽ tốt hơn.” Ngụy Sở nhẹ giọng nói bên tai Tô Nhạc “Như vậy lại càng hả giận.”

Tô Nhạc:…

Ngụy Sở, anh không phải

đại thần sao, có cần phải ra vẻ hả hê một cách rõ ràng như thế không?!

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.