Chương23: Phụ nữ là hổ dữ

Sau khi xe dừng lại, Tô

Nhạc nhìn thấy một người cô không muốn thấy, Trang Vệ.

Con người đôi khi kỳ lạ

như thế, khi không có được một thứ gì đó sẽ cảm thấy khó chịu, sẽ cảm thấy

không có gì tốt hơn thứ đó, khi người ta đã đánh mất mới cảm thấy không gì có

thể thay được phần tình cảm đó, lại bắt đầu hốt hoảng quay đầu tìm kiếm.

Bất kể là phim ảnh hay

tiểu thuyết, câu chuyện tình yêu luôn luôn dễ bán, dưới ánh mắt của Tô Nhạc,

không phải bởi vì tình yêu đẹp mà bởi vì tình yêu chân thành rất khó tìm, người

ta phải sống trong hiện thực bất đắc dĩ nên chỉ có thể tìm chút hư ảo trong một

thế giới hư ảo.

Chỉ những thứ hiếm có mới

khiến người ta ao ước.

Đối với Trang Vệ mà nói,

cô chính là người mà anh ta tưởng đã hiểu rõ, đã chiếm được, khi vứt bỏ rồi mới

cảm thấy không có gì tốt hơn, mới cảm thấy cô tốt đẹp. Đáng tiếc, cô là người,

không phải đồ vật. Trên thế giới này, không phải bất cứ vật gì đánh mất đều có

thể tìm trở về.

Cô dùng tay vén mái tóc

rủ xuống trán: “Trang Vệ, anh có chuyện gì?”

Trang Vệ liếc nhìn Ngụy

Sở phía sau cô, vốn có rất nhiều lời muốn nói lại không làm cách nào nói ra

khỏi miệng, hắn yên lặng một lát: “Anh đến xem em thế nào.”

Nhìn đồng hồ, Tô Nhạc

ngoài cười nhưng trong không cười, hỏi lại: “Giờ vẫn còn sớm, không phải anh

muốn thừa kế công ty gia đình sao, bây giờ không phải xử lý chuyện công ty à?”

“Tổng giám đốc công ty

còn có thời gian rảnh, huống chi anh chỉ là một giám đốc.” Trang Vệ nghe ra

trong lời nói của Tô Nhạc có ý đuổi người, không động đậy chỉ tiếp tục nói “Anh chỉ muốn nói chuyện với em.”

“Nói cái gì, có cái gì mà

nói?!” Rốt cuộc Tô Nhạc không thể nhịn được nữa: “Bà đây ở công ty bị người ta

cướp mất đồ án, về đến nhà lại thấy anh quấn lấy ả đàn bà khác, anh muốn tôi

nói cái gì?! Tôi không chửi, không đánh anh, anh không sống được đúng không,

không chọc tôi thành ả đàn bà chanh chua anh không thoải mái đúng không? Mẹ nó,

nhân phẩm anh có bệnh à? Tôi nói cho anh biết, Trang Vệ, chúng ta không còn gì

để nói, anh cút xa một chút cho tôi, đừng thách thức tính nhẫn nại của tôi, nếu

không tự đi nhặt mặt mũi của anh đi!” Nói xong, cô lập tức đi về phía cầu

thang.

“Tô Nhạc, em…”

Tô Nhạc bị kéo tay lại

rốt cuộc đã bùng phát, cô nhấc giày cao gót của mình lên, dùng dức giẫm lên

giày da hàng hiệu.

Trang Vệ kêu một tiếng

thảm thiết, ngồi xổm xuống.

Ngụy Sở bất giác dịch

sang bên cạnh nửa bước, một cảm giác ớn lạnh từ gan bàn chân tràn lên.

“Bà đây không đánh mi, mi

ngứa da, giờ đã thoải mái chưa?!” Giơ cao túi xách trong tay đập vào người

Trang Vệ, nhất thời, Tô Nhạc cảm thấy cả tinh thần lẫn thể xác đều thật sung

sướng, phong độ là cái thá gì, có thể ăn được sao?

