Chương30: Tình cờ gặp mặt

Yên lặng.

Vô cùng yên lặng.

Thậm chí Ngụy Sở còn có

thể cảm giác được trong nụ cười của Tô Nhạc có ý tứ gì đó khác, anh lập tức

tính toán xác suất thành công rất nhanh trong đầu, kiên định mở miệng: “Nếu anh

nói anh thích em, em sẽ cảm thấy thế nào?”

Tô Nhạc nhìn Ngụy Sở từ

trên xuống dưới, cô không nhìn ra vẻ mặt mỉm cười của Ngụy Sở rốt cuộc có ý gì,

cô thành thật nói: “Số của em thật khổ, người đàn ông tốt như vậy, không biết

có bao nhiêu cô gái thích.”

Ngụy Sở lập tức hiểu ra ý

tứ trong câu nói của Tô Nhạc, anh vội nói: “Nếu anh không dây dưa với những cô

gái khác, cũng không để bất cứ ai đến gần mình thì sao?”

Giọng điệu của Ngụy Sở

dường như rất nghiêm túc, nhưng vẻ mặt anh lại có vẻ như đang nói đùa, bàn tay

ôm thú bông của Tô Nhạc nắm thật chặt, ngón tay chọc vào tận trong bụng chúng “Đàn anh, trêu đùa đàn em là không phúc hậu đâu.”

“Đàn em đừng nhỏ mọn như

vậy chứ.” Ngụy Sở cong khóe miệng thở dài: “Nhưng nếu đàn em thật sự không để

ý, anh cũng có thể làm bạn trai em.”

“Vậy thật sự xin lỗi.” Tô

Nhạc thở dài: “Anh vượt quá tiêu chuẩn kén chồng của em, em rất áp lực, cảm ơn

ý tốt của anh.”

“Vậy đúng là đáng tiếc.”

Nét mặt Ngụy Sở không biểu hiện gì, trong lòng lại tràn đầy thất vọng, nhưng

thấy Tô Nhạc như thế này, hiển nhiên là có thiện cảm với mình, coi như cách

mạng cũng đã thành công một phần. “Thiên lý chi hành thủy

vu túc hạ*”, thời gian tới anh vẫn còn hy vọng.

  • Thiên lý chi hành

thủy vu túc hạ: nghìn dặm đường bắt đầu từ bàn chân.

Sau khi nhìn thấy Tô Nhạc

đã lên lầu, Ngụy Sở mới lái xe ra về. Về đến nhà, anh đột nhiên nhớ tới những

gì người bạn học mà anh đã quên tên nói với Tô Nhạc. Xem ra Trang Vệ lại muốn

quay đầu, anh không thể để cơ hội này xảy ra, anh đã bỏ lỡ một lần, không muốn

lần thứ hai mở to mắt nhìn cơ hội ngàn vàng này tuột khỏi tầm tay.

Và cả bố Tô Nhạc… Anh

nhíu mày, anh cũng không thật sự hiểu rõ về gia đình Tô Nhạc, chỉ biết bố mẹ cô

ly dị từ rất sớm, Tô Nhạc được mẹ nuôi lớn. Một người đàn ông không có ý thức

trách nhiệm về gia đình như vậy… Ngụy Sở vẫn luôn tôn trọng những giá trị

truyền thống, cảm thấy một người đàn ông sau khi kết hôn nên gánh vác trách

nhiệm, người đàn ông đã kết hôn còn không muốn chăm sóc vợ con, đó còn có thể

coi là đàn ông hay sao?

Hôn nhân chính là một con

đường đầy trách nhiệm, nếu ngay từ đầu đã không muốn đảm nhiệm, hoặc không gánh

vác nổi, thì không nên khắc tên hai người trên một tờ giấy hồng, cuối cùng bản

thân thoải mái, nhưng lại gây tổn thương người còn lại.

Mở máy tính, trên trang

cá nhân của Tất Cửu không có thông tin gì mới, chỉ có một câu nói từ đêm qua,

rằng hôm nay sẽ ra ngoài chơi, tiểu thuyết lại có một chương mới, anh thành thật

mua chương mới, chăm chú đọc, tử tế để lại bình luận, sau đó mới đóng trang web

tiểu thuyết lại.

