Chương 36

Tại sao trên đời lại không có phép màu?Nếu như thế thì nó chắc

chắn sẽ được sống nhưng đó là ở những xứ sở hạnh phúc không bao giờ có thương

đau và nước mắt.Công chúa sẽ tỉnh dậy sau một giấc ngủ rồi lại làm lành với

hoàng tử hoặc là cưới nhau.Nhưng đây là đời thật,cuộc sống không như cổ tích

nên ta không được phép cuộc sống phải đi theo khuôn phép của mình,chẵng bao giờ

thành sự thật.Tham vọng,nước mắt qua đi tất cả chỉ còn lại một con người đang nằm

ở kia và chỉ 2 tuần nữa con người đó sẽ đi một chuyến đi xa xôi bí ẩn ma 2 chẳng

ai biết điểm dừng.Một ngày cổ tích đến với hắn.Hắn cho nó là cổ tích vì nó là 1

trong 2 tuần của nó.

Cạch

Một con người toát ra sức sống thường ngày bây giờ nằm ở đó

với vô số những dây dẫn thuốc vào trong mình.Tiến thật gần lại phía giường thì

hắn thấy mọi chuyện xảy ra quá nhanh,nhanh như là thời gian,trôi rồi không bao

giờ quay ngược.Đôi mắt nó đang long lên 1 sự hạnh phúc vô tận,đôi môi bán nguyệt

cong lên tuyệt vời đang tận hưởng những ngày thật bình yên trong cuộc đời.Hắn cầm

tay nó,nhưng hắn không làm được vì khi chạm vào tay nó thì tội lỗi tràn về

trong lòng hắn khiến hắn không thể cầm lấy bàn tay mà hắn từng cho là sẽ thuộc

về hắn mãi mãi,ngay cả khi nó ngủ hắn cũng không có can đảm làm điều đó.Hắn chỉ

dám ngồi thật im lặng để ngắm nó.Rồi giấc ngủ xa xôi đến với hắn,2 trái tim

đang đập cùng nhịp và đang đặt kế bên,liệu chủ nhân nó có vô tình lấy nó ra khỏi

trái tim còn lại?.Tất cả chỉ quyết định vào số phận.


Cảnh vật xung quanh mờ ảo,khiến nó chóng mặt.Cảm nhận 1 luồng

ấm đang ở kế bên nó khẽ đưa mắt nhìn hắn,nó đã nghe cuộc nói chuyện giữa hắn và

bác sĩ.Nỗi khao khát được sống và yêu lại quặn dậy trong lòng nó.1 giọt nước ấm

khẽ rớt trên bàn tay hắn,làm hắn tỉnh dậy.Mở mắt ra thấy nó đang nhìn thật kĩ

vào hắn khiến hắn bối rối hơn bao giờ hết.

_em không nhìn thấy bình minh_nó nói thật nhỏ vào mặt hắn

Im lặng nhìn nó,chẵng lẽ nó không hận hắn nữa? nó đã quên hết

mọi chuyện hắn làm và sẵn sàng sống hạnh phúc bên hắn sao.Dòng suy nghĩ cắt

ngang khi hắn nói.

_Anh sẽ tìm lại Bình Minh cho em_hắn can đảm nắm lấy tay nó.

Cảm giác bao lâu tràn về bên cả 2 khi luồng hơi cả 2 hòa quyện

vào nhau,Từ từ hắn mở hết những dây thuốc trên tay nó.Bế nó lên trên cánh tay hắn,và

2 người họ vụt qua khỏi bệnh viện để đi về một hướng thật bình yên của cuộc sống.

_Mình sẽ đi đâu,có lâu không_nó sợ,sợ chuyến đi sẽ diễn ra

lâu và thời gian nó ở bên hắn ngắn dần.

_Chỉ 1 giấc ngủ,em sẽ nhìn thấy bình mình.Thật nhẹ nhàng hắn

hôn vào môi nó,cảm giác ngọt ngào của tình yêu "quá muộn" đến bên cả

Nó cũng cảm nhận được làn môi bao lâu nay nó đã nhớ rất nhiều,rồi

thật chậm nó chìm vào trong giấc mơ thật êm đềm như dòng suối hiền chảy ngang

thác nước.

Màn đêm vẫn còn ở đây,tình trạng của nó đã yếu hơn dự định của

bác sĩ,nó đã ốm hơn trước,Hắn cũng chẵng hơn gì,con người xanh xao,mệt mỏi.Và

nó ăn cũng không ngon nữa vì thận nó đã gần như hoại tử rồi.


Ngoài biển có một chiếc tàu hạng sang đang lướt trong

gió.Duy nhất trên tàu ấy chỉ có 2 con người ngự trì.Người ta nói mặt trời mọc

lên ở biển nên hắn sẽ đưa nó đi biển để nó thấy bình minh,nó như 1 bà hoàng giữa

đại dương bao la,con hắn như ông vua đang trị vì cả vương quốc.

Bạn thích truyện này?

Hãy đánh giá truyện này để giúp Moier khác tìm kiếm truyện dễ dàng và có thêm đồng bọn đọc cùng!

Hãy là người đầu tiên để lại đánh giá cho tác phẩm này.