Thanh thoát khoác túi

xách lên vai, Tô Nhạc cười tươi tắn nhìn về phía Ngụy Sở đang xem kịch ở bên

cạnh: “Lên uống tách trà chứ?”

Ngụy Sở liếc mắt nhìn

Trang Vệ còn ngồi xổm trên mặt đất, lại nhìn Tô Nhạc, không có vẻ gì là nửa

phút trước còn dã man như thế, mồ hôi trên trán ứa ra: “Được… được, vậy làm

phiền rồi.”

“Mời.” Vuốt vuốt tóc, Tô

Nhạc giẫm mạnh gót giày bước lên trên, đi về phía hành lang, gót giày chạm vào

mặt đất phát ra những tiếng vang dễ nghe.

Ngụy Sở đi theo ngay sau

cô, khi đi qua Trang Vệ còn lộ ra một chút thông cảm.

“Tô Nhạc…” Trang Vệ ngẩng

đầu có chút không cam lòng.

Tô Nhạc quay đầu lại

cười, nụ cười đẹp đến mức không gì sánh được.

Trang Vệ lập tức ngậm

miệng.

Tô Nhạc hài lòng tiếp tục

đi về phía trước, ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ đây là một người phụ nữ thật dịu

dàng, thanh thoát.

Ngụy Sở đi theo phía sau

Tô Nhạc, chậm rãi nở nụ cười, quả nhiên Tô Nhạc không phải là người để mình

chịu thiệt thòi.

Sau khi uống xong cốc trà

ướp hoa, Ngụy Sở rất thức thời mà ra về, trong khi quan hệ hai người còn chưa

rõ ràng, loại phong độ này nhất định phải có. Khi xuống dưới, Trang Vệ chưa đi,

xe vẫn còn đỗ dưới lầu. Anh nhìn lại hướng đó, Trang Vệ đang dựa vào xe hút

thuốc.

Hai người liếc nhìn nhau,

Trang Vệ xoay người lên xe, đóng cửa rầm một tiếng, xe lướt qua ngay bên cạnh

Ngụy Sở.

Ngụy Sở nghĩ có chút tiếc

nuối, Tô Nhạc nên giẫm mạnh hơn một chút, để hắn đau đến mức không giẫm được

phanh xe luôn. Nhớ tới một cước rất lưu loát vừa rồi của Tô Nhạc, và cả cú đập

hung ác, nhanh nhẹn của cô, Ngụy Sở có thể hiểu vì sao bố mình phải sợ mẹ rồi.

Cái gót giày vừa dài vừa nhỏ kia, cảm giác bị nghiến vào chân một cái còn bị

đập lên lưng, đau muốn lấy mạng, đứng nhìn thôi đã sợ hết hồn đừng nói là phải

chịu như vậy.

Mỗi người phụ nữ đều được

tạo ra từ nước, nhưng trăm ngàn lần đừng chọc giận bọn họ, sẽ gây ra sóng thần.

Trong phòng, Tô Nhạc đăng

nhập lên trang cá nhân viết một đoạn cảm nghĩ.

[Hôm nay đã dùng thử kỹ

thuật đề phòng lang sói đã nghiên cứu với bạn bè, động tác rất đơn giản, hiệu

quả không tệ.]

Toàn bộ bực dọc trong

lòng gần như đều được bộc phát ra, Tô Nhạc vuốt cằm, nhìn mấy phản hồi bão táp

mưa sa trên blog, có chút cảm khái mà nghĩ, một số loại đàn ông phải đánh mới

được. Xem đi, cứ thành thật với đối phương như vậy, chính mình cũng đỡ phải suy

nghĩ nhiều.