Khi còn ở trong hội sinh

viên, anh đã từng nhân cơ hội xem qua hồ sơ của Tô Nhạc, cô theo họ mẹ, vì vậy,

dù có muốn điều tra xem người đàn ông không chịu trách nhiệm kia là ai cũng

không được, nếu mời thám tử tư tìm hiểu thì có vẻ không tôn trọng Tô Nhạc, anh

không muốn làm vậy.

Tiếng chuông điện thoại

vang lên, Ngụy Sở nghe máy: “Trần Húc, chuyện gì vậy?”

“Công ty đó muốn hợp tác

với chúng ta?” Ngụy Sở nhíu mày: “Mấy năm gần đây công ty này càng ngày càng

xuống dốc, sớm muộn gì cũng phá sản, không có hứng thú.”

Bên kia điện thoại, Trần

Húc cười khổ, buộc lòng phải nói: “Đại ca, anh bớt chút thời gian gặp mặt bọn

họ được không, bà chủ công ty này có chút qua lại với mẹ em, em cũng biết công

ty này chẳng có gì đáng hợp tác, anh chỉ cần sắp xếp chút thời gian nói chuyện

với bọn họ là em hoàn thành nhiệm vụ.”

Ngụy Sở cũng hiểu quan hệ

giữa người với người có rất nhiều thứ bất đắc dĩ, Trần Húc đã quen biết với anh

nhiều năm, anh cũng đành nói: “Vậy đi, cậu cứ sắp xếp thời gian đi.”

“Được, em sẽ không làm

ảnh hưởng đến hành trình tìm vợ của anh.” Trần Húc hoàn thành nhiệm vụ, tâm

trạng lập tức tốt hơn, lại nghĩ tới người bạn cũ của mẹ, Trần Húc liền không

nhịn được đưa tay day trán, không biết ngày đó làm thế nào mà mẹ già nhà mình

lại quen một người phụ nữ như thế.

Đầu tuần, Tô Nhạc vừa mới

bước vào công ty chưa lâu đã bị giám đốc dùng danh nghĩa hợp tác, đẩy cô đến

Kim Sở, cũng có nghĩa rằng mỗi ngày cô đến công ty quẹt thẻ xong lại trực tiếp

đến Kim Sở.

Tô Nhạc có cảm giác mình

như một sản phẩm thanh lý còn nguyên tem nguyên mác được gửi đến Kim Sở vậy, ôm

tài liệu, Tô Nhạc đi tới trước cửa tòa nhà Kim Sở, cô gái tiếp tân nhìn thấy cô

mỉm cười chào hỏi, thái độ không thể nhiệt tình hơn được nữa. Nhất thời, Tô

Nhạc nghĩ, mình thật ra không phải nhân viên của Bách Sinh mà là của Kim Sở mới

đúng.

Đi tới thang máy quen

thuộc, Tô Nhạc nhìn thấy nhân viên tiếp tân hai lần trước đón mình đã ở bên

trong cùng với hai người một nam một nữ trên năm mươi tuổi. Trên người người

phụ nữ đều là hàng hiệu, nhưng không biết vì sao làm người ta cảm thấy xa cách,

trên gương mặt có lẽ từng rất xinh đẹp có vài phần chua ngoa. Bên cạnh bà ta là

một người đàn ông hơi mập mạp, nhưng vẫn có thể nhìn ra khi còn trẻ ông ta nhất

định là một người đàn ông tuấn tú, nhìn nét mặt có vẻ cũng là người dễ gần.

Không hiểu sao Tô Nhạc cảm thấy người đàn ông này hơi quen mắt, nhưng cô không

nhớ ra đã từng gặp ông ta ở đâu. Cô đoán đây là khách của Kim Sở, nhìn cửa

thang máy còn chưa đóng lại, cô suy nghĩ không biết mình có nên chờ thang máy

sau hay không.

“Tô tiểu thư.” Cô gái

tiếp tân nhiệt tình chào hỏi Tô Nhạc: “Vừa rồi tổng giám đốc có dặn nếu Tô tiểu

thư tới thì trực tiếp đưa tới phòng tổng giám đốc, không ngờ Tô tiểu thư đã

tới.”