Ngụy Sở về đến nhà, nhìn

thấy mấy câu nói kia trên blog, cười ra tiếng, rồi mới bắt đầu xử lý một số

chuyện buổi chiều còn tồn lại, tâm trạng cũng vô cùng tốt.

Đó là một đêm có người

vui có kẻ buồn.

Thứ sáu tới rất nhanh, Tô

Nhạc dậy sớm, chuẩn bị tiền mừng rồi bắt xe khách tới thành phố bên cạnh.

Cô vẫn biết nhà Tiểu Diêu

có tiền, nhưng không ngờ lại có tiền đến mức độ này, sân bãi kết hôn xa hoa,

còn có nhân viên phục vụ trang phục đứng đắn khiến cô có ảo giác mình lạc vào

lễ thành hôn của hoàng tử và công chúa.

“Tất Tất, cậu tới rồi?”

Cô dâu kéo áo cưới, trong tay còn cầm hoa cưới, đi tới trước mặt Tô Nhạc, cười

ôm lấy Tô nhạc, trên mặt là nụ cười ngọt ngào không che giấu được: “Tiểu Song

và Nhị Nhị cũng tới, đang ở bên kia.” Nói xong, cô chỉ về một bên.

Tô Nhạc nhìn sang, thấy

hai cô gái cao gầy trẻ tuổi đang trò chuyện, cô quay lại ôm Tiểu Diêu một cái “Chúc mừng cậu, bây giờ khách khứa nhiều, cậu không cần để ý đến tớ, đừng sơ

suất với bên nhà trai.”

“Được, vậy cậu cứ thoải

mái nhé.” Tuy bọn họ rất ít gặp mặt ngoài đời nhưng đã vô cùng quen thuộc trên

mạng, ở cạnh nhau cũng không cần khách sáo nữa.

Nhìn theo bóng lưng của Tiểu

Diêu, lại nhìn thấy một người đàn ông đầy sức sống đi tới bên cạnh con bé, Tô

Nhạc cười cười, đó chẳng phải chú rể trong bức ảnh cưới sao?

Tô Nhạc xoay người đi tới

nơi để tiền mừng rồi mới đi về phía Tiểu Song và Nhị Nhị.

Ba người gặp mặt, phấn

chấn hàn huyên một số chuyện vặt vãnh, sau đó cùng nhau cảm thán hôn lễ này quá

xa hoa, tỏ vẻ ao ước khôn cùng.

“Vừa rồi tớ nhìn thấy một

anh chàng cực phẩm, vô cùng đẹp trai, cũng vô cùng có khí thế, vừa nhìn đã thấy

có dáng dấp tinh anh.” Ánh mắt Nhị Nhị đảo quanh tìm kiếm, không nhìn thấy

chàng trai vừa rồi, thở dài có chút tiếc nuối: “Tớ vừa hỏi Tiểu Diêu, nghe nói

là họ hàng nhà cậu ấy, nếu Tiểu Diêu không nói anh ấy đã có người trong lòng

thì tớ đã ra tay rồi.”

Tô Nhạc thông cảm nhìn cô

nàng: “Nếu người kia chỉ thầm mến thì cậu còn có hy vọng, nếu người ta đã có

bạn gái, cậu cứ trùm chăn mà khóc đi.”

“Chỉ là một gã đàn ông

thôi, không đến mức phải khóc.” Nhị Nhị uống một ngụm nước trái cây: “Loại đàn

ông bề ngoài sáng bóng này chẳng biết có phải mặt người dạ thú, bn th

không.”

Tiểu Song gật đầu: “Chân

lý.”

Tô Nhạc yên lặng uống

nước trái cây, hai người này ngoài đời đều là những cô gái rất mạnh mẽ, có nhà

có xe, diện mạo lại dễ nhìn, đàn ông theo đuổi bọn họ rất nhiều, điều kiện này

điều kiện kia cũng dễ hiểu.

“Tô Nhạc, sao em lại ở

đây?” Một giọng đàn ông dễ nghe vang lên phía sau ba người, Nhị Nhị thiếu chút

nữa bị sặc nước trái cây, nhìn lại, quả nhiên là tên “mặt người dạ thú” trong

miệng cô vừa rồi.

“Ngụy Sở, sao anh cũng ở

đây?” Tô Nhạc giật mình, lập tức mở miệng: “Anh là người quen của nhà trai hay

nhà gái?”

Ngụy Sở tiến tới, cười

với Tiểu Song và Nhị Nhị: “Chào mọi người.”

“Xin chào.” Hai người

dường như đã quên chuyện mặt người dạ thú vừa rồi, cười vô cùng đúng mực.

Tô Nhạc thấy vậy tiến lên

giới thiệu: “Đây là đàn anh đại học của mình, Ngụy Sở. Bọn họ là bạn em, Chu

Sảng, Lý Ngọc Hiểu, bọn em đều là bạn của Tiểu Diêu, vì vậy hôm nay mới tới dự

hôn lễ.” Cô không giới thiệu hai người bằng bút danh, dù sao trong cuộc sống,

hiện thực và hư cấu khác xa nhau, không nên trộn lẫn hai cái làm một.

“Thì ra là đàn anh của

Tất… Tô Tô.” Lý Ngọc Hiểu cười với Ngụy Sở, nhớ tới vừa rồi mình còn nói anh ta

là mặt người dạ thú, vội ho khan một tiếng.

“Anh là anh họ của Tiểu

Diêu, rất cảm ơn mọi người đã tới.” Ngụy Sở nhìn Tô Nhạc, cười nói: “Thật không

ngờ em cũng là bạn của Tiểu Diêu.”

“Duyên phận thôi.” Tô

Nhạc cười một tiếng.

“Tô Nhạc, bọn tớ có chút

việc, phải ra đây một lát, hai người trò chuyện nhé.” Chu Sảng và Lý Ngọc Hiểu

rất tự giác rời đi, chỉ cần không bị mù đều có thể thấy anh chàng tên Ngụy Sở

kia khi nhìn Tô Nhạc, hai mắt đều phát sáng.

“Nếu biết em cũng quen

Tiểu Diêu, sáng nay chúng ta nên tới cùng mới đúng.” Ngụy Sở đưa Tô Nhạc tới

ngồi trên ghế nghỉ dành cho khách mời: “Chiều nay cùng về nhé.”

Có xe để đi nhờ, tiết

kiệm ít tiền cũng tốt, Tô Nhạc gật đầu: “Vậy em cảm ơn, nhưng anh không cần ở

lại để giúp đỡ sao?”

“Ở đây không cần đến

anh.” Ngụy Sở cười nhìn chú thím nhà mình tươi cười đón khách, lắc đầu: “Anh

cũng chẳng giúp được gì.”

Phép tắc trong tiệc cưới…

quả thật là rất nhiều, Tô Nhạc gật đầu, chờ tiệc cưới bắt đầu.

Ngụy Sở nhìn một bên mặt

của Tô Nhạc, yên tĩnh ngồi bên cạnh.

“Tiểu Sở, cháu ngồi đây

à, vừa rồi chú cháu còn nói không thấy cháu đâu.” Mẹ Tiểu Diêu đi tới, thấy có

một cô gái ngồi bên cạnh Ngụy Sở, ánh mắt lập tức sáng lên: “Vị này là?”

“Chào bác gái, cháu là

bạn của Tiểu Diêu, cũng là bạn học của Ngụy Sở.” Tô Nhạc mỉm cười đứng lên chào

hỏi mẹ Tiểu Diêu.

Mẹ Tiểu Diêu cười gật

đầu: “Bạn học, rất tốt.”

Tô Nhạc không hiểu, trọng

điểm không phải là bạn của Tiểu Diêu sao?

Ngụy Sở ở bên cạnh chỉ

cười mà không nói gì.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.