Tô Nhạc nói thầm trong

lòng, đây là chuyện của phòng kế hoạch, Ngụy Sở định tham gia vào làm gì? Nhưng

cô vẫn mỉm cười nói cảm ơn với nhân viên tiếp tân, khóe mắt liếc nhìn người đàn

ông bên cạnh vài lần.

Thang máy dừng lại, Tô

Nhạc còn chưa kịp bước ra ngoài, người phụ nữ bên cạnh đã nhanh chân bước ra

trước, Tô Nhạc bị bà ta đụng phải. Cô nhất thời nghĩ đến những lúc phải chen

chúc trên phương tiện công cộng, một số người có lực sát thương rất mạnh, nhưng

người này không phải khách của Kim Sở sao, vậy mà lại có loại hành vi không văn

hóa này, không phải có chút mất mặt sao?

Hay người này cho rằng

như vậy mới là có phong độ? Tô Nhạc nhìn thấy nhân viên tiếp tân bên cạnh mỉm

cười áy náy, cô nhún vai, không để ý phải ra ngoài chậm một bước, dù sao những

người như vậy trong xã hội này không ít, chỉ cần cô không như thế là được,

những loại hành vi này tốt nhất là không nhìn, sớm muộn gì người ta cũng sẽ

phải trả giá vì những hành động như vậy, đây mới là trả thù chân chính.

Trần Húc vừa nhìn thấy Tô

Nhạc lập tức cười nói: “Tô Nhạc, chị…”

“Tiểu Trần, thì ra cháu ở

đây, sếp của cháu đâu?”Một giọng nữ sắc nhọn ngắt lời Trần Húc, khiến cho nụ

cười trên mặt Trần Hức cứng ngắc lại.

“Dì Đỗ, tổng giám đốc còn

đang họp, mời hai người tạm thời tới phòng khách nghỉ ngơi.” Trần Húc biết tính

cách của người phụ nữ này, cười dẫn hai người tới phòng khách, Tô Nhạc suy nghĩ

một chút, cũng đành theo tới phòng khách, dù sao đến giờ cô vẫn không rõ Ngụy

Sở sẽ sắp xếp thế nào, nếu hiện giờ cô tự tiện tới phòng kế hoạch sẽ khiến cho

đối phương phản cảm.

Trần Húc cùng ba người

ngồi trong phòng khách, Tô Nhạc không biết đối phương là ai, chỉ cúi đầu uống

trà không nói gì. Tất cả những gì cô nghe được đều là người phụ nữ kia kể với

Trần Húc chuyến mua sắm ở Hồng Kông, cái gì mà áo khoác đắt tiền như thế nào,

Tô Nhạc nhìn nụ cười trên mặt Trần Húc từng chút, từng chút cứng lại, khóe

miệng cô nở nụ cười.

“Vị tiểu thư này là?”

Người đàn ông vẫn im lặng không nói gì đột nhiên mở miệng nói với Tô Nhạc: “Cô

cũng có việc hợp tác với tổng giám đốc Ngụy sao?”

Tô Nhạc đặt cốc trà

xuống, lễ phép cười nói: “Chào tiên sinh, tôi là nhân viên của công ty đồ uống

Bách Sinh.”

Người đàn ông gật đầu,

không nói gì nữa.

“Cô gái, đôi giày của cô

mua ở đâu vậy, trước đó mấy ngày tôi nhìn thấy nhãn hiệu này đang giảm giá.”

Người phụ nữ đột nhiên hướng ánh mắt về phía Tô Nhạc: “Những thứ giảm giá không

phải đều là kiểu dáng cũ sao.”

Tô Nhạc nghe xong câu này

vội ho lên một tiếng, lực sát thương của người phụ nữ này quá lớn, nếu những

người phụ nữ khác nghe thấy câu nói như vậy chỉ sợ đã nổi giận, còn cô chỉ hiếu

kỳ người đàn ông có vẻ kiệm lời này làm thế nào để sống cả đời với bà ta.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.